Lamborghini Huracán LP 610-4 t
HOMEGAMETruyện

ĐẾ QUỐC MỸ NỮ 

CHƯƠNG 126 - 130 : ĐEN ĐỦI QUÁ.


Chương 126: Đen đủi quá.

- Xong rồi, hỏng rồi. . .

Bạch Văn Thanh từ chối đi vào trong tán gẫu với các đại lý, nới lỏng cà-vạt, nóng nảy đến độ giống như kiến bò trên chảo nóng.

- Phải làm sao bây giờ?

- Chủ tịch, kìa. . .trung tâm hồi sức của công ty Nữ Oa bên kia bắt đầu khai mạc rồi. . .

Trợ lý bên cạnh hắn không biết sống chết mà chỉ vào tin tức trên màn ảnh, nhắc nhở hắn.

Bạch Văn Thanh nghe vậy, liền bạt tai:

- Cút đi, anh ác tâm với tôi sao?

Nhưng hai mắt vẫn hướng vào màn hình LED to của phòng hội nghị đa năng, nơi đó vốn phải là phát trực tiếp cái hội trường này, nhưng giờ phút này lại đang phát sóng bệnh viện Trung Sơn.

Bạch Văn Thanh nhìn chằm chằm vào màn hình LED to, trong mắt không khỏi hiện lên một tia oán độc.

- Tiểu Văn, đi, đi với ta, ta muốn nhìn một chút cái trung tâm hồi sức là cái gì. . .

- Còn công tử, nên làm như thế nào ạ?

Trợ lý lo lắng nói.

- Đã đi đến bước này rồi …

Bạch Văn Thanh lông mày chau lại thành một đường, bất đắc dĩ nói.

- Lần trước Bạch Cương không phải giới thiệu Đỗ Ngọc Hằng sao, trước mắt xem ra chỉ có thể tìm Đỗ gia nhờ giúp.

- Chủ tịch, Đỗ gia chính là một con sói đói, bọn họ như hổ rình mồi với Bạch Thị chúng ta, chúng ta không bằng trực tiếp tìm Kiều công tử, đây mới thực sự là chỗ dựa vững chắc ạ.

- Kiều Hi Kiệt?

Bạch Văn Thanh cười khổ lắc lắc đầu:

- Người ta lần trước bằng lòng gặp chúng ta, chẳng qua là anh ta nhất thời hứng khởi mà thôi, cậu thực cho rằng chúng ta có tư cách nói chuyện với anh ta ư?

- Nhưng. . .

- Được rồi, ngươi không cần nhiều lời.

Bạch Văn Thanh phẩy tay áo, quả quyết mà nói rằng:

- Ta tự có chừng mực, trước mắt cứu Lượng Phong, những thứ khác về sau nói đi, cậu buổi tối tới nhờ Bạch Cương giúp tôi liên hệ với Đỗ Ngọc Hằng.

- Bây giờ?

Hắn nhìn chằm chằm màn hình lớn đang phát trực tiếp tin tức, thân hình mập mạp đột nhiên khẽ run lên, hai mắt muốn phun ra lửa.

- MAHLE cái khỉ, hay là CCTV. . . Đi, chúng ta đi xem một chút, ta muốn nhìn trung tâm phục hồi như thế nào, còn có thể thu hút cả bộ trưởng y tế.

Vừa mới đi được vài bước, chủ nhiệm phụ trách báo chí hỏi:

- Chủ tịch, còn mở họp báo nữa không?

Đi tới cửa Bạch Văn Thanh nghe vậy thiếu chút nữa ngã sấp xuống, quay đầu lại vẻ mặt tối sầm nhìn trợ lý, hung tợn nói:

- Tên khốn kia, ngày mai bảo hắn không cần phải đi làm nữa.

Mai Đại phụ thuộc bệnh viện Trung Sơn, bên cạnh hội trường chiêu đãi báo chí, Trương Dương trốn ở trong góc, ngáp ngủ trên bàn, bên cạnh hắn, Kiều Hi Nhi duỗi ngón tay không ngừng đâm vào eo anh:

- Way, họ Trương, đã đến giờ chính thức treo biển hành nghề, làm đại diện pháp nhân của công ty, anh lên bục nói mấy câu tỏ vẻ một chút đi.

- Không. . . Anh còn chưa tỉnh ngủ!

Trương Dương hai tay kéo chân bàn, đánh chết cũng không chịu rời đi, không phải anh không muốn ra, cũng không phải anh không nghĩ ra tên, mà là. . . thời gian chính thức treo biển hành nghề là tại gần ba giờ chiều, mà lúc này, đúng lúc hệ thống Nữ Oa cập nhật.

Nếu. . chết thì sao, lúc đó hệ thống đột nhiên nói, mục tiêu trong vòng bán kính 20m.. . Anh vừa rồi đã đi xem qua, đến lúc đó tham gia nghi thức yết bài, ngoài người phụ trách Trương Dương, tổng giám sát phòng thuốc Kiều Hi Nhi ra, còn có phòng thực nghiệm, lại thêm mấy ký giả nữ..

Trương Dương nghĩ, nếu như vậy, chính mình rõ ràng phải dứt khoát, ngoài kia có mười mấy em.

Chương 127: Mỹ nhân tâm kế.

- Trương Dương, anh không đứng dậy, em động thủ đấy.

Kiều Hi Nhi nhìn Điền Điềm và Lưu Tử Tuyền, rõ ràng hai người là đồng lõa.

Trương Dương bất đắc dĩ ngẩng đầu, nhìn nhìn chằm chằm mỹ nữ, nói:

- Em với Dương Tĩnh đi là được rồi, sao lại phải lôi cả anh đi?

- Này, anh là đại diện pháp nhân của công ty, không chủ trì, lại hai cấp dưới đi, chả có nghĩa khí gì.

Trương Dương vừa nghĩ tới hàng chục phụ nữ. . . thật phiền phức, cân nhắc một hồi, anh vẫn là cảm thấy nên từ chối là tuyệt nhất.

Nhưng anh còn chưa nói, Lộ Lộ bên cạnh lặng lẽ từ từ đứng dậy, kéo Kiều Hi Nhi và Cao Kỳ sang một bên, thấp giọng nói:

- Hai người đi trước đi, tôi sẽ khuyên anh ta.

Kiều Hi Nhi nhìn cô một cái, quay sang gật đầu với Cao Kỳ, nói:

- Hay để cho tiểu nha đầu này đi thôi, quỷ kế của cô tương đối nhiều.

- Vậy được, chúng tôi ở bên kia chờ anh!

Kiều Hi Nhi mang theo hi vọng nhìn Hứa Đan Lộ, cùng đi trước với Lưu Tử Tuyền, còn Cao Kỳ thì quay sang một bên cười trộm.

Trương Dương thở nhẹ, hỏi Hứa Đan Lộ:

- Em nói gì với họ, sao họ lại nghe em vậy?

Hứa Đan Lộ nhìn Cao Kỳ đã đi xa, cười nói:

- Em chỉ để cho họ đỡ phí công nói thôi, đúng rồi, anh có biết buổi họp báo tuyên bố hôm nay là đối diện với nhân dân toàn quốc không?

Trương Dương gật đầu:

- Anh đương nhiên đã biết.

- Đây chính là cơ hội để nổi tiếng.

- Anh cũng biết!

Hứa Đan Lộ gật đầu:

- Vậy, anh có biết tại sao chị Kiều Hi Nhi lại giúp anh lên sân khấu không?

Trương Dương liếc Hứa Đan Lộ, nhất thời còn nghĩ không ra dụng ý khác của Kiều Hi Nhi, ngẩn người:

- Chẳng lẽ còn có ý khác sao?

- Anh nghĩ xem, chỉ cần anh lên sân khấu, lấy thân phận là CEO của công ty Nữ Oa, nhất định sẽ nổi danh gấp trăm lần, như vậy anh còn không rõ dụng ý của chị Kiều sao?

Trương Dương tựa hồ hiểu được một chút mà lại không rõ lắm, Hứa Đan Lộ nguýt anh một cái, khẽ nói:

- Anh không hiểu, địa vị của anh cao, ngày sau khả năng lấy được chị Kiều lại càng lớn à, anh càng nổi danh, Kiều gia tự nhiên lại càng coi trọng anh, càng xem trọng anh, thì sắc xuất anh theo đuổi được chị Kiều sẽ càng lớn hơn nữa, chị Kiều đang dùng phương pháp rất khéo léo để theo đuổi anh, anh không hiểu sao?

- Hôm nay mà anh không muốn lên, có nghĩa là đã từ chối ý tốt của chị Kiều, hay là anh nghĩ thông suốt rồi, muốn bỏ chị Kiều à?

- Cái này. . .

Trương Dương bị Hứa Đan Lộ quay vòng, trong lúc hồ đồ bị cô kéo lên sân khấu, nhìn lại, Hứa Đan Lộ đang ở dưới sân khấu cười tủm tỉm rồi vẫy tay với anh, vừa rồi tuyệt đối là bị lừa.

Cao Kỳ lặng lẽ đi đến bên cạnh Hứa Đan Lộ, khoác vào cánh tay cô, Hứa Đan Lộ không nói gì mà duỗi tay xuống.

- Làm thế nào mà thu phục được người đàn ông của em vậy ?

Vòng tay qua ngực cô , chầm chậm tiến lại gần hỏi.

- Gì mà thu phục chứ?

Hứa Đan Lộ kéo chặt tay cô, thật sự là kỳ quái, rõ ràng ngực của cô ấy rất to, trắng, sao phải sờ người khác làm gì.

Cao Kỳ vươn tay vẫy Trương Dương:

- Em không phải biết Trương Dương luôn thích khiêm tốn à? Sao em lại làm cho anh ấy lên trên kia?

Hứa Đan Lộ tức giận mà đáp:

- Chính chị vừa rồi cũng có mặt, tại sao không nói, huống chi chị cũng không hy vọng người đàn ông của mình nở mày nở mặt hay sao ?

- Chị đương nhiên hy vọng, nhưng chị biết em nhất định không hy vọng, bởi vì em chỉ muốn sống bình thường với anh ấy.

Cao Kỳ cười hì hì nhìn Trương Dương và Kiều Hi Nhi trên sân khấu, rồi lại nhìn Hứa Đan Lộ:

- Cho nên chị không hiểu em, lần trước bức ảnh hôn nhau ở khách sạn đã khiến Kiều Hi Nhi và Trương Dương xôn xao rồi, hiện tại hai người lại một lần nữa đứng chung một chỗ, người ở ngoài cho dù là ngốc cũng biết bọn họ là một đôi, ai sẽ biết em mới là người yêu của anh ấy.

Hứa Đan Lộ nghe vậy, bật cười:

- Chuyện tình cảm màng chi phận đến trước sau. ..

- Em thật rộng lượng.

Cao Kỳ cau cái mũi nói:

- Em nhất định còn có mưu kế khác, mau khai thành thật ra, không thì chị sẽ đem ảnh của em với Trương Dương trong tư thế lão hán đẩy xe trên giường . . phát tán trên mạng. . .

- Chị. . . chị chụp ảnh khi nào?

Hứa Đan Lộ hết chỗ nói.

- Hì hì, sợ không, em cho rằng em tai mắt nhiều, lão nương đây cũng không phải ngồi không.

Cao Kỳ cười nói.

Hứa Đan Lộ nhấc tay đầu hàng, bất đắc dĩ nói:

- Sợ chị đấy.

Cô nhìn trên sân khấu Trương Dương và bộ trưởng y tế đang chụp ảnh thản nhiên nói:

- Ngoài hy vọng để anh ý nổi danh sánh đôi với chị Kiều ra, kỳ thật em lo lắng cho an nguy của anh ấy, chị đừng nhìn cảnh tượng anh ấy bây giờ, nhưng phải biết đằng sau bối cảnh của anh ấy bây giờ phải đắc tội với bao nhiêu người.

- Nam Tinh số một và trung tâm Phục sức vừa xuất hiện, các công ty sản xuất thuốc chống ung thư và bệnh viện trị liệu những khối u ác tính trên thế giới liên tục phá sản, những nhà buôn thiết bị trị xạ cực đắt khóc không ra nước mắt, chị ngẫm xem, bọn họ sẽ cam tâm sao, xa không nói, vốn dĩ là hôm nay hôm nay Bạch Thị Dược Nghiệp mở họp báo, chỉ sợ hận quá lại nuốt mất Trương Dương. . . Em lo lắng bọn họ hận quá sẽ trút vạ lên người Trương Dương.

Hứa Đan Lộ thở dài, nói tiếp:

- Cho dù Trương Dương trốn ở sau lưng người có năng lực như thế nào, người khác nhất định có thể dễ dàng mà điều tra ra, nếu bọn họ thật muốn làm cái gì đó, chị nói xem, đối phó với một Trương Dương vô danh dễ hơn, hay là đối phó một Trương Dương danh nổi khắp thiên hạ dễ hơn?

Cao Kỳ bừng tỉnh:

- Cho nên, em mới để cho anh ấy lên, sau khi thành danh, người khác cho dù dám hạ tay với anh ấy cũng có thể là ném chuột vỡ bình đúng không?

Hứa Đan Lộ gật đầu, nhìn Trương Dương trên sân khấu nói rằng:

- Chỉ có thể nói, dành cho phần đông một số người lo ngại, nhưng một bộ phận nhỏ có lẽ ngày một thậm tệ hơn cũng chưa biết chừng, làm như vậy, là đúng hay sai, kỳ thật hiện tại cũng khó dự kiến.

- Nhưng chúng ta cũng phải làm cho bọn họ thấy, muốn đối phó với Nữ Oa hoặc Trương Dương vừa mới khởi bước không dễ dàng như vậy.

Hứa Đan Lộ cúi thấp đầu, nhìn mũi chân của mình, nói:

- Con đường này nếu muốn đi, phải dứt khoát một chút, trước khi để người khác ăn chúng ta, chúng ta phải nhanh chóng biến thành con nhím.

- Á, Bạch Văn Thanh, hắn sao lại đến đây?

Cao Kỳ đột nhiên nhìn tới cửa khiến cho cô thấy có chút bóng quen thuộc, tuy rằng chỉ là nhoáng lên một cái, nhưng nàng lại nhớ kỹ.

- Chị Kỳ, chị xác định là không lầm đấy chứ?

- Chị xác định!

Hứa Đan Lộ nghe vậy, không khỏi cười lạnh nói:

- Xem ra, Bạch Thị Dược Nghiệp hôm nay họp báo, hắn nhất định không sẽ nghĩ tới trung tâm hồi sức hôm nay thành lập, Bạch Văn Thanh này chắc đang có tâm trạng, con trai bị bắt, sản phẩm mới cũng tuyên bố không được, lại còn xuất hiện tại đây, chỉ có thể nói rõ hai vấn đề, hoặc là hắn chuẩn bị bí quá hoá liều, hoặc là đã muốn tìm được chỗ dựa vững chắc.

- Vậy làm sao bây giờ?

Cao Kỳ lo lắng hỏi han.

Hứa Đan Lộ hướng trên sân khấu, Trương Dương đang tiếp thu phỏng vấn của phóng viên, bĩu môi nói:

- Cái này phải hỏi anh ấy, chúng ta phụ trách xem kịch vui.

Mà Trương Dương phụ trách diễn kịch, sau khi kết thúc nghi thức cắt băng, giờ phút này đang cùng Kiều Hi Nhi với Dương Tĩnh ba người độc lập trả lời phỏng vấn của cô gái chuyên mục tin tức của đài CCTV.

- Trương Dương tiên sinh, chúng ta cũng biết, tiểu thư Kiều Hi Nhi là một trong những người nghiên cứu sáng lập ra Nam Tinh số một, như vậy thân phận của cô ấy là người đảm nhận bộ phận kinh doanh thuốc của công ty Nữ Oa do ngài gánh vác, vậy có phải sau này Nam Tinh số một sẽ do công ty Nữ Oa sản xuất? Từ đó sẽ hình thành một chuỗi, thuốc mà bên ngài sản xuất, sau này sẽ cung cấp cho trung tâm hồi sức chứ?

- Đương nhiên!

- Xin hỏi một chút, cấp dưới của ngài sau này sẽ làm như thế nào để được giải Nobel?

Trương Dương vừa nghe, câu hỏi này thật thần kinh, anh nhìn Kiều Hi Nhi, vẻ mặt không nói gì, vấn đề này bạn nên hỏi cô ấy mới đúng, tại sao khi nghe nói mình muốn thành lập Nữ Oa, không được cướp vị trí tổng giám sát bộ phận chế tạo thuốc trong công ty Nữ Oa mới đúng.

- Cái này, Tổng giám sát Kiều vừa nghe nói tôi muốn thành lập công ty, lập tức muốn trụ lại, đó là lý tưởng cao đẹp, quyết định không cần tiền lương gia nhập liên minh Nữ Oa chúng ta, tôi xin cảm ơn sâu sắc. . .

Kiều Hi Nhi bên cạnh nghe vậy, mắt trợn tròn, tên kia ta khi nào nói là không cần tiền?

- Nhưng, khoảng thời gian trước trên mạng đồn đại sôi nổi, thậm chí lưu truyền một tấm ảnh thân mật giữa ngài và cô Kiều Hi Nhi trong thang máy, nói hai người là một đôi, như vậy hiện tại cô ấy miễn phí gia nhập liên minh, có phải đây chính là có liên quan đến tin đồn kia không ạ? Ngài và Kiều Hi Nhi là một đôi đúng không ạ?

Trương Dương không nói gì mà nhìn cô gái phỏng vấn trước mặt đẹp, trẻ, lại cute, mỹ nhân của CCTV, thầm nghĩ, cô này hỏi chuyện gì không hỏi, rõ ràng đi làm phóng viên giải trí cũng hợp hơn, hỏi những câu thật không đáng hỏi?

Chương 128: Điều này thật quá khó!

- Vấn đề này, tôi có thể trả lời thay.

Trương Dương khó xử hết sức, Kiều Hi Nhi bên cạnh đứng dậy, nhìn phóng viên Tề Lưu Hải, cười ngọt ngào, nói.

Trương Dương thề, cô ấy xưa nay chưa bao giờ nói với mình với sắc mặt thân thiện như vậy.

Cô phóng viên cute nghe thấy, vội đem microphone chuyển hướng về phía Kiều Hi Nhi, Kiều Hi Nhi chắc là đã từng trải qua chuyện này rồi, nên vẫn duy trì nụ cười có tính nghề nghiệp, nói:

- Hiện nay tôi kiêm cấp dưới của Trương Dương, anh Trương Dương với tôi không có quan hệ yêu đương, nhưng. . . Tôi không bảo đảm chúng tôi tương lai có phải hay không, ai biết được, thế giới này tràn ngập những thay đổi không biết trước.

Cô phóng viên cute cảm thấy câu trả lời này cố ý lưu lại chút tò mò, nhưng cô cũng không tiếp tục truy vấn nữa, bởi vì tiếp tục hỏi, sẽ thành phóng viên giải trí.

Đành chịu đem microphone lại chuyển hướng về phía Dương Tĩnh:

- Bác sĩ Dương, cô là người phụ trách ở trung tâm phục sức, như vậy tôi muốn hỏi một chút, nghe nói lô thuốc thử đầu tiên ở chỗ chị là 1000 bình, nhưng nước ta hiện nay có ít nhất tám trăm vạn người mắc bệnh ung thư, một ngàn bình không khác là như muối bỏ biển, nhất định có rất nhiều người bệnh chờ đợi có thể trở thành một trong một ngàn người may mắn này, như vậy các chị sẽ phân phối một ngàn bình thuốc thử này như thế nào?

Dương Tĩnh liếc nhìn Trương Dương, cùng mỉm cười một cách chuyên nghiệp, điều này làm cho Trương Dương xúc động, quả thật chỉ cần là mỹ nữ, năng lượng luôn tràn đầy.

- Là như thế này, công ty Nữ Oa chúng tôi, đầu tiên sẽ hợp tác với một vài bệnh viên trong nước, nói thí dụ như hơn ba trăm bệnh viện 3A toàn quốc như bệnh viện Trung Sơn phụ thuộc Đại học Mai Đại, bệnh viện Trung Sơn của khu giao dịch chứng khoán Thượng Hải, Bệnh viện ung thư khu giao dịch chứng khoán Thượng Hải, bệnh viện không quân, tiếp nhận danh sách bệnh nhân nhiễm bệnh giai đoạn cuối, sau đó chúng tôi lại chọn trong những bệnh nhân báo danh, dùng máy tính rút một nghìn người bất kỳ, tiến hành trị liệu.

- Vậy còn chi phí thì sao?

- Chúng tôi muốn nói cho một ngàn người may mắn đó là, bọn họ hoàn toàn không cần lo lắng chi phí trị liệu, nếu có thể cung cấp đầy đủ giấy tờ chứng minh cuộc sống khó khăn, chúng tôi cho phép miễn phí trị liệu, số người bệnh còn lại chúng tôi sẽ cung cấp một danh sách chi phí chi tiết để tham khảo, nhưng có thể cam đoan là, tuyệt đối tiết kiệm so với phương pháp trị liệu truyền thống rất nhiều, nói như thế này, cũng không cần mang mười vạn đồng đến.

Dương Tĩnh trả lời, khiến toàn bộ phóng viên bên dưới lặng im, càng khiến cho Bạch Văn Thanh thiếu chút nữa té xỉu, tổng cộng không vượt qua mười vạn, giá bán này, Allan của hắn cho dù giá thành phẩm cũng không làm được!

Còn phải tiền cạnh tranh, hiện tại muốn mở họp báo thúc đẩy kinh doanh, lại phải dùng tiền, không đúng sao, phải nhanh chóng trả lại mười vạn lọ Allan mới được.

Hắn quả thực muốn nổi điên, vỗn dĩ nghĩ Nam Tinh số một sẽ đắt hơn Allan, như vậy hắn kinh doanh rất hiệu quả, nhiều người sẽ ưu ái Allan vì có giá thấp hơn, kết quả. . . .

Trời ạ, xem ra chỉ có thể là hy vọng sản lượng của bọn họ không nhiều, theo sự lý giải của hắn, loại tân dược này thành phần khẳng định rất phức tạp, tinh luyện tuyệt đối không đơn giản, cho dù là sản xuất, nhất định cũng không được bao nhiêu, nói như vậy, Allan vẫn có hi vọng.

Hắn đang nghĩ, cô phóng viên cute đã thay hắn hỏi.

- Như vậy sản lượng đâu ra, thưa cô Kiều Hi Nhi, chúng ta biết lô đầu tiên của công ty có số lượng một ngàn bình, xa hơn nữa không thể thỏa mãn nhu cầu của rộng lớn người bệnh, tôi muốn biết, tôi cũng tin rằng người xem TV cũng muốn biết, lô thứ hai, lô thứ ba số lượng sẽ là bao nhiêu, dù sao rất nhiều người bệnh không thể chờ lâu như vậy.

Kiều Hi Nhi khuôn mặt mỉm cười nói:

- Vấn đề này xin mọi người yên tâm, vì để thỏa mãn quảng đại nhu cầu của người bệnh, chúng tôi đã thành lập một đội ngũ nghiên cứu khoa học lớn mạnh đồng thời cũng là đội sản xuất, lô thứ hai nếu thuận lợi, phải là một vạn bình thuốc thử, nhanh nhất sẽ ra mắt vào cuối tháng sau, mà ngay sau lô đó lô thứ ba, dự tính sẽ là mười vạn bình. . . Cho nên xin quảng đại người bệnh yên tâm, lượng hàng của chúng tôi sẽ luôn cung cấp đủ.

Chết tiệt!

Bạch Văn Thanh tưởng như muốn bất tỉnh, rống lớn nói:

- Kẻ lừa đảo, tuyệt đối là kẻ lừa đảo!

Hai bảo vệ nhìn giáng vẻ điên khùng của hắn hồi lâu, bật người vọt lên, đạp vào cái mông béo của hắn mấy cái, mỗi người kẹp một bên, tống hắn ra ngoài.

- Như vậy à, thưa ông Trương, rất cảm ơn ông lần này đã nhận lời phỏng vấn của đài CCTV chúng tôi, trước khi cuộc phỏng vấn kết thúc, tôi xin được chụp ảnh ngài và đội nghiên cứu cùng với thành viên hạt nhân của trung tâm phục sức cùng chụp một pô ảnh được không ạ?

- Được . . . òa, không được a.

Trương Dương theo bản năng mà đáp ứng, sau đó lại lập tức hô to, điều này tuyệt đối không thể.

Nhưng muộn rồi, Kiều Hi Nhi đang chào hỏi rồi, còn có Điền Điềm, Diệp Tiểu Như, Lưu Tử Tuyền, Lý Trân Ny, Ngô Hạo … thành viên hạt nhân của trung tâm cũng đang đứng cười hi hi, sau đó là Dương Tĩnh, Cao Kỳ, Hà San còn có y tá của trung tâm phục sức, Chu Khiết, Đặng Hiểu Nghi, hơn nữa Kiều Hi Nhi còn có mỹ nữ ký giả cute Lâm San San.

Tổng cộng mười hai người, ngoài Ngô Hạo, ngoài ra trong mười một người còn lại, có đến mười người đạt danh hiệu mỹ nữ. . .

Chụp ảnh trong nháy mắt, hình như âm thanh của hệ thống cũng đồng thời vang lên.

- Nhiệm vụ cấp M nhắc nhở, nhiệm vụ kế hoạch tìm kiếm Bổ Tinh Sử, xét thấy hệ thống đã được đầy hai tháng, mỗi tháng một lần nhiệm vụ tìm kiếm Bổ Tinh Sử khởi động, nhân vật mục tiêu đã xuất hiện, trong phạm vi mười mét phía trước, sau khi nhiệm vụ hoàn thành, sẽ có quyền chọn lựa nhiệm vụ tìm Tinh Bổ Đầu tiếp theo, nhiệm vụ đã nhập số, kỳ hạn hoàn thành nhiệm vụ còn một năm mười tháng.

Tôi hận cô, Lâm San San! Trương Dương nhìn mỹ nữ dễ thương đó, quả thực xúc động muốn bóp chết cô.

Trong những người này, Cao Kỳ đã xác định là Bổ Tinh Sử số 34, nói cách khác, mục tiêu của anh sẽ là một trong mười người còn lại, trong mười người này, xinh đẹp nhất đang thuộc Dương Tĩnh cùng Kiều Hi Nhi còn có Lâm San San cute và Lý Trân Ni, tiếp theo là Lưu Tử Tuyền, sau nữa là Điền Điềm, Diệp Tiểu Như và hai cô y tá xinh đẹp, còn có cả Hà San.

Trong mười người, nếu là Diệp Tiểu Như hoặc là Hà San, đánh chết anh cũng không làm, hai người này cũng đã có người sở hữu, hơn nữa xem dáng vẻ, chắc không đạt được tiêu chuẩn của Bổ Tinh, hai mỹ nữ y tá tính khả năng cũng tương đối thấp, bởi vì này hai người là lần đầu gặp mặt, hơn nữa nguyên nhân giống như trên.

Còn lại sáu người, cái này khó nói, sáu người này, ngoại trừ Dương Tĩnh với Điền Điềm, còn lại bốn đều là nhân vật mục tiêu của nhiệm vụ cấp M tháng trước, mà tháng trước cuối cùng xác nhận Cao Kỳ mới phải, không có lẽ bốn người này đều không phải?

Nếu như vậy, nhân vật mục tiêu lần này, chắc xác suất là Dương Tĩnh hoặc Lâm San San là cao nhất.

Nếu như là Dương Tĩnh còn tốt một chút, mà nếu như là Lâm San San, thì thật buồn bực. Ngoài kê đơn thuốc ra, thân phận của cô ta là gì. . . phóng viên CCTV, chết tôi mất thôi! Ngươi muốn sờ ngực của người ta, ngươi sẽ bị chết ngay lập tức.

Lâm San San chết tiệt, nếu như cô không chụp ảnh chung. . . thì tình cảnh hiện tại của tôi đâu có khó khăn như thế này?

Hận cô, cho nên, cho dù dùng mê dược để lật cô, hẳn là không cần áy náy? Trương Dương trong lòng nghiến răng nghiến lợi, trên mặt cười tủm tỉm, vươn tay tới Lâm San San:

- Cám ơn cuộc phỏng vấn của cô. . . Không biết cô có thể cho tôi phương thức liên lạc không? Sau này sẽ liên lạc với nhau.

Bất luận như thế nào, Trương Dương cũng cần xin phương thức liên lạc của người ta, nếu không, sau này biết tìm ở đâu?

Lâm San San kinh ngạc nhìn chừng chừng Trương Dương, người này cũng thật là! Cô theo bản năng nhìn về Kiều Hi Nhi.

Chương 129: Mỹ nữ phóng viên.

Kiều Hi Nhi cũng vô cùng kinh ngạc, cô biết Trương Dương thích gái đẹp nhưng không thể đến mức nhìn thấy gái đẹp là đến nông nỗi này. Nhưng Lâm San San vừa xinh đẹp lại vừa hấp dẫn thu hút được sự chú ý cũng là điều khó nói.

Sở dĩ Lâm San San đảo mắt đến Kiều Hi Nhi đó là vì cũng có nguyên nhân của nó, đây là bởi vì Lâm San San và cô từng là bạn học, hai người có quen biết nhau, cô cũng nhìn được ra trong ánh mắt của Lâm San San có vẻ hồ nghi: Có đúng là bạn trai ngươi đây không hả?

Kiều Hi Nhi không hề lưỡng lự liền gật đầu với Lâm San San, cô tin rằng Trương Duyệt tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ mà tìm cách liên lạc với Lâm San San, có lẽ trong đầu Trương Dương nghĩ là muốn dùng phương tiện truyền thông để tuyên truyền cho công ty Nữ Oa.

Đương nhiên, nếu cô biết được suy nghĩ thực chất trong lòng Trương Dương là để đề phòng vạn nhất cần dùng khi đòi hỏi sờ mimi của Lâm San San, cô chắc chắn sẽ phải hộc máu và giết chết Trương Dương.

Lâm San San nhìn thấy người ta gật đầu với bạn gái, hơn nữa thực ra cô cũng rất muốn thu thập tin tức từ nhân vật trẻ tuổi, biết đâu lại có khi hữu ích, liền lập tức lấy danh thiếp đưa cho Trương Dương.

Còn Trương Dương, hắn đột nhiên phát hiện ra mình đường đường là một chủ tịch của một công ty thế mà ngay cả danh thiếp cũng chưa in.... Thực ra là đã muốn chuẩn bị nhưng trước mắt hôm nay cần làm nghi lễ khai trương cũng vì là cố ý làm cho người ta ghét bỏ Bạch Thị, hơn nữa nhân viên công ty còn chưa đủ, cho nên có sơ xuất cũng là điều khó tránh khỏi.

Cho nên thứ Lâm San San nhận lại được chỉ là ghi chép lời của Trương Dương viết dãy số QQ và số điện thoại di động. Đây là lần đầu tiên Lâm San San chơi trò này, tuy dở khóc dở cười nhưng cũng chỉ có thể trịnh trọng để chuyện lạ này vào trong túi.

Trương Dương thì xem một chút, thấy trong tay mình còn thơm mùi danh thiếp, sau đó cẩn thận mà cho đút vào túi áo sau đó nói tiếng cảm ơn.

Lâm San San không nói mà gật đầu.

Cuộc thăm hỏi kết thúc, Trương Dương lại bị sắp xếp gặp mặt Trần bộ trưởng. Vốn là Bộ trưởng Trần nếu không đến Mai Ninh tham gia kế hoạch trung tâm hồi phục thì càng không có cuộc gặp mặt với Trương Dương. Nhưng lúc ông ta nghe thấy Trương Dương có tham gia vào kế hoạch trung tâm hồi phục và tổ chức hội nghị khai trương, ông thay đổi lịch trình, cố ý rẽ đường sau đó bay thẳng đến Mai Ninh, sau đó chính mình đích thân đề xuất muốn gặp Trương Dương một lần.

Bộ trưởng Trần khoảng chừng sáu bảy, sáu tám tuổi, đầu lấm tấm bạc đeo một cặp kính lão, xem ra ông ta xuất thân là một nhà học thuật.

Thực ra gặp mặt cũng không nói gì, mở đầu đều là cố gắng nói ít câu khuyến khích, động viên mãi đến sau khi nói xong mới đi thẳng vào chủ đề.

- Giáo sư Thượng Quan cho tôi biết thực ra Nam Tinh số 1 nghiên cứu chế tạo thành công, công lao lớn nhất là ở cậu. Hơn nữa gần đây cậu còn đưa ra liệu pháp điện tế bào trị liệu cho người sống thực vật...

Bộ trưởng Trần nhìn thấy Trương Dương không có biểu hiện gì sau đó cười nói:

- Cậu không cần phải lo lắng, tôi và giáo sư Thượng Quan thực ra là chỗ quen biết, hơn nữa tuyệt đối cũng không mang ý tưởng của cậu tiết lộ ra bên ngoài đâu, tôi đến nói với cậu nguyên nhân chủ yếu là đất nước đã biết đến thành tựu và sự cống hiến của cậu.

- Cho nên chúng ta không thể giả vờ câm điếc được, y học cổ đại thời Hoa Hạ của chúng ta cực kỳ phát đạt, mãi đến thời kỳ cận đại Tây Y của Phương Tây ăn khớp với sự chuẩn đoán điều trị của chúng ta. Cho đến nay, thuốc giảm nhiệt của nước Hoa Hạ, thuốc cảm cũng là dựa vào y thuật của phương Tây. Kỹ thuật sinh vật dược lạc hậu ngày càng xa so với phương Tây, đây có thể nói là một điều đáng tiếc của nước Hoa Hạ. Nhưng mà hạng mục Nam Tinh và Linh Quang của cậu gần đây làm cho nước Hoa Hạ thậm chí toàn bộ Thế Giới phải sáng mắt. Cậu không phải là không có kỳ tài có thể so sánh được với Hoa Đà thời cổ đại.

Trương Dương được người ta khen, có chút xấu hổ, đưa tay sờ cái mũi nói:

- Ngài nói đùa rồi.

- Không phải là tôi nói đùa, đất nước không biết có bao nhiêu người đổ vô số tài chính vào nghiên cứu mấy thứ này nhưng chỉ có đề xuất của cậu mới có được hai kết quả nghiên cứu khoa học quan trọng như vậy. Hơn nữa, ở Mai Đại bây giờ không chỉ còn là nghiên cứu trong trường đại học, thực sự tôi cảm thấy rất xấu hổ.

Bộ trưởng Trần lấy chén trà bên cạnh, mở nắp uống một ngụm, tiếp tục nói:

- Lần trước, lúc chủ tịch UICC Tiến sĩ Hi Nhĩ tới, đáng lẽ là tôi nên tham gia nhưng lại bận việc quá nhiều, hơn nữa còn là ở nước ngoài nên lần này tôi tuyệt đối không thể bỏ qua.

- Tuy tôi không biết cậu xuất phát từ nguyên nhân gì, không biết là mục đích thực sự của cậu nhưng nói đến công lao thì không thể nào quên được. Bởi vì cậu đã làm chuyện tạo phúc cho nhân loại, tôi thay mặt cho quốc gia xin cậu hãy duy trì hạng mục nghiên cứu khoa học này.

Bộ trưởng Trần cười nói:

- Cậu yên tâm đi, đất nước tuyệt đối sẽ không yêu cầu nhập linh tinh cái gì đó mà chỉ đơn giản là thưởng cho mà thôi.

- Cho nên hôm nay tôi tìm cậu, đơn giản chính là vì chuyện này.

Bộ trưởng Trần lấy một sổ tiết kiệm ra đưa cho Trương Dương, mỉm cười gật đầu:

- Hai tỷ, xem như một chút tâm ý nhỏ của đất nước, mặt khác tôi cũng cùng với lãnh đạo Mai Ninh khen ngợi cậu. Chuyện cậu thành lập công ty Nữ Oa, nhất định phải duy trì, muốn vay tiền, muốn đất cậu cứ việc nói.

Trương Dương nhìn một chuỗi số 0 trên sổ tiết kiệm, hắn ngẩn người ra cái này đúng là nằm ngoài ý muốn của hắn. Hắn cũng biết quốc gia có khi sẽ duy trì hạng mục xí nghiệp nghiên cứu khoa học nhưng số tiền này quá nhiều, mấy trăm vạn, cùng lắm là hơn một ngàn vạn nhưng không ngờ là cho mình được những hai triệu.

Quan trọng hơn chính là thái độ trên mặt, “muốn vay tiền, muốn đất, cứ việc nói” cái này mới là quan trọng nhất.

Nếu mình muốn làm nhanh công ty Nữ Oa thì cần một số tiền lớn và đất là điều không thể thiếu được.

Có những lời này của ông ra chuyện này được lo liệu rồi.

- Thành thật cám ơn ngài!

Trương Dương nói lời này tự đáy lòng mình.

- Ha ha, khách sáo mà làm gì.

Bộ trưởng Trần đứng lên, vươn tay vỗ vai Trương Dương nói:

- Chỉ cần lão đây còn xương cốt thì chuyện của cậu nhất định sẽ được duy trì...

Ông ta liền lấy ra một cái card đưa cho Trương Dương:

- Đây là cách liên lạc với rôi, có khó khăn gì, cứ việc nói với tôi, chỉ cần có khả năng tôi sẽ giúp, chàng trai, phải làm tốt nha!

Bộ trưởng Trần cũng không nói thêm gì nữa mà bước đi. Trương Dương nhìn cái card trong tay, trên mặt nó có một cái tên và một dãy số điện thoại di động, ngay cả chức vị cũng không có vô cùng đơn giản.

Nhưng Trương Dương cũng thật cẩn thận mà cất nó vào trong túi áo.

Có Bộ trưởng Trần đưa cho 2 tỷ, cơ bản là Trương Dương có tiền là có thể hoàn toàn xây dựng nhà xưởng trung tâm hồi phục, vốn dĩ hắn còn muốn đi vay nữa mà. Bộ trưởng Trần đi rồi, Trương Dương lại liên tục nhận được điện yêu cầu của đài truyền hình và giới truyền thông, quả nhiên người vừa nổi tiếng phiền toái cũng sẽ nhiều hơn.

Hắn suy nghĩ một hồi, quyết định giao nhiệm vụ gian khổ này cho Dương Tĩnh và Kiều Hi Nhi còn mình thì mang theo Hứa Đan Lộ và Cao Kỳ rời khỏi đây.

Sáng mai là ngày mà cha Hứa Đan Lộ xuất viện, là bạn trai của con gái người ta, tối nay đương nhiên là hắn phải đến thăm.

Lúc trời đã sẩm tối, đêm đông buông xuống rất nhanh trước khi đến phòng bệnh Trương Dương kéo Hứa Đan Lộ sang một bên lấy ra một cái chìa khóa đưa cho cô.

- 601C, số 17 Hải Cảnh Hoa, đừng nói là anh cho.

Hứa Đan Lộ ngẩn cả người ra hỏi:

- Đây là cái gì?

- Nhà ở!

Trương Dương không một chút để tâm là nói rằng:

- Lần trước nhìn thấy cái tiểu khu kia, bảo vệ và phong cảnh cũng không tồi, đặc biệt thích hợp để điều dưỡng. Anh đã cùng với Kiều Hi Nhi thương lượng một chút, mua một ngôi 4 phòng ngủ và hai phòng khách, đầy đủ nội thất... Nhớ là trên danh nghĩa em, em có thể chuyển cho ba mẹ em.

- Thì ra là lần trước anh lấy thân phận của em... Sao anh không nói trước với em?

- Ngốc, ngày kia là sinh nhật em, cứ coi như đây là quà sinh nhật trước đi.

Trương Dương bế cô lên, mỉm cười và nói rằng:

- Anh vốn định cho em một tin bất ngờ nhưng như thế này cũng tốt, đúng lúc ba mẹ em có thể đến ở.

- Anh Dương... Em...

Hốc mắt của Hứa Đan Lộ đỏ lên lép vào ngực Trương Dương, cô giơ đôi thay trắng như phấn của mình ra nhẹ nhàng vuốt ve hắn nói:

- Cảm ơn anh!

Cô không ngờ là Trương Dương lại biết được sinh nhật của mình nhưng lại tặng mình một món quà lớn như vậy. Một căn nhà 4 phòng, tối thiểu cũng phải năm, sáu trăm vạn ảnh lại có thể thản nhiên đưa cho mình.

- Đúng là không phải không muốn nhà ở, nhưng công ty vừa mới khởi bước, sao lại có thể tóc bay, tiền rối như thế được.

Hứa Đan Lộ ban đầu vì chữa bệnh cho cha đã phải bán nhà, cho nên đúng là ba mẹ cô cần nhà để ở nhưng nghĩ tới công ty của Trương Dương vừa mới khởi bước tài chính còn thiếu, cô không đành lòng.

- Việc đó không cần lo lắng, dù thế nào anh cũng không thể để nhạc phụ và nhạc mẫu đi ở trọ được.

Trương Dương cười cười, đúng lúc bên ngoài không thấy gì liền đưa tay sờ bộ ngực cao ngất của cô, thấp giọng nói rằng:

- Hơn nữa, tạm thời về mặt tài chính không có vấn đề gì, quốc gia vừa mới đưa anh hai triệu đấy.

- Hả... Thật sao?

Hứa Đan Lộ thấy Trương Dương nói vậy mọi sự trách móc đều được xóa sạch, rồi sau đó mới quan sát xung quanh xem có bị ai nhìn thấy không.

- Đương nhiên là thật rồi, cho nên chúng ta cần nhanh chóng xây dựng công ty. Chu Vĩ, anh ta đã tìm cho chúng ta một công ty tốt, nếu có thể chúng ta sẽ bắt đầu chiêu mộ nhân tài, trước hết là đưa nghiệp dược của Nữ Oa đứng lên. Em và Cao Kỳ bàn bạc một chút. Mấy ngày nữa khả năng là anh sẽ cùng với chị Dương Tĩnh tìm một số nhân tài chuyên về y học e là cũng cần đến các em phải giúp.

Bây giờ mà nói, tài chính của công ty không phải là vấn đề quá lớn, nhưng nhân viên lại thiếu rất nhiều. Vấn đề nhân viên công ty hắn không nghĩ là sẽ mạo hiểm nhắm mắt đưa chân. Việc sản xuất giao cho Kiều Hi Nhi phụ trách, cho nên Nữ Oa dược nghiệp muốn tìm khách hàng tiêu thụ hay về mặt nhân sự hành chính cần tới Cao Kỳ và Hứa Đan Lộ giúp đỡ một tay.

Hiện tại phiền toái nhất chính là cần tìm những nhân tài về y học, hơn nữa muốn tìm những người đạt trình độ cao nhất, theo Dương Tĩnh và khoa Y của Đại học Thanh Hoa không thể nghi ngờ gì đó là sự lựa chọn tốt nhất.

Dương Tĩnh và các bác sĩ đã thương lượng một thời gian, Thanh Hoa có gửi một nhóm những sinh viên sang năm tốt nghiệp cho Trương Dương lựa chọn. Vốn Dương Tĩnh muốn tự mình đi nhưng Trương Dương cứ cảm thấy không yên lòng thế nào đó, đơn giản chính mình phải chuẩn bị, dù sao thì chiêu mộ người tới sau này ít nhiều cũng sẽ tiếp xúc với một vài bí mật của công ty Nữ Oa. Cho nên, vấn đề chiêu mộ nhân viên chỉ có thể giao cho Hứa Đan Lộ và Cao Kỳ, mặc dù Cao Kỳ là kế toán chuyên nghiệp nhưng cô cũng là người quản lý trong bộ phận hành chính.

- Cái này không cần anh phải lo lắng, chị Kỳ đã nghĩ rồi.

Hứa Đan Lộ lấy từ trong túi 1 tờ giấy ra đưa cho Trương Dương:

- Anh xem bản sơ thảo của chị ấy.

- Lần này, cô ấy rất tích cực nha.

Trương Dương nhận lấy bản sơ thảo, chỉ nhìn thoáng qua mặt đã biến sắc ngay.

- Các cô này, điên rồi!

Chương 130: Tuyệt sắc nữ thần.

“Cao Kỳ các nàng này thật điên rồi!”, Trương Dương thoáng nghĩ sau khi nhìn thấy yêu cầu chiêu mộ Cao Kỳ viết ra. Đầu tiên chính là yêu cầu cởi sạch quần áo, xoa bóp cơ thể một trăm lần.

Nguyên nhân rất đơn giản, chiêu này yêu cầu rất dâm đãng, rất nghịch thiên nếu truyền ra ngoài, hình ảnh nhân đạo của công ty Nữ Oa chắc chắn sẽ bị hủy diệt.

- Thứ nhất, yêu cầu về ngoại hình, con gái phải là con gái đẹp, chiều cao không được quá 1m65, cân nặng từ 45 – 60 kg. Con trai thì phải hơn 1m65, cân nặng dưới 80kg. Khi trúng tuyển mà phát hiện ra cái gì là giả thì đều sẽ bị loại bỏ.

- Thứ hai, đối với nữ phải là bằng cấp chính quy, không phải ngành 211 hoặc 985 tự động loại. Đối với nam không đạt yêu cầu này mới đạt.

- Thứ 3, nữ có trên 3 lần kinh nghiệm yêu đương tự động loại bỏ, nam phải là đã kết hôn vả lại phải sợ vợ.

- Thứ tư, là nữ 3 vòng phải là 84, 62, 86. Cộng trừ dung sai không quá 2cm, vòng ngực phải chính xác, nam không có yêu cầu này.

- Thêm nữa, không được yêu đương, là hoa hậu giảng đường thì phải đồng ý cả đời độc thân.

- Nam, bất lực và xuất tinh sớm. Dương vật bằng gỗ thì lại càng tuyệt vời.

Trương Dương nhìn xong, suýt nữa thì ngất xỉu... Cao Kỳ này muốn tìm đường chết à? Đây rõ ràng là mượn công ty để chỉnh mình đây mà, mặc dù mình thực có mong đợi một công ty như vậy…

Nhưng mà thế này rõ ràng chính mình sẽ sớm bị các loại ánh mắt ghen tỵ, hâm mộ… giết chết.

- Chị Kỳ đâu?

Trương Dương vừa rồi rõ ràng còn nhìn thấy cơ mà.

- Về tắm rửa rồi! Nói gì thì cũng phải sạnh sẽ chuẩn bị làm với anh một trận lớn.

Hứa Đan Lộ cắn môi anh đào, ý vị thâm trường mà liếc nhìn tờ giấy trong tay Trương Dương:

- Chị Kỳ nói anh nhìn thấy thông báo chiêu sinh này khẳng định là sẽ rất vui mừng.

- Được rồi, tuy là anh hi vọng như vậy nhưng thứ này đúng là không được, đổi thông báo tuyển dụng. Để cho em viết, nhớ kỹ yêu cầu của chúng ta là thứ nhất phải trung thành với công ty Nữ Oa. Thứ hai: phục tùng mọi sự sắp xếp người không muốn phục tùng là người có tài điểm này là đương nhiên chúng ra sẽ trả tiền lương cao. Mặt khác lương khởi điểm tạm thời là 1 vạn, có thể ở công ty Nữ Oa ba năm được 1 chiếc xe, năm năm được một căn hộ... Tạm thời cứ như vậy đi.

- Nhưng...

Hứa Đan Lộ thừ cái lưỡi ra nhỏ giọng nói rằng:

- Đã tuyên bố cái chiêu sinh đó rồi.

- Anh chết mất...

Suýt nữa thì Trương Dương té xỉu, liếc mắt nhìn Hứa Đan Lộ một cái, oán giận mà nói:

- Cô ấy như vậy thì đã đành, nhưng còn em... Biết rõ mà còn cùng một ruột với cô ấy?

- Không phải đâu, ngược lại em lại cảm thấy rất hay, hơn nữa về mặt ngôn ngữ em sửa lại một chút, như vậy cũng tài năng cũng trấn động một phen.

Hứa Đan Lộ cười xấu xa mà nói.

- Đại tỷ... Anh van xin các em, các em nhiễu anh quá đi mất, không ngờ anh lại bị các em nhìn thành đại háo sắc.

Trương Dương đầu đầy ý đen tối, kéo váy của Lộ Lộ vẻ mặt đau khổ.

- Cái này... chị Kỳ nói.

Hứa Đan Lộ nhìn thấy đáng thương của Trương Dương, rồi lại nhìn xung quanh thấy không có ai véo lấy lỗ tai của hắn nói nhỏ:

- Chị ấy nói chỉ cần anh mặc quần của chị ấy, chị ấy sẽ sửa.

Trong nháy mắt sự giận giữ của Trương Dương tăng lên, hai tay nắm chặt, nghiến răng:

- Được, cứ để cô ấy chờ em… Cao Kỳ này, cứ để tối anh sẽ xử tử cô ta.

Hứa Đan Lộ cười trộm đẩy cửa vào.

Sau khi hàn huyên với cha mẹ Hứa Đan Lộ một lát, Trương Dương liền cáo từ, hắn còn phải đi học. Trước khi đi, Lộ Lộ lén lút đi theo để tối thuận đường hắn còn đến bệnh viện với cô một chút.

- Không thành vấn đề!

Nha đầu kia, một thời gian dài rồi không cũng làm cái gì... Nhưng tối trước tiên là phải trị cô nương Cao Kỳ kia đã.

Tạm biệt Hứa Đan Lộ, Trương Dương lập tức lên xe, trên đường đi gọi điện thoại cho Trần Thiên Hùng.

Bên đầu dây bên kia Trần Thiên Hùng nói:

- Chúc mừng!

Trương Dương sửng sốt, lập tức hiểu được ý của anh ra là nói đến chuyện mình thành lập công ty Nữ Oa. Chuyện này bây giờ lớn như vậy, anh ta không thể không biết được.

- Anh Hùng, có yêu cầu hơi quá đáng, không biết anh có đồng ý giúp em hay không.

Trương Dương không quên, lúc trước Trần Thiên Hùng có nói giúp hắn tẩy trắng.

Hắn có kiểm tra trước kia Trần Thiên Hùng có tiền án, 3 năm trước đây từng đi lính trong bộ đội đặc chủng ở Mai Ninh. Tuy rằng cũng có tham gia xã hội đen nhưng giết người, cướp bóc, buôn lậu thuốc phiện thì không hề dính đến. Đó cũng là nguyên nhân mà Trương Dương chấp nhận yêu cầu của anh ta.

Trần Thiên Hùng nghe thấy vậy, ngữ khí vẫn bình tĩnh nhưng Trương Dương nghe ra trong đó có sự chờ mong:

- Không biết anh có thể cống hiến được gì cho địa phương?

- Là thế này, gần đây em có một công trình lớn chính là căn cứ chính của công ty Nữ Oa nhưng em đang thiếu một người để tin tưởng, một người có thể giúp em giám sát được chất lượng của công trình. Nếu như anh Hùng đồng ý, em muốn mời anh phối hợp với bọn em về công trình đó để giám sát công trình.

Trần Thiên Hùng yên lặng một hồi lâu mới nói:

- Ngài nói thật sao?

Chỉ cần một chữ ngài này thôi Trương Dương đã cảm thấy việc này thật có triển vọng.

- Đương nhiên, sau này không chỉ có công trình đó, sự an toàn của công ty Nữ Oa trong tương lai còn phải hi vọng vào một tay anh phụ trách.

Trương Dương suy nghĩ và nói tiếp:

- Nếu như không có vấn đề gì thì 10 giờ em sẽ tìm anh.

- Không cần để tôi tìm ngài, ngài nói địa chỉ đi.

Trương Dương suy nghĩ rồi trả lời:

- Hay là ở Dạ Vũ đi.

- Được, chờ ngài lúc đó.

Trần Thiên Hùng cúp điện thoại.

Trương Dương cười cười rồi cũng cúp máy. Trần Thiên Hùng là người như vậy một lòng muốn tẩy trắng cho anh ta thì anh ta cũng sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Lái xe đến chỗ Dương Phi vừa đúng 7h tối. Dương Phi nghe thấy tiếng đập cửa. Sau khi mở cửa cô tỏ rõ sự không hài lòng.

- Tưởng đêm nay anh sẽ không đến chứ.

Cô ném đôi dép lên cho Trương Dương. Hắn thay dép xong từ từ ngồi vào ghế sa lông, từ giá sách hắn lấy xuống quyển sách tiếng anh cấp 3.

- Cô ơi, không phải em đều đến đây hằng ngày đó sao.

Khẩu khí của Trương Dương lạnh lùng, hai tay chà xát, tiện tay đóng cửa sau đó ngồi lên ghế.

Từ khi Dương Phi bị Trương Dương nhìn thấy quần lót qua váy lần trước thì chỗ ngồi của hắn hiện tại cố định phải là chỗ cao hơn ghế xô-pha.

Cô cứ tưởng nói như vậy thì Trương Dương sẽ không nhìn váy của mình nữa đối với váy ngắn của một mỹ nữ mà nói hiển nhiên là không tồi.

Nhưng cô lại quên mất một vấn đề quan trọng khác, ngồi thấp như vậy thì đến lượt cổ áo.

Rõ ràng là tối nay Dương Phi đã quên mất điều kiêng kỵ này có lẽ cô tưởng tối nay Trương Dương sẽ không đến nên mới mặc như vậy.

Tối nay cô mặc một bộ màu trắng, áo là châm dệt, vải này mặc thoải mái nhưng cái cổ có chút hơi rộng, cổ áo phập phồng cho dù là nhìn thẳng cũng thấy cái khe rãnh kia.

Ngực của cô vốn là rất lớn, cao ngất hơn nữa lại rắn chắc cho nên vừa lộ đã có cảm giác sóng dâng mãnh liệt khiến người nhìn phải máu huyết sôi trào.

- Như cũ, kiểm tra đơn từ tối qua đi.

Dương Phi vừa nói vừa đưa cho Trương Dương đề tài đã viết xong.

Một trăm từ đơn, đối với Trương Dương là chuyện nhỏ, không thành vấn đề có điều cứ bị bộ ngực đầy đặn của cô hấp dẫn. Trương Dương có chút thất thần sau khi nộp xong bài thi mới phát hiện là sai tối thiểu cũng là 2, 3 từ.

Quả nhiên, Dương Phi quét qua một lần sắc mặt liền lạnh đi, để bài thi lên bàn giơ ngón tay thanh mảnh ra gõ lên mặt bàn:

- Anh có biết là sai từ nào không?

Trương Dương gãi đầu, có chút xấu hổ lắc đầu:

- Khoảng 2, 3 từ.

- 2, 3 từ? Cậu không quá tự tin đấy chứ?

Dương Phi gõ:

- 5! Tôi nhớ là anh chưa từng phạm sai lầm nhiều như vậy. Hôm nay sai 5 từ? Tự mình xem đi.

Trương Dương có vẻ nghi ngờ, phát hiện đúng là...

- Cô ơi...

Trương Dương vừa định nói, không phải là cố tình viết sai từ, ánh mắt đang lơ đãng nhìn thì hắn bỗng trợn tròn lên.

Dương Phi cúi người xuống thấp một chút. Vốn Trương Dương ngồi ở vị trí cao hơn nên ánh mắt của hắn lập tức xuyên thấu vào cổ áo bên trong của cô.

Hai cặp thỏ ngọc tuyết trắng lập tức đập vào mắt hắn, bên trong nàng mặc áo lót màu lam ren viền hồng nhưng vì thân mình hơn nữa cặp tuyết lê này rất lớn, có chút không có gì che, trong nháy mắt đã nhìn thấy một tia đỏ ửng, là truyền thuyết sao? Tuy không thể nhìn thấy khối phần hồng kia nhưng cũng đã đủ để phấn khích.

Phải biết đây chính là nữ thần! Hắn ngửi được mùi vị ẩm ướt máu mũi muốn chảy.

Bộ ngực cô vô cùng đẹp, có thể nói là cực đại, trắng nõn như ngọc mài. Nhất là cái khe giữa ngực nàng, đến tờ giấy trằng cũng không qua lọt, đây chính đích thực là tài thực liêu!

Trương Dương cố gắng kìm nén phản ứng từ phần dưới của mình, không nói thêm được lời nào. Uy lực của tuyệt sắc giai nhân quả thực là rất lớn.


Quay lại  l Xem tiếp 


Facebook: Hỗi trợ trực tuyến
Email: BigBang3G@gmail.com