Old school Easter eggs.
HOMEGAMETruyện

ĐẾ QUỐC MỸ NỮ

 CHƯƠNG 186 - 191: KIỀU CÔNG CHÚA ĐIÊU NGOA.


Chương 186: Kiều công chúa điêu ngoa.

Kiều Hi Nhi mặc một bộ đồ làm may sẵn vừa bó sát người dễ thấy là trang phục vận động, bên người còn mang thêm một chiếc khăn khiến dáng người như tạc thêm nét nhanh nhẹn, núi non cao ngất.

Cô ngồi ở bên giường, cái mông chắc nịch vùi lấp thật sâu trong chiếc quần bó tơ tằm màu trắng, một tay cô cầm điện thoại, một bên nhẹ giọng nói chuyện một bên nhìn chăm chú khuôn mặt ngủ say của Trương Dương còn đang chui trong chăn, đôi mắt xinh đẹp không kìm nổi lòng mà toát ra một tia tình cảm thân mến.

Buổi sáng sau khi cùng mẹ cha nói chuyện điện thoại, cô cũng không có đi đánh thức Trương Dương mà cố gắng chuẩn bị biện pháp xử lý những rắc rối mới xuất hiện này.

Sau khi nhìn đến những cái tin tức ùn ùn đăng tải trên mạng, cô cơ bản cũng đoán được người đứng sau là ai. Cạnh tranh hai nhà Thái - Kiều tại tỉnh Đông Nam này đã lên đến đoạn cao trào, Thái gia giờ phút này đã tung chiêu, và đương nhiên là trực tiếp nhắm thẳng vào Kiều gia.

Chỉ có chút điều cô không tưởng tượng nổi chính là, rõ ràng là từ một sự kiện ám sát, thế nhưng sau cùng lại biến thành chuyện cô cùng cô giáo Dương Phi tranh giành tình nhân, thật sự là chuyện thêu dệt mà.

Cô không thể không tán thưởng rằng truyền thông hiện nay thực sự lợi hại, quả nhiên là một cây bút cũng có thể giết người, lại có thể bẻ cong sự việc đến mức độ này chỉ có phường báo chí mà thôi.

Trương Dương trải qua một đêm mệt nhọc với bọn sát thủ cho nên cô không muốn quấy rầy hắn, càng không nghĩ tời chính Trương Dương lại đi tìm cô.

Thì ra là Trương Dương cùng Hứa Đan Oánh sau khi xâm nhập những tang web vu hãm hắn cùng Dương Phi và Kiều Hi Nhi thì phát hiện một vấn đề. Hầu hết các trang web đăng tải tin tức đều thuộc công ty tín Duy Khoa, mà cái công ty tín Duy Khoa này đằng sau lưng là quỹ Hưng Hâm, nhưng sau lưng Hưng Hâm là ai thì không rõ.

Cho nên đối với những người đang đứng đằng sau giật dây này Trương Dương không phải thực sự biết rõ, mới đi tìm Kiều Hi Nhi tới.

Kiều Hi Nhi liếc mắt một cái cũng đoán ra được rõ chân tướng bọn người này, quỹ Hưng Hâm đó chính là do tập đoàn Vĩnh Hưng của Thái gia khống chế. Điều này cũng khẳng định lại việc cô suy nghĩ ban đầu rằng chính xác Thái gia là kẻ giật dây hậu trường.

Trương Dương vừa nghe được đứng sau là Thái gia thì lập tức xâm nhập vào mạng lưới (trang web) chính thức của tập đoàn Vĩnh Hưng, trực tiếp bôi đen toàn bộ nó, chẳng qua đúng lúc hắn thấy chình ình ngay trên trang đầu tiên của website chính thức là phần giới thiệu nhân viên cao cấp của tập đoàn, trong đó có một gương mặt mà hắn quen thuộc.

Thái Vũ! Đêm hôm đó chính hắn đã đấu với Trương Dương một trận.

Trong lòng hắn ngay tức thì hiểu được Thái gia chính là giúp thằng nhóc con này! Trương Dương ngay lập tức cùng Hứa Đan Oánh đem hết cái đám người Thái gia đăng trên trang web đó mà bôi tro.

Thực ra hắn cũng không có làm, chỉ là công năng của phần mềm hệ thống phá tường lửa kia thật quá cường đại mà thôi. Nền tảng đã được xây dựng, chỉ cần đưa vào địa chỉ trang web, hệ thống sẽ tự động tìm được địa chỉ IP của đối phương, sau đó phá giải mật mã tường lửa tự mình biến thành nhân viên quản lý siêu cấp. Thứ mà Trương Dương phải làm chính là xác định muốn làm gì mà thôi.

Về sau hắn lại cảm thấy như vậy rất chi là phiền toái. Cho nên, hắn chỉ đơn giản đưa cho hệ thống một chuỗi mệnh lệnh tự động tìm kiếm chữ cái quan trọng: Trương Dương, Dương Phi và cả Kiều Hi Nhi, sau đó lấy danh nghĩa Bạo Phong Tuyết đem toàn bộ các trang web tìm kiếm được mà hack thay thế tất cả các tin tức thành một chuỗi lời mắng chửi Thái gia.

Làm xong những chuyện đó rồi hắn ngay lập tức gối đầu lên trên đùi Kiều Hi Nhi mà ngủ.

Không hắn, không Kiều Hi Nhi, rất nhiều tin tức trên các đài truyền hình cũng tiếp tin từ internet chuẩn bị chế giễu. Hệ thống mạnh mẽ chỉ hoạt động trong vòng nửa giờ như đang chơi một bản nhạc dương cầm, tìm kiếm tất cả những gì có trên internet có chứa cụm từ Trương Dương, Dương Phi hoặc là Kiều Hi Nhi đồng loạt cắt bỏ, nhân tiện dán đè lên toàn bộ chúng nội dung phỉ nhổ vào Thái gia.

Mãi cho đến khi Kiều Hi Nhi quay trở lại phòng khách, không chủ ý nhìn đến TV cũng thấy đen thui công chiếu những câu mắng chửi Thái gia, cô mới biế sự việc đang gây náo loạn lớn.

Cô cũng không phải là lo lắng Trương Dương sẽ bị tóm, bởi vì cái phần mềm hệ thống mà hắn sử dụng thật sự là quá cường đại, không hề để lại một dấu vết nào, sau khi xâm nhập sẽ tự động xóa hết các manh mối có thể lần tìm ra được.

Cô tạm thời không cần lo lắng cho Trương Dương, nhưng cô lo lắng cho Kiều gia.

Cô hiểu rất rõ ràng, hiện tại náo động như thế này Thái gia sẽ chắc chắn khuất phục. Cái chính là sau khi khuất phục, toàn bộ áp lực sự việc sẽ đặt trên người Kiều gia nhà cô, bởi vì sự kiện này bất luận có phải do Kiều gia làm hay không thì người khác cũng vẫn tự động hiểu là người nhà Kiều gia hoặc những người có liên quan đến Kiều gia gây nên.

Một khi đã như vậy, cô cần lập tức nghĩ ra một biện pháp vẹn toàn cho cả đôi bên.

- Kiều Kiều, con tìm ông nội à?

Thanh âm của Kiều Chính Quốc rõ ràng không giống với cái ngữ khí mà ông vừa dùng nói chuyện với mấy người con trai, giọng điệu ông lúc này mang theo vẻ trìu mến thấy rõ. Kiều Hi Nhi là do một tay ông nuôi nấng từ nhỏ, cũng là đứa cháu đời thứ ba mà ông đánh giá cao nhất. Cũng chính vì thế mà sáng sớm hôm nay ông không nề chi thể diện đích thân đi gặp mặt với Thái Vĩnh.

- Ông nội.

Kiều Hi Nhi nhìn nhìn thân mình Trương Dương trở qua trở lại trên giường, trên mặt dường như rất hạnh phúc.

- Kiều Kiều có biện pháp giúp ông nội giải quyết phiền não, chỉ có điều ông nội đáp ứng Kiều Kiều một điều kiện, có được không ông?

Cô nhắc lại không sai lời như đã nói với cha cô.

- Chà, tiểu nha đầu, con nói trước xem ông nội đang có phiền não gì nào?

- Ông nội có phiền não, trong lòng ông nội rõ ràng nhất. Hiện tại, hễ là trang web nào có đề cập đến việc vu hãm cháu gái, thậm chí là đài truyền hình đều đã bị bôi đen, chắc chắn giờ phút này Thái lão gia tử đã xin lỗi với ông nội rồi, đúng không ạ? Và chắc chắn ai ai cũng đổ lỗi cho ông nội là vì Kiều Kiều cho nên mới bôi đen toàn bộ các trang web lần đài truyền hình, giờ ông nội phải tự khôi phục.

Kiều Hi Nhi kiêu ngạo chính là bởi cô lớn lên bên cạnh ông nội Kiều Chính Quốc, cho nên đối với cô những thủ đoạn hay mánh khóe trên đời cô không phải là không hiểu hoàn toàn. Ngược lại, cô thậm chỉ còn hiểu được những điều người bình thường không nhìn thấy được, cũng bởi vì chướng tai gai mắt nên cô mới không chịu “nước chảy bèo trôi” mà dời đến Mai Ninh này.

- Kiều Kiều, ông nội nghe con nói điện thoại có hàm ý khác, chẳng lẽ những người hack trang web kia thật sự là do con khiến người ta làm? Không hợp lý, ông nội nghe chú tư của con nói là người kia là một người lợi hại phi thường, tự nhận là Bạo Phong Tuyết…

- Ông nội à, chuyện này không quan trọng, quan trọng là… là con có biện pháp để tất cả mọi việc khôi phục nguyên dạng, chỉ là ông nội đáp ứng cho con một cái điều kiện.

- A, dám cùng ông nội con cò kè mặc cả hả, được, con nói đi, chỉ cần ông nội có thể làm được ông nội nhất định làm cho con.

Kiều Hi Nhi nghiêng đầu ngắm nhìn Trương Dương, vươn tay nhẹ nhàng giúp hắn một lần nữa kéo cái chăn mà Trương Dương vừa hất tung lên, sau đó nhìn mặt hắn mà thè lưỡi chọc ghẹo một mình, rồi lúc này mới quay đầu lại, cười hì hì nhẹ giọng nói với ông nội của cô.

- Con muốn ông nội thuyết phục bà nội cùng mẹ con, không được cho hai người can thiệp đời sống tình cảm của con nữa.

- Xem ra, con thực sự thích anh chàng Trương Dương kia nhỉ, ông nội có thể đáp ứng con, có điều khi nào con mới đưa cháu rể đến gặp ông nội đây?

- Ai nói hắn là cháu rể nội chứ, ông nội, vậy là ông nội chấp nhận rồi nhé?

- Ông nội đáp ứng rồi cũng vô dụng mà, vấn đề gia thất của con cùng mẹ con có thể nghe ông nội khuyên hay sao.

- Ở trong gia đình ông nội nhất ngôn cửu đỉnh, chuyện nhỏ tí xíu ấy mà làm không được thì con mới không tin. Được rồi, ông nội đã không đáp ứng con, vậy chuyện phiền não của ông nội con cũng không quản nữa.

- Này… này, Kiều Kiều, con từ từ đã nào. Ông nội sẽ đáp ứng con. Nhưng mà con thật có thể đối phó với người kia… Bạo Phong Tuyết?

- Chuyện này con làm được!

- Con không định nói cho ông nội chuyện này là do một tay con chỉ đạo đấy chứ?

Bên kia điện thoại Kiều Chính Quốc nghe và cảm nhận được bộ dáng tràn đầy tin tưởng của cô cháu gái không khỏi trừng lớn tròng mắt. Cô cháu gái này không phải là học phân tử dược học hay sao? Như thế nào lại có thể quen biết người giỏi máy tính… không, không chỉ là giỏi máy tính mà phải là vua hacker mới đúng, ngay cả những chuyên gia an ninh mạng cao cấp nhất trong nước cũng không có biện pháp lần ra giấu vết, không phải là dạng hacker muốn là chuẩn bị được.

- Ông nội không cần phải biết nhiều chuyện như vậy. Tóm lại con sẽ đáp ứng giải quyết phiền não của ông nội, sau bốn mươi phút nữa tất cả đều sẽ chấm dứt.

Kiều Hi Nhi nhìn nhìn chiếc đồng hồ trên tay một chút, đã là bốn giờ, Trương Dương cũng đã ngủ được vài tiếng rồi, hẳn là đã có thể rời giường.

- Kiều Kiều, ông nội sẽ đáp ứng con trước. Chỉ là nếu như quả thật người kia do con chuẩn bị thì liệu có người theo đuôi hay không?

Chương 187: Mỹ nữ Kiều gia trong tay.

Kiều Chính Quốc tuy rằng không hiểu biết nhiều về máy vi tính hay an ninh mạng, nhưng ngày thường anh con thứ tư của ông vẫn không ít lần khoe khoang cho nên ông vẫn hiểu được chút ít về cửa sau, dấu vết, hacker, và linh tinh khác.

- Chuyện này ông nội cứ yên tâm đi, nếu có thật sự truy tìm được địa chỉ người ta thì chú tư không phải đã sớm giải quyết giúp ông nội rồi hay sao?

- Không thể nói như vậy được, chú tư của con không có biện pháp không có nghĩa là toàn ngành an ninh cũng không có biện pháp. Nhưng mà được rồi, con mau chóng để mấy chuyện này khôi phục bình thường đã, những chuyện khác ông nội sẽ thu xếp xử lý.

Kiều Hi Nhi gác máy, trên mặt không khỏi là lộ ra một vẻ tươi cười vui sướng, cô quay đầu lại nhìn Trương Dương, tên này còn đang ngủ say như chết, xem ra đêm qua hắn thực sự đã mệt muốn chết rồi.

Có điều là cái tên này khi ngủ nhìn lại rất thu hút, cô giật mình, không tự chủ được mà lặng lẽ rướn cổ lên len lén bò đến cạnh hắn, ghé sát bên cạnh hai mà hắn rồi tỉ mỉ nhìn ngắm.

Không ngờ, trong lúc ngủ mơ Trương Dương lại đột nhiên vươn một tay ra lay lay rồi ôm trọn lấy cổ cô.

- Đừng!

Kiều Hi Nhi bị hắn kéo xuống, cả khuôn mặt đều bị kéo xuống trên miệng hắn, môi đối môi, chỉ còn cách chút xíu.

Cô trừng lớn tròng mắt, thời điểm này xú gia hỏa kia đã tỉnh.

- Anh… anh…

- Anh?

Trương Dương cười tủm tỉm mà mở mắt, nghiền ngẫm mà nhìn cô.

- Kiều Kiều, cháu rể đâu, đời sống tình cảm đâu nhỉ?

- Đồ đểu, anh… anh nghe lén tôi nói chuyện.

Kiều Hi Nhi vẻ mặt đỏ bừng bừng, vươn đôi bàn tay trắng như phấn trực tiếp đánh về phía hắn.

- Này này, anh không có nghe lén, chỉ là anh bị giọng nói của một người nào đó đánh thức mà thôi…

- Tôi mặc kệ anh, anh cũng đã nghe được rồi thì mau thả cho tôi rời giường, làm việc.

- Được, không thành vấn đề, nhưng mà em trước hết phải để cho anh hôn một cái…

- Nằm mơ… Đừng…

Trương Dương lấp kín đôi môi hồng nhuận anh đào của cô, tuy rằng đối với đôi môi anh đào của Kiều Hi Nhi hắn không phải quá xa lạ nhưng chuyện này không phải là nguyên nhân chính, có lẽ nguyên nhân là do hắn mới học được thuật giao hợp nam nữ cao cấp, khiến cho hắn luôn cảm thấy bụng dưới có một cỗ hỏa dục đang phát ra không ngừng, rất muốn tìm một người để giải thoát ra.

Mà giờ khắc này Kiều Hi Nhi với hương thơm ngào ngạt, thân hình mê người vừa vặn lại ở ngay bên cạnh. Hơn nữa lại dựa vào hắn ở một khoảng cách rất chi là gần, hắn tất nhiên bị kích động không nhịn được dục vọng muốn có được cô.

Ỷ vào việc Kiều Hi Nhi chưa có từng trải qua những chuyện thế này cho nên khi Trương Dương lấp kín cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận của cô sau một hồi du dương, cô sớm đã thở không nổi, hai má ửng đỏ, thân thể của hắn giờ phút này xoay người lại đè lên người cô, nửa phần cô cũng không thể động đậy.

Nhìn chằm chằm Trương Dương cùng tiếng thở ham muốn của hắn đang đè lên người mình, cô tức khắc thẹn thùng, bởi vì có là con ngốc đi nữa cũng đoán được Trương Dương định làm gì tiếp theo.

Nói thật, trong lòng cô cũng hiểu được rằng chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ đến, chỉ có điều không nghĩ là sẽ đến sớm như vậy. Ít nhất trong lòng cô còn chưa có chuẩn bị tốt, cô chu miệng vừa định nói thì Trương Dương lại lấp đầy miệng cô bằng nụ hôn miên man khác. Sau đó hắn vươn tay, ôm lấy cô, luồn tay đến phía sau lưng của cô túm lấy vạt áo của bộ đồ thể dục màu lam của cô rồi từ từ kéo lên, đến chỗ ngực thì tức thì làm lộ ra một bộ đồ lót ren hoa văn màu sắc ôm trọng bầu ngực cô.

Kiều Hi Nhi cảm thấy thân mình chợt lạnh đi, theo bản năng mà cong mình một cái, đôi chân dài không tự chủ được mà cuộn tròn lên, không ngờ Trương Dương vừa vặn thuận tay liền lùa tay xuống dưới lưng cô là mở khóa chiếc áo lót ren hoa văn màu sắc ấy, xoạch một tiếng, cả cái áo lót rơi ra.

Một đôi đại thỏ ngọc tuyết trắng thừa cơ nhảy ra khỏi lồng, mãnh liệt rung lên đập vào tầm mắt.

- Đừng!

Kiều Hi Nhi thấp giọng mà kêu lên một tiếng sợ hãi, vội vàng vươn tay che kín đôi đại thỏ ngọc tuyết trắng trước ngực, cố gắng che đậy vị trí mấu chốt nhất phía trên hai bầu ngực cô là hai khối nho màu hồng phấn.

Nhưng mà giờ phút này thế giới trước mắt Trương Dương càng bị hấp dẫn không cưỡng lại được bởi dáng vẻ mê người của cô, hắn ngâm nga một tiếng, vươn tay nắm lấy cái eo thon nhỏ của Kiều Hi Nhi, kéo tay cô ôm lấy hắn, Kiều Hi Nhi hai tay không tự chủ được mà buông lỏng phía trước ngực, bộ phận mấu chốt không giữ được khiến Trương Dương nhanh chóng chớp cơ hội cúi đầu xuống mà trong nháy mắt vùi mặt vào bên trong khe rãnh tuyết trắng của cô.

Hắn không nghĩ tới cô lại sở hữu một bầu ngực phì nhiêu đến như vậy, vượt hơn hẳn ngực Lộ Lộ, hắn đã từng cho rằng với Kiều Hi Nhi với thân hình cao như vậy cho dù có vài điểm nhỏ cũng là bình thường, nhưng sự thật không giống như hắn tưởng…

Sau này có khi còn có thể gọi cô là Kiều đại meo meo đấy chứ!

- Dương tử… Không được, hôm nay người ta tới cái kia…

Kiều Hi Nhi chưa từng nghĩ qua chính mình rõ ràng đã bị cởi bỏ hết phần áo trên người, lần đầu tiên trong đời cô phơi bày xích quả triển lãm trước mặt một người đàn ông. Cô nhìn Trương Dương đang vùi đầu giữa hai bầu ngực của mình, trên mặt càng đỏ rực lên. Cuối cùng nhịn không được, cô đưa hai tay ra dùng sức mà ghì sát lấy cổ hắn, dường như muốn gắng hết sức vùi đầu hắn vào chính giữa hai bầu ngực.

- Đến cái kia?

Trương Dương một hồi không nói gì.

- Anh không tin, anh không tin đâu…

- Ưm, vậy anh tự mình kiểm tra đi.

Kiều Hi Nhi mang theo một chút e lệ, kéo bàn tay Trương Dương đến phía dưới cô, đụng vào bộ phận mẫn cảm của cô qua lớp quần dày.

Trương Dương vừa chạm vào, quả nhiên là có cảm giác thấy một mảng to to nhô ra…

- A… không được. Anh mặc kệ, nếu không em… khà khà…

Trương Dương ác một tiếng, ác đến thực dâm loạn…

- Em cấm anh. Trừ khi anh cưới em mới được.

Kiều Hi Nhi nhìn Trương Dương, thừa dịp hắn không chú ý trong chốc lát cô nhanh chóng mặc lại cái áo lót ren của mình che kín toàn bộ núi non hương diễm. Sau đó lại nhào vào trong ngực của hắn, thấp giọng nói :

- Hôm khác. Hôm khác làm lại, hôm nay cần phải làm chuyện chính sự trước.

- Em nói đấy nhé.

- Vâng!

Kiều Hi Nhi thuận tiện cũng nhanh chóng mặc lại áo khoác lên người, đẩy hắn một cái.

- Làm việc đi.

- Được, nhưng mà anh muốn sờ meo meo của em…

Kiều Hi Nhi cực kỳ xấu hổ, ra sức lắc đầu:

- Không được, không được… Em thực sự rất nhạy cảm, anh chỉ cần sờ chút là em liền tưởng tượng mất. Không được, một ngày nào đó sẽ là của anh mà, anh sợ cái gì chứ?

Kiều Hi Nhi nhìn Trương Dương, lật khuôn mặt hắn lại phía cô mà trộm hôn hắn một cái, đôi mắt đẹp chăm chú theo dõi hắn, cô cắn đôi môi anh đào hồng nhuận nhìn bức tranh vẽ biển xanh ngát đối diện với giường, hai mắt cô nhắm lại mang theo một tia khát khao, khóe miệng nhếch lên một chút mà nói:

- Lần đầu tiên của em và anh, nhất định phải là tại một bãi biển nước xanh trong suốt, bầu trời xanh thẳm, gió biển thổi man mác, bên cạnh nơi ấy có chim hải âu bay tới bay lui, có cả đàn chim cánh cụt hoàng đế, và xa xa là gấu Bắc cực trắng như tuyết đang trèo lên đỉnh núi…

Chim cánh cụt hoàng đế? Gấu Bắc cực leo núi?

Trương Dương ngẩn ngơ, vươn tay vuốt ve phía sau lưng cô, vỗ nhẹ nhẹ, khỏi tranh luận, thời điểm này đàn ông tốt nhất là miễn bàn đến khung cảnh thơ mộng của các cô, nhưng mà…Chim cánh cụt hoàng đế có thể nào ở cùng chỗ với gấu Bắc cực, ngốc quá đi? Cô nàng thách đố khó

hơn lên trời, thế là định không cho phép mình làm chứ gì?

- Được rồi, vậy anh sẽ đợi đến khi nào chúng mình cùng đi xem vườn bách thú khổng lồ thì làm lại chuyện này.

Trương Dương bất đắc dĩ mà vươn người duỗi lưng một cái, nghe nói mỹ nữ chỉ số thông minh mà cao thì thường hay có những thú thưởng thức địa lý không bình thường, lúc này cũng coi như đã hiểu được câu ấy.

Vươn tay khỏi giường với lấy cái máy vi tính, hắn mở máy thì Kiều Hi Nhi giống như con tiểu tức phụ cứ rúc vào bên cạnh hắn, cằm gối lên bờ vai hắn mà nhìn cho kỳ được.

Hiện tại Trương Dương đã không còn cần sự trợ giúp của Hứa Đan Oánh nữa, trực tiếp chạy phần mềm hệ thống mà quan sát thành quả…

Vừa thấy kết quả chính hắn ngay tức khắc trừng lớn tròng mắt, nhìn tất cả các trang web lớn nhỏ đều bị bội đen… mà ngay cả đài truyền hình cũng như đài phát thanh các loại cũng trúng đạn luôn rồi.

Chuyện này bây giờ thật sự là náo loạn lớn rồi.

Hắn quyết đoán tiến vào hệ thống…

Chương 188: Tôn nữ Kiều gia.

Mười sáu giờ bốn mươi phút chiều, toàn bộ các trang web tư nhân bị hack, đài truyền hình, đài phát thanh nháy mắt được khôi phục. Chẳng qua những tin tức cùng đồ vật, hình ảnh có liên quan đến Trương Dương, Dương Phi và cả Kiều Hi Nhi hết thảy đều bị cắt bỏ.

Nhìn màn hình TV khôi phục lại bình thường, Kiều Chính Quốc sắc mặt không những không chuyển biến tốt đẹp hơn mà ngược lại là trên mặt lại thoáng chút sầu lo.

- Cha à, phiền não của chúng ta đã được giải quyết, như thế nào mà cha ngược lại lại rầu rĩ không vui?

Kiều Vân Phi có chút kỳ quái hỏi thăm cha.

Kiều Chính Quốc không có trực tiếp trả lời mà lại nhìn một bên anh con trai cả Kiều Vân Đăng hỏi:

- Vân Đăng, con thấy thế nào?

Kiều Vân Đăng cân nhắc một chút, chậm rãi nói rằng:

- Cha chắc là vẫn đang lo lắng phải không?

- Lo lắng?

Kiều Chính Quốc gật gật đầu, nhìn con trai cười nói.

- Vậy con cảm thấy chúng ta còn nên lo lắng cái gì?

- Có khả năng chỉ trong vòng một buổi sáng nháy mắt bôi đen nhiều trang web truyền thông nhiều như thế, còn khiến cho bọn họ bó tay không có biện pháp chống đỡ, chuyện này thật sự là rất nghiêm trọng. Ngẫm lại một chút, trong mắt người khác mà nói một đại gia tộc khổng lồ như Thái gia rõ ràng không hề trở tay phản công lại chúng ta mà ngược lại nhanh chóng xin lỗi chúng ta thì bọn họ sẽ nghĩ tới cái gì? Khẳng định là bọn họ sẽ nhận định rằng Kiều gia chúng ta trước giờ luôn luôn ẩn dấu thực lực.

- Nói như vậy, nhóm tập đoàn gia tộc hạng hai sẽ nghĩ như thế nào, nhóm tập đoàn gia tộc hạng nhất lại sẽ nghĩ ra sao? Thậm chí những vị bộ trưởng, thủ trưởng sẽ nghĩ như thế nào? Bọn họ khẳng định đều sẽ cật lực đề phòng chúng ta. Đây chính là điều mà chúng ta cần lo lắng.

- Thái Vĩnh này đúng là tên cáo già, không trách được tại sao hắn lại nhanh chóng xin lỗi, nhận thua như vậy?

Kiều Vân Phi vẻ mặt căm giận mà nói rằng.

- Sớm biết rằng sẽ như vậy, cha không cần quản lý hắn, để toàn bộ tập đoàn của hắn vô pháp hoạt động trở lại thì hơn.

- Ha ha, nếu chúng ta không đem toàn bộ những trang web cùng đài truyền hình khôi phục lại như cũ, thì sự việc lan ra, Thái gia sẽ không ngừng bị tổn thất. Đến lúc đó, bất luận việc này có phải do chúng ta làm hay không thì cả gia tộc của hắn sẽ sinh lời oán hận đối với chúng ta, đến lúc đó thì chúng ta cũng bị oán chết.

- Cho nên, bất kể là chúng ta có làm hay không làm thì chuyện oan uổng này đặt lên lưng chúng ta đã được định rồi?

Kiều Vân Phi sắc mặt nhất thời trở nên khó coi.

- Không sai!

- Ở đâu lại có đạo lý như vậy, chẳng lẽ Thái gia bọn họ có thể cưỡi ở trên đầu chúng ta, chúng ta thậm chí còn không thể rên một tiếng hay sao?

Kiều Chính Quốc nghe vậy, cười hô hố mà nói:

- Tất nhiên không thể như thế được. Dù sao thì việc cũng đã đến nước này, Kiều Chính Quốc ta cũng không phải dạng dễ ức hiếp, cho dù bọn chúng có đem Kiều gia chúng ta ra uy hiếp thì cũng phải tính trước. Ít nhất nếu bọn họ muốn đối phó với chúng ta trước tiên cần phải suy tính lại chút chuyện, chúng ta hiện tại giống như lưỡi kiếm mới được tuốt ra khỏi vỏ, sáng lóng lánh chói mắt người, cho nên bọn chúng có người nào dám làm mồi thử kiếm?

Ba huynh đệ Kiều gia nhìn vẻ mặt cha của mình hào hùng muôn trượng, trên khuôn mặt mỗi người không khỏi băn khoăn. Cái loại vẻ mặt này ba huynh đệ bọn họ đã lâu không thấy được, bọn họ còn tưởng rằng cha mình đã từng chiến đầu anh hùng nhưng nay có phần đã hoàng hôn tây sơn rồi, nhưng hiện tại xem ra ông chẳng qua chỉ là tạm giấu mũi nhọn dao lại mà thôi.

- Cha à, con nghe nói người của Thân gia cũng tham gia vào?

Kiều Vân Đăng suy cho cùng vẫn là người dày dạn kinh nghiệm, nên vẫn cứ nhắc nhở một câu.

Thân gia là một trong những tập đoàn hào môn thế gia hạng nhất cả nước, thực lực sức mạnh của bọn họ tuyệt đối là cách biệt so với Kiều gia. Vốn là giữa các hào môn gia tộc không có quy định thành văn, nếu các gia tộc triển khai cạnh tranh thì cái loại gia tộc hạng nhất giống như bọn họ sẽ luôn đứng ngoài để tránh bị nghi ngờ bằng không sẽ khiến cho người ngoài nghi ngờ lập bang kết phái, cũng có nghĩa là ngấm ngầm đối đầu với năm đại hào môn gia tộc hạng nhất còn lại.

Không thể tưởng tượng được là lần này Thân gia lại chủ động tham gia hòa giải hai gia tộc hạng hai, chuyện này không khỏi khiến cho nhiều người lo lắng bởi vì một khi những cái hẹn ngầm bị đánh vỡ thì sẽ làm chấn động cực đại đến toàn bộ lề lối trước đây, đấy là điều mà không ai muốn nhìn thấy.

Kiều Chính Quốc nghe vậy, cũng thoáng dừng một chút rồi chậm rãi nói tiếp:

- Bây giờ còn không có cách nào đoán được là Thân gia có chính thức tham dự vào hay không. Hôm nay người đến Ấm Hương Các là Thân Vân Phong, tuy rằng hắn đủ điều kiện để gọi là đại biểu Thân gia, nhưng chỉ cần không phải Thân lão gia tử lên tiếng, chúng ta cũng không thể nhận định là Thân gia tham gia vào chuyện này. Nhưng mà, mọi việc đều cần phòng bị vạn nhất mọi chuyện xảy ra.

Đề phòng như thế nào thì ông chưa nói, nhưng ba người con trai đều đã rất rõ ràng, Thái gia cùng Thân gia là thân thích (thông gia), nhưng với Kiều gia cũng là quan hệ thông gia.

Ngươi có chỗ dựa, ta cũng có bối cảnh.

Sau đó Kiều lão gia tử cùng hai người con trai phải đi ra ngoài, trong nhà chỉ còn lại một mình ông con thứ ba Kiều Vân Phong.

Kiều Chính Quốc đặc biệt phân phó:

- Đúng rồi, Vân Phong. Tuy rằng mọi chuyện hiện tại tạm thời đã ngưng lại nhưng mọi chuyện thực sự vừa mới bắt đầu. Lần này cái người hacker tên Bạo Phong Tuyết càn quét nửa Hoa Hạ, tuy rằng người ta không nói chính xác là do chúng ta chỉ đạo, nhưng cha nghĩ thế lực khắp nơi sẽ nhìn chằm chằm, quan sát nhất cử nhất động của chúng ta, chỉ cần bị bọn họ đào ra bất cứ dấu vết nào… phiền toái của chúng ta sẽ rất lớn.

Kiều Chính Quốc mạng ý bị thâm trường mà nhìn Kiều Vân Phong, lại nói tiếp:

- Chuyện này có quan hệ rất lớn với Kiều Kiều, cho nên con hãy gọi ngay Hạ Quốc Thanh để biết thêm tin tức, tuyệt đối không được để xảy ra điều gì cho Kiều Kiều. Cha nghe nói có tên tiểu tử của Thái gia gần đây đang hoạt động sôi nổi tại tỉnh Đông Nam.

- Cha xem con có rảnh thì liền bắt một chuyến đi Mai Ninh, xem có thể đào ra từ miệng Kiều Kiều một chút dấu vết gì của cái người lấy tên Bạo Phong Tuyết hay không, vì Bạo Phong Tuyết khẳng định rất quen thuộc, thân thiết với con bé. Nhân tiện, giúp cha xem xem cháu rể tương lai thế nào, nam nhân có thể làm lay động tâm tư của Kiều Kiều, hẳn là rất thú vị.

- Cha à, gần đây con rất bận…

- Bận cái rắm. Đừng có mà cả ngày theo cha, giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo. Cha hiện tại là người định đoạt Kiều gia, sau cha đây là ai định đoạt thì cha chưa biết, nhưng mà tương lai sẽ là Kiều Kiều định đoạt.

- Cha à, cha rõ ràng là ném con vào đống lửa mà nướng mà.

- Thân là một phần tử của Kiều gia, đừng nói là bị nướng trong đống lửa, kể cả có bị ném vào vạc dầu sôi, việc đó cũng phải làm.

- Được rồi, con bằng lòng đi mà, chỉ là có điều lão ngài cũng nên chuẩn bị sẵn tâm lý, tôn nữ bảo bối của cha cũng không khác vạc dầu sôi là bao đâu.

Kiều Vân Phong cười hì hì mà nói.

- Con chỉ sợ lão ngài đến lúc đó sẽ bị làm cho tức chết.

Kiều Chính Quốc thuận tay đang cầm ba toong mà gõ Kiều Vân Phong mấy cái:

- Tiểu tử thối, có con mới nguyền rủa cha con như vậy thôi. Kiều Kiều làm sao như thế được, Kiều Kiều là do một tay cha nuôi lớn, con bé thông minh lắm.

- Thông minh…

Kiều Vân Phong cúi đầu thấp xuống, nhỏ giọng mà lầu bầu nói.

- Con bé tìm bạn trai… lại đúng là một thiếu niên phong lưu…

- Cái gì mà thiếu niên phong lưu, con cứ nói là Trương Dương luôn đi, tiểu tử này rất có tiền đồ. Các con đều là phụ huynh rồi như thế nào so với ta còn phong kiến mãi như vậy, cái thời đại nào rồi còn chú ý đến môn đăng hộ đối hay linh tinh gì đấy… Tóm lại, cha đã đồng ý đáp ứng nguyện vọng của Kiều Kiều cho nên từ nay về sau người trong nhà bất kể là ai cũng không được phép can thiệp vào đời sống tình cảm của con bé. Đứa nào mà léng phéng can thiệp, cha đánh gãy chân chó của hắn.

- Cái gì, cha đáp ứng nguyện vọng gì của con bé?

- Cha đồng ý với con bé là không cho phép người của Kiều gia can thiệp vào đời sống tình cảm của con bé nữa. Có cái gì không đúng hay sao?

Kiều Vân Phong vừa nghe, vỗ đùi:

- Nguy rồi, cha ơi. Cha sao lại có thể đáp ứng nguyện vọng đấy của con bé chứ, cha đúng là lão hồ đồ mà.

- Tiểu tử thối, dám mắng cha là lão hồ đồ…

Kiều Chính Quốc lại thuận tay quất Kiều Vân Phong một gậy.

- Lão hồ đồ…

- Lại còn nói…

- Được rồi, được rồi. Con sẽ xuống Mai Ninh tìm con bé…

Kiều Vân Phong đưa tay sờ sờ chỗ mông bị Kiều lão gia đánh, tiểu nha đầu thối, con phải cho cha con một cái giải thích hợp lý không có thì đừng trách.

Chương 189: Bí mật của Dương Tĩnh.

Sau khi khôi phục lại những trang web và đài truyền hình liền đóng phần mềm lại. Là một hacker cao cấp, hắn có thể tin tưởng được là phần mềm hệ thống cung cấp chắc chắn không để lại bất kỳ một dấu vết gì.

Nhưng mà nói trở lại, lần này sự tình náo loạn đến rất lớn. Hiện tại các phương tiện truyền thông chủ yếu đều đưa tin tức về chuyện này, so với chuyện mấy năm trước gấu mèo (gấu trúc) bị nhiễm vi rút cũng không nghiêm trọng bằng. Bộ công tín, trung tâm anh toàn tin tức internet quốc gia, bộ công an suốt đêm gửi công văn đi công văn lại, tỏ vẻ quyết tâm nhất định phải tìm được người khởi xướng sự kiện lần này.

CCV còn liên tục sưu tập bình luận của một đống chuyên gia đối với chuyện này mà đưa tin, hầu như tất cả các chuyên gia đều kịch liệt đả kích thêm sự việc, nói là nó quấy nhiễu nghiêm trọng trật tự internet bình thường, rằng đây là hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng.

Nhưng cũng hầu như các tin tức hay bài phỏng vấn trên truyền hình, các chuyên gia đều không dám tùy tiện mà chỉ trích cái tên siêu cấp hacker “Bạo Phong Tuyết”, có lẽ là sợ không may lại đắc tội với hắn thì chính trang web hoặc là kênh truyền hình của mình ngày mai sẽ bị đày ra đảo, không còn cách nào mà hoạt động.

Có điều khiến người ta thấy ngoài ý muốn chính là phản ứng trên mạng cùng với phê bình của chuyên gia hoàn toàn tương phản. Bình luận trên mạng của cộng đồng đa phần đều ủng hộ Bạo Phong Tuyết.

Chuyên gia càng công kích, tỷ lệ người ủng hộ cho hắn lại càng cao. Thậm chí còn ngấm ngầm lan truyền tin tức rằng những chuyên gia này đều là người Thái gia mời ra để thuyết phục.

Trương Dương thật không ngờ kết quả sự tình lại ngược lại như thế, cho nên sau khi hắn xem một lượt các bình luận trên các trang web, mang theo tâm tình khoái trá mà đi tìm Dương Tĩnh.

Hôm nay là ngày đầu tiên Tây Thần Tĩnh Lan xuống tới Mai Ninh, cho nên hắn muốn cùng Dương Tĩnh đi đón chuyến bay của cô. Dù sao, chính cô là người chạy tới nhận lời mời làm việc khi hắn cùng Dương Tĩnh suốt buổi không chiêu mộ được ai, cũng bởi vì có cô mà chuyến đi Bắc Kinh mới có được thu hoạch lớn đến như vậy.

Trương Dương tự mình lái xe đi đón Dương Tĩnh tan ca, sau khi nhìn thấy hắn, trên mặt cô biểu lộ vẻ quan tâm tràn đầy.

Đợi sau khi lên xe xong, cô mới vội vàng hỏi:

- Cậu không làm sao chứ?

- Chị biết chuyện à?

Trương Dương nhìn Dương Tĩnh, cùng không biết nguyên cớ do đâu mà hắn cảm thấy sắc mặt của cô hồng nhuận tựa như một thiếu phụ mới cưới vậy, vẻ mặt sáng láng, đôi mắt hàm xuân.

Dương Tĩnh nguýt hắn một cái, oán giận nói:

- Tin tức ngày nay bay đầy trời, tôi còn có thể không biết được hay sao. Điện thoại cho cậu thì di động cậu tắt máy, nếu không phải là biết được cậu bình an vô sự, hơn nữa lại đang ngủ thì tôi đã chính mình chạy tới xem rồi.

- Cảm ơn chị Tĩnh quan tâm.

- Cậu xem tôi là ai mà còn nói lời như thế.

Dương Tĩnh lần thứ hai nguýt hắn một cái, dỗi với hắn một chút. Hôm nay cô mặc một bộ váy ngắn liền thân màu xám, trên cổ quàng một chiếc khăn lụa, dưới chân thì đi một đôi bốt cao màu đồng. Có lẽ là do hôm nay trời ấm hơn mọi hôm cho nên cặp đùi non mịn tuyết trắng cũng không cần bao bọc lại bởi đôi tất chân như mọi ngày, giờ phút này được dịp trắng ngời rực rỡ cùng màu váy xám, khiến người nhìn không nhịn được muốn đưa tay mà vuốt ve.

Cô ngồi ở ghế phụ lái phía trên, dây an toàn vắt ngang bộ ngực đầy đặn, khiến cho cặp núi non sung mãn của cô như lồi ra hết thảy, tỏ ra cao vút vô cùng bắt mắt.

Vừa nghĩ tới cái đêm kiều diễm hôm trước, giờ lại phải nhìn cô trong bộ dạng xinh đẹp như thế này nữa, trong lòng Trương Dương không khỏi lại kích động một hồi. Buổi chiều đã bị Kiều Hi Nhi gợi lên dục hỏa, giờ phút này đây cơn lửa dục lại nhen nhóm cháy lên vì Dương Tĩnh.

Nếu như có thể đè ngã chị Tĩnh xinh đẹp này ngay bây giờ thì quá tốt đối với hắn.

- Được, vậy từ nay về sau tôi đối với chị Tĩnh sẽ không khách khí nữa.

Trương Dương mang theo hai ý nghĩa mà nói lại với Dương Tĩnh.

Dương Tĩnh lại chẳng hề hoài nghi đến ý nghĩa đen tối của hắn cho nên cô lẳng lặng gật đầu:

- Đương nhiên, cậu có khách khí với tôi, tôi cũng không tha cho cậu.

- Đấy chính là chị nói đấy nhé, về sau tôi mà muốn có thứ gì hay yêu cầu thứ gì lúc nào cũng có thể, đúng không? Chị cũng sẽ không thể cự tuyệt.

Trương Dương nghiêng đầu nhìn cô, ý vị thâm trường mà nói lại.

- Ừ… Hả?

Dương Tĩnh rốt cuộc cũng ngửi ra được chút mùi vị đen tối không bình thường trong lời hắn nói nên mới có chút phản ứng lại. Trên khuôn mặt xinh đẹp tươi cười tức khắc đỏ bừng, lén lút vươn tay qua thắt lưng Trương Dương mà bẹo hắn một cái.

- Trương Dương đểu cáng! Cậu nói bậy bạ gì đó?!

- Ô kìa, tôi không có nói bừa đâu.

Trương Dương nhìn động tác thân thể của Dương Tĩnh càng ép cho núi non thêm cực đại, cổ họng không khỏi một trận thèm muốn.

- Chính chị Tĩnh hiểu sai ý tôi mà thôi.

- Tôi mới không hiểu sai thì có.

Dương Tĩnh vừa nghĩ lại tình cảnh đêm đó, trong lòng cũng gợn lên một cơn sóng nhỏ, đấy là lần đầu tiên cô nhìn thấy vật kia của đàn ông, trong lòng vừa có chút kinh hoảng lại vừa có chút chờ mong. Tuy rằng, cuối cùng hai người cũng không phát sinh những sự việc gì đi quá giới hạn nhưng chuyện đã đi đến mức như vậy trong lòng cô cũng không biết hết mình mong chờ điều gì.

Kể từ lúc xa cách nhau từ hôm đó, Dương Tĩnh đã có mấy đêm đều không ngủ được. Mỗi khi đêm về, người yên tĩnh cô đều không tự chủ được mà nhớ tới những việc làm trong đêm hôm đó, không biết như thế nào để diễn tả dù chỉ là hồi tưởng cũng khiến trái tim cô đập thình thịch, vẻ mặt đỏ hồng liền.

Đáy lòng cô tựa hồ như có ham muốn mãnh liệt cần phải làm cái gì đó, cô là bác sĩ nên tất nhiên cô hiểu được cái ham muốn phải làm đó là cái gì, mà cô cũng đương nhiên là biết biện pháp phải giải quyết như thế nào.

Chẳng qua là có lẽ gần đây cô có chút nghiện tưởng tượng như vậy, cô bỗng nhiên nhận thấy bản thân mình rất muốn trải nghiệm cảm giác vui sướng vì yêu và được yêu. Đối với một nữ nhân hai mươi sáu tuổi, mà lại là mỹ nữ xinh đẹp như hoa như ngọc mà nói, yêu cầu này cũng chẳng hề quá đáng gì.

Hiện giờ xã hội này, xa hoa trụy lạc, chỉ cần Dương Tĩnh cô nguyện ý vô số nam nhân sẽ quỳ gối nâng váy cho cô, cái chính là cô không bao giờ tùy tùy tiện tiện mà đem mình hiến dâng cho người không hề quen biết. Cô cho dù muốn thử cho biết một lần, cũng phải là cùng với một người chính mình thành tâm mà giao phó được. Nhưng điều khiến chính cô cảm thấy kinh ngạc chính là mỗi khi cô cảm giác như mình đã chọn được một người vừa ý để trao gửi thì cùng lúc cô phát hiện người mình chọn ra mỗi lần đều là Trương Dương.

Điều này thật sự khiến cho cô sợ hãi một hồi, có lẽ nào cô thật sự thích Trương Dương ?

Lý trí nói với cô rằng điều đó hoàn toàn không có khả năng, cô đúng là rất thích ở cùng một chỗ với Trương Dương nhưng chẳng qua chỉ là vì hai người là chị em quen biết đã lâu mà thôi, tuy rằng không có quan hệ huyết thống, nhưng mối thân tình giữa hai chị em được rất nhiều người biết đến cho nên nếu là để cho cô vượt qua luân lý làm chuyện đó với Trương Dương, người khác sẽ nhìn vào như thế nào?

Đối với cô hay đối với Trương Dương đều là một vấn đề khó giải quyết. Hơn nữa cô cũng không đoán biết được ý tưởng trong lòng Trương Dương như thế nào. Có lẽ, chuyện xảy ra đêm hôm đó chỉ là bởi vì đôi bên xúc động nhất thời mà thôi.

- Chị Tĩnh, hôm nay nhìn chị diện mạo lẫn vẻ mặt đều rất chi là vui vẻ, nhất định là có chuyện gì vui đúng không?

Đang lúc Dương Tĩnh mải mê chạy theo dòng suy nghĩ thì Trương Dương đột nhiên hỏi cô một câu.

Nghe vậy, Dương Tĩnh không khỏi là cứng người giây lát, vốn trên khuôn mặt đã hồng nhuận tươi cười nay lại càng thêm đỏ tươi hơn, cô trừng mắt nhìn Trương Dương một cái mà đáp:

- Có thể có việc gì vui mừng đây, chuyện vui này không phải chuyện vui của cậu hay sao?

- Sao lại nói như thế?

- Tây Thần Tĩnh Lan này rõ ràng chính là nhân tài ưu tú hiếm có, người ta không ngại xa xôi ngàn dặm tìm nơi nương tựa cùng cậu, chẳng lẽ không đáng để ăn mừng hay sao?

Dương Tĩnh sợ nói tiếp lại làm chuyện của chính mình lộ ra cho nên vội vàng chuyển đề tài:

- Đúng rồi, đã thu xếp cho cô ấy chỗ ở chưa?

- Trước hết cho cô ấy tạm trú lại biệt thự trước đi, dù sao cũng toàn là con gái cho nên cũng khá thuận tiện.

- Tiện nghi cho cậu nhé. Cái biệt thự của cậu, hiện sống ở bên trong đều là đại mỹ nữ, duy nhất chỉ có mình cậu là nam nhân thôi.

- Chị Tĩnh nói gì kỳ vậy, nếu không tôi để Tây Thần Tĩnh Lan ở lại nhà chị nhé?

- Được thôi, tôi đồng ý nhưng mà cũng không phải là người ta đồng ý, nói không chừng cô gái nhỏ này chính là vì nhắm tới cậu nên mới đến, nếu không thì người ta từ bỏ cơ hội tốt đẹp ở lại Bắc Kinh mà chạy theo cậu tới thành phố Mai Ninh nhỏ bé này?

Nghe cô nói vậy, Trương Dương không nói gì một hồi, nhìn Dương Tĩnh lát sau mới nói:

- Chị Tĩnh, cái này chị cũng quá mù đi.

Chương 190: Rình trộm? Chị giết chết cậu! (1)

- Vậy tôi nói không chính xác.

Dương Tĩnh nhìn nhìn lại Trương Dương, hiện tại cô chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt nghiêng nghiêng của hắn mà thôi, khuôn mặt với những đường nét rõ ràng nhưng cũng không quá góc cạnh, làn da hắn trắng ngần, cái mũi cao cao như thể là một điển hình của mấy cậu ấm hay thư sinh nho nhã vậy, điểm đáng quý chính là Trương Dương không hề thuộc cái loại như vậy, cũng không phải loại sở khanh hai mặt nói năng tùy tiện, trong mắt hắn lộ ra vẻ tang thương che đậy nhiều năm sống cô đơn.

Đây là một kiểu nam nhân khiến người ta rất bị thu hút, hơn nữa hiện tại cũng đã có chút gọi là thành danh có tiếng cho nên cũng khó trách hắn có nhiều con gái nguyện ý ở bên cạnh hắn đến như vậy.

Đổi lại là chính mình nếu trẻ ra thêm vài tuổi, nói không chừng cũng sẽ rơi vào tay hắn cũng không biết được.

- Đúng rồi, Trương Dương, Xinh tươi (ý nói Dương Phi) hiện tại cũng đã đến chỗ cậu ở lại đúng không?

- Vâng!

Giờ phút này vừa vặn lại gặp đèn đỏ, xe ngừng lại, Dương Tĩnh nhìn nhìn phía trước một chút, hé miệng nói rằng.

- Cha của tôi hôm nay gọi điện thoại cho Xinh tươi, cậu biết không, thế mà con bé lại tiếp điện thoại đấy, tuy là con bé chẳng nói chuyện lại lấy một câu nào nhưng mà nó vẫn để cho cha nói hết những gì ông ấy muốn.

- Đúng vậy, tôi cùng ông nội cũng như cha tôi đều cảm thấy đây là một kỳ tích, ngày trước mặc dù Xinh tươi có số điện thoại của cha nhưng không bao giờ tiếp chuyện cả.

Dương Tĩnh nhìn lại Trương Dương lần nữa, đôi mắt đẹp vừa chuyển nói thêm.

- Cậu nói xem, nguyên nhân có phải là bởi vì cậu hay không?

- Hả, sao lại là tôi trúng đạn vậy? Tôi đối với cô giáo Dương không có ý đồ gì mà.

- Cái gì mà trúng đạn.

Dương Tĩnh tức giận lại vươn tay đánh nhẹ Trương Dương một cái.

- Tôi nói chuyện nghiêm chỉnh với cậu đấy nhé. Tôi cảm giác như thái độ của Xinh tươi gần đây có chút thay đổi, ngày trước con bé chỉ định kỳ một tháng mới gọi điện thoại về cho ông nội để hỏi thăm thế mà hiện tại nghe nói con bé gọi điện về nhà mỗi tuần một lần.

- Có lẽ là điện thoại cô ấy nhiều tiền quá tiêu không có hết, chị biết không có cái loại dịch vụ giá trị gia tăng tốn có mấy chục đồng mà có thể gọi điện miễn phí mấy chục phút đấy... Ô kìa, chị Tĩnh, tôi đang lái xe mà, đừng cắn tôi.

- Cậu không chịu nói chuyện nghiêm chỉnh một chút được nhỉ.

Dương Tĩnh đưa tay trở về, đèn đỏ tắt, đèn vàng bật lên rồi ngay sau đó đèn sang lại sáng.

- Tôi cảm thấy trước kia nếu mà muốn Xinh tươi nói chuyện với một người nam nào đó, bất kể là người nam nào đều vô cùng khó khăn. Nhưng hiện tại không giống như vậy, con bé có thể ở cùng chung một chỗ với cậu từ sáng đến tối, mà cậu hiện tại rõ ràng là chung sống hòa thuận. Nhất định là có bí quyết gì đây.

Trương Dương túa mồ hôi hột một trận, không ngờ chuyện là như vậy hơn nữa hắn cũng còn cả lớp tiếng Anh nữa. Nhưng mà có điều nói lại thì lời nói của Dương Tĩnh cũng không phải không có lý, đích thực là ngữ khí khi nói chuyện của Dương Phi gần đây không còn lạnh như băng như trước nữa.

- Dương tử, tôi đã nói với cậu thực sự nếu cậu có thể giúp xoa dịu quan hệ bất đồng giữa Xinh tươi và cha chúng tôi thì cả nhà chúng tôi đều sẽ cảm tạ cậu.

Trương Dương nghe Dương Tĩnh nói vậy lại có chút cảm thấy quen thuộc đâu đấy, đúng rồi, ra là cái nhiệm vụ cấp F của hệ thống Nữ Oa, nói là phải làm dịu mối quan hệ bất hảo giữa Dương Phi và cha cô Dương Tu Quốc.

- Chị Tĩnh, cũng không phải là không có cách, chẳng qua...

Trương Dương giật mình, nói không chừng đây chính là một cơ hội cho hắn vẹn cả đôi đường.

- Chẳng qua cái gì?

Dương Tĩnh lặng nghe khẩu khí Trương Dương, như thế nào cô lại có chút cảm giác hắn thực sự sẽ làm được, trong lòng không khỏi mang theo một tia mong chờ.

- Chẳng qua là chị Tĩnh ưng thuận cho tôi một cái điều kiện.

Trương Dương nhìn nhìn đôi núi non cao vút của cô đang đập vào mắt, lớn mật mà nói.

- Điều kiện gì?

Nhìn thấy Trương Dương kia mang theo ánh mắt nóng rực, Dương Tĩnh vừa mới khôi phục mặt cười liền nóng lên, cái tên tiểu tử thối này khẳng định trong lòng không có nghĩ được chuyện gì tốt, cái kiểu ánh mắt gì thế này…

Trương Dương quay đầu lại nhìn phía trước mà lái xe, khẽ mỉm cười nói:

- Chị Tĩnh này, cô giáo Dương Phi hẳn là cũng đã trò chuyện chút ít với chị rồi đúng không?

- Hử?

Dương Tĩnh xoay đầu sang một bên khác, hiện tại cô có chút cảm giác sợ hãi ánh mắt nhìn trực diện của Trương Dương lên cô, điều này làm cho cô có không ít xấu hổ mà lại nghĩ tới cảnh tượng đêm hôm trước cô giúp hắn giải tỏa cái vật đàn ông ấy, trong lòng cô xuất hiện một loại tình cảm là lạ hoang đường mà chính cô không lý giải được. Nếu chính mình đã biết là không có khả năng để ở cùng hắn được, như thế nào lại còn làm đến những chuyện như thế vì hắn.

Càng thêm không thể tha thứ chính là, kia hết thảy ra vẻ đều là chính mình chủ động, nếu tên xú gia hỏa này đối với mình là vô tình, vậy chính mình chẳng phải là xấu hổ đến chết được hay sao.

Cô càng nghĩ càng thấy hối hận, đều là do hôm đó cô mê rượu, cùng bạn bè cũ say sưa uống chứ nếu không thì chính mình không bao giờ làm những chuyện như vậy, trách đi trách lại, cuối cùng hắn cũng chẳng buồn cho mình một cái lý do miễn cưỡng nào.

Hiện tại chính cô cũng chưa có biểu hiện gì rõ ràng nên không phải là tên tiểu tử thôi này cho là cô thông đồng với hắn đấy chứ.

Nghĩ nghĩ một hồi, cô chấn chỉnh lại mà nói:

- Đúng, hiện tại Xinh tươi ở nhà cũng có thể nói chuyện với ông nội hoặc là tôi một hai câu nói, nhưng mà cho dù cả hai chúng tôi cùng thúc đẩy thêm chỉ sợ cũng không bằng một nửa ảnh hưởng lời nói của cậu đến con bé đâu, như vậy có ích gì sao?

- Đương nhiên là có ích, chị Tĩnh. Nếu vậy thì điều kiện của tôi là chi bằng chị cũng dọn đến ở lại biệt thự đi?

Trương Dương quay đầu nhìn cô một cái, mỉm cười giải thích.

- Là như thế này, nếu chị cũng vào ở, trong khi cô giáo Dương Phi cũng đang ở lại tại đó thì như vậy cơ hội gặp mặt của mọi người càng nhiều, gặp mặt được càng nhiều hai người tự nhiên sẽ khơi thông được rào cản bấy lâu, khơi thông được rồi thì mối quan hệ đóng băng bấy lâu của chị cùng cô giáo là hoàn toàn có thể phá bỏ, đúng không?

- Tôi dọn vào ở đó?

Dương Tĩnh mân mê đôi môi hồng nhuận anh đào của cô, nghiêng đầu nhìn nhìn Trương Dương, vậy ra là tên này muốn chính mình dọn vào ở trong biệt thự của hắn thôi mà. Vừa rồi trong lòng mình còn đoán mò cứ tưởng hắn hoặc là muốn mình tiếp hắn ngủ một đêm hoặc là để cho hắn sờ một lần ấy ấy kia... vậy nên không biết phải trả lời thế nào mà, nói không chừng cái đầu này một khi nóng lên lại đáp ứng hắn ngay ấy chứ.

Nhưng mà có điều hắn lại muốn mình dọn vào biệt thự ở, vậy thì là có ý gì đây, chẳng lẽ chỉ là để cho tiện thôi? Nếu mà mình đến ở cạnh hắn gần như vậy thì nếu mà hắn muốn bất ngờ tấn công mình, tiện nghi hắn nhiều.

Nghĩ nghĩ, trên mặt không khỏi mang theo một tia ý vị thâm trường hương vị thăm dò nói:

- Thật là mục đích này hả?

- Đương nhiên, không phải là chị Tĩnh cho tôi có ý đồ gì đấy chứ?

Trương Dương bình tĩnh mà đáp ngay tức khắc.

- Cậu có ý đồ gì...

Dương Tĩnh lại cắn cắn đôi môi anh đào, đôi bàn tay trắng như phấn nắm thật chặt tay nắm cửa xe, mục đích của tiểu tử thối này chắc chắn không chỉ đơn thuần như vậy, nếu... nếu hắn muốn mình vào biệt thự ở là để tiện đường ngâm nước chính mình thì cũng chưa biết chừng được. Tên tiểu tử thối này còn cố ý hỏi lại chính mình như vậy tưởng là có thể làm cho mình mắc mưu hắn đây mà, không có cửa đâu cu.

- Tôi làm sao mà biết được cậu có ý đồ gì, chỉ là tôi cần có một lý do gì để dọn vào đấy ở mới được. Ngộ nhỡ Xinh tươi cảm thấy là tôi cố ý dọn vào đồng thời cùng con bé, khiến con bé hoài nghi tôi tiếp cận nó thì nói không chừng nó liền bỏ đi đấy.

- Lý do rất đơn giản thôi…

Trương Dương không quay đầu lại mà đáp luôn cho Dương Tĩnh hay:

- Chị là tổng giám hoạt động của Trung tâm khôi phục sức khỏe điều trị ung thư của Công ty Nữ Oa, thành viên nữ trung tâm của cả Công ty Nữ Oa đều ở lại bên trong cả, vậy không thuận lý thành chương hay sao?

- Tôi làm sao có chuyện không thấy được bên trong biệt thự của một tên đàn ông là một đám đại mỹ nữ “thiên kiều bá mị” ở lại, nhìn thế nào cũng thấy giống như hậu cung của hoàng đế vậy.

Chương 191: Rình trộm? Chị giết chết cậu! (2)

- Tôi làm sao có chuyện không thấy được bên trong biệt thự của một tên đàn ông là một đám đại mỹ nữ “thiên kiều bá mị” ở lại, nhìn thế nào cũng thấy giống như hậu cung của hoàng đế vậy.

Dương Tĩnh tuy rằng cảm thấy lời nói của Trương Dương thực sự có lý, nhưng nghĩ lại một chút, ở lại bên trong biệt thự ấy tất cả đều là đại mỹ nhân mà, cảm giác như thể là hậu viện hoàng cung của tiểu tử thối này vậy. Nếu như chính mình đi vào ở, như thế nào lại cảm thấy giống như thể mình trở thành phi tử của hắn.

- Được… được, vậy tôi cũng không miễn cưỡng chị. Chị Tĩnh, nhưng mà nếu chị thật sự là muốn để cô giáo Dương Phi cùng với bác trai có thể hòa thuận thì chỉ sợ cũng chỉ có cách này mà thôi.

Mặt Dương Tĩnh mếu máo, không nói thêm được gì, đương nhiên cô trong tư tưởng vẫn đang nghiền ngẫm lời nói của Trương Dương.

Hiện nay xem ra cơ hội giống như thế này đích thật là không tồi, nếu là buổi tối hôm đó cô và Trương Dương không làm đến những chuyện thế này thế kia thì có lẽ hôm nay cũng có thể thoải mái mà dọn vào ở trong biệt thự, nhưng mà hiện tại thì dù thế nào cũng không tránh khỏi chút xấu hổ.

Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nguyện vọng muốn cho Dương Phi cùng cha cô thân thiện hữu hảo, một nhà hòa thuận chiếm cứ thượng phong, cô nhìn Trương Dương sắc mặt không thay đổi, lại hỏi:

- Vậy cậu có thể khẳng định khi tôi chuyển vào ở thì Xinh tươi sẽ không tức giận mà chuyển đi chứ?

- Cho nên mới nói, đây là một cơ hội. Về phần có thể thành công hay không thì còn phải nhờ vào vận khí.

Trương Dương nhìn cô một cái, trong bụng như hạ được một tảng đá lớn xuống. Nếu cô đã nói như vậy thì trên cơ bản có thể khẳng định chuyện Tĩnh tỷ tỷ mỹ nữ trưởng thành này dọn đến ở trong biệt thự của hắn là chuyện chắc như đinh đóng cột rồi.

- Nhưng mà, tôi có thể cam đoan với chị là tôi nhất định sẽ sử dụng mọi biện pháp, kể cả việc phải sử dụng thủ đoạn để giữ cô giáo Dương Phi ở lại.

- Được, vậy tôi tin tưởng cậu một lần, chỉ có điều cậu cũng cần phải cam đoan với tôi một chuyện.

Dương Tĩnh tiếp tục nắm thật chặt đôi bàn tay trắng như phấn của mình mà nói.

Trương Dương kỳ quái mà nhìn Dương Tĩnh một cái, hỏi:

- Cam đoan chuyện gì đây?

- Cậu khắc tự biết!

Dương Tĩnh mặt đỏ mặt hồng mà nói lại ngay.

Trương Dương nghe vậy cũng liền hiểu ra được ý cô là gì, trên mặt giả bộ nghiêm trang chững chạc mà hỏi lại cô:

- Thiệt tình tôi không biết… Ô kìa… Tôi đang lái xe mà, chị Tĩnh.

Dương Tĩnh điên cuồng bấu véo hắn một trận, sau đó mới thờ phì phì mà nói rằng:

- Hiện tại đã biết hay chưa?

- Đã biết, đã biết. Tôi cam đoan về sau không có nhìn trộm chị Tĩnh xinh đẹp tắm rửa nữa.

- Cái gì? Cậu… Cậu khi nào mà nhìn lén tôi tắm rửa?

Dương Tĩnh dồn hết nơ ron thần kinh cố gắng nhớ lại, một lúc sau cô mới bỗng nhiên nhớ ra đêm hôm trước khi cô vào tắm rửa bố liêm phòng tắm không có kéo chặt.

Tên tiểu tử thối này nhất định là thấy được cái khe hở đó rồi rình trộm mình trần trụi, trời ạ, không sống nổi nữa, vậy chẳng phải là từ đầu tới chân đã bị hắn thấy hết rồi hay sao?

Giờ nghĩ đến đây, nhất thời vẻ mặt cô đỏ rực, chỉ nghĩ lại thôi cũng đã vô cùng không cam tâm, cô vươn thẳng cánh tay điên cuồng bấu véo bắp đùi của hắn cũng như khu vực mềm mềm vùng bên hông hay bất cứ chỗ thịt nào khác.

- Cậu là cái đồ chết tiệt, tên vô lại, tên tiểu tử thối. Cậu lại dám nhìn trộm chị Tĩnh của cậu tắm rửa, được lắm, tôi không để yên cho cậu.

- Ấy, chị Tĩnh, tôi đang lái xe mà, chị không muốn chúng ta gây nên tai nạn chứ…

Trương Dương sở dĩ sẵn lòng đem việc hắn rình coi Dương Tĩnh tắm rửa nói ra, là bởi vì tâm trạng hắn hiện giờ có lẽ cũng giống như Dương Tĩnh vậy, hiện nay đang do dự về quan hệ hai người, thời gian càng lâu cô sẽ càng do dự, cuối cùng sẽ vì trói buộc của quan niệm đạo đức truyền thống mà đem cảm xúc của chính mình chôn đi thật sâu, như vậy chính hắn sẽ không còn cơ hội tiếp cận cô được nữa.

Cho nên hắn dứt khoát lớn mật một chút mà chủ động nói chuyện đó ra, dù sao hiện tại lời đã nói cũng không thể thu lại được nữa, không cách nào ăn năn hối lỗi được. Hoặc là mở đường đi thẳng đến trái tim cô, hoặc là từ nay về sau sẽ để tiếng xấu muôn đời thôi.

Hắn mặc kệ người khác nghĩ như thế nào, Dương Tĩnh bây giờ là nữ nhân của hắn, ai cũng đừng nghĩ đến chuyện cướp cô được khỏi hắn. Hắn nhất định phải dồn toàn lực mà giữ cô lại bên mình, bây giờ sức lực có thể còn có hạn nhưng cần chi phải để ý đến sóng to gió lớn bên ngoài như thế nào chỉ cần nội tâm bản thân gió êm sóng lặng là được rồi.

- Hơn nữa, chị Tĩnh này…

Trương Dương gắng sức mà xoay xoay thân mình, né tránh nanh vuốt ma quỷ của Dương Tĩnh:

- Tôi cũng bị chị xem hết rồi mà, không phải sao, chúng ta như vậy coi như là hòa nhau mới đúng.

- Làm gì có chuyện hòa nhau với cậu được!

Dương Tĩnh càng nghe càng thấy thẹn thùng, tên tiểu tử thối này thật là quá đáng mà, nhưng hiện tại biết phải làm sao?

- Vậy tôi nên làm gì với chị Tĩnh bây giờ?

Trương Dương trộm dùng khóe mặt tinh ranh mà liếc mắt với cô một cái, thấp giọng nói từng chữ:

- Vậy chị đồng ý gả cho tôi, tôi sẽ đến hỏi gia đình.

- Gả cho cậu?... Xem tôi không bóp chết cậu đi.

Dương Tĩnh vừa nghe, trong lòng thật buồn bực, tên này rõ ràng biết rất rõ cô không thể để chuyện đó xảy ra vậy mà còn cố ý trêu chọc chính cô.

- Ô kìa, chị Tĩnh, tôi nói sự thật mà.

Trương Dương đột nhiên dùng một loại ngữ khí rất nghiêm túc mà hồi đáp lại cho Dương Tĩnh.

- Không cần!

Dương Tĩnh lập tức cự tuyệt, sau đó nhìn Trương Dương vài lần, lại cắn nhẹ đôi môi anh đào mà nói:

- Cậu cho chị Tĩnh của cậu là con ngốc phải không? Bên cạnh cậu ngoại trừ Kiều Hi Nhi và Hứa Đan Lộ, còn có cả Cao Kỳ khẳng định đều là quan hệ nam nữ loại này còn gì. Cậu lại còn muốn chị Tĩnh tôi cũng gả về cho cậu, đấy không phải là bảo tôi nhảy thẳng vào hố lửa hay sao?

- Vậy tôi phải làm sao bây giờ?

Trương Dương vẫn nghiêm túc nhìn Dương Tĩnh một cái, vẻ mặt như thể không biết phải làm gì thật sự.

- Hừ!

Dương Tĩnh hung hăng mà hừ lạnh một tiếng, xoay đầu lại phía Trương Dương mà nói:

- Tôi có thể làm thế nào được. Đều bị cậu ức hiếp nên mới thành cái dạng thế này, lần này tôi tha thứ cho cậu, nhưng tuyệt đối không được có lần sau nữa!

- Tôi biết rồi, chị Tĩnh! Lần sau chúng ta đi trọ lại khách sạn, tôi sẽ tìm cái loại khách sạn mà cửa phòng tắm không có bố liêm!

- Cậu… Cậu còn muốn tiện lợi hơn nữa à?

Dương Tĩnh không thể không đánh lại, nhắm thẳng đôi bàn tay trắng như phấn mà định đập Trương Dương mấy cái, nhưng cô nhìn lại hiện tại hắn cũng đang lái xe cho nên đành lòng phải thu lại đôi tay trắng như phấn, buông lỏng, rồi nghĩ thế nào cô lại định bấu hắn một cái. Nhưng Trương Dương trốn được, tay cô rơi xuống khoảng không, trong tay liền cảm giác được một cái khác cưng cứng, cô nghiêng đầu nhìn, tức khắc mặt cô lại đỏ bừng lên bởi chính đôi tay cô lại đang cầm vào cái vật phía dưới của hắn.

Tuy rằng vật thực cũng đã sờ qua, nhưng hiện tại vươn tay qua mà chạm vào như thế nào cô lại có chút cảm thấy là lạ. Hơn nữa, chính cô mới vừa rồi còn nghiêm trang chững chạc mà nói hắn bỏ qua những chuyện trước đây, giờ thì cái tên tuổi rạng rỡ cả đời xem như đều phụ thuộc tên tiểu tử thối này.

Nghĩ đến đoạn này, cô đơn giản là buông tay ra, giả vờ xoa nhẹ một chút rồi sau đó rút tay về:

- Hừ, về sau chúng ta đều không thiếu nợ nhau. Không được phép tránh né chị Tĩnh đánh cậu, có biết chưa hả?

Trương Dương đau đến nhe răng nhếch méo, rồi lại cảm thấy thoải mái, có thể nói là một hồi thốn khổ cũng khoái hoạt, bởi vì Dương Tĩnh không phải đã dùng hết toàn bộ sức lực vào bấu véo cho nên phần sau phỏng chừng cũng đoán được cậu em hắn đau đớn mới mềm tay xuống.

Nhưng Trương Dương vẫn là cố ý dùng ánh mắt cực kỳ u oán, liếc nhìn Dương Tĩnh một cái:

- Chị Tĩnh… Chị xem như đã làm tôi phế rồi đấy, tôi đã nghĩ sẽ đối tốt với chị vậy mà chị cũng không chịu ư?

Dương Tĩnh hết chỗ để nói với hắn, cô dùng toàn bộ sức lực mà quay ngoắt đầu lại, chính mình còn không rõ ràng lắm thế mà tên tiểu tử thối này rõ ràng là muốn chiếm được cô mà.

Sau cùng Trương Dương cũng không hứa hẹn thêm gì về sau không chủ ý khiêu khích cô, Dương Tĩnh cũng không biết làm thế nào cho nên lúc sau cũng đơn giản giả bộ cho qua.

Cuối cùng cũng đến sân bay, trước khi xuống xe cô liền nói với lại một câu ngắn gọn:

- Vậy cậu buổi tối nay qua giúp tôi thu dọn hành lý.

- Tuân lệnh!

Trương Dương trong lòng như nổi nhạc, cuối cùng chị Tĩnh xinh đẹp cũng đã đáp ứng. Đây chính là một điềm báo tốt!

- Vậy chúng ta cùng đi đón Tây Thần Tĩnh Lan thôi.

Trương Dương không biết lấy từ đâu ra một tấm bảng biển, mặt trên viết sáu chữ: “Hoan nghênh Tây Thần Tĩnh Lan”. Cái này là tác phẩm của Cao Kỳ!

Hướng tấm bảng về phía hàng người đi lại, Trương Dương có cảm giác việc hắn để cho Cao Kỳ làm tổng giám Hành chính tuyệt đối là một việc làm sai lầm. Tổng giám Hành chính chí ít phải là một người viết chữ đẹp chút chứ, mình đúng thật là già mù mà.

Nhưng mà trước mắt cũng chỉ có thể buộc lòng chấp nhận vậy.

Hắn mang chiếc bảng tên, hướng về phía hành khách mới xuống sân bay, một bên hắn quay lại nhìn Dương đại mỹ nhân với đôi giầy cao cố sải chân thật nhanh theo kịp bước chân hắn, hỏi khe khẽ một câu:

- Chị Tĩnh, nhân tiện hỏi chị một cái vấn đề nha!

- Để làm gì?

- Ngày ấy của chị đã hết chưa?


Quay lại  l Xem tiếp 


Facebook: Hỗi trợ trực tuyến
Email: BigBang3G@gmail.com