Chương 296 : Bà Vương lỡ miệng
Edit: Socnau
Tiết Tư Viễn ngồi bên cạnh, vội vàng nghiêng người ra xa, rất sợ cô sẽ phun thứ gì đó ghê tởm lên người mình! Cơ thể anh ta nghiêng về phía trước, giống như muốn tránh thật xa.
Một đống bầy nhầy giống như bánh mì, và lòng đỏ trứng gà, ';đáp cánh'; xuống chiếc quần tây màu đen trông rất kinh tởm. Vũ Nghê nhắm chặt hai mắt, ngay cả chính cô cũng không dám nhìn. Nôn mửa. . . thật sự rất bẩn thỉu.
"Xin lỗi! xin lỗi, tôi.... ọe...." Lúc mở miệng, cô may mắn kìm được, sợ lại nôn lên người anh ta, vội vàng đưa tay bịt miệng.
"Trời ạ? Cách ăn mặc hôm nay của tôi khiến cô ghét đến vậy sao? Tại sao vừa nhìn thấy tôi cô lại buồn nôn thế này?" Tiết Tư Viễn nhìn đám bầy nhầy trên đùi của mình, vội vàng khoa chân múa tay làm hình chữ thập "Amen.... cô có sao không?!"
Thấy cô lại muốn nôn, anh ta vội vàng lấy ra chiếc túi ny lon, đưa sát miệng cô.
Vũ Nghê nhanh chóng nhận túi nylon, nôn ra một đống chất lỏng trong suốt, đến cả dạ dạy cũng muốn nôn ra, sau cùng cô mới cảm thấy đỡ chút! Máy bay lúc này cũng đã ổn định, cô thở dài nhẹ nhõm một hơi: "Thật sự xin lỗi, để tôi lau giúp anh"
"A, không cần, tôi tự làm được rồi" Hiện giờ Tiết Tư Viễn cũng không dám lộn xộn, vì chỉ cần anh hơi cử động, đống bầy nhầy này sẽ lập tức chảy xuống, khiến chiếc quần càng bẩn hơn.
"Để tôi" Vũ Nghê vội vàng gọi tiếp viên hàng không, lấy giấy vệ sinh và khăn lông, lau cho anh ta!
"Cô khách sáo quá, để một người đẹp phục vụ cho mình, tôi thật không đành lòng" Tiết Tư Viễn bị nôn lên người lại xin lỗi ngược lại, dùng cách trêu chọc làm giảm bớt sự lúng túng.
Vũ Nghê nhanh chân nhanh tay lau sạch chiếc quần của anh ta, tất nhiên là không lau sạch được, chỉ có thể lau hết những thứ dính trên quần xuống: "Hì hì, anh thật vui tính, bị tôi nôn đến mức này, mà vẫn còn tâm trạng nói đùa!"... Cuối cùng cũng được lau sạch.
"Ha ha, bây giờ cô là ';thần tượng'; của tôi, làm sao có thể không vui?"
Bị giọng điệu hài hước của Tiết Tư Viễn trêu chọc, cô muốn dở khóc dở cười.
Vì sợ lát nữa lại buồn nôn nên cô quyết định xin thuốc chống say từ tiếp viên hàng không.
Nhìn động tác của Vũ Nghê, Tiết Tư Viễn không khỏi nhíu mày, nói bằng tiếng trung: "Đừng uống thuốc lung tung như vậy, nhỡ cô có thai thì sao? Uống thuốc sẽ làm ảnh hưởng đến thai nhi"
"Hả?" Mang thai? Ai mang thai? Vũ Nghê nhất thời không phản ứng kịp.
"Chẳng lẽ cô không biết? Phụ nữ mang thai không được uống thuốc" Tiết Tư Viễn cẩn thận lặp lại lần nữa, sau đó còn dùng ánh mắt kỳ quái nhìn người phụ nữ trước mắt, giống như đang nói, ngay cả điều này cũng không biết, đúng là quá ngu ngốc.
Trong đầu Vũ Nghê đột nhiên "chấn động", hoàn toàn trống rỗng, sau đó xuất hiện năm chữ.... Mang thai, mang thai rồi.
Đúng không?
Không đúng, cô lập tức bác bỏ khả năng này.
Cơ thể cô rất khó mang thai trở lại? Vừa nãy cô nôn chẳng qua là vì máy bay cất cánh, khiến cô không kịp thích ứng.
Kinh nguyệt? Vũ Nghê lập tức nhớ lại kỳ kinh nguyệt tháng trước. Trời ạ, cô không nhớ chính xác tháng trước đến ngày nào rồi.
Nhưng... chuyện này cũng không thể chứng minh là cô mang thai, từ trước tới giờ kinh nguyệt của cô không đều!
Tim cô đập mạnh, không ngừng phủ nhận khả năng mang thai. Không, không, cô không muốn có con nữa, Lạc Dật phải là cục cưng duy nhất của cô!
Trong lòng không chắc chắn, cô cũng không dám uống thuốc, vội vàng ném viên thuốc vào trong sọt rác.
"Chúc mừng cô, sắp làm mẹ rồi"
Vũ Nghê ngẩng đầu, nở nụ cười lễ phép với anh ta: "Không, tôi không có thai. Tôi quăng thuốc đi vì tôi cảm thấy khỏe hơn rồi"
****
Vừa xuống máy bay, cô liền gọi điện cho Lạc Ngạo Thực. Vừa mới mở miệng một câu "Em đến..." Anh liền "Ừ" một tiếng, sau đó nói mình rất bận, rồi cúp điện thoại ngay.
Khi cô gọi điện thoại lại, đều là trợ lý Lưu tiếp nhận, nói tổng giám đốc đang họp.
Rõ ràng là đang nói dối cô, cúp điện thoại, gọi lại lần nữa, hai cuộc điện thoại cách nhau chưa tới hai mươi giây! Đúng là một người đàn ông nhỏ mọn.
Giày vò cô cả đêm hôm qua, chẳng lẽ vẫn chưa khiến anh nguôi giận sao?
Hơn nữa, cô trở về cũng là thuận tiện cho việc chăm sóc con trai, hừm, đàn ông ích kỷ, đàn ông tồi, chỉ biết nghĩ đến bản thân mình, không nghĩ tới con trai!
Ra khỏi sân bay liền nhìn thấy chú Vương tài xế có vẻ đã đợi khá lâu. Không cần hỏi cũng biết, nhất định là anh gọi điện thoại bảo người tới đón cô.
"Cô chủ, mời cô lên xe, sáng sớm cậu chủ đã gọi điện thoại về, bảo tôi tới đón cô" Không để cô phải lên tiếng, người tài xế chủ động mở miệng.
"Chú Vương, dạo này mọi người trong nhà có khỏe không, vẫn ổn chứ?"
Khi chú Vương xách hành lý bỏ vào cốp xe sau, Vũ Nghê quan tâm hỏi.
"Chúng tôi đều khỏe, trong nhà vẫn ổn...."
Chú Vương rất vui tính, luôn tươi cười. Vũ Nghê nhìn người đàn ông trung niên trước mặt, cảm thấy hoàn toàn đối lập với cha cô. Cả đời cha cô đều theo đuổi những vật chất bề ngoài, mặc dù giàu có, nhưng cô nghĩ ông đã bao giờ vui vẻ chưa?
Trở về quê hương, cô cũng muốn đến thăm ba mình, nhưng sau bảy năm cô vẫn nhìn thấy vẻ mặt hám lợi của ông ta, điều này khiến cô nản lòng.
"Haiz...." Thở dài một cái, như trút hết những lo lắng trong lòng mình vào trong.
Chú Vương đang lái xe, quay đầu lại nhìn cô: "Cô chủ, cô đang lo lắng cho sức khỏe của cậu chủ sao? Có thể qua được kiếp nạn lần này, chắc chắn từ nay về sau hai người sẽ gặp phúc lớn"
"Cháu không cần phúc lớn, chỉ cần được bình an" Vũ Nghê thu hồi ánh mắt đang nhìn bên ngoài xe, nói: "Chú vương, Quan Tĩnh đã đưa Lạc Dật và Hoan Hoan về nhà chưa?"
"Dạ, lúc sáng cô ấy đã đưa về rồi"
"Ừm, vậy chú chạy thẳng về nhà đi...."
Xe vừa chạy vào cổng chính, liền nhìn thấy hai đứa bé ăn mặc giống nhau, chạy ra.
"Mẹ...."
"Mẹ..."
Vũ Nghê nhanh chóng xuống xe, ôm hai đứa bé vào lòng, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn cả hai: "Hai đứa chơi ở ngoài bao lâu rồi, nhìn các con xem, mặt đứa nào cũng lạnh ngắt rồi! Không được, vào nhà mau, nếu không sẽ bị cảm đấy" Mỗi tay dắt một đứa trẻ, đi vào trong biệt thự.
Không giống với sự lạnh lẽo bên ngoài, vừa vào tới cửa, không khí ấm áp liền phả vào người, nóng và lạnh gặp nhau, khiến khuôn mặt cô như có hơi nước, một cảm giác rất quen thuộc.
"Hắt xì...." Lạc Dật xoa xoa mũi, hắt hơi một cái.
"Nhìn xem, ở bên ngoài lâu quá nên bị cảm rồi đó?" Chưa kịp cởi áo khoác, Vũ Nghê vội vàng ngồi xổm xuống, áp tay lên trán con trai: "Để mẹ xem, có sốt không?"
"Mẹ, chỉ là hắt hơi thôi mà, không cần lo lắng quá đâu" Lạc Dật lùi lại phía sau một bước, né tránh sự lo lắng thái quá của mẹ mình. Cậu là đàn ông, không phải trẻ con hay khóc nhè: "Hoan Hoan, đi thôi, chúng ta chơi tiếp đi! Không lát nữa tối, chúng ta sẽ không làm xong nhiệm vụ đâu"
Vừa nói, Lạc Dật vừa kéo tay Hoan Hoan, chuẩn bị chạy ra ngoài.
Hoan Hoan bị cậu bé kéo tay, xoay người nói xin lỗi với cô: "Mẹ, lát nữa con vào chơi với mẹ nhé"
"Lạc Dật, không được ra ngoài chơi nữa" Vũ Nghê giả vờ trở nên nghiêm túc, lớn tiếng nói với con trai: "Sức đề kháng của con rất thấp, rất dễ bị cảm"
"Mẹ, không sao đâu, trước đây ba từng nói, sức khỏe con rất tốt, phải thường xuyên vận động bên ngoài, tăng sức đề kháng" Lạc Dật cười hì hì nhắc lại lời dặn dò của ba mình. "Mẹ, con chỉ làm theo lời ba mà thôi.... ba muốn con làm người tuyết, nếu làm đẹp, sẽ mua cho con đồ chơi mới nhất"
"Cái gì?" Vũ Nghê không tin, không hiểu sao Lạc Ngạo Thực lại nói ra những câu kỳ lạ đó.
"Con nói thật mà, mẹ không tin thì đi hỏi ba đi"
Nói xong, hai tiểu tử kia liền chạy ra khỏi phòng, tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Sức khỏe Lạc Dật rất tốt, nên vận động nhiều ở bên ngoài? Lạc Ngạo Thực sẽ không nói những điều kỳ quái đó, anh sẽ không lấy sức khỏe của con trai ra đùa giỡn như vậy.
Trừ phi....
"Cô chủ, cô đã về, tôi vừa mới dọn dẹp lại căn phòng trên lầu" Bà Vương ôm ga giường và vỏ chăn đi từ trên lầu xuống, trong lòng thầm nói: "Ông trời phù hộ, chuyện xấu đã qua, chuyện tốt sẽ đến"
"Ừm, chắc chắn sẽ như vậy. Không phải có câu đại nạn không chết, tất có phúc lớn đó sao"
"Nhất định có phúc, cô xem, bệnh của Lạc Dật chỉ là do sự nhầm lẫn của bệnh viện, cậu bé rất khỏe mạnh, hì hì....Đây đúng là tin tốt, đúng không cô chủ?" Bà Vương kích động đến chảy nước mắt, dùng tay áo lau nước mắt.
Vì vậy, bà không chú ý tới Vũ Nghê đứng sững người, đôi mắt đờ đẫn....
"Lạc Dật không bị bệnh, mọi người đều gặp đại cát đại lợi, cô chủ thấy tôi nói có đúng không? Cho nên từ nay về sau gia đình cô chủ nhất định sẽ may mắn hạnh phúc hơn nhiều" Bà Vương tiếp tục rơi lệ nói.
Vũ Nghê như tỉnh lại từ trong cơn mê, bước tới nắm chặt vai bà Vương, mở to mắt hỏi: "Bà Vương, đó có phải là sự thật không? Bà mau nói cho tôi biết, bà nói Lạc Dật không bị nhiễm HIV là sự thật...." Cô nói từ ';HIV'; rất nhẹ rất nhẹ....
"Là thật!" Lần này bà Vương có chút kinh ngạc, hỏi ngược lại: "Cô có nhớ cách đây không lâu Lạc Dật bị rắn cắn không? Sau khi tới bệnh viện xét nghiệm, kết quả Lạc Dật không hế bị nhiễm căn bệnh kia, cậu chủ liền đưa Lạc Dật tới một bệnh viện khác kiểm tra, cuối cùng kết quả vẫn y chang"
"Vậy, anh ấy nói sao?" Vũ Nghê kích động đến toàn thân tê liệt, giọng nói cũng khẽ run run.
"Đúng vậy, cô không biết lúc đó cậu chủ vui mừng cỡ nào đâu"
Những giọt nước mắt vui mừng rơi ra từ trong đôi mắt hạnh của Vũ Nghê, khẽ chớp đôi mắt ướt đẫm nước mắt "Tại sao chuyện lớn như vậy mà anh ấy không nói với tôi, bà Vương, Lạc Ngạo Thực thật đáng ghét...." Vũ Nghê vừa khóc vừa cười lớn tiếng.
"Hả? Là tại tôi nhiều chuyện, chắc cậu chủ có lý do gì đó nên mới không nói cho cô chủ nghe" Lúc này bà thật muốn vả vào miệng mình mấy cái, hỏng rồi, bây giờ bà mới nhớ, cậu chủ đã từng dặn bà phải giữ bí mật với cô!
Chương 297 : Tranh thủ cơ hội thỏa mãn ham muốn
Edit: Socnau
"Đưa điện thoại cho Lạc Ngạo Thực...." Sau khi gọi điện thoại lần thứ n, cuối cùng điện thoại cũng có người bắt máy, nhưng người nhận vẫn là trợ lý Lưu!
Đầu dây phía bên kia im lặng đến mấy giây, rõ ràng đang bịt ống nghe ".... Chị dâu à, bây giờ tổng giám đốc đang bận họp"
"Cho dù là họp, cậu cũng phải tìm anh ấy đến nghe điện thoại cho tôi" Vũ Nghê ngồi trong phòng ngủ, lớn tiếng nói với người ở đầu dây bên kia: "Anh yên tâm, có chuyện gì tôi sẽ chiu trách nhiệm thay anh"
"...." Đầu dây bên kia không một tiếng động, rõ ràng là anh ta đang chờ chỉ thị.
Vũ Nghê uy hiếp: "Lạc Ngạo Thực, nếu anh không nghe điện thoại, từ nay về sau em tuyệt đối không nghe điện thoại của anh"
"Khốn kiếp, em dám"
Cô vừa dứt lời, đầu dây bên kia liền truyền đến tiếng quát nghiêm túc của Lạc Ngạo Thực
"Rốt cuộc anh cũng chịu nghe điện thoại của em rồi hả? Không phải anh đang họp sao? Không phải vẫn đang bận sao?" Cô tức giận nói, khóe miệng lại không kìm được khẽ cong lên.
"Đang bận, có chuyện gì em nói mau đi, thời gian của anh rất quý báu" Tiếng cười của cô cũng không khiến anh vui, giọng điệu lạnh lùng.
Vũ Nghê nhăn mũi với chiếc điện thoại, anh giận cô sao? Cô còn chưa giận anh thì thôi. "Lạc Dật không bị bệnh, tại sao anh không nói với em? Tại sao anh muốn giấu em?"
".... Biết rồi sao?"
"Là bà Vương nói, Lạc Ngạo Thực, chuyện lớn như vậy, tại sao anh không hề nói với em? Anh còn giấu giếm em những chuyện gì, anh coi em là con ngốc đúng không"
"Người ngốc sẽ vui vẻ và hạnh phúc hơn...."
"Anh đừng có lảng sang chuyện khác, anh nói đi, tại sao không nói với em? Trước khi xảy ra tai nạn xe trên vách núi, anh đã biết Lạc Dật không có bệnh đúng không? Nhưng anh lại lừa em..." Nói tới đây, giọng cô trở nên run rẩy, nước mắt lại rơi như mưa.
Tại sao trong lúc nguy hiểm nhất, anh lại chọn cách rời bỏ cô, để cô ở một mình? Cô phải ở cùng anh, cho dù có chết cũng phải chết chung một chỗ.
"Bây giờ anh vẫn đang sống sờ sờ đấy thôi, không phải rất tốt sao?" Có một số việc đáng ra anh không nên nói, chỉ không ngờ người luôn kiệm lời và tận tâm như bà Vương cũng có lúc không biết giữ mồm!
"Đó là vì chúng ta may mắn, thiếu chút nữa thì chỉ còn lại một mình em!" Vừa nghĩ tới đây, cả người cô liền run rẩy.
"Một mình em không phải tốt hơn sao? Không có ai quấy rầy, em có thể dồn hết sức lực vào công việc, như thế mới đúng ý em!" Lạc Ngạo Thực châm chọc oán trách.
"Làm sao có thể...." Cô bây giờ đã bắt đầu nhớ đến anh rồi, hoàn toàn không nghĩ tới công việc....
"Em đã chọn công việc, vậy thì hãy tự mình nỗ lực đi! Còn chuyện của Lạc Dật, nhất định không được nói ra ngoài" Lạc Ngạo Thực trở lại nghiêm túc, không muốn chuyện này bất dây động rừng.
".... Tại sao?"
"Bởi vì...."
Đúng lúc anh định mở miệng nói, cô lập tức nghĩ ra "Ý anh là có người hãm hại, cố ý khiến chúng ta nghĩ rằng Lạc Dật...." Nhất định là như vậy, một bệnh viện lớn chừng ấy, tại sao lại phán đoán nhầm bệnh của đứa trẻ sơ sinh? "Là ai? Là ai mà phải làm vậy?"
Lạc Ngạo Thực dựa lưng vào thành ghế, hừ lạnh nói: "Nếu Lạc Dật có bệnh, ai là người hưởng lợi nhiều nhất?"
"Là ..... cô anh, Lạc Bình...." Vũ Nghê nói theo linh cảm "Nếu Lạc Dật có bệnh, vậy trước mắt là anh không có người thừa kế, hay nói cách khác...."
"Trừ phi anh tái hôn, mới có người thừa kế, hơn nữa bà ta chắc chắn anh sẽ không tái hôn, vì anh không thích bị hôn nhân trói buộc...." Nhưng anh vẫn rơi vào lưới tình của cô.
"Chỉ cần anh không có người thừa kế, sẽ có khả năng ông nội chuyển cổ phần của mình cho bà ta...." Sau khi nghe anh nói xong, cô tức giận nắm chặt điện thoại, lần đầu tiên trong đời cô nguyền rủa một người: "Người đàn bà ấy đúng là ghê tớm, bà ta thực sự đáng chết! Tại sao bà ta có thể độc ác như vậy, tại sao có thể nhẫm tâm ra tay với một đứa trẻ. Chẳng lẽ bà ta chưa từng làm mẹ sao? Chẳng lẽ bà ta không có con sao? Bà ta quá ác độc, biến thái."
Cô không kìm chế được cơn tức giận, vẫn liên tục gào thét: "Có phải chính bà ta hại chúng ta, chính bà ta muốn đưa chúng ta vào chỗ chết?"
Vì cách đây không lâu mới tìm được chiếc xe tai nạn, phanh xe không ăn chưa thể đoán chắc điều gì. Nhưng trước đó bọn họ mới đi bảo dưỡng xe, cho nên không thể xảy ra vấn đề.
Lạc Ngạo Thực nhíu mày đầy phiền não, anh đau khổ nói: "Chuyện này.... vẫn đang điều tra, không nên kết luận quá sớm"
"... Em xin lỗi, em quên bà ta là cô anh..." Mặc dù trên thương trường, bọn họ luôn đấu đá nhau, nhưng đây chỉ là phương diện cạnh tranh, nếu Lạc Bình thật sự ra tay độc ác, thì đó là đả kích nghiêm trọng đối với Lạc Ngạo Thực.
Dù sao bọn họ cũng từng là người một nhà!
"Chuyện đã tới nước này, em nhất định không đươc để lộ ra ngoài..." Lạc Ngạo Thực kiên nhẫn dặn dò Vũ Nghê, hơn nữa còn nói với cô, nếu đã chọn lựa quay về làm việc, vậy thì phải chăm chỉ lên. Đợi đến cuối năm, anh sẽ về đón năm mới cùng cô và con trai.
Cô cảm động đến rơi nước mắt, vừa thút thít vừa đau lòng. Vì cô, anh đã hy sinh quá nhiều.
****
Sáng sớm ngày hôm sau, Vũ Nghê trở về công ty, vừa định bước chân vào phòng làm việc, liền nhìn thấy trước cửa phòng có một cái chậu đỏ thẫm, bên trong chậu đựng đầy giấy. "Làm gì vậy?"
Tiểu Na ngồi xổm xuống, bật lửa đốt hết những đống giấy.
Sau đó quay người vào trong văn phòng, bảy tám người lớn tiếng nói. "Bước qua chậu, đốt hết sui xẻo, từ nay về sau gặp nhiều may mắn...."
Mọi người lớn tiếng chúc mừng, Vũ Nghê nhảy qua chậu than, sau đó chào hỏi các đồng nghiệp.
Tất cả mọi người đều rối rít hỏi thăm tình hình của Lạc Ngạo Thực, đây chính là một tin tức bí mật độc nhất vô nhị, làm sao mọi người có thể buông tha. Lúc mới bắt đầu, chỉ hỏi thăm tình hình tai nạn ra sao, hiện giờ mỗi ngày anh ăn những gì, đi lại có dễ dàng không, một ngày làm việc mấy tiếng. Sau khi xảy ra tai nạn, những ai đến thăm anh...
Vấn đề sau đó dần đi xa hơn, hỏi Lạc Ngạo Thực có mấy người bạn gái, có hay nuôi người tình bên ngoài hay không, có con riêng không?
Cô lớn tiếng khẳng định, anh ta chỉ thích một mình cô thôi.
Một người từ trước đến giờ thường có thói quen đùa giỡn với cô liền bạo gan hỏi: "Hì hì, nghe cô kể như vậy, xem ra sức khỏe của Lạc tổng hồi phục rất tốt, vậy cô có tranh thủ cơ hội mà thỏa mãn ham muốn với Lạc tổng hay không?"
Chương 298 : Như hổ đói vồ mồi
Edit: Socnau
"Ha ha ha, nói nhanh, nói nhanh..." Mọi người trong văn phòng bắt đầu xôn xao, hơn nữa còn cùng nhau hô hào.
"Không nói chuyện với mọi người nữa!" Vũ Nghê đỏ bừng mặt xoay người rời đi, nhưng bị mấy cô bạn đồng nghiệp giữ lại, mà người khởi sướng lại chính là cô trợ lý của mình: "Chị Vũ Nghê, nói một chút đi, tụi em rất tò mò? Trước đây ở bãi đỗ xe, có phải chị cùng Lạc tổng thân mật tới 39 phút?"
Nếu trước đó chỉ đỏ mặt, thì bây giờ toàn thân cô đã nóng như lửa, đầu bốc khói "Ai nói vậy, tôi ở cùng anh ta lúc nào?"
"Oa ha ha...."
"ha ha..."
Tất cả mọi người quay đầu nhìn nhau mờ ám, những ánh mắt này khiến Vũ Nghê cảm giác xấu hổ, chỉ hận không thể tìm một cái lỗ chui xuống. Cô chỉ còn biết cách lựa chọn giả ngu, như không liên quan đến mình!
"Vũ Nghê, nếu như người phụ nữ ở trong xe không phải là chị! Vậy chị không có ý định ';tẩn'; cho anh ấy một trận sao?" Trợ lý của cô tuy còn ít tuổi, nhưng suy nghĩ rất chín chắn. Những lời này vừa ra khỏi miệng, tất cả mọi người đều gật đầu theo.
Haiz, không phải bọn họ muốn nhiều chuyện việc của người khác, ai bảo bọn họ mù tịt thông tin đối với cặp vợ chồng này. Một người là đại cổ đông của MBS, một người là gẫn chương trình hàng đầu. Nếu không moi được một chút thông tin, nhất định bọn họ sẽ bị những nhân viên của đài truyền hình khác cười nhạo.
Hết người này tới người khác lên tiếng, Vũ Nghê biết keo này cô khó mà thoát. Được rồi, được rồi. Cô bắt đầu hắng giọng, sau đó cất tiếng: "Phó Vũ Nghê tôi là một người vợ xinh đẹp giỏi giang, hiền lương dịu dàng, vì vậy nếu cơ thể ông xã mình không được khỏe, tôi tất nhiên không thể làm chuyện xằng bậy..." Khi cô nói những lời này, mắt nhìn lên trần nhà, bàn tay đặt trước bụng, hai ngón tay không ngừng đan vào nhau.
Tất cả mọi người im lặng, tập trung tinh thần nhìn chằm chằm cô, theo dõi từng nét mặt, động tác của người trước mặt. Một số người đưa mắt nhìn nhau, cô trợ lý lập tức nhận tín hiệu: "Chị Vũ Nghê, chị phải nói rõ là chị và Lạc tổng có ân ái hay không? Sau đó một mình chị về nước"
Vũ Nghê giơ tay lên, dùng ngón trỏ xoa xoa mũi mình, ra vẻ ung dung, nói. "Hỏi những câu như này, đúng là quá thừa thãi. Nhưng không sao, tôi sẽ trả lời, tất nhiên là không rồi! Mọi người còn câu hỏi nào khác nữa không?"
Con bé trợ lý này dám ăn cây táo rào cây ung, bình thường người chị này đối xử với nó không tệ. Không ngờ nó lại đi thông đồng với người khác, bắt nạt cô. Hừ, sau này hãy căng mắt lên xem chị trả thù thế nào!
Quan Tĩnh vừa từ bên ngoài bước vào, đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng một đám người đang "thẩm vấn" Vũ Nghê. Sau khi nhìn nét mặt và động tác của Vũ Nghê, cô cũng không nhịn được bật cười!
Người đạo diễn từ đầu tới giờ chưa từng lên tiếng "bắt nạt" cô, đẩy mắt kính hết nhìn Vũ Nghê lại quay ra nhìn mọi người, vô cùng tò mò hỏi: "Mọi người có cảm thấy cô ấy đang nói dối không?"
Mọi người trăm miệng một lời: "100% là đang nói dối"
Đôi mày thanh tú của Vũ Nghê khẽ nhíu lại, nhìn nhìn mọi người, anh ta, bọn họ.... tại sao bọn họ lại biết? Ngay cả cô còn cảm thấy mình ';diễn'; rất đạt.
"Nào, em mau mau thật thà khai báo cho mọi người biết" Đạo diễn nghiêm mặt nói.
"Hầy, đạo diễn, anh thật quá đáng, tại sao đến cả anh mà cũng không tin em? Từ trước tới giờ em chưa từng nói dối!" Cô tức giận nói, đầu anh ta bị hỏng rồi sao?
Đạo diễn đẩy đẩy mắt kính, vỗ vai cô "Vũ Nghê, em đừng tức giận, tôi tin bọn họ hơn em"
"Cái gì? Mọi người bàn tán về tôi, còn không cho tôi tức giận?"
Một vị tiền bối của Vũ Nghê, bây giờ đã là tổ trưởng tổ mỹ nữ, thao thao bất tuyệt phân tích "Vũ Nghê à, lúc em trả lời vấn đề, ánh mắt của em luôn nhìn sang bên trái, hơn nữa hai ngón tay cái không ngừng cọ sát vào nhau, đây là biểu hiện đặc trưng của việc nói dối. Lúc trợ lý của em hỏi em vấn đề, em lại bất giác đưa tay lên mũi, đây cũng là biểu hiện của việc nói dối. Vì vậy, cho dù em có thừa nhận hay không, chúng tôi cũng có thể đoán ra"
"Chuyện đó cũng có thể hiểu tại sao Vũ Nghê lại như hổ đói vồ mồi, Lạc tổng đẹp trai quyến rũ như vây mà!" Sau khi nghe những lời phân tích của đạo diễn xong. Mọi người lập tức ồ lên.
Cô bị những lời phân tích đó làm cho hoang mang, nắm chặt vạt áo, đáng ghét, tại sao lại có cảm giác như bị người ta đọc được suy nghĩ thế này "Đạo diễn, anh không nên nói năng bừa bãi, tôi như hổi đói vồ mồi lúc nào? Rõ ràng đều là anh ấy...."
Không đánh mà khai, giờ phút này cô thật sự muốn đập đầu vào tường cho rồi.
Không để ý tới đám đồng nghiệp đang cười lăn lộn, cô vội vàng đi vào trong phòng làm việc!!
****
Giữa trưa, trong căn tin của đài MBS
Một thời gian dài cô và Quan Tĩnh không nói chuyện với nhau, hai người liền tìm một góc yên tĩnh, trò chuyện về mấy ngày qua!
"Lạc Dật và Hoan Hoan có nghịch ngợm lắm không?" Cô mở đầu cuộc trò chuyện bằng lời cảm ơn, Quan Tĩnh giúp cô trông nom hai đứa trẻ một thời gian dài, tất nhiên phải nói gì đó!
"Là mẹ hai đứa, cậu thử nói xem?" Quan Tĩnh đem vấn đề ném lại cho cô, sau đó chun mũi một cái, vẻ mặt vô cùng đau khổ.
Vũ Nghê đặt tay phải lên trán, làm vẻ mặt xin lỗi: "Hai đứa nó chắc đã mang đến nhiều phiền phức cho cậu, xin lỗi, sau này tớ nhất định sẽ dạy bảo chúng thật tốt"
"Hì hì..." Quan Tĩnh bật cười, lắc lắc tay "Hai đứa bé rất ngoan, còn giúp tớ làm việc nhà, đặt đồ ăn nữa đó" Chỉ là tối đến có chút rắc rối, xen vào không ít chuyện tốt, nhưng chuyện này cô làm sao có thể nói ra.
"Cậu còn nói nữa, hình như hai đứa nó ăn đồ đặt từ bên ngoài thành thói quen rồi, tối qua hai đứa còn thảo thuận vấn đề nên ăn cơm thịt bò hay là mì xào" Vũ Nghê nuốt thứ gì đó trong miệng xuống, trêu chọc "Các cậu ăn mãi những món đó, không ngán sao?"
Quan Tĩnh không còn cách nào khác, nhún vai, cười cười tự giễu "Ngay cả thời gian để tóm lấy một người đàn ông tớ còn không có, chứ đừng nói đến chuyện có thời gian nấu cơm, bây giờ ngay cả thời gian ăn cơm tớ cũng phải tranh thủ từng phút từng giây" Nói xong, cô liền chuyển đề tài "Đúng rồi, sao cậu lại về nước vậy? Cậu yên tâm để Jerry ở bên đó một mình?"
"Nhưng.... tớ muốn trở về làm việc"
Quan Tĩnh lắc đầu, lo lắng nói: "Cậu nghĩ thử đi, vết thương của Jerry còn chưa lành, vả lại anh ta còn là đàn ông, ham muốn của Jerry ở mức độ nào, cậu cũng thừa biết? Một người đàn ông cho dù cậu có ở ngay bên cạnh họ, cậu cũng không thể phớt lờ! Vậy mà cậu dám để Jerry ở lại bên đó một mình"
Chương 298 : Như hổ đói vồ mồi
Socnau
Mọi người trong văn phòng bắt đầu xôn xao, hơn nữa còn cùng nhau hô hào.
Vũ Nghê đỏ bừng mặt xoay người rời đi, nhưng bị mấy cô bạn đồng nghiệp giữ lại, mà người khởi sướng lại chính là cô trợ lý của mình:
Nếu trước đó chỉ đỏ mặt, thì bây giờ toàn thân cô đã nóng như lửa, đầu bốc khói
Tất cả mọi người quay đầu nhìn nhau mờ ám, những ánh mắt này khiến Vũ Nghê cảm giác xấu hổ, chỉ hận không thể tìm một cái lỗ chui xuống. Cô chỉ còn biết cách lựa chọn giả ngu, như không liên quan đến mình!
Trợ lý của cô tuy còn ít tuổi, nhưng suy nghĩ rất chín chắn. Những lời này vừa ra khỏi miệng, tất cả mọi người đều gật đầu theo.
Haiz, không phải bọn họ muốn nhiều chuyện việc của người khác, ai bảo bọn họ mù tịt thông tin đối với cặp vợ chồng này. Một người là đại cổ đông của MBS, một người là gẫn chương trình hàng đầu. Nếu không moi được một chút thông tin, nhất định bọn họ sẽ bị những nhân viên của đài truyền hình khác cười nhạo.
Hết người này tới người khác lên tiếng, Vũ Nghê biết keo này cô khó mà thoát. Được rồi, được rồi. Cô bắt đầu hắng giọng, sau đó cất tiếng: Khi cô nói những lời này, mắt nhìn lên trần nhà, bàn tay đặt trước bụng, hai ngón tay không ngừng đan vào nhau.
Tất cả mọi người im lặng, tập trung tinh thần nhìn chằm chằm cô, theo dõi từng nét mặt, động tác của người trước mặt. Một số người đưa mắt nhìn nhau, cô trợ lý lập tức nhận tín hiệu:
Vũ Nghê giơ tay lên, dùng ngón trỏ xoa xoa mũi mình, ra vẻ ung dung, nói.
Con bé trợ lý này dám ăn cây táo rào cây ung, bình thường người chị này đối xử với nó không tệ. Không ngờ nó lại đi thông đồng với người khác, bắt nạt cô. Hừ, sau này hãy căng mắt lên xem chị trả thù thế nào!
Quan Tĩnh vừa từ bên ngoài bước vào, đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng một đám người đang "thẩm vấn" Vũ Nghê. Sau khi nhìn nét mặt và động tác của Vũ Nghê, cô cũng không nhịn được bật cười!
Người đạo diễn từ đầu tới giờ chưa từng lên tiếng "bắt nạt" cô, đẩy mắt kính hết nhìn Vũ Nghê lại quay ra nhìn mọi người, vô cùng tò mò hỏi:
Mọi người trăm miệng một lời:
Đôi mày thanh tú của Vũ Nghê khẽ nhíu lại, nhìn nhìn mọi người, anh ta, bọn họ.... tại sao bọn họ lại biết? Ngay cả cô còn cảm thấy mình ';diễn'; rất đạt.
Đạo diễn nghiêm mặt nói.
"Hầy, đạo diễn, anh thật quá đáng, tại sao đến cả anh mà cũng không tin em? Từ trước tới giờ em chưa từng nói dối!" Cô tức giận nói, đầu anh ta bị hỏng rồi sao?
Đạo diễn đẩy đẩy mắt kính, vỗ vai cô "Vũ Nghê, em đừng tức giận, tôi tin bọn họ hơn em"
Một vị tiền bối của Vũ Nghê, bây giờ đã là tổ trưởng tổ mỹ nữ, thao thao bất tuyệt phân tích
Sau khi nghe những lời phân tích của đạo diễn xong. Mọi người lập tức ồ lên.
Cô bị những lời phân tích đó làm cho hoang mang, nắm chặt vạt áo, đáng ghét, tại sao lại có cảm giác như bị người ta đọc được suy nghĩ thế này
Không đánh mà khai, giờ phút này cô thật sự muốn đập đầu vào tường cho rồi.
Không để ý tới đám đồng nghiệp đang cười lăn lộn, cô vội vàng đi vào trong phòng làm việc!!
****
Giữa trưa, trong căn tin của đài MBS
Một thời gian dài cô và Quan Tĩnh không nói chuyện với nhau, hai người liền tìm một góc yên tĩnh, trò chuyện về mấy ngày qua!
Cô mở đầu cuộc trò chuyện bằng lời cảm ơn, Quan Tĩnh giúp cô trông nom hai đứa trẻ một thời gian dài, tất nhiên phải nói gì đó!
Quan Tĩnh đem vấn đề ném lại cho cô, sau đó chun mũi một cái, vẻ mặt vô cùng đau khổ.
Vũ Nghê đặt tay phải lên trán, làm vẻ mặt xin lỗi:
Quan Tĩnh bật cười, lắc lắc tay Chỉ là tối đến có chút rắc rối, xen vào không ít chuyện tốt, nhưng chuyện này cô làm sao có thể nói ra.
Vũ Nghê nuốt thứ gì đó trong miệng xuống, trêu chọc
Quan Tĩnh không còn cách nào khác, nhún vai, cười cười tự giễu Nói xong, cô liền chuyển đề tài
Quan Tĩnh lắc đầu, lo lắng nói:
Chương 299 : Liếc mắt đưa tình
Cốc cốc cốc ——
Tiếng gõ cửa không lớn không nhỏ khiến người đang vùi đầu vào công việc phải ngẩng đầu.
Lâm Dương bước vào phòng, nụ cười bí hiểm ẩn hiện, ngưng mắt nhìn Lạc Ngạo Thực, sau đó đi lại xung quanh.
Cô gẩy gẩy mớ tóc quăn rối bù, tự nhiên ngồi xuống cái ghế đối diện, đôi chân mang tất mỏng màu tím nhạt ưu nhã bắt chéo chân. Ngồi vào trong ghế, lẳng lặng nhìn về Lạc Ngạo Thực!
Đầu anh cũng không ngẩng lên, gõ gõ máy vi tính, đồng thời hỏi một câu.
Giọng nói vô cùng dịu dàng, mang theo một chút trách cứ. Lợi dụng sự hấp dẫn của bản thân, cô biết làm thế nào để quyến rũ được đàn ông, chỉ dùng ánh mắt vẫn khiến cho người ta quỳ rạp dưới chân mình.
Nhưng thật không may, như bây giờ, anh không hề chú ý tới cô. Năm đó, cô được xếp trong hàng ngũ theo đuổi anh, chỉ là do Phó Vũ Nghê nhanh chân hơn! Quá đau lòng, cô đành kết hôn với một người làm công ở gia đình mình.
Nhiều năm trôi qua, không hiểu sao cô vẫn nhớ tới anh.
Lâm Dương liếc mắt nhìn chằm chằm Lạc Ngạo Thực, tựa như một con sư tử cái đang săn mồi, thật muốn bổ nhào vào trong lòng anh, muốn làm bất cứ điều gì có thể.
Càng quan sát anh, cảm xúc lại càng dâng trào ——
Đàn ông thành công luôn có một lực hấp dẫn đáng kể, cho dù đã kết hôn, cũng không giảm bớt giá trị.
Lạc Ngạo Thực khẽ cong khóe môi, anh cười như không cười, ngón tay linh hoạt gõ nhanh trên bàn phím, âm thanh lạch cạnh vang lên.
Cánh môi đỏ mọng khẽ khàng cất tiếng.
Lâm Dương tự động đứng dậy, cánh tay thon dài cầm lên điếu thuốc, sau đó bàn tay thỏa sức vòng vèo trên phía mặt bàn, nghiễm nhiên đưa tới chỗ Lạc Ngạo Thực.
Cô lấy điếu thuốc trực tiếp nhét vào môi anh.
Công việc bề bộn khiến Lạc Ngạo Thực không suy nghĩ nhiều, thấy cô hành động như vậy, âm thầm có phần ngu ngơ. Nếu là bảy năm về trước, anh sẽ ứng phó tự nhiên, nhưng mấy năm gần đây, anh vẫn luôn cố tránh người khác phái.
Động tác cũng chưa dừng lại, cô bật hộp quẹt, ánh lửa lấp lánh sáng bừng.
Cử động của anh có phần chậm chạp, nhưng cũng không hẳn từ chối. Anh nhắm mắt lại, nhanh chóng hít vào hai cái, từng làn khói trắng từ trong miệng anh thổi ra bên ngoài.
Cùng lúc ấy, cô mới lấy ra một điếu thuốc lá khác, tự châm lửa ình ——
Cô đến gần anh, lặng lẽ quan sát, tầm mắt xuyên qua màn khói bỗng dưng trở nên nóng bỏng!
Nhìn vào ánh mắt của cô khiến cho anh không thoải mái, nhất là mùi nước hoa phảng phất rất nồng trên người. Anh đem thuốc lá từ trong miệng ra, nhả một hơi khói, sau đó nhìn về phía người phụ nữ trước mắt, cảnh này khiến anh phiền nhiễu. Cũng may, vợ anh không biết hút thuốc, trên người cũng không có mùi nước hoa.
Khóe miệng Lâm Dương từ từ cong lên, cười nhẹ nói.
Lạc Ngạo Thực khẽ nhíu mày, biết rõ cô muốn quyến rũ mình. Vì là quan hệ công việc, anh cũng không thể thẳng thừng từ chối, ít nhất cũng nên nể mặt đối phương! Dù sao thì người trưởng thành vẫn có cách đối phó khéo léo của họ.
Lâm Dương chun mũi, duyên dáng phàn nàn!
Nói xong, Lạc Ngạo Thực cầm điện thoại lên!
Lâm Dương nhanh chóng bấm nút tắt điện thoại, gương mặt cô lúc này cơ hồ áp sát vào anh. Cô chớp chớp mắt nhìn anh, đôi mắt tích tụ đầy mê hoặc.
Lạc Ngạo Thực gượng cười một cái, sửa sang tây trang trên người.
Lâm Dương bất chợt trượt chân, toàn thân cô lập tức ngã vào trong lòng của Lạc Ngạo Thực.
Anh dùng sức đỡ cô, nhanh tay kéo ra khoảng cách giữa hai người.
Mặc dù bị anh đẩy ra thật mất mặt, nhưng khi nghe anh nhắc tới chuyện xưa, trên mặt cô không còn xấu hổ nữa.
"Dĩ nhiên, một Lâm Dương rất cá tính và ngông cuồng, không phải từng được đánh giá cao?" Lạc Ngạo Thực khen ngợi nói. Cô gái hào phóng này, làm sao khiến người ta quên?
Mười sáu tuổi đã biết quyến rũ thầy giáo chủ nhiệm lớp thuê phòng, mười chín tuổi bởi vì hút cần sa nên mới bị bắt. . . . . . Tuy nhiên ... trong mấy năm qua với biểu hiện ở trên thương trường của cô ta, đáng được đánh giá cao, không chỉ đem thương hiệu thời trang của Lâm thị hướng ra thị trường Âu Mĩ, mà còn tạo được niềm tin đối với mặt trận quốc tế. Lợi nhuận hàng năm thu về của các đại lý khá cao.
Lâm Dương dịu dàng mỉm cười, ánh mắt chợt dừng lại ở trên cổ áo của Lạc Ngạo Thực.
Không đợi Lạc Ngạo Thực từ chối, ngón tay trắng nõn đưa tới cổ anh, thành thục chỉnh lại, thuận tiện phủi những đốm trắng ở hai bên bờ vai anh.
Lạc Ngạo Thực khéo léo đẩy cô ra, cố ý trốn tránh.
Lúc nói chuyện, cô còn chủ động khoác lên cánh tay anh, kéo anh đi khỏi phòng làm việc ——
Chương 300 : Người phụ nữ đứng đắn
Yan Yang
Địa điểm mà Lâm Dương nói là một trong những khách sạn nổi tiếng trong thành phố, nơi đó bao gồm ăn uống lẫn giải trí. Tất nhiên, ngoài các nhà lãnh đạo chính phủ cấp cao, còn có tầng lớp giàu có .
Tính tình Lâm Dương vốn dĩ phóng khoáng, không thuộc típ người phụ nữ phiền toái. Nếu như không vì động cơ cô đối với anh khi nãy, anh đánh giá cao về người phụ này, hoặc giả có thể kết thân bạn bè lui tới. Nhưng tiếc là, cô đang có ý quyến rũ anh, Vấn đề này . . . . . khiến anh càng đề phòng hơn.
Lúc bàn về đề tài công việc,anh vẫn trầm mặc không nói, tập trung vào chuyện ăn uống. Cô là người mở lời nhiều nhất trong bữa ăn, tiếp tục cuộc trò chuyện.
Với tình huống hiện nay, anh tránh nói về vợ mình, sợ rằng cô sẽ gặp nguy hiểm!
Lâm Dương bất lực nói, ánh mắt chấp chứa đau khổ.
Lâm Dương bưng ly rượu lên, hướng về phía Lạc Ngạo Thực, ý bảo.
Lạc Ngạo Thực khẽ gật đầu, trực tiếp uống cạn chất lỏng trong ly.
Lâm Dương mỉm cười, sau đó nâng ly uống cạn một hơi. Cô thẳng thắn nói!
Lâm Dương chợt thay đổi chủ đề.
Lạc Ngạo Thực cười hai tiếng, chấp nhận lời giải thích của Lâm Dương.
Lạc Ngạo Thực khẽ trầm mặc nhíu mày, sau đó mở miệng dò hỏi.
Lời nói của anh rất rõ ràng, khiến cô ngây ngẩn cả người.
Anh giơ cổ tay, nhìn đồng hồ một chút.
Lâm Dương cười cười.
Nói xong, cô lần nữa bưng ly rượu lên, uống một ngụm lớn.
Lạc Ngạo Thực không có thói quen khuyên người khác, nhất là việc không liên quan đến mình. Cho nên anh vẫn lặng lẽ nhìn cô, một ly lại đến một ly. Còn cô thì không ngừng trách móc, oán trách cuộc sống không như ý. Lạc Ngạo Thực không lên tiếng, cũng không có ngăn cản. Chính xác mà nói, anh căn bản không muốn nghe những lời này!
Anh định ình một mức thời gian, nếu như sau mười phút Lâm Dương vẫn không đi, anh sẽ gọi điện cho trợ lý của mình, nhờ cậu ta tới đón Lâm Dương.
Qua năm phút đồng hồ sau, cuối cùng cô cũng kết thúc oán trách, có lẽ là say, nhếch môi nở nụ cười.
Anh chỉ hỏi một câu tượng trưng, sau đó trực tiếp kêu phục vụ tính tiền ——
Lúc đứng dậy chuẩn bị rời đi, không biết là vô tình hay cố ý, Lâm Dương sắc mặt hồng hào, lại một lần ngã vào lồng ngực của Lạc Ngạo Thực ——
Anh muốn tránh cô, nhưng cô càng híp mắt ôm chặt anh hơn, đôi tay quấn lên cổ anh, động tác thật chặt.
Lạc Ngạo Thực cau mày, ngoảnh mặt về phía phục vụ, ngoắc ý bảo.
Lâm Dương đầu óc choáng váng, đem sức nặng thân thể dựa vào người phục vụ, mơ hồ giao phó nói.
Lạc Ngạo Thực cố gắng giải thích.
Lâm Dương không ngừng giải thích, tỏ rõ sự trong sạch của mình.
Lúc đứng đợi phục vụ đem chìa khóa phòng tới, Lạc Ngạo Thực nói.
Lạc Ngạo Thực bừng tỉnh hiểu ra, bật cười lắc đầu. Cô ta tính đùa cái gì? Nghĩ rằng lạt mềm buộc chặt thật sao?
*******************************
Công việc bề bộn đến độ Lạc Ngạo Thực xử lý tài liệu đến tối mà cũng không hay, tin tức và hình ảnh của anh đã bị phát tán nhanh chóng trên mạng cộng đồng cùng với báo chí thế giới, trở thành chuyên mục quan tâm của mọi người.
‘Người giàu ngoại tình: Tổng giám đốc tập đoàn xuyên quốc gia cùng người phụ nữ giàu có vụng trộm sau bữa cơm trưa, thuê phòng ở trong khách sạn!’
Nhìn vào tiêu đề khiêu khích cùng với bức ảnh thân mật ôm nhau trong hình, Vũ Nghê giận đến run rẩy, tóc cô cũng muốn dựng lên.
Quan Tĩnh vội vàng trấn an, chuyện này đến cô cũng không biết là thật hay giả! Cô đã xem qua báo cáo về Lâm Dương, cô ta đúng là một người có sức quyến rũ. Tùy tiện suy nghĩ một chút cũng biết, có thể đứng trong Top 5 phụ nữ thành đạt thế giới, trên người nhất định mang theo phong cách mà phụ nữ khác không thể có được!
Vũ Nghê cầm bài báo, cặp mắt giận đến đỏ bừng.
Quan Tĩnh cầm điện thoại lên.
Vũ Nghê xoáy vào trọng điểm nói.
Quan Tĩnh mở to hai mắt, khẽ nhíu mày
Cô tức giận, ném ra một câu bốc đồng.
Đây chỉ là lời nói suông ở công ty, nhưng khi về nhà lại khác, cô do dự cầm điện thoại lên, sau đó lại để xuống. Cô hi vọng anh có thể chủ động gọi tới, cho cô nguyên nhân hợp lý! Chờ điện thoại của anh từ lúc ăn tối cho đến lúc bọn nhỏ ngủ, điện thoại vẫn không vang lên.
Không chịu được, cô rốt cuộc cũng cầm điện thoại bấm số ——
Điện thoại đường dài được nối, Lạc Ngạo Thực nửa đùa mà hỏi.
Vũ Nghê lạnh giọng chất vấn.
Nhưng anh hiểu sai ý cô, cứ nghĩ rằng cô đang đùa, không hề quan tâm tiểu tiết, cố ý trêu cô.
Vũ Nghê hết kiên nhẫn gào thét.
Giọng điệu của cô hôm nay thật gai góc? Quả thật anh muốn tiếp tục trêu đùa cực hạn!