Chương 291 : Hãy vui lên
Beta: ShaoranCỏ
Lạc Ngạo Thực nhìn cô bằng ánh mắt sâu sắc, khẽ gật đầu: "Đúng vậy, là anh cố ý tung tin giả, đưa ra mức giá thu mua 80 triệu" Giá trị của COSMOS tối đa cũng chỉ đạt 50 triệu. Cái giá bảy tám chục triệu chẳng qua là bị mấy tập đoàn lớn xào sáo đưa lên mức đó mà thôi.
Anh đoán chắc Lạc Bình cũng sẽ phái người đến hội nghị đấu giá cạnh tranh với mình, cho nên vờ nâng mức giá lên số trên trời, sau đó để cho bọn họ thu mua! Hiện giờ toàn bộ tài sản của nhà họ Từ đều đặt vào COSMOS, Từ Tử Hào cũng chỉ là một công tử bất tài học chả hay cày chẳng biết, tin rằng công ty nhà họ Từ sẽ nhanh chóng xảy ra vấn đề thiếu vốn!
Đến lúc đó cô của anh chỉ còn cách bán cổ phần ở Lạc thị để lấy tiền mặt, mới có thể cứu vãn công ty của nhà, cứ như vậy, anh đã thành công trong việc đá người của bà ta ra khỏi chiếc ghế hội đồng quản trị!
Vũ Nghê không biết mình nên vui hay nên buồn, quay mặt đi, ánh mắt dừng tại chiếc tủ gỗ bên cạnh bàn làm việc: "Anh sợ em tiết lộ tin tức, phá hỏng kế hoạch lớn của anh, cho nên luôn luôn giấu diếm em sao?"
"Anh cảm thấy chuyện này em không cần phải biết, như bây giờ không phải rất tốt sao? Chúng ta đã hoàn toàn đạt được mục đích của mình"
"Không phải chúng ta, mà là của anh" Cô quay mặt lại, hai bàn tay buông xuôi, nắm chặt thành nắm đấm.
Đang đắm chìm trong sự vui sướng, anh không ngờ cô lại tức giận, cũng không thích hành động phá hoại bầu không khí này: "Vũ Nghê, đừng nên chuyện bé xé to, em cũng biết anh chưa bao giờ công tư lẫn lộn, cho dù anh có giấu em đi nữa, cũng là vì công việc mà thôi!"
Thực ra anh cảm thấy chuyện này không cần phải nói cho cô biết, hơn nữa anh sợ cô mềm lòng, đến lúc đó lại khuyên anh, khiến quyết định của anh bị dao động. Tất nhiên, cũng có một nguyên nhân nhỏ khác, là anh không muốn mọi chuyện trở nên phức tạp, đây là thói quen trong công việc lâu năm.
"Chuyện bé xé to?" Vũ Nghê khoanh hai tay trước ngực, lùi về phía sau một bước: "Anh coi em như con ngốc rồi đùa bỡn, anh còn nói em chuyện bé xé ra to sao?"
"Con ngốc? Anh đùa giỡn em bao giờ?" Lạc Ngạo Thực lớn tiếng lập lại hai từ này, anh hoàn toàn không có ý đó.
"Chẳng lẽ không phải vậy sao" Cô trợn to đôi mắt hạnh, lên tiếng chất vấn anh.
Lạc Ngạo Thực quay mặt đi, hai tay đút túi quần, lạnh lùng nói: "Nếu em cho là vậy, tùy em muốn nghĩ thế nào thì nghĩ"
"Trong chuyện này chẳng lẽ anh không cảm thấy mình sai một chút nào sao? Chẳng lẽ anh không muốn giải thích điều gì?" Cô lên tiếng hỏi, cái gì mà cô muốn nghĩ thế nào thì nghĩ?
"Anh cảm thấy hiện giờ điều em cần làm là vui mừng với anh, chứ không phải chất vấn anh như vậy! Niềm vui của anh cũng bị em phá tan rồi!" Lạc Ngạo Thực hai tay chống hông, nói ra sự khó chịu trong lòng.
Vui mừng? Nếu anh không giấu diếm cô, cô nghĩ chắc chắn mình sẽ vui mừng!
Cô cố gắng kiềm chế cảm xúc của bản thân, tiến lên một bước tiếp tục hỏi: "Anh có thể nói thật cho em biết một việc được không, có đúng là anh bị mất trí nhớ không?" E rằng, ngay cả việc mất trí nhớ của anh cũng là giả vờ? Nếu không, tại sao anh có thể khôi phục nhanh như vậy? Cô đã sớm nghi ngờ rồi!
"Em muốn nghe câu trả lời thế nào?"
"Em không biết" Cô suy nghĩ một hai giây, lắc đầu. Dĩ nhiên cô hi vọng anh khỏe mạnh bình thường, đồng thời cũng hi vọng anh không lừa dối mình.
Bầu không khí trong phòng làm việc đột nhiên trở nên căng thẳng, hai người im lặng không nói.
Đúng lúc Vũ Nghê tức giận chuẩn bị quay đi.
"Ha ha..." Lạc Ngạo Thực đột nhiên bật cười, đi về phía cô, ôm cô vào lòng: "Trời, bà xã, giận anh sao? Sở dĩ anh không nói cho em biết, cũng là muốn tốt cho em."
"Hiện giờ em chỉ muốn biết, rốt cuộc anh có mất trí nhớ thật hay không?" Cuối cùng anh còn giấu cô bao nhiêu chuyện, còn bao nhiêu chuyện nữa mà cô không biết?!
"Được rồi, anh thừa nhận, là giả đấy!" Lạc Ngạo Thực thừa nhận một cách dễ dàng, giống như đang nói về chuyện thời tiết vậy.
Nhưng cho dù anh muốn hóa nhỏ chuyện này như thế nào đi nữa, vẫn không thể giảm bớt sự tổn thương của cô. "Là giả? Nói như vậy, anh không thích em, chán ghét em, thích Hoàng Minh Nguyệt kia là sự thật đúng không?"
"Tất nhiên là không rồi" Lạc Ngạo Thực giơ hai tay lên, lắc đầu phủ nhận. "Anh nói như vậy chỉ muốn làm người khác tin rằng anh mất trí nhớ mà thôi" Thật ra đó chỉ là một trong các nguyện nhân, còn nguyên nhân khác thì anh nghi ngờ có người hai cô, hoặc là, muốn hại hai người bọn họ.
Chiếc xe mới được bảo dưỡng không bao lâu, hệ thống phanh xe làm sao có thể hỏng? Hôm đó, lúc đầu anh định đi gặp Mỗ Hàng Trường, để cô lên núi cầu phúc một mình. Nếu như vậy, người gặp chuyện không may lúc đó sẽ là cô, nhất định là nhằm vào cô.
Hiện giờ anh không biết xe của mình bị hỏng là do tình cờ hay do có người động tay động chân. Nếu đúng là như vậy, rõ ràng có ẩn tình.
Nếu muốn đưa hai người bọn họ vào chỗ chết thì chỉ có Lạc Bình, bởi vì anh là cái gai trong mắt bà ta.
Nếu chỉ muốn đưa Vũ Nghê vào chỗ chết, vậy kẻ ra tay là ai? Mục đích hại cô ấy là gì? Nếu thật sự hận cô ấy, sao đến bây giờ mới ra tay?
Hơn nữa anh cũng hoài nghi, chuyện cô bị tạt axít chắc chắn không phải tình cờ, e rằng chuyện này cũng có âm mưu.
Phân tích theo hướng này, nguyên nhân kẻ đó ra tay hại cô, có lẽ chính là....
Anh!
Lạc Ngạo Thực!
Vì anh yêu cô, nên bị người nào đó ghen ghét. Nhưng người này là ai?
Anh đã từng qua lại với rất nhiều phụ nữ, hiện giờ vẫn còn nhiều người dòm ngó tới anh. Bây giờ những kẻ biến thái rất nhiều, người nào cũng không thể coi thường!
Vì vậy, ngay sau khi anh tỉnh lại liền lạnh nhạt với cô! Trong lúc anh tự lo bản thân mình còn chưa xong thì chỉ có thể âm thầm bảo vệ cô thế này!
Có lẽ cách làm của anh hơi không chu đáo, nhưng ngoài cách đó cũng không còn cách nào khác.
Anh đã điều tra theo dõi biệt thự của mình rất lâu, trong đó có bao gồm cả gara để xe và toàn bộ hơn ba chục người trong biệt thư...
...Nhưng vẫn không tìm được tung tích gì!
Tất cả những phân tích của anh, chỉ suy đoán không có chứng cứ xác thực. Trong tình hình này, anh không muốn nói cho cô biết, tránh việc tạo bóng ma tâm lý trong lòng cô.
Tất cả mọi chuyện anh đều suy nghĩ cho cô, nhưng không ngờ nhất việc muốn để cho người khác tin mình mất trí nhớ, lại khiến cô tổn thương đến vậy.
Lạc Ngạo Thực giơ tay lên, vuốt ve mái tóc của Vũ Nghê: "Tha lỗi cho anh được không? Tất cả những chuyện đó chẳng qua là muốn bọn họ tin tưởng. Nếu ngay cả em anh cũng không lừa được, thì làm sao có thể khiến người khác tin?"
Cô cười khổ trong lòng, xem ra trong mắt anh cô thực sự là một con ngốc rồi. Nhưng biết anh không bị mất trí nhớ, hoàn toàn khỏe mạnh bình thường, cô vẫn rất vui vẻ. "Anh khỏe mạnh như trước là em yên tâm rồi! Nói thế nào đi nữa, em cũng phải cảm ơn anh, cảm ơn anh có thể giằng co giữa sự sống và cái chết, vẫn nghĩ tới em, có thể vì em mà không tiếc hi sinh tính mạng của mình"
Cho dù có đau lòng, có tức giận, cô cũng không có cách nào nổi giận với anh.Vì so với những thứ anh bỏ ra, điều này thực sự không đáng. Cô vĩnh viễn không quên được giây phút ô tô mắc trên vách vúi, trên bầu trời mây đen che kín, cô chỉ có một ý nghĩ duy nhất chính là anh còn sống, chỉ cần anh còn sống, cô có đau khổ thế nào, cô cũng bằng lòng chấp nhận.
Cho nên bị đùa giỡn, bị lừa dối, bị anh chán ghét không thích, tất cả những điều đó có là gì đâu?
Dù như thế nào đi nữa, cô vẫn mãi yêu anh!
"Em là vợ anh, bảo vệ em là sứ mạng của anh, cũng là việc người đàn ông nên làm" Anh ôm chặt cô vào lòng, nói chuyện đương nhiên. "Bà xã, giấu em chuyện này là anh không đúng, đừng trách anh nữa"
"Em không trách anh" Miệng nói như vậy, nhưng cảm giác bị anh vứt bỏ khiến cô rất khó chịu! Anh có thể giấu bất kỳ ai, nhưng không thể giấu cô! Cô là vợ của anh, là mẹ của con anh, bọn họ là một hợp thể thống nhất.
Lời của cô khiến Lạc Ngạo Thực thở dài nhẹ nhõm, không quên khen ngợi: "Anh biết mà... bà xã của anh hiền lành rộng lượng!" Anh cúi xuống, hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô. quot;Bà xã, lâu lắm rồi chúng ta không ở cùng nhau, bây giờ có thể không?"
Giọng nói cùng hơi thở nóng bỏng, không ngừng phả bên tai cô.
Anh là một cao thủ tán tỉnh, hơn nữa cực kỳ hiểu điểm nào là điểm nhạy cảm nhất của cô, trong thời gian ngắn nhất, làm thế nào để gợi lên ngọn lửa tình mãnh liệt nơi cô.
Tức giận, oán trách anh, nhưng ngoài điều đó, cô vẫn yêu anh vô cùng. Cơ thể cô nhanh chóng mềm nhũn, run rẩy bắt lấy hai bàn tay anh. "Đừng, làm vậy sẽ ảnh hưởng đến vết thương của anh"
Anh ôm cô, từng bước từng bước đi về phía sau bàn làm việc, đồng thời đôi tay linh hoạt ở trên người cô sờ soạng: "Nhưng anh rất muốn, chúng ta cẩn thận một chút, sẽ không có chuyện gì đâu"
"Nhưng trong sách Đông ý đã nói, trong lúc cơ thể bị thương, vợ chồng không thể quan hệ..." Vũ Nghê mặt đỏ tai hồng, lo lắng khuyên bảo.
"Ha ha... Tuy bây giờ trên người anh có vết thương, nhưng anh không cảm thấy mình bị thương ở đâu hết... hơn nữa, chỉ cần ở cùng nhau, em sẽ biết rõ sức khỏe của anh!" Dứt lời, anh đè cô xuống mặt bàn...
Vũ Nghê muốn khép hai chân lại, nhưng anh ngang ngược đứng giữa hai chân cô, bàn tay liền tiến vào thăm dò bên eo.
"Đừng, sức khỏe của anh không tốt" Vũ Nghê giữ chặt bàn tay to của Lạc Ngạo Thực, lo lắng nói.
"Bây giờ y học tiến bộ như vậy, một vết thương nhỏ này, hà cớ gì làm khó được anh!"
Lạc Ngạo Thực nhanh chóng kéo chiếc tất dài bên dưới chiếc váy của Vũ Nghê xuống, giơ lên, sau đó là chiếc quần lót màu trắng.
Khi anh kéo chiếc quần lót của cô xuống, nhìn vào nơi tư mật kia, thiếu chút nữa thì phụt máu mũi!
Thì ra hôm nay cô mặc một chiếc quần liền áo, chiếc quần lót không phải lớp vải cuối cùng trên người cô, bên dưới còn một lớp tơ lụa mỏng manh như có như không khêu gợi dán sát vào bụng, vào bắp đùi cô.
Vùng đất tư mật sáng loáng nổi bật! Nhìn cô lúc này thật sự gợi cảm, quyến rũ cướp đoạt hồn người
Lạc Ngạo Thực nuốt nước miếng, nhưng vẫn thấy khô khốc khẽ gầm: "Chết tiệt, em đừng nói với anh, những ngày qua... em đều mặc lúc ẩn lúc hiện như thế này xuất hiện ở trước mặt anh"
Chương 292 : Thời điểm quan trọng
Edit: Socnau
Beta: ShaoranCỏ
Không thể khép hai chân vào, Vũ Nghê chỉ có thể nhắm mắt lại để cả cơ thể nóng bỏng phô bày trong không khí. Anh đói khát mở rộng hai chân cô, để vùng đất mê người lộ ra hoàn toàn.
Tuy nhắm hai mắt lại, nhưng cô vẫn cảm nhận được ánh mắt nóng rực của anh dừng lại giữa hai chân mình, thân thể cô như con rắn nhỏ bắt đầu uốn éo, bờ môi phát ra những tiếng rên rỉ: "Ưm....."
Nhìn đóa hoa tươi hồng, hai tròng mắt anh liền nóng lên, ánh mắt dán chặt nơi đó nhiều hơn, sâu hơn...
Anh dùng chính cơ thể mình để ngăn cô khép chân lại, một bàn tay đặt lên bụng cô giữ chặt, đề phòng cô ra sức giãy giụa. Bàn tay còn lại tà ác tiến vào giữa hai chân cô, sờ soạng nơi tư mật đang e thẹn khép chặt...
Chỗ nhạy cảm kia nhanh chóng ướt đẫm, một dòng chất lỏng trong suốt từ từ chảy ra, ';nơi đó'; càng trợn trượt càng khiến ngón tay anh ra vào dễ dàng.
Sau khi vuốt ve bên ngoài ';nụ hoa'; mấy lần, ngón tay chai sạn của anh, bắt đầu chậm rãi chủ động tiến vào bên trong!
Mặc dù ';nơi mẫn cảm'; đã tiết ra rất nhiều dịch nhờn, nhưng cảm giác đau nhói vẫn khiến đôi mi thanh tú của cô nhíu chặt, hai tay cô nắm chặt cánh tay anh: "Ưm. . . ừ, em đau . . . quá!"
Anh vẫn để ngón tay của mình tiến thẳng vào trong cơ thể cô, môi mỏng dán sát bên tai cô, vừa khẽ cắn vành tai, vừa thổi khí nóng vào bên trong: "Đây là anh trừng phạt em, ai bảo em dám hư hỏng như vậy, trong lúc anh ';muốn'; mà không thể gần, vậy mà mỗi ngày em còn ăn mặc hấp dẫn như vậy? Có phải em cố ý chọc giân anh không?"
Để trừng phạt cô, ngón tay anh liên tục di chuyển ra vào, dễ dàng dấy lên làn sóng thủy triều, ướt hết cả bàn tay anh.
Trong nháy mắt, toàn thân cô căng cứng, bên trong ';đóa hoa'; bắt đầu run rẩy: "Ôi..." Cô lớn tiếng rên rỉ, xen lẫn sự thoái mái là sự hưng phấn đến tột độ. Trời ạ, không ngờ cô lại bị anh đánh gục chỉ bằng ngón tay.
"Ha ha...." Anh bật cười vui vẻ, rút ngón tay ra mang theo dòng chất lỏng trong suốt. "Bà xã, tại sao em có thể như vậy? Vẫn chưa kết thúc đâu, biết không?"
"Không phải tại anh...." Vũ Nghê xấu hổ khẽ đánh vào ngực Lạc Ngạo Thực, trong đôi mắt hạnh tràn ngập e thẹn và chán nản!
"Làm thế nào mới được đây, huấn luyện em lâu như vậy rồi mà vẫn giống như ';lần đầu tiên';, ha ha, anh đúng là được lời." Lạc Ngạo Thực nhanh chóng cởi quần, đem vật nam tính đã sớm ngẩng cao đầu. Anh không thể chờ đợi thêm nữa, tiến thẳng vào bên trong ';đóa hoa'; xinh đẹp....
Trong giây phút đó, anh không cách nào kiềm chế bản thân, bắt đầu chuyển động thật nhanh, không ngừng thúc vào nơi sâu nhất, khiến cô không ngừng rên rỉ....
Chẳng bao lâu sau, sự khao khát cơ thể giữa hai người đòi hỏi càng ngày càng cao, bầu không khí trong văn phòng trở nên nóng bỏng.
Đột nhiên anh nâng cao cặp mông của cô, dùng sức ra vào nhanh hơn, động tác có phần mạnh mẽ, sự ham muốn trở nên điên cuồng...
"Không, chậm một chút, vết thương của anh...." Vũ Nghê lo lắng nói, hai tay cô đẩy bờ vai anh, không muốn anh dùng quá sức.
"Ngoan, không sao đâu, anh kiểm soát được!" Lạc Ngạo Thực vẫn không ngừng di chuyển phía dưới, cố không để nửa người phía trên phải dùng sức, thành thạo ân ái cùng cô.
Đúng lúc hai người bọn họ sắp đạt đến cao trào, bỗng nhiên tiếng gõ cửa vang lên, ngay sau đó cánh cửa văn phòng bị kéo ra...
"Tổng giám đốc, Tổng giám đốc công ty internet Tuấn Trì đã chuyển tiền cho công ty COSMOS... ôi...." Trợ lý Lưu đi đến giữa văn phòng, lập tức đờ người ra, hai mắt anh ta mở to, miệng há hôc: "Ôi.... thật xin lỗi, tổng giám đốc..." (Ha ha ha, cho Cỏ cười một cái nha )
Vũ Nghê nằm trên bàn làm việc, đưa hai tay ôm mặt, không quan tâm đến Lạc Ngạo Thực đang nằm đè trên người mình, hai chân thon dài để lộ hoàn toàn.
Anh không quan tâm tới việc thân thể mình lộ ra bên ngoài, nhanh chóng cúi sát người xuống che cho Vũ Nghê. "Cút...."
Tiếng quát giận dữ của Lạc Ngạo Thực còn chưa dứt, trợ lý Lưu đã vội vàng xoay người chạy ra ngoài. "Tổng giám đốc, xin anh bớt giận, tôi lập tức cút ngay, tôi không nhìn thấy gì hết, cũng không nghe thấy gì luôn..... Không nên lãng phí sức lực vì tôi!" Câu nói cuối cùng, trợ lý Lưu nói vô cùng nhỏ!
"Bộp"
Vũ Nghê đưa tay vỗ má Lạc Ngạo Thực một cái, ngay sau đó trách mắng vang lên: "Lạc Ngạo Thực, sao anh có thể như thế này? Anh mau xuống khỏi người em"
"Như thế nào?" Lạc Ngạo Thực ấm ức xoa xoa gò má mình, nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn đang tức giận. Tại sao lúc nào cũng đối nghịch với anh? Anh đúng là xui xẻo mà, rõ ràng cánh cửa thiên đường đã rộng mở trước mắt, kết quả bị người ta đóng cái rầm, khiến anh thiếu chút nữa nội thương.
Vừa định tiến vào lần nữa, kết quả lại bị ăn một cái tát!
Lần này, Vũ Nghê không quan tâm đến vết thương trên ngực anh nữa, hai tay hai chân cùng nhau chống lại anh. "Anh còn hỏi em câu đó sao? Anh có biết vừa nãy khiến em xấu hổ thế nào không? Anh... tại sao anh không khóa cửa? Anh đúng là ngu ngốc mà, em nghĩ anh giả ngu lâu quá, nên giờ biến thành đần độn thật rồi"
Cảm giác trên ngực đau đớn, anh chỉ có thể buông cô ra, lùi về phía sau: "Xin lỗi, khi nãy anh kích động quá, không để ý đến việc khóa cửa."
"Khốn kiếp, anh bảo em sau này phải làm thế nào đây? Em vẫn còn muốn gặp người khác." Cô nhảy từ trên bàn làm việc xuống, nhặt chiếc quần lót bị ném dưới đất lên.
Lạc Ngạo Thực đưa tay, ngăn cản động tác của cô, lắc đầu: "Đừng mặc, anh vẫn chưa...."
"Anh bỏ tay ra!" Trong lúc tức giận, cô dùng cánh tay còn lại, huých một cái vào xương sườn của anh.
"Á...." Ngay lập tức tiếng kêu thảm thiết của anh vang lên, hai tay ôm chặt vết thương ở ngực đau đớn như muốn rách ra: " Trời ạ, em trở nên độc ác như vậy từ khi nào thế? Em không phải phụ nữ à?"
Cô nhanh chóng mặc quần lót vào, ngoài cười nhưng trong không cười: "Đúng là em đần độn rồi nên mới để mặc anh quay mình như chong chóng!"
"Không, anh làm sao dám? Em trăm nghìn lần đừng hiểu lầm anh, tất cả mọi chuyện anh làm đều là để bảo vệ em" Lạc Ngạo Thực nửa thật nửa giả dối nói, gương mặt tươi cười của anh ghé sát vào mặt cô. "Bà xã, trong lúc này em không thể bỏ mặc anh, anh sẽ phát điên lên mất."
Vuốt phẳng chiếc váy, cô ngẩng đầu lên chớp chớp mắt mỉm cười: "Thật sự sẽ phát điên sao?"
Lạc Ngạo Thực đau khổ gật đầu: "Anh là chồng em, em hiểu mà."
"Thật ngại quá, Lạc tổng, anh mới là người em khó hiểu nhất. Cho nên, việc anh phát điên hay không, em thật sự không liên quan tới!" Lúc này cô đã vuốt xong mái tóc rối bời của mình.
Lạc Ngạo Thực cúi đầu nhìn xuống giữa hai chân mình, vật nam tính vẫn đang ngẩng cao đầu kêu gào. "Bà xã, cho dù em không hiểu anh, thì cũng không nên bỏ đi như vậy? Vừa nãy vẫn chưa làm xong mà, em không khó chịu sao? Đừng tùy hứng như vậy, chúng ta tiếp tục việc lúc nãy đi"
Cô nhún vai, nở nụ cười giết người không cần đền mạng: "Nói đến chuyện này, em cảm thấy mình nên cảm ơn anh, Ngạo Thực, anh biết không? Anh thực sự rất tuyệt, vừa rồi...." Cô đột nhiên ghé sát lỗ tai anh, nhỏ giọng nói: "Anh khiến em đạt đến cao trào bốn lần, đế gần cuối em đã hoàn toàn không còn cảm giác, chẳng qua chỉ là đối phó với anh, cho nên, em thật sự không hề khó chịu dù chỉ một chút..."
Nói xong, cô nhanh chóng lùi lại cách xa anh.
Còn anh, cả khuôn mặt biến thành tím đen!
Chương 293 : Ngậm bồ hòn làm ngọt
Edit: SocNau
Chuông điện thoại đột ngột vang lên, cắt ngang lời cầu xin của Lạc Ngạo Thực. Anh tức giận một tay giữ cạp quần, một tay nhận điện thoại. "Alô"
"Lạc Ngạo Thực, mày dựa vào đâu mà chưa thông qua hội đồng quản trị đã tự tiện lấy 240 triệu đôla thu mua tập đoàn Âu Sâm?" Giọng nói mất bình tĩnh có phần run rẩy như cơn đau tim của Lạc Bình vang lên.
"Chuyện này tôi sẽ giải thích rõ với hội đồng quản trị!" Anh kéo khóa quần, ngồi xuống chiếc ghế xoay biểu tượng cho quyền lực. Ngón trỏ và ngón giữa đặt trên khóe miệng, đưa mắt nhìn Vũ Nghê, ra hiệu cô đưa cho anh một điếu thuốc.
Sau khi làm xong một vài động tác "mạnh", anh luôn có thói quen hút thuốc, trong thời gian hút thuốc có thể khiến cho trạng thái tinh thần khôi phục một cách sung mãn hơn.
Vũ Nghê liếc Lạc Ngạo Thực một cái, xoay người đi về phòng vệ sinh!
Không dám tin vào mắt mình, đáp trả anh lại là bóng lưng tao nhã xinh đẹp của cô. Chết tiệt! Người phụ nữ này dám coi thường lời nói của mình!
"Giải thích? Lạc Ngạo Thực, tôi nghĩ anh hoàn toàn không tôn trọng hội đồng quản trị!"
"Cô gọi điện cho cháu, ngoài việc hỏi cháu việc thu mua Âu Sâm, còn việc gì khác sao?" Mặc dù biết rõ nhưng vẫn hỏi, chẳng qua anh không muốn vạch trần chuyện công ty "Trì Tuấn" là công ty của nhà cô mình, chuyện này trừ phi chính bà ấy nói ra, nếu không anh vẫn tuyệt đối im lặng!
"...COSMOS thì sao? Không phải cháu nói rằng nhất định thu mua? Tại sao đến phút cuối lại dâng hai tay nhường cho người khác?" Vài giây sau, Lạc Bình hỏi đến vấn đề bà muốn biết!
Lạc Ngạo Thực khẽ nhếch miệng, nhấc mông lấy bao thuốc lá đặt trên mặt bàn, nụ cười trên mặt càng lúc càng tươi. "Cô à, cô làm sao vậy? Chuyện đấu thầu thất bại, không phải là rất bình thường sao? Các tập đoàn khác đưa ra mức giá cao hơn chúng ta, việc này cháu hoàn toàn không kiểm soát được"
"Bình thường? Thu mua COSMOS thất bại, cháu còn không thấy bản thân mình tệ, đã không làm tròn trách nhiệm, còn nói là bình thường?" Lạc Bình đã có chút cuồng loạn!
Cộp cộp cộp ....
Tiếng bước chân có tiết tấu vang lên trong phòng làm việc.
Vũ Nghê từ trong nhà vệ đi ra, cô đã trang điểm lại lớp phấn bị anh làm nhòe.
Cô vừa đi ra, ánh mắt anh liền dán chặt trên người cô. Anh vô sỉ giơ bật lửa lên, ý bảo cô châm lửa cho mình! Loại hành động thỉnh cầu này tuyệt đối là lần đầu tiên, từ trước đến giờ luôn luôn có người chủ động châm thuốc cho anh!
Lần này ngay cả ánh mắt coi thương anh, Vũ Nghê cũng lười nhìn, đi thẳng tới ghế sofa, ngồi xuống, cầm quyển tạp chí trên mặt bàn! Muốn cô châm thuốc ư? Đừng nói đến làm, nghĩ cũng không có cửa đâu!
Lạc Ngạo Thực kinh ngạc nhìn Vũ Nghê vài giây, sao đó bất lực tự mình châm thuốc! Tất cả sự chú ý của anh đều đặt trên người cô, vì vậy "điện thoại" chỉ đặt bên tai cho có.
"...Cô đang nói chuyện, cháu có nghe không?" Nói lòng vòng một hồi, không ngừng đặt câu hỏi, nhưng mãi không nghe thấy câu trả lời, Lạc Bình lớn tiếng quát.
Liên tục bị vợ mình coi thường, tính nhẫn nại của anh cũng đến cực điểm, không có tâm trạng tiếp tục vòng vo. "Nếu cô tức giận về tác phong làm việc của cháu, chi bằng cô hãy triệu tập cuộc họp hội đồng quản trị, sau đó thông báo với cháu, để mọi người trong hội đồng quản trị cân nhắc xem nên trừng phạt cháu thế nào? Còn hiện giờ, công việc của chi nhánh công ty bên này đang rất bận, cháu không thể nói chuyện với cô lâu được!" Dứt lời, anh thẳng tay cúp máy.
"Em thật đáng đánh đòn, dám coi thường anh" Lạc Ngạo Thực tức giận nói, đồng thời ngồi xuống bên cạnh Vũ Nghê, khoác tay lên bờ hông mềm mại.
Vũ Nghê vẫn chăm chú nhìn tờ báo, cất giọng đầy hàm ý hỏi: "Coi thường anh? Cảm giác bị coi thường có thoải mái không?"
"Làm sao thoải mái được?" Lạc Ngạo Thực nói chuyện đương nhiên. Lần đầu anh ra hiệu cô lấy thuốc cho mình, cô liếc anh một cái. Lần thứ hai, bảo cô châm lửa cho anh, cô lại đi thẳng về phía sofa đọc báo, cho dù là ai, cũng không thể nhịn.
Đưa lưng về phía anh, cô cười khổ một tiếng, cô bị anh coi thường cũng không dễ chịu gì. Anh cứu cô, khiến cô cảm động, nhưng anh lừa cô, thực sự khiến cô canh cánh trong lòng! Một người nếu như may mắn sống sót, chắc hẳn sẽ lập tức ôm người mình yêu vào lòng?
Nhưng tại sao anh lại bình tĩnh như vậy? Còn có thể lừa gạt cô? Cô thực sự không hiểu, anh có thể lừa bất kỳ ai, nhưng không nên lừa cô!
"Em muốn anh hiểu được cảm giác khi bị người khác coi thường" Cô dùng giọng điệu nũng nịu, che giấu sự khó chịu và bồn chồn lo sợ. Có lẽ anh cũng yêu cô, nhưng tình yêu này không đủ sâu sắc, không đủ ngọt ngào thắm thiết.
Lạc Ngạo Thực đen mặt oán trách: "Em chỉ muốn anh hiểu cảm giác khó chịu khi bị coi thường thôi sao? Anh nghĩ em muốn lấy mạng anh đúng hơn!"
"Không cho nói lung tung, sau này anh không được nói những lời không may như vậy..." Vũ Nghê đột nhiên xoay người, đặt ngón trỏ lên miệng Lạc Ngạo Thực. Bọn họ đã trải qua sinh ly tử biệt một lần rồi, cô không muốn có lần thứ hai!
Lạc Ngạo Thực liền há miệng khẽ cắn ngón tay trắng muốt của cô. "Vậy thì cho anh được không?"
"Anh chú ý chăm sóc vết thương cho thật tốt, sau này chúng ta còn nhiều cơ hội" Cô xoa xoa đầu anh nói, giống như an ủi một đứa trẻ.
"Em thật bướng bỉnh" Lạc Ngạo Thực giơ hai tay cù nách cô. Lúc này làm sao có thể không tra tấn cô? Người phụ nữ này dám nhân cơ hội, ngược đãi anh!
***
Hai vợ chồng cô tới nước Mỹ, tiến hành kế hoạch thu mua. Vốn dĩ dự định ở lại nước Mỹ vui chơi mấy ngày, nhưng có rất nhiều chuyện chưa được giải quyết, cho nên bọn họ nhanh chóng trở về nước!
Lạc Ngạo Thực và Vũ Nghê vừa xuống máy bay, liền bị thành viên hội đồng quản trị gọi về công ty. Nhân cơ hội Lạc Ngạo Thực trở lại tiếp nhận chức vụ tổng giám đốc, phải trả lời với hội đồng quản trị về lời đảm bảo trong vòng nửa năm nhất định sẽ kiếm đủ 600 triệu!
Tiền cũng đã chi ra, hiện giờ ngoài việc nghe theo Lạc Ngạo Thực, mọi người cũng không còn cách nào khác. Vì vậy một đám ông già chỉ nơm nớp lo sợ chờ đợi kết quả của nửa năm sau!
Nhìn vẻ mặt chắc chắn của Lạc Ngạo Thực, Lạc Bình càng tức giận. Đến giờ bà đã hiểu rõ bản thân mình nhảy vào cái bẫy của Lạc Ngạo Thực, nhưng bà chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, khổ mà không nói ra được. Nếu bà công khai chất vấn Lạc Ngạo Thực, chẳng khác nào bà tự nhận mình là kẻ phản bội tập đoàn Lạc thị, bà phải lấy ra 20% cổ phần, để bồi thường cho mọi người!
Bây giờ bà chỉ có thể cầu khấn trời đất, cho con trai mình giỏi giang không thua kém ai, có thể biến COSMOS thành một cây hái ra tiền!
Chương 294 : Canh bạc tình cảm
Sau khi kết thúc cuộc hội nghị trực tuyến với ban giám đốc của tập đoàn Âu Sâm, Lạc Ngạo Thực hết sức vui mừng đi vào phòng khách. Cuối cùng cũng không còn ai quấy rầy, tối nay anh nhất định khiến cô lên tiếng xin tha!
Nhưng khi bước vào, cảnh tượng trong phòng không khỏi làm anh nhíu mày.
Chiếc túi valy rất to để ở trên giường, Vũ Nghê đang sắp xếp quần áo bỏ vào! Rõ ràng cô đang sắp xếp hành lý, hơn nữa còn rất tập trung, hoàn toàn không phát hiện có người đi vào.
Lạc Ngạo Thực bước về phía cô, khẽ nheo mắt, nghi ngờ hỏi: "Muộn rồi em không nghỉ ngơi, còn sắp xếp quần áo làm gì?"
"Em đang chuẩn bị đi chuyến máy bay về nước vào trưa mai" Vũ Nghê nói rất tự nhiên
"Về nước? Nhưng công việc bên này vẫn chưa xử lý xong, anh không thể về nước." Lạc Ngạo Thực nhíu mày giải thích.
Vũ Nghê kéo khóa valy: "Em có thể tự về một mình"
"Ý của em là, để anh ở đây một mình? Còn em về nước trước?" Lạc Ngạo Thực lớn tiếng hỏi, giọng nói tràn đầy khó chịu, vẻ mặt không hài lòng.
"Ha ha, nếu như anh muốn dùng từ ngữ đáng thương kia để hình dung về mình, vậy thì theo ý anh đi" Dùng sức nhấc chiếc valy từ trên giường xuống đất. "Em muốn về làm công việc của mình, bây giờ sức khỏe của anh đã hồi phục rất tốt rồi"
"Chỉ còn mấy ngày nữa là đến năm mới, bây giờ em trở về đi làm sao?" Anh tỏ ra tức giận, cô chuyên chọn những lúc anh vui vẻ nhất, dội cho anh một gáo nước lạnh.
"Đúng rồi, mấy ngày nữa là sang năm mới! Cho nên em phải trở về với con trai! Hơn nữa, vào thời điểm cuối năm công việc trong đài càng bận rộn hơn!" Cô lo thu dọn đồ đạc, không hề liếc mắt nhìn anh.
Lạc Ngạo Thực vẻ mặt u ám, hai tay đút túi quần. "Em đã quyết định, nên hoàn toàn không cần quan tâm đến ý kiến của anh đúng không?"
Cuối cùng lấy thứ gì đó, cất vào trong hộp da. Vũ Nghê dừng việc thu dọn lại, ngẩng lên nhìn người đối diện. "Anh sao vậy? Kỳ nghỉ đông của em đã kết thúc từ lâu rồi, phải đi làm từ sớm mới phải?"
Lạc Ngạo Thực hít sâu một hơi, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên: "Vậy là em muốn bỏ anh ở lại? Sau khi chúng ta trải qua sinh ly tử biệt, em không hề lo lắng cho anh, nói đi là đi?"
"Làm sao em có thể không lo lắng cho anh? Nhưng em còn công việc, anh có thể giải quyết xong công việc bên này, rồi nhanh chóng trở về Đài Bắc" Cô nói chuyện đương nhiên.
"Trở về Đài Bắc? Ha ha..." Lạc Ngạo Thực đột nhiên nở nụ cười tự giễu, nhỏ giọng hỏi: "Em cho rằng, tổng công ty bên đó thật sự cần anh, đích thân phải có mặt anh điều hành hay sao?"
Cô chợt im lặng nhìn anh không nói, chờ đợi câu nói tiếp theo của anh.
"Ít nhất nửa năm này anh phải ở lại đây, anh đến em đi, vậy bà xã anh ở đâu, anh muốn tìm cô ấy về thì phải làm sao?" Giọng nói của anh cực nhỏ, nhưng cô vẫn nghe được. "Đừng đi làm, nếu em thật sự thích công việc trong đài truyền hình, em có thể tìm việc ở bên đây"
Câu nói tiếp theo gần như cầu xin cô: "Có được không, vì gia đình, vì anh, ở lại, đừng về!"
Anh nhìn cô thật sâu sắc, hi vọng nghe được câu trả lời mong muốn. Gia đình bọn họ đã xa nhau hơn sáu năm nay, đã lãng phí rất nhiều thời gian, sau khi trải qua những chuyện đau lòng, cô sẽ không từ chối anh chứ?
Khi ánh mắt anh khát vọng nhìn cô, còn cô chỉ biết cúi đầu, nhỏ giọng nói ra ba chữ: "...Em xin lỗi"
Trong phòng im lặng, sự im lặng này có thể nghe rõ được tiếng hít thở của đối phương.
"Em quyết định thật sao?" Cuối cùng, vẫn là Lạc Ngạo Thực phá vỡ im lặng
Vũ Nghê gật đầu: "Vâng"
Từ trước tới giờ anh chưa từng có cảm giác tổn thương, anh vẫn cho rằng vì anh cô sẽ từ bỏ công việc yêu thích của mình. Anh luôn tin như vậy, nên chưa bao giờ yêu cầu cô từ bỏ. Hiện giờ, cô đã thức tỉnh anh, giáng cho anh một đòn thật đau.
Anh lặp lại những lời trước đó, nhắc nhở: "Nếu em tiếp tục chọn công việc, khác nào tình cảm của chúng ta ngày càng vơi đi, cuộc sống sau này gặp nhau thì ít, xa nhau thì nhiều, em đã nghĩ tới chưa?"
"Ừm" Cô vẫn gật đầu.
"Em chấp nhận như vậy? Em không lo vì không thỏa mãn ham muốn, anh sẽ ngoại tình sao?" Lạc Ngạo Thực đau thấu tim, lên tiếng hỏi.
Vũ Nghê nở nụ cười thật tươi: "Hì hì, nếu anh muốn phản bội hôn nhân của chúng ta, cho dù em ở ngay bên cạnh, thì anh vẫn sẽ ngoại tình" Cô muốn dùng cách nói trêu chọc này để phá vỡ bầu không khí nặng nề.
Nhưng nụ cười tươi tắn dường như không hề lo lắng của cô, ở trong mắt anh chính là cô không quan tâm, không quan tâm anh, không quan tâm gia đình, không quan tâm đến tình cảm của hai người!
Lạc Ngạo Thực nhắm mắt, che giấu sự đau lòng: "Muốn duy trì một cuộc hôn nhân lâu dài, không chỉ dựa vào một người. Nếu như em để mặc anh, khiến anh không cảm nhận được sự quan tâm của em, không cảm nhận được sự tồn tại của em, bản thân anh khó chắc mình sẽ không làm ra chuyện gì"
Anh thừa nhận bản thân anh không chung thủy rồi sao? Chẳng lẽ tình cảm của bọn họ không thể vượt qua sự thử thách này? Nếu thật sự là vậy, cuộc hôn nhân này không gì khiến cô phải lưu luyến nữa! Vũ Nghê né tránh ánh mắt trách móc của Lạc Ngạo Thực, xoay người nhìn những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời: ".... Em yêu anh, cho nên bất kể anh có ở cạnh em hay không, trong lòng em chỉ có một mình anh! Xem ra, đối với tình yêu của bản thân mình, hoặc đối với tình yêu của em, anh đều không có lòng tin"
"Không có lòng tin?!" Lạc Ngạo Thực châm chọc nhắc lại bốn chữ, đã trải qua chuyện tai nạn xe cộ lần trước, mà cô vẫn có thể nói anh không yêu cô. Ha Ha, được lắm, được lắm!
"Hãy coi đây là thử thách hôn nhân, cũng là tình yêu của chúng ta!" Vũ Nghê thở dài nói.
"Thử thách? Anh cảm thấy đây là canh bạc mới đúng" Lạc Ngạo Thực mỉm cười nói, trong đôi mắt thâm thúy lại một lần nữa hiện lên tia bi thương.
"Thử thách hay canh bạc đều được" Chỉ là một cách nói, không cần thiết phải tranh cãi.
"Đã là canh bạc, vậy tình cảm của chúng ta chính là thứ để đánh bạc, còn em đã chuẩn bị xong việc thua anh rồi đúng không?" Lạc Ngạo Thực lạnh lùng nói. Cô không sợ thua anh, anh cũng không phải điều cô quan tâm, có hoặc không cũng không sao, anh thật sự không thể chấp nhận.
Cô nghe được giọng châm chọc trong lời nói của anh, nhưng cô thực sự không muốn từ bỏ công việc. Vội vã xoay người, nhìn anh nói: "Em sẽ không thua? Anh sẽ khiến em thua sao? em muốn thắng anh!"
Lạc Ngạo Thực đón nhận ánh mắt kiên quyết của người đối diện, không chút cảm xúc nói: "Đã là đánh bạc, tất nhiên phải cược xong mới có đáp án. Vũ Nghê, nếu em thật sự muốn đánh cược, anh khuyên em, tốt nhất là không nên kéo dài thời gian! Thời gian càng lâu, tỷ lệ em thua càng lớn!"
Chương 295 : Nôn mửa trên máy bay
Edit: Socnau
Mặc dù anh không lớn tiếng quát mắng, cũng không trưng ra bộ mặt lạnh băng, nhưng cô vẫn cảm nhận được sự tức giận của anh! Bởi sau khi tắt đèn, anh không nói một lời liền nằm sát người cô, bàn tay bá đạo kéo quần lót cô xuống, tách hai chân cô ra, sau đó bắt đầu đòi hỏi vô độ!
Anh ngồi quỳ giữa hai chân cô, hai tay nâng cao chiếc mông nhỏ bé, để nơi tư mật của cô dính sát vào vật nam tính của mình, sau đó bắt đầu điên cuồng ham muốn.
Ánh trăng chiếu vào hai cơ thể đang quấn quýt lấy nhau, trên chiếc giường lớn lay động mãnh liệt....
"H...ự..." Lạc Ngạo Thực khẽ gầm lên đầy thỏa mãn, đôi tay nắm chặt mông Vũ Nghê, những ngón tay màu đồng lún sâu trong da thịt trắng nõn của cô.
Vũ Nghê cắn cắn môi dưới chịu đựng sự thô bạo kia. "Ưm...." Nhưng trong tiếng kêu đau đớn vẫn mang theo khoái cảm.
Anh đột nhiên ôm chặt người cô, nâng cao bắt đầu dùng sức, càng lúc càng mãnh liệt, những âm thanh kịch liệt không ngừng vang lên!
"A.... đau ... quá...." Cô vặn vẹo lưng, khóc lóc kêu đau! Đôi mày thanh tú nhíu chặt, hai tay dùng sức đẩy ngực anh.
Nghiêm mặt chạy nước rút, anh hít một hơi sâu dùng sức gầm nhẹ nói: "Tốt nhất là em nên nhân cơ hội này để anh vắt kiệt sức, nếu không anh không dám cam đoan sau này sẽ không phát tiết trên người phụ nữ khác"
"Lạc Ngạo Thực, anh nói anh yêu em, nếu như yêu em, tại sao có thể lên giường cùng người phụ nữ khác?" Vũ Nghê sướt mướt thành tiếng, chỉ cần nghĩ đến việc anh ta cùng với người phụ nữ khác, trong lòng cô liền khó chịu. Cô cũng không muốn rời xa anh, nhưng còn công việc thì sao?! Trong sáu năm nay, công việc dường như trở thành thói quen, cô không dám tưởng tượng sau khi từ bỏ công việc, cô sẽ trở nên thế nào!
"Phó Vũ Nghê, anh yêu em, chẳng lẽ chỉ để đổi lấy đau khổ thôi sao? Hai vợ chồng mỗi người một nơi, em có quan tâm đến cảm nhận của anh hay không?" Lạc Ngạo Thực như muốn trả thù, như muốn vắt kiệt tinh lực của bản thân, mỗi lần đều dồn hết sức lực thúc vào trong cô!
Khốn kiếp, anh đã khổ hạnh sáu năm, bây giờ đến lúc cô phải bồi thường cho anh, kết quả cô lại muốn rời xa anh! Tuổi xuân của phụ nữ có hạn, còn đàn ông thì vô hạn sao? Hiện giờ anh cũng đã ba mươi lăm tuổi, nếu tiếp tục bị cô bỏ rơi vài năm nữa, vậy người ';anh em'; phía dưới của anh không hỏng mới lạ!
Phó Vũ Nghê bị tiếng gầm của Lạc Ngạo Thực làm cho kinh ngạc.
Cô muốn tìm một điểm cân bằng, chỉ là bây giờ chưa tìm được. Anh đau khổ, làm sao cô có thể không đau ?!
Muốn cô từ bỏ công việc, cũng phải cho cô thời gian. Một bên là công việc yêu thích, một bên là gia đình. Mặc dù đúng như anh nói, công việc không hẳn quan trọng, nhưng đó cũng là một phần cuộc sống của cô.
Khi làm việc cô luôn cảm thấy vui vẻ, rất thỏa mãn, nếu không có công việc chống đỡ, có lẽ đời này sớm đã không còn Phó Vũ Nghê!
Tại sao anh không thể hiểu và thông cảm cho cô? Tại sao cô vừa mới nói quay lại làm việc, anh lập tức nói sẽ thay lòng? Việc này rõ ràng đang uy hiếp cô.
Uy hiếp? Cô không sợ anh uy hiếp, cô muốn nhân cơ hội này để thử thách tình cảm của anh, xem anh có vì chuyện này mà bớt yêu cô hay không!
**************************
Những lời để giữ cô lại, anh đều đã nói! Hơn nữa....
Việc cô rời đi cũng không phải là chuyện xấu, dù sao anh vẫn có cảm giác cô rời khỏi đây là an toàn hơn....
Một đêm này, Lạc Ngạo Thực bất chấp vết thương trên cơ thể, không bỏ qua cho Vũ Nghê, giống như ngựa hoang thoát cương, không ngừng rong ruổi ở trên người cô!
Sáng sớm hôm sau, anh đi làm như bình thường, chỉ là trước khi đi anh dặn dò cô, đến nơi nhớ gọi điện thoại cho anh, tài xế của anh sẽ đưa cô ra sân bay!
Trong ánh mắt cô xuất hiện làn nước mờ mờ, thật muốn nhào vào lòng anh, nói rằng em không muốn đi. Cô nhìn anh, trong lòng không ngừng kêu gào Lạc Ngạo Thực, nếu bây giờ anh nói muốn em ở lại, em nhất định sẽ nghe theo anh
Nhưng có lẽ do quá đau lòng, hoặc vì tức giận, ánh mắt anh chưa từng nhìn cô lâu đến vậy, xoay người đi ra ngoài cửa, bước lên chiếc xe chờ sẵn!
Nhìn chiếc xe từ từ lăn bánh, những giọt nước mắt của Vũ Nghê rơi xuống! Cô đứng bên cửa phòng khách, nhìn ra phía sân trống vắng, tủi thân nói: "Lạc Ngạo Thực, anh nhất định không được có người phụ nữ khác, cho dù là em đánh cược, coi anh như tiền đặt cược, xin anh hãy để cho em thắng một lần được không? Nhường em một chút được không?"
Đã nói ra quyết định, vé máy bay cũng mua, người không nên đắc tội cũng đã đắc tội. Cô không thể làm gì khác ngoài việc lên máy bay.
Cô không muốn ngồi ở khoang hạng nhất, nên đặt vé ngồi ở khoang thường.
"Phó Vũ Nghê, là em sao?" Tiết Tư Viễn đi cùng chuyến bay, ngạc nhiên nói: "Này, sao em cũng đi chuyến bay này? Em từ Mỹ về sao?"
"Là anh? Anh từ Mỹ về bao giờ? Tại sao đi đâu cũng gặp anh nhỉ? Trời đất, không phải là anh đang theo dõi tôi đó chứ?" Vũ Nghê dùng cách trêu chọc vui vẻ để chào hỏi.
"Cũng có thể, người đẹp nên rất dễ bị người khác theo dõi đấy" Tiết Tư Viễn thẳng thắn thừa nhận, cười hì hì ngồi chỗ bên cạnh Vũ Nghê
"Tại sao anh lại ngồi ở khoang hạng thường?"
Tiết Tư Viễn nhíu mày, giang tay nói: "Haiz, lúc đặt vé có đặt vé khoang hạng nhất nhưng hết vé, thiếu chút nữa thì gây lộn với công ty hàng không? Không ngờ ngồi khoang này lại gặp được người đẹp"
Những lời anh ta nói khiến Vũ Nghê không nhịn được cười, người này cho dù ở đâu đều hài hước như vậy: "Anh thật vui tính, ai làm bạn gái của anh, nhất định sẽ rất hạnh phúc"
"Hả, bạn gái? Nhưng tôi không muốn có bạn gái đâu" Tiết Tư Viễn bày ra vẻ mặt tiếc nuối, nói: "Tất cả phụ nữ đều coi tôi như chị em, khi bị người yêu đá, hoặc thất tình mới tìm tới tôi, thật sự khiến cho người ta đau lòng"
"Điều này nói lên anh là người tốt, khi người ta đau lòng luôn nghĩ đến mình, cũng là một chuyện rất hạnh phúc"
"Cô đang an ủi tôi đấy à? Cô đúng là một người phụ nữ vừa xinh đẹp lại hiền lành" Tiết Tư Viễn lớn lên ở nước ngoài, luôn có thói quen ca ngợi phụ nữ.
Đang nói chuyện, một nữ tiếp viên đi đến yêu cầu thắt dây an toàn, một lúc sau máy bay tăng tốc bay về phía chân trời
Vũ Nghê cảm thầy trong dạ dày cồn cào, lồng ngực bị đè nén, nước chua trào lên cổ họng: "Ọe...."
Thât không may, tất cả đồ ăn sáng đều ói lên đùi người nào đó....
P.S: Sorry mọi người, bữa giờ Cỏ bận, mà Sóc cũng bận nữa, nên 2 đứa edit và beta hơi bị chậm, mong mọi người thông cảm cho Sóc và Cỏ nha