The Soda Pop
HOMEGAMETruyện

ĐẾ QUỐC MỸ NỮ 

CHƯƠNG 192 - 195 : CÔNG CHÚA ĐẠI GIA.


Dương Tĩnh cúi đầu nhìn nhìn lại cặp núi non no đủ của chính mình, ánh mắt lại di chuyển xuống chút nữa là thấy qua cái bụng bằng phẳng, xuống qua chiếc váy ngắn màu xám là một cặp đùi thon dài, đẹp và trắng như tuyết đập vào mắt.

Vô luận là dáng người, hay là khuôn mặt, độ hài lòng của cô đối với chính bản thân mình cũng đạt hơn chín điểm, chính cô cũng thấy mình không thua kém mỹ nữ nào đâu.

Sau đó, cô lại thở dài, trời sinh tính cô bình thản, không màng danh lợi, cũng không dễ dàng vì chuyện gì đó bất bình mà nổi cáu. Bản thân là bác sĩ, lại càng không bao giờ vì chút chuyện mà thẹn thùng, nhưng hôm nay cô tuyệt đối đã thua trong tay Trương Dương, chẳng những là vừa thẹn vừa giận, mà còn mặt đỏ tía tai vài lần.

Tên tiểu tử thối này, tại sao cậu lại có thể đối với mỹ nữ làm những chuyện như vậy?

Chờ xem chị đây sẽ chỉnh đốn lại cậu như thế nào, trước kia thế nào lại không nhìn ra thói hư hỏng này của cậu?!

Cô đạp đạp vài bước rốt cuộc cũng đuổi kịp Trương Dương:

- Cậu vừa mới nói cái gì?

Trương Dương gặp được cô, cười hì hì rồi khoanh khuỷu tay cong cong lại chút đưa cho cô vịn:

- Cái gì cũng chưa nói!

Dương Tĩnh xiết chặt đôi bàn tay trắng như phấn, nhéo hắn một chút rồi lại đẩy hắn ra:

- Tên vô lại, trước kia nhìn thế nào cũng không ra!

Suy nghĩ một chút, cô hung hăng hừ một tiếng rồi lại tới bên hắn, thoải mái mà khoác tay vào cái khuỷu tay đã để ngỏ của hắn, kéo chặt:

- Được, chị gái đây cũng không thèm đếm xỉa đến, chống mắt xem xem rốt cuộc là mấy người nhà cậu… là Mẫu Dạ Xoa lợi hại, hay là tên háo sắc cậu lợi hại hơn.

Trương Dương nhìn nhìn, bên cạnh hắn quả nhiên có mấy người nhận ra chính hắn cùng cô gái là Dương Tĩnh đứng bên cạnh hắn, chúng lặng yên mà đưa bàn tay vào trong áo, chừng như định lấy ra thứ gì đó, xem chừng ý đồ bọn chúng là định gây án.

- Không có việc gì, chị Tĩnh, chị như vậy còn chưa đủ trình đâu…

Trương Dương ngắm cô, thấp giọng nói:

- Trừ khi là chị hôn tôi thử xem, hoặc là…

- Tiểu tử thối! Không nói chuyện với cậu!

Dương Tĩnh rốt cuộc cũng bỏ chạy, buông khuỷu tay Trương Dương ra, rời khỏi hắn khoảng chừng một đoạn xa, cô mới quay lại nhẹ giọng nói.

- Không được tới gần!

Trương Dương mỉm cười gật gật đầu, mối quan hệ của hắn cùng Dương Tĩnh này nếu như nói hắn không chủ động thời điểm thì bởi vì nhiều nguyên nhân ràng buộc chắc chắn quan hệ này sẽ không có chút tiến triển nào. Cho nên hiện tại hắn tình nguyện dùng mọi cách để phá vỡ rào cản, chủ động tấn công cô mà thôi.

Chỉ có cách dùng hành động chủ động tấn công cùng với nhắc đi nhắc lại không ngừng mới có thể làm cho cô quen dần với những hành động của hắn thì về sau mới có khả năng không e sợ điều gì mà làm bạn gái hắn.

Chứng kiến Trương Dương thật sự đáp ứng yêu cầu của cô, hơn nữa hắn cũng không có lại gần thêm thì ngược lại Dương Tĩnh lại cảm thấy có chút mất mát, bĩu môi.

Phía trước, một đống người vừa mới xuống khỏi máy bay không lâu lần lượt bước ra tiến thẳng về phía họ.

Trương Dương đem tấm bảng trong tay giơ lên, nhưng rồi ngẫm lại, cái chữ viết của cô nương Cao Kỳ này thật sự là quá khó để nhìn, thật là ảnh hưởng đến hình tượng công ty mà cho nên hắn lén lút giấu đi rồi quẳng xuống sàn nhà.

Dù sao mục tiêu hắn cũng rất rõ ràng, chẳng cần biển hiệu làm gì, vừa thấy trong đám người này cô nàng nào cao nhất, xinh đẹp nhất thì chắc chắn có thể nhận ra đấy chính là Tây Thần Tĩnh Lan rồi.

Quả nhiên, sau khi hắn vừa mới lén lút liệng tấm bảng tên đi, ngẩng đầu lên là hắn nhìn thấy một cô gái mặc váy dài màu trắng, khoác thêm một chiếc áo khoác nhung cũng màu trắng cùng với một chiếc túi xách màu trắng, cực kỳ bắt mắt mà xuất hiện tại phía trên thang bộ.

Cô giữ cho mình một mái tóc dài đen óng ả buông xuống ngực. Suối tóc đen thẳng như lụa cùng với làn da và trang phục trắng tạo thành một sự tương phản đặc biệt, thêm vào đó là vóc dáng cao hơn người khiến cho cô trong đám đông không thể không khác biệt, khiến cho không ít người phải ghé mắt mà nhìn cô.

Cô còn chưa đi ra tới cửa, Trương Dương đã thấy có vài dáng người hèn mọn bên cạnh lén la lén lút, tựa hồ như muốn nhân cơ hội để chôm chỉa vậy.

Tây Thần Tĩnh Lan đại khái cũng có cảm giác đến mấy người này cho nên chính cô cũng cố tình bước như trốn, tựa hồ như muốn tránh né mấy tên đó. Rồi sau đó, có vẻ như cô đã thấy được Trương Dương cùng Dương Tĩnh đang đợi ở phía ngoài cho nên tức khắc bước đi nhanh hơn, từ trong đám hành khách mới xuống sân bay bước ra.

- Tây Thần Tĩnh…

Trương Dương còn chưa kịp mở miệng.

Tây Thần Tĩnh Lan lặng lẽ vứt cho hắn một ánh mắt ra hiệu, sau đó lập tức bước thẳng hướng về phía trước, đoạn ngang qua bên cạnh Trương Dương cô nhẹ nhàng mà nói:

- Giúp tôi đánh đuổi mấy tên khốn kia đi!

Trương Dương sửng sốt, Tây Thần Tĩnh Lan bước thẳng chân mà đi qua hắn, tiến thẳng tới chỗ Dương Tĩnh đang đứng đằng sau:

- Chị khỏe không, học tỷ?

Trương Dương còn đang có chút khó hiểu, vừa rồi bốn người kia lén lút theo Tây Thần Tĩnh Lan lại đây, muốn tranh thủ lúc Tây Thần Tĩnh Lan đứng bên cạnh Trương Dương mà hạ thủ. Trương Dương nhớ lại, lúc vừa rồi chính Tây Thần Tĩnh Lan đã phó thác chuyện ngăn mấy người này lại cho hắn.

Cho nên hắn lập tức duỗi thẳng cánh tay của mình, ngăn chặn đường đi của bọn người này.

Mấy người này phỏng chừng không ngờ được là có người phát hiện hay ngăn đón bọn chúng, cho nên thấy Trương Dương làm vậy chúng liền trừng mắt nhìn thẳng Trương Dương.

Vốn là Trương Dương còn tưởng mấy tên này chẳng qua chỉ là đồ háo sắc mà thôi, nhưng mới nhìn qua ánh mắt hắn cũng dám chắc không phải loại bám đuôi gái vì nhan sắc. Mấy tên này thoạt nhìn tướng mạo bình thường nhưng trong ánh mắt rõ ràng phản chiếu một sắc thái lợi hại, xem chừng cũng là bọn người có chút công phu.

Thực giả bất phân!

- Anh bạn, nhường đường một chút!

Trong đám bốn người, một người nghe chừng là tên cầm đầu, nhìn chằm chằm phía trước Dương Tĩnh cùng Tây Thần Tĩnh Lan đang rời đi, vẻ mặt thấy rõ sự lo lắng.

Trương Dương liếc mắt nhìn hắn, trong lòng âm thầm đề phòng nhưng trên mặt vẫn biểu hiện bộ dáng rất chi là thoải mái, trắc mắt nhìn nhìn Tây Thần Tĩnh Lan phía trước một chút, nói bằng giọng không nghiêm túc tẹo nào:

- Anh bạn, có phải anh cũng ngắm được con quỷ nhỏ mặc đồ trắng phía đằng trước kia không, khả năng không tồi đâu. Muốn khuôn mặt có khuôn mặt, muốn thân cao có thân cao, mông tròn lại to, nhất định dễ sinh nở nhe.

Người kia nghe vậy, trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc vẻ, từ trên xuống dưới nhìn chằm chằm Trương Dương, nhìn một vòng rồi mặt hắn không thèm giấu đi vẻ giận dữ dễ thấy.

Ba tên đồng bọn còn lại càng là không nói hai lời, lập tức vây sát lấy Trương Dương, xem chừng muốn động thủ ngay đây.

Trong ba người thì có hai người, một đứng bên phải một đứng bên trái, cầm côn kích xoay xoay muốn đánh thẳng Trương Dương, nhưng vừa khoa tay múa chân được vài cái thì chính hai người này phát hiện bọn họ chẳng những không đánh được cái nào ra hồn hay trúng đích mà ngược lại còn bị đánh vài cái, tuy rằng không đau không ngứa nhưng cũng xây xẩm mặt mày hồi lâu.

- Đầu… không đánh đối, là một tay khó chơi…

Một tên trong đó mở miệng, hai người kia lập tức phản ứng lại ngay xem chừng là muốn động thủ thực sự rồi.

Tên đầu lĩnh nãy giờ đứng phía sau bọn chúng bấy giờ mới trầm giọng mà quát một tiếng:

- Tiểu Hắc… Đừng quên đây là địa phương nào!

Trương Dương quay đầu lại nhìn Tây Thần Tĩnh Lan cùng Dương Tĩnh một chút, hai người đều đã đi đến làn đường phía xa, hắn lại nhìn nhìn lại bốn người nọ, nhanh chóng duỗi cánh tay túm lấy một tên, xoay nhẹ cánh tay mà khiến cho khuỷu tay hắn thành bị trật khớp ngay sau đó, rồi nói:

- Thực xin lỗi nhe, người anh em!

Sau đó hắn quẳng mạnh tên kia xuống mặt đất rồi chính mình cũng nhanh chân mà rời đi đuổi theo bọn Dương Tĩnh phía xa.

Tên cầm đầu trong bốn người trợn tròn mắt, nhìn nhìn cái tên đồng lõa đang lăn lê trên đất với cái trán đầy mồ hôi, chỉ vào những tên khác mà nói:

- Coi chừng tiểu Hắc!

Vừa nói dứt lời, chính hắn liền đi theo Trương Dương.

Nhưng mà cuối cùng hắn cũng chỉ có thể mở trừng trừng mắt mà nhìn chiếc Trương Dương lao vút đi mà thôi.

Hắn đi đón đầu một chiếc tắc xi, chiếc xe còn chưa kịp khởi động thì chiếc xe màu trắng của Trương Dương bên đường đã lao vút qua khúc quanh, không còn bóng dáng đâu nữa.

- Chết tiệt… Cái tốc độ gì thế này?!

Tốc độ lái xe của Trương Dương khiến cho cái tên lái xe tắc xi kia trợn mắt há hốc mồm, cả cái tên cầm đầu tưởng chừng là đuổi kịp được Trương Dương cũng miễn bàn.

- Cậu này, cậu có nhớ dãy số biển số xe hay không?

Thủ lĩnh Hắc Y vươn tay móc lấy hai trăm tiền mặt đưa cho người lái xe tắc xi.

Tên tài xế nọ không nói gì mà chỉ lắc đầu:

- Quá nhanh. Tôi không thấy rõ… Chỉ có điều xe kia là chiếc xe mới được tân trang cải tiến lại.

Chương 193: Thiên kim Tây Thần gia.

Thủ lĩnh Hắc y nọ thở dài, cuối cùng vẫn là đưa tiền ném cho tay tài xế tắc xi.

- Người anh em, không cần truy đuổi nữa sao?

- Đuổi thế nào?

- Đuổi không kịp!

- Vậy không phải đuổi!

Thủ lĩnh Hắc Y mang theo vẻ mặt phẫn nộ mà dời đi.

Ba tên còn lại nhìn thấy thủ lĩnh Hắc Y của bọn chúng hai tay trống trơn mà quay trở về thì đều ngơ ngác mà nhìn hắn nói:

- Đại ca, giờ làm như thế nào?

- Làm như thế nào? Tìm đi thôi…

Trên chiếc xe Land Rover, Tây Thần Tĩnh Lan vươn ngón tay cái ra với Trương Dương mà nói:

- Trương tổng, cái xe của ngài thật là tốt!

- Cảm ơn đã khích lệ!

Là người đã học được thuật lái xe cao cấp như hắn, cho dù là tham gia đua xe chuyên nghiệp cũng còn thừa tư cách chứ chẳng nói gì đến chuyện cắt đuôi một chiếc tắc xi, mà hơn nữa lại còn là tắc xi quèn.

Từ bên trong kính chiếu hậu của xe, Trương Dương liếc mắt ngắm nhìn Tây Thần Tĩnh Lan một cái, ảm đạm cười mà nói:

- Mấy người vừa rồi… vậy là nhân viên bảo vệ của cô?

- Không phải…

Tây Thần Tĩnh Lan cười tủm tỉm mà đáp. Nụ cười của cô khiến cho hai cái lúm đồng tiền be bé xuất hiện thật thu hút.

Trương Dương thấy cô nói vậy thì cũng chỉ biết được là cô nói dối mà thôi, nhưng vì cô không nói gì cho nên hắn cũng không muốn hỏi nhiều. Chỉ có điều nhìn Tây Thần Tĩnh Lan, hắn tựa hồ như có những điểm gì đó không hợp lý, như thể là thiếu thiếu chút gì đó.

Hắn lại đưa mắt nhìn nhìn Dương Tĩnh đang ngồi vị trí phó lái. Cô gái đằng sau nguýt hắn một cái, cái miệng xinh xinh mấp máy môi khe khẽ, ý bảo Trương Dương muốn làm gì thì làm, coi như phía sau không có người nhé.

Nhìn thấy núi non hùng vĩ có Dương Tĩnh, Trương Dương vội vàng định thần lại, chuyên tâm vào lái xe cho mau chóng về. Đợi cho xe chậm rãi tiến vào đường về Oa Cư biệt thự, Trương Dương lúc này mới đột nhiên nhớ ra một sự kiện.

Hắn quay đầu lại nhìn Tây Thần Tĩnh Lan mà hỏi với giọng điệu kỳ quái:

- Tiểu thư Tây Thần này, cô không có mang theo chút đồ đạc nào hay sao?

- Đồ dùng mang theo á?

Tây Thần Tĩnh Lan còn đang ngồi chơi đùa với đôi tay xinh của mình ở phía sau, nghe được câu hỏi của Trương Dương thì nghiêng đầu như kiểm tra chiếc bao tay màu trắng của cô mà nói một câu ngoài dự tính:

- Không có!

- Tiểu thư Tây Thần…

- Ấy, Trương tổng, ngài gọi tôi như vậy thật không nên, bây giờ tôi là cấp dưới của ngài. Ngài gọi là Tĩnh Lan được rồi, cứ gọi Tây Thần tiểu thư, Tây Thần tiểu thư mãi vậy tôi cảm thấy không được tự nhiên.

Trương Dương cười khổ một chút, hắn cũng đã nghe Dương Tĩnh giới thiệu qua, nghe nói Tây Thần Tĩnh Lan này không chỉ là học sinh ưu tú mà còn là phó chủ tịch hội sinh viên của trường đại học, dáng vẻ không những xinh đẹp như tiên nữ giáng trần mà tài ăn nói lưu loát cũng ít người bì kịp.

- Được rồi, Tĩnh Lan, cô thật sự không biết là mình không mang theo cái gì hay sao.

- Có sao?

Tây Thần Tĩnh Lan tung tung chiếc túi xách trắng cô mang theo:

- Không phải ở đây rồi sao?

- Cô không có hành lý hay sao?

Trương Dương túa mồ hôi hột một trận, cô này là đến để làm việc, chứ có phải là đến du lịch đâu, mà kể cả là đến để du lịch đi chăng nữa dù sao cũng cần có chút ít hành lý chứ, chẳng lẽ không có cả quần áo để thay đổi hay những thứ linh tinh?

- Hành lý á!

Tây Thần Tĩnh Lan nhìn nhìn lại Dương Tĩnh, trên mặt lộ rõ một trận đau khổ có vẻ như cần cầu cứu.

Dương Tĩnh liếc nhìn Trương Dương một cái, thản nhiên mà đáp lại:

- Lần này Tĩnh Lan là bỏ nhà trốn đi!

- Bỏ nhà trốn đi?

Trương Dương cười khổ một tiếng.

- Cho nên đích xác mấy người vừa rồi chính là nhân viên bảo vệ nhà cô đúng không?

Trương Dương vừa rồi cùng bọn họ cũng đã có cọ sát qua, tên thủ lĩnh thì còn chưa rõ ràng lắm nhưng chỉ cần là mấy người còn lại kia, thân thủ cũng không hề tệ, nếu bọn chúng đồng thời tấn công hắn thì chuyện thắng thua cũng rất khó nói.

Mà để có thể mời được những bảo vệ tài năng như thế cũng không phải là gia tộc nào cũng có khả năng làm được, có thể thấy gia tộc của Tây Thần Tĩnh Lan này cũng không hề nhỏ đâu.

- Đúng vậy, cảm ơn anh đã giúp tôi đuổi bọn họ đi.

Tây Thần Tĩnh Lan lần này mới gật đầu thừa nhận.

Thế này lại sắp có chuyện vui để xem đây! Lần này lại đem về một cô công chúa đại gia giàu sang quyền thế, hậu họa về sau nhất định khó lường. Trương Dương đột nhiên xúc động muốn quẳng Tây Thần Tĩnh Lan xuống bên đường cho rồi.

Tây Thần Tĩnh Lan này chắc chắn sớm muộn gì cũng sớm mang đụng chạm tới gia đình lại đây, tai vạ mà!

Sau đó Trương Dương lại nghiêng đầu nhìn nhìn Dương Tĩnh, cô rõ ràng là không có khả năng không biết thân phận của Tây Thần Tĩnh Lan, rõ ràng là học tỷ đồng lõa mà. Buổi tối đến không phải là còn giúp cô chuyển nhà tới Oa Cư hay sao? Đến lúc đó lại tính sổ với cô.

Hắn thấp cúi đầu, trắc mắt nhìn nhìn Dương Tĩnh phía cuối chiếc váy ngắn màu xám kia, tuyết trắng đùi giờ phút này lộ ra tuyệt đại bộ phận, làn da tuyết trắng trong suốt, nhìn cực kỳ mê người.

Trương Dương tin chắc rằng không được bao lâu gia tộc Tây Thần sẽ biết được tin tức Tây Thần Tĩnh Lan hiện tại đang ở chỗ hắn. Hơn nữa, hơn phân nửa đám người hôm nay hắn đụng độ sẽ xác định hắn là đồng lõa giúp Tây Thần Tĩnh Lan bỏ trốn. Thật là như tiểu thuyết vậy!

Được rồi, đằng nào cũng bị oán chết, may mà lúc ấy chính mình cũng không có nặng tay, nếu không ngày sau càng khó bề ăn nói.

Trở về biệt thự, sau khi thu xếp ổn thỏa cho Tây Thần Tĩnh Lan ở trên lầu bốn thì Tây Thần Tĩnh Lan xem chừng cũng cực kỳ vừa lòng. Tiếp sau đó lúc xuống lầu chuẩn bị đi ăn cơm, đúng dịp gặp phải Kiều Hi Nhi vừa mới từ phòng thí nghiệm trở về. Nhìn thấy Tây Thần Tĩnh Lan, đôi mắt cô trợn thật lớn, nhìn chằm chằm Tây Thần Tĩnh Lan rất lâu mới chịu buông tha cô nàng. Người khác thì mau miệng rồi nhanh như chớp chạy vụt lên lầu:

- Các vị cứ từ từ mà tán gẫu nhé!

Hiển nhiên là dễ nhận thấy Trương Dương còn chưa có kịp phản ứng thì Kiều Hi Nhi đã kéo Trương Dương qua một bên.

- Có thật là anh… anh như thế nào lại đem Đại Hung Thần này tới đây vậy?

- Em có biết cô ấy à?

- Đâu chỉ quen biết.

Kiều Hi Nhi cau mày thấp giọng nói.

- Anh biết cô nàng là ai không?

- Tây Thần Tĩnh Lan, là người lần này được tuyển dụng.

Trương Dương nói như chẳng hề có chuyện gì, đương nhiên, hắn biết bối cảnh gia thế của Tây Thần Tĩnh Lan tuyệt đối không hề đơn giản, nhưng mà dù có thế nào người ta cũng vừa mới tới chẳng lẽ hiện tại lại mời họ ra ngoài?

- Thì ra người mà anh nói mới tuyển dụng được với em là cô nàng ấy…

Kiều Hi Nhi vẻ mặt đầy hối hận mà nhìn Trương Dương, rồi cũng đầy hối hận nói lại với Trương Dương:

- Sớm biết thế này em đã hỏi anh tên người ta rồi.

- Cái tiểu nha đầu này không thể dùng…

Cô nhìn Trương Dương, nghiêm túc mà nói.

- Vì cái gì?

Trương Dương kỳ quái hỏi lại cô, tuy rằng hắn cũng đã đoán biết gia tộc Tây Thần Tĩnh Lan là đại gia quyền thế, nhưng hắn cũng đâu có phải là bắt cóc cô ta, là Tây Thần Tĩnh Lan tự mình tới tìm việc chỗ hắn cơ mà, cô ta tự nguyện làm nhân viên của mình, hơn nữa cô ta cũng đích thực là một nhân tài hiếm có hắn không thể không muốn dùng người cho được, tất nhiên phải khẳng định là phiền toái phát sinh sẽ không hề ít chút nào.

Kiều Hi Nhi ngẩng đầu lên nhìn phía đầu cầu thang, không có nhìn thấy Tây Thần Tĩnh Lan nghe lén, sau đó mới thấp giọng nói:

- Bởi vì cô ấy là Đại tiểu thư Tây Thần gia, là vị hôn thê của Lâm Khôn…

- Gia tộc Tây Thần mặc dù ở trong hàng ngũ các đại gia tộc giàu sang quyền thế thoạt nhìn không có sức mạnh gì lớn lắm. Nhưng gia tộc của cô ấy vốn có truyền thống lâu đời, nội tình phong phú, không hiện sơn dấu thủy nhưng vẫn luôn luôn xếp vào tầng lớp thế gia vọng tộc bên trên, cho dù là Kiều gia chúng em nếu so sánh với họ cũng không khác biệt lắm, cân sức ngang tài, tuy rằng hiện tại Kiều gia chúng em có nhỉnh hơn một chút.

- Nhưng điểm mấu chốt chính là cô ấy là con gái độc nhất của gia tộc Tây Thần, anh nói xem có cha mẹ nào lại yên tâm để cô ấy chạy tới nơi này sinh sống hay sao?

Trương Dương nghe xong mới hiểu ra được vì sao mà nha đầu kia vừa mới xuống khỏi máy bay đã có đám người bảo vệ đi theo như vậy, ra là công chúa đại gia tộc quyền thế mà.

Nhưng mà công chúa đại gia tộc quyền thế thì làm sao chứ, lựa chọn làm việc ở đây là của cô ấy, chính mình cũng không có ràng buộc gì cô ấy cả, liên quan gì đến mình đâu chứ.

- Cô ấy tự muốn tới đây làm, anh cũng không có biện pháp cản. Hơn nữa, thiên kim tiểu thư đại gia tộc thì có vấn đề gì chứ, chẳng phải chính em cũng là thiên kim tiểu thư của Kiều gia hay sao, còn đang là tiểu tổng giám trong Công ty Nữ Oa?

Trương Dương cười hì hì vươn tay qua nắm chặt lấy tay cô, đương nhiên hắn biết rằng Kiều Hi Nhi lo lắng hắn gặp phải phiền phức chứ không phải là có ý tứ khác gì.

- Cẩn thận người ta thấy lung tung.

Kiều Hi Nhi hung hăng nguýt hắn một cái, túm lấy tay hắn kéo ra:

- Em… Em với cô ấy khác nhau. Em từ bé xíu đã đi theo ông nội, từ lúc nhỏ đã có thể tự lập. Cô ấy là một thiên kim đại tiểu thư đúng chuẩn. Em đã nói với anh rồi, cô ấy thật sự không thể ở lại được, sẽ mang đến cho anh vô cùng nhiều phiền phức cho xem.

- Em cũng không phải là sợ người nhà của cô ấy tới tìm anh gây phiền phức.

Kiều Hi Nhi suy nghĩ một chút rồi nói.

- Điều em lo lắng chính là vì cô ấy còn có một cái thân phận khác, anh phải biết, cô ấy chính là vị hôn thê của Lâm Khôn…

- Lâm Khôn là cái thằng chim cảnh nào thế?

Chương 194: Mỹ nữ như mây.

- Lâm Khôn là cái thằng chim cảnh nào thế?

- Chim cảnh? Lâm Khôn chính là đệ tử nhân tài kiệt xuất đệ tử đời thứ ba của Lâm gia. Mà Lâm gia cũng chính là loại đại gia tộc mà như Kiều gia chúng em cũng không thể động chạm đến.

Kiều Hi Nhi trên mặt biểu lộ rõ vẻ lo lắng mà nói:

- Nghe đồn, Lâm Khôn của Lâm gia cùng với Tây Thần Tĩnh Lan của Tây Thần gia từ bé đã có đính ước, hiện tại nếu tuổi tác đã đến bây giờ thì cũng là lúc nên chính thức đính hôn. Anh nói xem, cái này chính là mấu chốt vấn đề đấy, Tây Thần Tĩnh Lan chạy đến Mai Ninh này thì anh tính xem người của Lâm gia sẽ nghĩ như thế nào?

Trương Dương nghe rõ, đây chính là một trong những kiểu kịch bản phim Hàn quốc ngày xưa mà, công chúa đại gia tộc giàu sang quyền thế sớm đính hôn, sau đó lại đào hôn dẫn đến một chuỗi phiền phức kéo theo…

- Cho nên… Tây Thần Tĩnh Lan không thể giữ lại được?

Trương Dương nhíu mày.

- Cô ấy là vị hôn thê của người ta, cô ấy muốn công tác ở nơi nào hẳn là không có vấn đề gì chứ?

- Quả thật không có vấn đề gì, nhưng mà em chỉ sợ anh gặp chuyện không hay.

Kiều Hi Nhi nhìn nhìn Trương Dương, ý vị thâm trường mà nói lại.

- Ở trong này? Biệt thự này giờ rất là an toàn!

- Không phải ý là cái chuyện không may đấy, em sợ là chuyện tình cảm của cô ấy gặp chuyện không may kia.

Kiều Hi Nhi liếc mắt nhìn Trương Dương một cái, thản nhiên mà nói rằng.

- Thẳng thắn mà nói cho anh vậy, Tây Thần Tĩnh Lan em đã có quen biết từ trước rồi. Hơn nữa, thời gian trước cô ấy còn gọi điện cho em nói là hy vọng Công ty Nữ Oa có thể tiếp nhận cô ấy, bởi vì chuyên môn phi thường của cô ấy thật là hữu dụng với chúng ta, nhưng mà em vẫn không thể đáp ứng nguyện vọng cô ấy được, anh có biết tại sao không?

Trương Dương vuốt tay:

- Không phải em vừa rồi đều đã nói qua sao, cô ấy nào là công chúa đại gia tộc quyền thế, nào là còn có một vị hôn thê tên Lâm Khôn nữa.

- Chuyện này cũng không phải là chuyện em lo lắng, điều em lo lắng chính là anh cùng với cô ấy sẽ phát sinh chuyện gì kia… Với cái khuôn mặt “hại nước hại dân” của anh như thế, cô nàng nào lại không động lòng cho được?

- Cái gì mà “hại nước hại dân”?

Trương Dương túa mồ hôi một phen:

- Em dựa vào cái gì mà lại bảo anh cùng cô ấy sẽ phát sinh cái gì đó? Hiện tại không phải là em cảnh cáo anh đấy chứ, anh không phải là thằng ngốc đâu nhé… Anh xin thề với em! Giơ tay phát thệ luôn.

- Được rồi, được rồi… Em cũng đã nghĩ rồi, dù sao thì hiện tại cô ấy cũng đến đây rồi còn có thể làm thế nào được chứ?

Kiều Hi Nhi nhìn nhìn Trương Dương, nhịn không được mà mở miệng nói:

- Có điều, ngàn vạn lần anh phải nhớ kỹ lời của em nói đừng có bất cứ vướng mắc gì với cô ấy… công việc là công việc, chuyện tình cảm không thể xằng bậy. Nhất là, không được phép mò tới phòng cô ấy lúc đang đêm đang hôm, cô ấy ở phòng nào? Anh nói với cô ấy dọn đến ở cạnh phòng em, em còn trông chừng!

Trương Dương nghe Kiều Hi Nhi nói với bộ dạng điềm đạm, thực ra hắn biết rõ nội tâm cô đang rất lo lắng cho hắn cho nên trong lòng không khỏi một trận cảm động, gật đầu nói:

- Chị Kiều! Em đúng thật là bà vợ tri kỷ của anh. Hì. Anh biết rồi, hiện tại Tây Thần Tĩnh Lan đang ở phòng 407, buổi tối em bảo cho cô ấy dọn đến cách vách phòng em, hoặc là cùng ngủ với em luôn cho an toàn, dù sao hai người cũng đã quen biết qua rồi.

- Cam đoan đấy nhé, không được có ý đồ gì, không được câu kéo cô ấy…

Cô nhìn Trương Dương một chút, vốn định để hắn thề một câu, nhưng rồi nghĩ thế nào lại thôi, chỉ nói bổ sung một câu:

- Nếu anh mà muốn dụ dỗ được cô ấy, cũng phải chờ sau khi anh có đủ bản lĩnh cái đã, hì hì.

- Em đi tìm cô ấy…

Kiều Hi Nhi nhìn Trương Dương rồi đột nhiên ghé lại gần lỗ tai Trương Dương mà hỏi:

- Nói, giữa anh và bác sĩ Dương đã xảy ra những chuyện gì?

Trong lòng Trương Dương gióng lên một trận lộp bộp, lắc lắc đầu:

- Không có đâu!

Kiều Hi Nhi liếc nhìn hắn một cái, lộ ra một tia ý vị sâu xa nhưng tươi cười mà nói:

- Em thấy mấy ngày nay hai mắt bác sĩ Dương có vẻ sáng láng lắm, nhất định là có chuyện gì vui mà.

- Chị ấy cũng muốn dọn vào ở trong này, vậy… có tính là chuyện tốt hay không?

Trương Dương do dự một chút, cảm thấy vẫn nên nói chuyện khai báo trước với cô một tiếng.

- Ha! Em nói không sai mà.

Kiều Hi Nhi nhìn thật sâu vào mắt hắn nói.

- Hai người có chuyện gì?

- Chuyện gì là chuyện gì?

Trương Dương giả bộ hồ đồ, đương nhiên hắn đích thực không có làm gì, cô bé ạ, em không biết bây giờ anh đang phải hoàn thành một cái nhiệm vụ chết tiệt của hệ thống giao cho đâu.

- Thì chuyện đó... là chuyện đó.

Kiều Hi Nhi dù sao cũng vẫn thẹn thùng, nói xong khuôn mặt liền hiện lên một vẻ đỏ hồng thấy rõ.

Nếu đổi thành Cao Kỳ nhất định sẽ không e thẹn mà còn lộ ra vẻ mặt dâm đãng cùng vài động tác khoa tay múa chân phụ họa cho xem.

- Em suy nghĩ nhiều quá rồi.

Trương Dương ngắm nhìn cô, hôm nay cô mặc một bộ đồ bó ôm sát cơ thể, đính kèm một chút tơ tằm, bên ngoài bộ đồ là một chiếc áo len màu đen, đeo trên cổ là chuỗi tràng hạt xanh biếc, mái tóc tết đuôi ngựa xinh xắn, quan trọng là đôi đại meo meo của cô, gần đây có thể là nhìn thấy bộ dạng Lộ Lộ phô ra nhiều thành quen mà lây nhiễm thói này của cô nàng, cỗ ý độn lên cao cao giống như thể sắp bung ra khỏi áo vậy, khiến người nhìn thấy không khỏi ngứa ngáy trong lòng.

Trong lòng Trương Dương vừa nhìn không khỏi động lòng, lại nhìn xung quanh không có ai nên vươn tay ôm lấy cái eo thon nhỏ của cô mà thấp giọng hỏi:

- Ngày ấy đã qua hết chưa em?

- Muốn chết à?

Kiều Hi Nhi từ sau ngày đó bị Trương Dương nhìn thấy đại meo meo, trong lòng cũng nảy sinh những cảm giác khác thường, chừng như nửa mong chờ cái ngày ấy đến nửa lại có chút sợ hãi.

- Không được nhắc lại chuyện đó nữa.

Cô giãy giụa thoát khỏi Trương Dương, rồi nhanh như chớp chạy về phía cầu thang:

- Em đi tìm Tĩnh Lan bàn chuyện.

- Này này, anh nhất định sẽ nhanh chóng tìm được nơi có cả gấu bắc cực và chim cánh cụt hoàng đế đấy nhé…

Trương Dương nhìn chăm chăm vào bóng dáng cao gầy của cô chạy khuất, lầm bầm mà nói.

- Đi tìm chết!

Vốn là hắn có chút lo lắng cho Tây Thần Tĩnh Lan ở một mình sẽ rất buồn chán, hiện tại Trương Dương rốt cục cũng có thể yên tâm một chút vì dù gì cũng đã có Kiều Hi Nhi trò chuyện với cô ấy, chính hắn cũng đỡ đi một việc.

Hắn nhìn đồng hồ, không còn mấy thời gian nữa là đến giờ học cho nên hắn đi tìm Dương Phi.

Vừa định ra khỏi cửa thì hắn lại nhớ ra Dương Phi hiện tại chính là đang ở tại tầng năm trong căn biệt thự của hắn. Hôm nay bận bịu nguyên một ngày, không biết lúc này cô còn có ở nhà hay không nữa.

Nghĩ nghĩ hắn liền leo lên trên tầng năm, Dương Phi hiện đang ở trên này, phòng năm lẻ một, là căn phòng thuộc tầng cao nhất của biệt thự, có cả ban công và hai cái cửa sổ. Căn phòng này nếu so với căn phòng lúc trước của cô ở ký túc xá thì lớn hơn rất nhiều, nhưng đương nhiên, Trương Dương biết cô không phải chọn ở đây vì căn phòng lớn hơn, mà bởi vì trời sinh tính tình cô vốn lãnh đạm, tùy ý mà an, cho nên căn bản cô cũng không tính toán gì những tiểu tiết ấy.

Đứng trước cửa phòng cô, Trương Dương nghĩ một hồi rồi lấy điện thoại di động ra gọi cho cô một cuộc để báo trước vẫn hơn.

- Ừ?

Cô “ừ” một tiếng vừa đủ nghe, nói cách khác ý là hỏi: “Cậu tìm tôi có chuyện gì” mà.

Rõ ràng là một câu hỏi vô nghĩa mà, Trương Dương lắc đầu, hỏi:

- Ở trong phòng không?

- Có!

Trương Dương quả nhiên nghe mơ hồ được từ trong phòng có chút động tĩnh vọng ra.

- Tôi đang đứng ngoài cửa!

Qua một lát, cửa mở, hé lộ ra khuôn mặt tuyệt mỹ của Dương Phi. Cô nhìn nhìn Trương Dương, rồi thu thân mình nép vào sau cửa:

- Vào đi!

- Cô giáo ăn chưa?

Trong ấn tượng, hôm nay xem ra cô còn chưa có đi ra khỏi phòng nữa? Buổi chiều lúc hắn và Dương Tĩnh đi đón Tây Thần Tĩnh Lan, vốn là định đưa cô cùng đi ăn cơm nhưng đi lên thì thấy cửa phòng đang khóa cho nên cũng đành bỏ đi, dù sao thì qua một đêm chưa ngủ chính hắn thân thể còn mỏi mệt rã rời huống chi là cô.

Trang trí trong phòng rõ ràng là đã được chính cô tự tay sắp xếp lại, không còn như trước mà mang theo chút gì đó ấm áp hơn. Nhưng mà cũng bởi vì đồ đạc từ ký túc xá mang đến cũng không nhiều, chỉ có một chút sách vở cùng quần áo, với chút ít trang sức, vật dụng linh tinh mà cô tự chọn lấy cho nên thực sự mà nói thì trong phòng cô bây giờ cũng chưa có cái gì cả.

- Cũng chưa ăn, mới ăn chút sô cô la.

Cô vươn tay chỉ chỉ vào cái hộp đã mở còn đang để trên bàn, đó là chiếc hộp sô cô la mà Trương Dương đặc biệt tặng cô.

- Như vậy sao được, cô giáo, trước tiên chúng ta đi ra ngoài ăn cơm đã.

- Không vội, học trước đi.

Dương Phi lại lần nữa vươn tay hướng trên giá sách, lấy xuống quyển giáo khoa anh Văn 3.

Trương Dương có chút lo lắng, nhưng mà nhìn bộ dạng của cô bây giờ thì cho dù chính hắn có cưỡng ép cũng vô dụng, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo lời cô nói mà thôi. Chỉ có điều thời gian đi học cũng đỡ tốn hơn trước cho nên cũng có dư nửa tiếng thời gian.

Dương Phi khép lại sách vở, nhìn nhìn Trương Dương, khóe miệng thở hắt ra một hơi mà nói:

- Hồn vía cậu đang ở trên mây rồi còn có thể học hành gì nữa. Ngày mai kiểm tra kết quả không đạt thì về sau tôi không dạy cậu nữa.

Trương Dương túa mồ hôi hột một trận, chực mang theo cái ánh mắt ngây thơ vô số tội mà cầu xin cô, Dương Phi nhìn thấy hơi hé miệng mà nói:

- Đừng có dùng ánh mắt đáng thương mà nhìn tôi, chúng ta giao hẹn trước rồi.

- Vậy đi ăn cơm đi thôi, chuyện ngày mai để ngày mai lại nói.

Trương Dương trong lòng hơi hơi có chút kích động, đây đã là lần thứ hai hắn cùng Dương Phi đi ăn cơm, nhưng mỗi lần đều có thể khiến trong lòng hắn tạo nên một tia gợn sóng. Hiện tại, hắn đối mỹ nữ đã có chút mệt nhọc, nhưng mà Dương Phi như vậy thì có trăm nhìn cũng không ngại.

- Được!

Dương Phi cũng không nói thêm nhiều, với tay lấy chiếc áo bành tô dài lục sắc, khoác lên trên người. Hôm nay cô mặc một bộ váy ngắn màu trắng có đính viền ren, cặp đùi thon dài trắng nõn non mịn không che đậy bởi tất chân thấp thoáng dưới chân váy.

Trương Dương giúp cô đi ra cửa, đúng lúc chuẩn bị xuất phát thì hắn lại nhận được một cuộc điện thoại, nhìn thấy ngay là Dương Tĩnh gọi tới.

- Bây giờ có thể dọn qua hay không, tôi nghĩ là buổi tối dọn qua…

Tại đầu dây bên kia điện thoại, Dương Tĩnh chần chừ một chút rồi nói.

Trương Dương ngẩn ngơ, bây giờ là muốn chuyển sang đây?

Chương 195: Sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành.

Trương Dương nhìn thấy Dương Phi liếc mắt nhìn hắn một cái, rồi sau đó cô buông hàng lông mi thật dài xuống, tựa hồ như không muốn làm phiền Trương Dương nghe điện thoại.

Dương Tĩnh nói là tối nay chuyển phòng, Trương Dương biết là phải đến, chỉ có điều đã ước định sẵn là khoảng chín giờ mới tới, nhưng hiện tại nếu cô đã gọi điện cho hắn, vậy khẳng định là đã phải đi rồi.

Dương Phi cả ngày hôm nay còn chưa ăn cơm, hắn hiện tại cũng đã biết vậy, tuy rằng cô cũng có ăn tạm chút ít sô cô la nhưng nếu hiện tại thật sự không đưa cô đi ăn chút gì thì chắc chắn dạ dày cô sẽ đói ghê ghớm lắm. Cho nên cơm cũng phải đi.

Này cũng thật là tiến thoái lưỡng nan mà, tuy rằng hai chị em nhà này cũng không đến nỗi “thủy hỏa bất dung” nhưng nếu mà cùng lúc đưa hai chị em cùng ghé vào một quán cơm, chỉ là nếu thôi cũng sẽ có vô khối vấn đề phát sinh rồi.

Hiện tại thật sự là không biết phải làm sao đây.

- Làm sao vậy, không phải có khó khăn hay phiền phức gì chứ?

Đầu dây điện thoại bên kia, Dương Tĩnh sau khi nhận thấy Trương Dương trầm mặc hồi lâu như vậy dường như cũng có chút hoài nghi mà hỏi hắn.

Trương Dương nghe vậy liền miệng đáp lại ngay:

- Được mà, chờ chút tôi qua đón chị, chỉ có điều tôi qua muộn một chút nhé.

- Không được, tôi hiện tại đang ở nhà một mình…

Trương Dương cũng hiểu ra ngay, thì ra là vì cô đang ở nhà một mình, mà ngẫm lại thì ở trong căn nhà to như vậy, ngoại trừ chính cô thì không còn một ai khác, đối với một nữ nhân mà nói thì thật sự rất đáng sợ. Chỉ có điều, sao nhà cô lại không có ai vậy nhỉ?

- Không phải còn có ông nội cùng Triệu tẩu, và cả cha của chị nữa hay sao?

Trương Dương hạ thấp thanh âm mà hỏi lại, ngoại trừ ba người hắn vừa nói còn có một người lái xe kiêm bảo vệ, là người Dương Thụ Sơn chuyên dùng. Nhưng mà nếu Dương lão gia không ở nhà thì lái xe đương nhiên cũng không ở nhà rồi.

- Ông nội đi ra ngoài, Triệu tẩu thì xin nghỉ, còn cha tôi đã đi Minh Châu họp rồi. Chị cậu vừa mới dọn đồ xong, lúc này đang lẻ loi một mình đây. Đáng thương chết…

“Lẻ loi một mình”? Trương Dương nghe thấy vậy trong lòng lại kích động một trận, đấy chính là cái đại cơ hội tốt đẹp hiếm có cho hắn mà. Chẳng qua hiện tại bên cạnh hắn còn có Dương Phi, nên giờ không biết phải làm thế nào cho vẹn toàn.

Thật muốn sử dụng hệ thống trợ thủ để hỏi biện pháp vẹn toàn đôi bên, nhưng tiếc là bây giờ số tích phân hắn có lại là âm ba mươi mốt điểm tích phân. Cho nên chỉ có thể nhắm mắt bỏ qua cơ hội tuyệt hảo lần này mà thôi.

- Như vậy thì chị còn chưa có ăn cơm phải không?

Trương Dương nghĩ nghĩ một chút mà hỏi.

- Đương nhiên chưa ăn. Đúng rồi, cậu nhắc tôi mới nhớ, làm đầy cái bụng trước rồi sẽ chuyển nhà sau.

- Như vậy thì đến Kỳ Đóa đi!

Trương Dương liếc nhìn Dương Phi đang đợi một bên, cô đứng ở cửa sổ hành lang phía trước, không chút để ý mà đưa mắt nhìn vô định ra ngoài cửa sổ như lạc vào cõi hư vô nào đó.

Trương Dương suy tính một chút, thời gian hắn đi đường đến Kỳ Đóa hiển nhiên dài gấp đôi thời gian Dương Tĩnh đi đến đó, nếu Dương Tĩnh đến trước thì hẳn là không thành vấn đề rồi. Còn chính hắn sẽ dọc đường đi mà trao đổi với Dương Phi vậy.

- Chị Tĩnh, trộm nói cho chị biết chuyện này, hôm nay cô giáo Dương Phi cũng chưa có ăn cơm. Vậy như thế này nhé, tôi sẽ lừa cô ấy cùng đi Kỳ Đóa, ý chị thế nào?

- Thật không? Nha đầu này đêm qua cũng có thể là một đêm không ngủ mà.

- Vâng, cho nên… Tôi mang theo cô ấy qua, cùng ăn một bữa cơm cho hai người gặp mặt luôn.

- Tiểu đệ thật giỏi. Tốt lắm. Tôi nghe lời cậu, vừa vặn tôi cũng muốn nhìn một chút xem con bé ấy có chuyện gì hay không.

Dương Tĩnh hiển nhiên là rất thích thú tiếp nhận, nhưng đương nhiên nếu Trương Dương vừa rồi mà nói với cô rằng chính hắn hiện không rảnh giúp cô chuyển nhà thì ước chừng lúc này cô đã muốn hận chết hắn rồi.

Trương Dương đưa tay vuốt ve ngực hắn. Được rồi, đã xử lý xong một bên, hiện tại vẫn còn lại một bên khó khăn hơn.

- Chị Tĩnh này, nhớ rõ là chị còn thiếu em một món ân tình nhé.

Hắn không quên cố nhồi thêm vào điện thoại một câu.

- Biết rồi, tiểu quỷ hẹp hòi. Chẳng qua là nha đầu thối Xinh tươi kia có chịu bằng lòng ra khỏi nhà cùng cậu hay không vẫn còn là một vấn đề đấy. Nếu thật sự cậu có thể mang con bé ra khỏi cửa thì chị cậu nhất định thiếu nợ cậu rồi.

Bên kia đầu dây, Dương Tĩnh một trận cười vui vẻ.

Trương Dương thầm đoán chắc chắn là cô đang hả hê mãnh liệt lắm.

Cúp máy điện thoại, Trương Dương vừa nắm lấy chiếc di động vừa nghĩ đối sách, một bên nhìn bóng dáng lả lướt thích thú của Dương Phi, đi tới.

- Đã nói chuyện điện thoại xong rồi.

Hắn không đi tới phía sau cô mà đứng đối diện với cô mà nói.

- Ừ!

- Dương Tĩnh…

- Hả?...

Chính miệng Trương Dương há hốc ra có thể đủ để nhét cả quả trứng vào trong, dùng cái giọng ngạc nhiên hết sức nói.

Dương Phi nguýt hắn một cái, từ bên cạnh hắn rồi đi xuyên qua như thể muốn trở về phòng của cô.

- Chắc là cậu có chuyện cần làm, trước hết cứ đi đi.

- Như vậy sao được, cô còn chưa có ăn cơm mà.

Trương Dương quýnh lên, vươn tay nắm lấy cổ tay mềm mại của cô.

Chỉ là chạm một cái nhẹ nhàng cũng khiến hắn lập tức xao động một hồi. Dương Phi ngẩn người, vội vàng đứng lại, rút tay từ trong tay Trương Dương về:

- Tôi không sao.

- Đi ăn cơm đi.

Trương Dương nhìn thẳng vào đôi mắt cô, nghiêm túc mà đề nghị.

- Vậy… cậu cũng đừng có trách tại tôi làm trì hoãn việc của cậu.

Dương Phi nhìn hắn một cái, khóe miệng nhẹ nhàng nói.

- Đi thôi, tôi mời cô giáo. Ngài dạ dày đã đói bụng lắm rồi, học sinh tôi đây cũng muôn phần khó chịu.

Dương Phi nghe vậy, khóe miệng không tự chủ được mà cong lên một chút, liếc mắt nhìn Trương Dương:

- Nói năng ngọt xớt!

Đem Dương Phi bước xuống lầu, trong lòng Trương Dương thầm nghĩ, vạn sự khởi đầu nan, bước đầu tiên thế này coi như cũng đã thành công rồi.

Lên xe, khi đã đi đường được một đoạn kha khá, Trương Dương mới nhìn sang Dương Phi đang ngồi ở vị trí phó lái bên cạnh, còn chưa kịp mở miệng thì Dương Phi đã nghiêng đầu nhìn hắn mà nói với hắn trước:

- Không nhịn được thì cứ nói đi.

- Ha ha, cô giáo biết tôi muốn nói chuyện hay sao.

Trong lòng Trương Dương như chảy mồ hôi từng giọt, Dương Phi này không chỉ có bộ dạng tuyệt sắc mà suy nghĩ còn rất mực tinh tế, nhãn quan và nhan sắc đều hết sức lợi hại, có lẽ cũng không kém gì Lộ Lộ về tài quan sát cả.

Dương Phi không có trực tiếp trả lời mà cô nhìn thẳng về phía trước, đoạn quốc lộ quanh co khúc khuỷu nhưng bằng phẳng, thở dài nhè nhẹ rồi thản nhiên mà nói:

- Trương Dương, có phải là trong mắt mọi người cô giáo như tôi đây là loại người vô cùng khó tiếp cận hay không?

- Làm sao có chuyện như vậy chứ, tôi cảm thấy cô giáo rất bình dị và gần gũi mà.

- Bình dị gần gũi?

- Ha, không phải ý đồ gì đâu. Tôi là nói, tiếp xúc với cô giáo thực ra cũng tốt lắm, chẳng qua người bình thường nhìn bộ dạng quá xinh đẹp của cô, tự thấy mình thật đáng xấu hổ, tâm sinh tự ti cho nên không dám nói chuyện cùng cô thôi. Lúc này mới cho người khác một loại biểu hiện giả dối, cho rằng lão sư nói chuyện không tốt, người đời hiểu lầm cô, mà cô cũng hiểu lầm người đời thôi.

Dương Phi nghe hắn nói vậy liền nghiêng khuôn mặt tuyệt mỹ qua nhìn hắn, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ xe, khóe miệng hơi nhếch lên mà nói lại Trương Dương:

- Thật là lạ…

Sau đó lại quay đầu trở lại, nhìn Trương Dương, lên tiếng nói:

- Cậu nói đi, có chuyện gì khiến cậu lo lắng thành ra như vậy, nhìn cậu khổ ra mặt thế kia, cô giáo tôi thấy được ngay.

- Cô giáo thật sự lợi hai! Tôi đây cũng có thể nói.

- Lề mề, có giống người hay làm chuyện đại sự hay không?

- Chị Dương Tĩnh, chị ấy muốn dọn lại biệt thự bên này ở…

Trương Dương nhìn cô một cái:

- … có thể chứ?

Dương Phi sửng sốt một chút, sau khi trầm mặc liếc nhìn Trương Dương một cái mới cất tiếng rằng:

- Biệt thự ấy cũng đâu có phải của tôi, hỏi tôi để làm chi?

- Cô chính là cô giáo của tôi, trong nhà này cô là lớn nhất, không hỏi cô thì phải hỏi ai đây… Tựa như hoàng đế cổ đại cũng vậy, bên trên không phải lúc nào cũng còn có Hoàng Thái Hậu giúp đỡ hay sao.


Quay lại  l Xem tiếp 


Facebook: Hỗi trợ trực tuyến
Email: BigBang3G@gmail.com