HOMEGAMETruyện

Trong Hòm Bố Trí Quân Mai Phục

TRONG HÒM BỐ TRÍ QUÂN MAI PHỤC

Đàn Thiên Tàm ở ngoài cửa An Định.

Thiên Tử coi trọng muôn dân. Muôn dân lấy nghề nông làm gốc nên thiên tử tế

đức Tiên Nông ở Nam Giao, hoàng hậu tế đức Tiên Tâm ở Bắc Giao.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Sao bọn họ lại táng Trương Anh Phong ở Thiên Tàm Đàn ?

Tiểu nhị đáp :

-Vì Thiên Tàm Đàn đã thành hoang phế. Các Lạt Ma dùng làm nơi hỏa táng.

Lục Tiểu Phụng nói :

-Những mục dân ở ngoài biên giới chết đi, thi thể đều do Lạt Ma hỏa táng. Sau

khi họ vào trong quan ải vẫn giữ tập tục này. Thậm chí thứ cỏ dùng để hỏa táng

được cướp từ lạc đà vận tải ngoài quan ải đưa vào.

Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :

-Thứ cỏ đó có gì đặc biệt ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Đặc biệt lắm. Chẳng những nó mềm mại đặc biệt mà khô rồi vẫn giữ màu xanh.

Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :

-Thứ cỏ đó dùng làm gì ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Để lót hòm đựng người chết.

Chàng nói tiếp :

-Trước khi hỏa táng, người chết quàn tại trong hòm.

Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :

-Để làm gì ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Vì Lạt Ma cần tiền, cha có tiền còn phải chờ đợi. Tiểu đệ đã qua đó một lần.

Trong đại điện đầy những hòm rộng hai thước, cao ba thước để dựng đứng.

Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :

-Hòm đựng người mà chỉ rộng hai thước cao ba thước thôi ư ?

Lục Tiểu Phụng gật đầu. Coi bộ chàng muốn buồn nôn. Chàng đáp :

-Vì thế mà người chết đứng không đủ, nằm không được, cúi lom khom ở trong

hòm.

Tây Môn Xuy Tuyết nghe nói không khỏi chau mày.

Lục Tiểu Phụng lại nói :

-Trong đại điện chẳng những rất nhiều hòm còn những túi vải vàng treo khắp

chỗ.

Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :

-Túi vải vàng đựng gì ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Đựng cốt hôi. Hàng năm họ đưa cốt hôi về một lần. Trước khi đưa đi còn treo

trong đại điện.

Tây Môn Xuy Tuyết nói :

-Chúng ta không thể để họ bỏ Trương Anh Phong vào túi ấy.

Lục Tiểu Phụng thở dài đáp :

-Vì thế mà chúng ta phải đề phòng kẻo rồi hối không kịp.

Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :

-Tại sao vậy ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Ai chưa tới đó thì tuyệt đối không hiểu là nơi thế nào.

Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :

-Xem chừng nơi đó rất nguy hiểm phải không ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Đúng là một nơi chẳng tử tế gì.

Đêm đã khuya. Trong đại điện ánh đèn âm u.

Nguyên tòa đại điện này chẳng khác gì một ngôi mả.

Ngọn gió đêm về tháng chín rất thanh lương nhưng ở đây đầy mùi xú uế không

bút nào tả xiết.

Chỗ ổ chuột của bọn thái giám đã hôi thúi khiến người ta phải buồn nôn, mùi hôi

thối ở đây càng khủng khiếp hơn vì là mùi thối khẳm của xác chết hũ nát.

Bỗng nghe đánh " binh " một tiếng. Ván hòm bật ra. Trong hòm tựa hồ có người

dẫy dựa để xông ra.

Chẳng lẽ người chết trong hòm sống lại ?

Cả Tây Môn Xuy Tuyết cũng không khỏi ớn lạnh xương sống.

Lục Tiểu Phụng vỗ vai y cười gượng nói :

-Tây Môn huynh hãy yên dạ. Người chết không thể sống lại được đâu.

Tây Môn Xuy Tuyết cũng cười lạt.

Lục Tiểu Phụng nói :

-Những người chết trương lên làm bể ván hòm mà thôi.

Tây Môn Xuy Tuyết lạnh lùng hỏi :

-Có ai cần công tử giải thích đâu ?

Lục Tiểu Phụng nói :

-Tiểu đệ sợ Tây Môn huynh bở vía.

Tây Môn Xuy Tuyết đáp :

-Ta chỉ sợ một hạng người.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Hạng người nào ?

Tây Môn Xuy Tuyết đáp :

-Hạng người lắm miệng, thích nói ba hoa.

Lục Tiểu Phụng cười ồ. Dĩ nhiên không phải là tiếng khoan khoái. Bất luận là ai

tới đây cũng chẳng sung sướng gì.

Chàng lảm nhảm tự nói một mình :

-Lạ thật ! Bọn người đó sao lại chẳng thấy một tên nào đến đây ?

Chàng vừa nói vừa đi lách vào khe những hòm gỗ.

Theo ý chàng thì chẳng thà nói ba hoa hơn cứ ngậm miệng.

Chàng lại nói :

-Chẳng lẽ bọn họ đang đốt thi thể Trương Anh Phong ở sau điện. Vì tại đó đặt

một cái lò duy nhất.

Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :

-Chỉ có cái lò duy nhất thôi ư ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Ở đây chỉ có một lò mà lại không thấy khói bốc lên.

Tây Môn Xuy Tuyết nói :

-Công tử biết thật nhiều chuyện.

Sau đại điện đột nhiên có người cười lạt lên tiếng :

-Đáng tiếc có điều gã vẫn chưa hay là cái lò đó có thể đồng thời thiêu được bốn

người. Chúng ta sẽ bỏ bốn người các vị vào đó đốt cháy thành than.

Thật là quái dị ! Con người quái dị, âm điệu cũng quái dị.

Bọn Lạt Ma người nào cũng quái dị nhưng hai tên Lạt Ma này chẳng những quái

dị mà còn xấu xa, hủ lậu. Không ai hình dung được bộ mặt của chúng, dường như

đây là những bộ mặt ác quỷ bằng đồng đúc nên.

Hai tên Lạt Ma mình mắc áo cà sa vàng mà che kín nửa mình, để lộ vai bên trái.

Cánh tay trái đeo chín vòng đồng. Trái tai cũng đeo một vòng. Binh khí của bọn họ

cũng là vòng đồng. Nhoài chỗ tay cầm, bốn mặt đều lởm chởm những mũi nhọn.

Bất luận là ai tới đây ngó thấy hai nhân vật này một cách đột ngột đều phải toát

mồ hôi lạnh.

Lục Tiểu Phụng bật cười. Chàng vừa cười vừa noíi :

-Té ra những Lạt Ma này không biết đếm. Bọn ta chỉ có hai người chứ không

phải bốn.

Thanh âm kia lại nói :

-Phía trước có hai người. Phía sau cũng hai người cộng lại là bốn.

Tên Lạt Ma vừa nói toét miệng cười để lộ hàm răng trắng hếu coi rất hung dữ.

Còn Lạt Ma kia bột mặt chẳng khác xác chết trôi.

Lục Tiểu Phụng không hiểu hỏi :

-Đằng sau còn có hai người là ai ?

Tên Lạt Ma cười đầy vẻ hung dữ đáp :

-Chính là hai người chờ đợi các người cùng đến Tây Thiên một chuyến.

Lục Tiểu Phụng cười nói :

-Tại hạ không muốn đến Tây Thiên. Bên đó tại hạ chẳng có bạn hữu nào hết,.

Tên Lạt Ma không cười lạnh lùng hô :

-Giết đi !

Vòng đồng chấn động. Hai tên Lạt Ma chuẩn bị nhảy xổ lại.

Tây Môn Xuy Tuyết lạnh lùng hiỏi :

-Hai người này đều là Lạt Ma ư ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Chỉ có hai tên thôi.

Tây Môn Xuy Tuyết nói :

-Lạt Ma về phần công tử.

-Còn Tây Môn huynh ?

Tây Môn Xuy Tuyết cười một tiếng, đột nhiên rút kiếm ra nhằm đâm vào cái

hòm gỗ bên cạnh.

Chẳng một ai tưởng tượng được y rút kiếm động thủ nhanh đến thế. Cũng không

ai hiểu tại sao y phóng kiếm đâm vào cái hòm gỗ ?

Mũi kiếm của y nguyên không phải đâm người chết.

Trong nháy mắt bỗng nghe đánh " binh " một tiếng. Một cái hòm gỗ khác đột

nhiên bể ra. Một thanh kiếm tựa hồ rắn độc nhằm đâm vào huyệt Thử Khê trên

mình Lục Tiểu Phụng.

Chiêu kiếm này phóng ra cũng mau lẹ và nguy hiểm quá chừng, lại ra ngoài sắc

tưởng tượng của con người.

Tử nhân còn giết người được chăng ?

Nếu Lục Tiểu Phụng không phải là Lục Tiểu Phụng thì đã chết dưới nhát kiếm

này. Nhưng Lục Tiểu Phụng vẫn là Lục Tiểu Phụng. Đột nhiên chàng vươn tay

dùng hai ngón kẹp chặt lưỡi kiếm.

Bất luận trong rương có người hay có ma quỷ cũng vậy, kiếm phóng ra thì dù là

kiếm của người hay ma quỷ đều bị chàng kẹp chặt.

Tuyệt kỹ vô song của Lục Tiểu Phụng chẳng bao giờ chụp sểnh.

Cũng trong chớp mắt này lại nghe đánh " sột " một tiếng. Mũi kiếm của Tây

Môn Xuy Tuyết đã đâm vào hòm gỗ.

Trong hòm gỗ đột nhiên phát ra tiếng rú thê thảm. Ván gỗ tung bay. Một người

chuồn ra.

Người này đen sì mà gầy đét. Tay cầm thanh kiếm màu đen. Mặt đầy máu tươi

mà là máu đỏ lòm.

Lục Tiểu Phụng thở dài nói :

-Té ra bọn chúng những bốn người.

Tây Môn Xuy Tuyết lạnh lùng nói tiếp :

-Bốn người với bảy con mắt.

Người áo đen từt rong hòm gỗ chui ra, mắt bên traíu đã bị mũi kiếm đâm thủng.

Hắn như kẻ điên khùng múa kiếm gióng con rắn đen, đâm liền chín kiếm nhanh

như chớp. Kiếm pháp thật là quái dị.

Đáng tiếc hắn sử dụng kiếm lại gặp phải Tây Môn Xuy Tuyết.

Tây Môn Xuy Tuyết lạnh lùng nói :

-Ta không định giết người.

Kiếm quang lấp loáng. Người áo đen đột nhiên dừng tiếng rú. Thân hình cứng

đơ như tượng gỗ đứng đó. Máu tươi không ngớt chảy. Người hắn đột nhiên té

xuống mềm xèo như cái bao bố.

Lục Tiểu Phụng vẫn giữ mũi kiếm nhìn cái hòm trước mặt. Trong hòm vẫn

không thấy động tĩnh gì. Chàng nói :

-Người trong này nhất định không phải Lạt Ma.

Tây Môn Xuy Tuyết " ồ " một tiếng.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Tiểu đệ giữ mũi kiếm, Tây Môn huynh hạ tên Lạt Ma kia dùm cho được chăng?

Tây Môn Xuy Tuyết đáp :

-Được.

Thanh kiếm của y như con chim ưng đột nhiên lướt tới. Kiếm quang chẳng khác

điện chớp đâm vào Lạt Ma có tiếng cười hung dữ. Y không thích nghe Lạt Ma cười

kiểu này.

Lạt Ma vung song hoàn phản kích. Chiêu thức cũng cực kỳ quái dị.,

Cặp vòng này là một thứ binh khí ngoại môn rất quái dị. Bất luận đao kiếm nào

bị mắc vào vòng chẳng bị bẻ gẫy cũng bị đoạt mất.

Kiếm quang lấp loáng đâm vào cặp vòng đồng chẳng khác gì con ngài gieo

mình vào lửa đỏ.

Tên Lạc Ma có tiếng cười hung ác xoay cặp vòng một cái định bẻ gãy thanh

kiếm của Tây Môn Xuy Tuyết. Miệng hắn quát :

-Gẫy này !

Thanh âm chưa dứt, hắn chợt phát giác mũi kiếm lạnh ngắt đã đưa tới trước cổ

họng.

Lạt Ma lại cảm thấy lạnh lẽo hơn. Mũi kiếm từ từ chui vào dòng máu rồi hắn

không biết gì nữa,. tiếng cười cũng chấm dứt.

Tên Lạt Ma không cười, tuy mặt chẳng còn chút huyết sắc cũng nghiến răng

xông tới.

Tây Môn Xuy Tuyết trỏ vào Lục Tiểu Phụng nói :

-Hòa thượng về phần công tử.

Y từ từ giơ kiếm lên, khẽ thổi cho máu trên lưỡ kiếm nhỏ xuống, không thèm

ngó tới Lạt Ma cái nào.

Lạt Ma ngơ ngác nhìn máu nhỏ giọt rồi xoay mình nhảy xổ về phía Lục Tiểu

Phụng.

Lục Tiểu Phụng một tay kẹp lưỡi kiếm ở trong hòm gỗ đâm ra, nhăn nhó cười

nói :

-Người này vẫn không chịu thua.

Một tiếng choang vang lên cắt đứt câu nói của chàng.

Chín cái vòng đồng đeo ở cánh tay trái Lạt Ma bay lên nhảy múa. Người hắn

cũng vọt đi rất lẹ.

Vòng đồng tuột khỏi tay, người hắn chuồn qua cửa sổ đã bị đụng bể. Hắn trốn

mất hút rồi.

Tây Môn Xuy Tuyết đã tra kiếm vào vỏ. Hai tay chắp sau lưng, lạnh lùng ngó

màn kịch diễn biến.

Lại mấy tiếng leng keng như chuỗi hạt câu tớt xuống bàn ngọc.

Lục Tiểu Phụng khẽ búng ngón tay cho hính cái vòng rớt xuống.

Nguyên những vòng này món binh khí rất lợi hại nhưng đến trước mặt Lục Tiểu

Phụng lại biến thành đồ chơi của trẻ nít.

Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :

-Công tử có bán mấy ngón tay này không ?

Lục Tiểu Phụng hỏi lại :

-Tây Môn huynh dùng cái gì để mua nó ?

Tây Môn Xuy Tuyết đáp :

-Cần ra thì ta dùng ngón tay của mình để thay đổi.

Lục Tiểu Phụng cười khà khà, thngr thẳng nói :

-Tiểu đệ đã biết kiếm pháp của Tây Môn huynh đến trình độ phi thường mà lúc

ra tay lại cực kỳ mau lẹ nhưng nói đến ngón tay thì tay của Tây Môn huynh nhiều

lắm chỉ đổi được một ngón chân của tiểu đệ mà thôi.

Trong hòm gỗ vẫn không thấy động tĩnh gì.

Thanh kiếm tuyệt không phải ở tay Lục Tiểu Phụng phóng ra. Vậy người phóng

đâu ?

Lục Tiểu Phụng gõ vào cái hòm hỏi :

-Chẳng lẽ ông bạn định ẩn nấp vĩnh viễn trong đó không bao giờ ló mặt ra

ngoài?

Không thấy tiếng người đáp lại, Lục Tiểu Phụng lại nói :

-Ông bạn mà không ra thì ta đập tan cái nhà của ông bạn.

Vẫn không có tiếng người phản ứng.

Lục Tiểu Phụng thở dài nói :

-Chẳng lẽ người này không hiểu tiếng nói của ta ? Hay là hắn nhất định gan lỳ ?

Chàng giơ tay lên đập một cái. Cái hòm bị bể liền.

Người vẫn còn ở trong hòm không nhúc nhích. Nước mắt nước mũi, nước miếng

đều chảy ra đem theo mùi ôi thối rất khó ngửi. Người hắn sợ quá chết tươi rồi.

Lục Tiểu Phụng đứng ngẩn người ra.

Thần bí kiếm phái trên Ngọn Thủy Phong ứui Thánh Mẫu nổi tiếng man rợ làm

cho ngưpừo ta khiếp vía. Không ngờ chính họ nát cảm đến thế.

Tây Môn Xuy Tuyết đột nhiên nói :

-Người này không phải ở trên ngọn Thuỷ Phong núi Thánh Mẫu tới đây.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Sao Tây Mon huynh biết thế ?

Tây Môn Xuy Tuyết đáp :

-Ta nhận biết kiếm pháp của bọn họ ?

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Kiếm pháp này là kiếm pháp gì ?

Tây Môn Xuy Tuyết đáp :

-Long Quyền Phong.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Long Quyền Phong Kiếm ở phái nào ?

Tây Môn Xuy Tuyết đáp :

-Long Quyền Phong là kiếm thuật của Nam Hải kiếm phái.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Vậy bọn này là đệ tử Nam Hải kiếm phái hay sao ?

Tây Môn Xuy Tuyết đáp :

-Nhất định là thế.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Tại sao bọn chúng lại mạo xưng là kiếm khách trên ở ngọn Thuỷ Phong núi

Thánh Mẫu.

Tây Môn Xuy Tuyết đáp :

-Cái đó công tử phải hỏi họ mới biết.

Lục Tiểu Phụng thở dài đáp :

-Đáng tiếc người này dường như hiện giờ không nói được nữa.

Tây Môn Xuy Tuyết đáp :

-Đừng quên phia sau còn hai người.

Phía sau còn hai người ? Một người chết và một ngời sống.

Người chết dĩ nhiên không cử động được mà người sống cũng hết nhúc nhích.

Người chết là Trương Anh Phong, người sống là Nghiêm Nhân Anh.

Người sống là một thiếu niên cao ngạo, lúc này gã nằm thẳng cẳng như người

chết bên ò lửa, tựa hồ để chờ đợi hỏa thiêu.

Lục Tiểu Phụng nâng đỡ gã dậy mới biết là gã chưa chết mà chỉ bị người điểm

huyệt.

Tây Môn Xuy Tuyết vung tay giải khai huyệt đạo rồi ngó gã bằng cặp mắt lạnh

lùng.

Nghiêm Nhân Anh cũng ngó bột mặt xanh lướtt của Tây Môn Xuy Tuyết. Gã

gắng gượng đứng dậy hỏi :

-Người là ai ?

Tây Môn Xuy Tuyết đáp :

-Ta là Tây Môn Xuy Tuyết.

Nghiêm Nhân Anh da mặt co rú lại, ngồi phệt xuống thở dài nói :

-Ngươi giết ta đi.

Tây Môn Xuy Tuyết cười lạt không nói gì.

Nghiêm Nhân Anh nghiến răng hỏi :

-Sao người không giết ta mà lại cứu ta ?

Lục Tiểu Phụng thở dài đáp :

-Vì y không muốn giết ông bạn, chỉ có ông bạn là định giết y.

Nghiêm Nhân Anh cúi đầu xuống, coi bộ lúc này sống còn khó chịu hơ nlà chết.

Tây Môn Xuy Tuyết đột nhiên lớn tiếng :

-Thủ pháp điểm huyệt này cũng là thủ pháp của phái Nam Hải.

Lục Tiểu Phụng chau mảy hỏi :

-Gã mời bọn họ đến trợ thủ, sao họ lại ra tay đối với gã ?

Tây Môn Xuy Tuyết lạnh lùng đáp :

-Câu này công tử nên hỏi thẳng gã.

Lục Tiểu Phụng chưa kịp hỏi, Nghiêm Nhân Anh đã nghiến răng nói :

-Không phải ta mời họ đến mà chính họ đến kiếm ta.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Bọn họ tự nhân đứng ra hết sức giúp ông bạn để báo thù ư ?

Nghiêm Nhân Anh gật đầu đáp :

-Bọn họ tự giới thiệu đều là cố hữu của tiên sư ?

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Ông bạn nghe nói vậy cũng tin ư ?

Nghiêm Nhân Anh cúi đầu không đáp. Gã còn nhỏ tuổi quá nên chưa hiểu

những sự nguỵ trá trên chốn giang hồ.

Lục Tiểu Phụng lại gượng cười hỏi :

-Ông bạn có biết vì lẽ gì mà bọn họ muốn giết ông bạn không ?

Nghiêm Nhân Anh ngần ngừ đáp :

-Bọn họ vừa đến đây lièn ra tay ám toán ta. Dường như ta nghe họ nói một câu.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Họ nói thế nào ?

Nghiêm Nhân Anh đáp :

-Họ bảo không phải bọn ta muốn giêt người mà ba pho tượng sáp ong kia muốn

sát hại ngươi đó.

Đây là câu bọn người kia thốt ra giữa lúc Nghiêm Nhân Anh té xuống.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Tượng nào đâu ?

Nghiêm Nhân Anh đáp :

-Những tượng bằng sap ong do đại sư huynh ta nặn ra.

Gã dừng lại một chút rồi tiếp :

-Trong bảy anh em đồng môn chúng ta, đại sư huynh là con người thông minh

khéo tay hơn hết.

Rồi gã giải thích :

-Đại sư huynh ta ngó thấy mặt ai rồi y cứ thủ trong tay áo cũng nặn ra người đó

rất mau lẹ và hoàn toàn giống hệt.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Phải chăng y là người trong nhà Nê Nhân Trường ở kinh thành ?

Nghiêm Nhân Anh đáp :

-Kinh thành chẳng khác nào ngôi nhà cũ của y nên y quen biết rất nhiều và biết

cả Ma Lục Ca.

Gã dừng lại một chút rồi tiếp :

-Khi y cùng ta chia tay, trong mình chưa có pho tượng sáp ong nào nhưng lúc ta

liệm thi thể y thì trong bọc y rớt ra ba pho tượnhg sáp ong.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Hiện giờ ba pho tượng đó đâu ?

Nghiêm Nhân Anh đáp :

-ở trong mình ta nhưng ba người này không quen biết ai.

Lục Tiểu Phụng nhận ra được hai người là Vương tổng quản và Ma Lục Ca.

Trương Anh Phong quả nhiên là khéo tay. Đáng tiếc pho tượng thứ ba đã bẹp

dúm.

Lục Tiểu Phụng lại nói :

-Ba pho tượng này nhất định y đã nặn trước lúc lâm tử vì y biết họ muốn giết y.

Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :

-Công tử nhận định ba người này là hung thủ giết y ư ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Nhất định đúng rồi.

Tây Môn Xuy Tuyết nói :

-Trước khi lâm tử y còn muốn sư đệ báo thù cho y nên mới nặn ra chân tướng

hung thủ.

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Đúng thế.

Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :

-Nhưng lúc lâm tử y còn kiếm đâu ra được sáp ong để nặn tượng.

Nghiêm Nhân Anh đáp :

-Y không phải kiếm vì lúc nào cũng đem theo một nắm sáp ong rất lớn. Hễ rảnh

việc là y lại nặn đồ chơi.

------------------oOo------------------

Uy Danh Bốc Cự Khiết Xuyên Tương

Uy danh Bốc cự khiết xuyên tương

Lục Tiểu Phụng thở dài nói: 

- Xem chừng hai bàn tay khéo léo của y chẳng những phải tự nhiên mà có, dường như y phải rèn luyện mới thành. 

Sự thực chẳng những y rèn luyện cực nhọc mà còn vì một điểm không ai hiểu được, đó là say sưa nghề nặn. 

Bất luận việc gì ở đời cũng vậy, muốn cho được tận thiện tận mỹ, con người phải say mê nghề đó mới thành. Tỷ như Tây Môn Xuy Tuyết say mê kiếm thuật. 

Tây Môn Xuy Tuyết không khỏi lộ vẻ xúc động vì y hiểu rõ mối say sưa nồng nhiệt hơn ai hết. 

Hồi y còn nhỏ tuổi, y mê kiếm đến nỗi cả những lúc tắm rửa hay đi ngủ, trong tay vẫn ôm khư khư thanh kiếm. 

Lục Tiểu Phụng nói: 

- Trương Anh Phong yêu cầu Ma Lục Ca dẫn hắn vào ổ thái giám nguyên là để kiếm Tây Môn huynh. 

Tây Môn Xuy Tuyết hỏi: 

- Nhưng y đã vô tình khám phá ra những điều bí mật của Vương tổng quản và Ma Lục Ca phải không ? 

Lục Tiểu Phụng gật đầu đáp: 

- Vì thế bọn họ giết hắn để bịt miệng. Tây Môn Xuy Tuyết nói: 

- Vương tổng quản và Ma Lục Ca là những kẻ bất tài nhưng người thứ ba chắc là một tay đại cao thủ. 

Lục Tiểu Phụng đáp: 

- Trương Anh Phong cũng tự biết không phải là địch thủ của người đó và nắm chắc cái chết trong tay nên hắn đã lén lút nặn tượng bọn kia để có người biết mà báo thù cho hắn. Hắn còn đoán chắc những người báo thù cho mình sau này không biết mặt ba hung thủ kia, 

Tây Môn Xuy Tuyết nói: 

- Do đó chúng ta có thể nhận ra điều bí mật mà ba người thương nghị với nhau là một vụ bí mật ghê gớm. 

Lục Tiểu Phụng giải thích thêm: 

- Nơi đó phòng ốc chật hẹp mà lại đông người nhung nhúc, bọn chúng không kiếm được chỗ nào dấu xác chết để huỷ diệt cho biệt tích. 

Tây Môn Xuy Tuyết nói: 

- Vì thế mà bọn chúng phải để xác chết lên lưng ngựa cho nó đem ra ngoài. 

Lục Tiểu Phụng đáp: 

- Bọn chúng còn có ý định đổ vạ cho Tây Môn huynh rồi những người ở phái Nga Mi sẽ quyết đấu sinh tử với huynh đài. Đó là kế Nhất Tiễn Xạ Song Điêu. 

Bây giờ tuy nội vụ đã rõ ràng nhưng còn một điều trọng yếu nhất là chưa biết pho tượng thứ ba trỏ vào ai ? Nó đã bẹp dúm không nhận diện được nmữa. 

Hiện giờ ba vấn đề đang đảo lộn trong đầu óc mọi người: - Người thứ ba là ai ? 

- Người đó đến ổ thái giám kiếm Vương tổng quản để thương nghị chuyện bí mật gì ? 

- Vụ bí mật này có liến quan gì tới cuộc chiến đêm mai không ? Tây Môn Xuy Tuyết chú ý nhìn pho tượng bẹp dúm nói: - Không hiểu là ai ? Người đó nhất quyết không phải nhà sư chất phác vì người này trên đầu có tóc. 

Trương Anh Phong chẳng những nặn dong mạo mà còn nặn cả đầu tóc nữa. 

Tây Môn Xuy Tuyết lại nói: - Dường như người này mập lắm. Lục Tiểu Phụng đáp: 

- Không phải mập đâu. Vì cái mặy méo mó nên coi như người mập. 

Tây Môn Xuy Tuyết nói: - Người này còn có râu nhưng không dài lắm. 

Lục Tiểu Phụng nói theo: 

- Xem chừng hắn cũng chưa nhiều tuổi. 

Tây Môn Xuy Tuyết nói: - Dường như da mặt hắn xanh lè ? 

Lục Tiểu Phụng đáp: 

- Đây không phải là da xanh mà là màu sắc của sáp ong. 

Chàng thở dài, cười gượng nói tiếp: 

- Hiện giờ chúng ta mới biết hắn là người đứng tuổi, có râu, không mập mà cũng không ốm quá. 

( thiếu một đoạn, ) 

Lão già lộ vẻ hoài nghi đáp: 

- Không được. Lúc ta nắn lại, bất cứ ai cũng không thể đứng bên dòm ngó. 

Đây là luật lệ của lão. Lời nói của lão khác nào một mệnh lệnh. Lục Tiểu Phụng không dám kháng cực đành bỏ đi. Chàng đến tiệm Thái Hòa ở đường phố trước mặt uống trà cũng thú. 

Thái Hòa là một quán trà lớn. Sáng sớm vừa mở cửa, khách đã kéo vào ngồi hết chỗ. 

Quán trà này ở kinh thành là một nơi đặc biệt để người ta tụ hội. Những khách đến không phải chỉ những nhân vật thuần tuý nghiện trà. Nhất là buổi sáng sớm, số đông đến đây để làm việc giao dịch.Thợ ngõ, thợ mộc, thợ máy cũng thương gia các loại chẳng thiếu hạng nào. Muốn tìm thợ khéo mà đến muộn là không tìm được. 

Trong quán tuy nhiều hạng người phức tạp nhưng chỗ nào ra chỗ đấy, việc kiếm người rất dễ dàng không thể sai trật. 

Lục Tiểu Phụng đã đến đây nhiều lần, hiểu rõ quy củ. Chàng tìm chỗ ngồi ngay bên cửa, kêu pha một bình trà hảo hạng tám trăm một gói. 

Tại trà quá này người ta không bán trà bằng cân bằng lạnh mà bán theo bình theo gói. Một bình hoặc một gói trà có thứ hai trăm, có thứ bốn trăm. Hạng thượng hảo là tám trăm một gói. 

Tám trăm tức là tám đồng tiền lớn. Những đại gia ở kinh thành, tám đồng tiền lớn không vào đâu. 

Lục Tiểu Phụng vưà yống hai hợp trà toan kêu tiểu nhị ra ngoài mua mấy thứ điểm tâm ăn chơi thì có hai người đến ngồi đối diện chàng. 

ở quán trà khách dến ngồi cùng bàn là chuyện thường. Song hai nhân vật này thái độ rất cổ quái, nhãn thần lại càng kỳ dị. Bốn con mắt giương lên nhìn chằm chặp vào mặt chàng không ngớt. 

Cách ăn mặc của hai người rất diêm dúa, nhãn thần rất sắc bén,. huyệt Thái Dương gồ lên chứng tỏ đều là cao thủ võ lâm. 

Người lớn tuổi vừa cao vừa lớn, khí thế uy mãnh. Tuy hắn không đeo binh khí nhưng hai bàn tay nổi gân xanh chứng tỏ chường lực có thể đập tan bia vỡ đá. 

Gã nhỏ tuổi hơn, phục sức càng hoa lệ, khí vũ cao ngạo hơn người lớn tuổi. Cặp mắt sáng ngời đầy máu tựa hồ suốt đêm không ngủ, lại ra chiều phẫn nộ bi ai. 

Hai người nhìn chòng chọc Lục Tiểu Phụng nhưng chàng lờ đi nhưkhông ngó thấy. 

Chúng đưa mắt nhìn nhau một cái rồi người lớn tuổi lấy ra cái hộp gỗ đặt trên bàn cất tiếng hỏi: - Phải chăng các hạ là Lục Tiểu Phụng ? 

Lục Tiểu Phụng đánh đáp lại bằng cái gật đầu, môi chàng cũng mấp máy. 

Cặp râu mép của chàng dài như hai hàng lông mày đã làm phiền cho chàng quá nhiều. 

Người lớn tuổi tự giớ thiệu: - Tại hạ là Bốc Cực. Lục Tiểu Phụng hững hờ đáp: - Các hạ mạnh giỏi chứ ? 

Nét mặt chàng vẫn thản nhiên, lại tựa hồ chưa từng nghe danh tự đối phương. Thực ra chàng đã được nghe rồi. 

Trên chốn giang hồ chẳng có người chưa nghe thấy danh tự này. Khai Thiên Chưởng Bốc Cực khét tiếng vùng Xuyên Tương lại là tổng thủ lãnh ba mươi sáu bang đại đạo trên giải đất này. 

Cặp mắt Bốc cực bỗng long lên. 

Bình thường hễ hắn láo liên cặp mắt là muốn giết người nhưng lúc này hắn nhẫn nại, trầm giọng hỏi: - Các hạ không nhận ra Bốc mỗ ư ? 

Lục Tiểu Phụng đáp: - Tại hạ chưa được vãn danh. Bốc Cự Cười hỏi: 

- Chắc các hạ nhận được trong cái hộp này đựng gì ? 

Hắn mửo hộp ra. Hiển nhiên trong đựng ba viên ngọc bích sáng ngời lại không nmột chút dấu vết. 

Lục Tiểu Phụng bviết người biết của, dĩ nhiên chàng nhận ra là những bảo vật đáng giá liên thành nhưng chàng gục gặc cái đầu đáp:

- Tại hạ chưa thấy những vật này bao giờ ? Bốc Cự lạnh lùng nói: 

- Bốc mỗ cũng biết các hạ chưa thấy qua vì số người được thấy báu vật này chẳng có bao nhiêu. 

Hắn đẩy cái hộp đến trước mặt Lục Tiểu Phụng nói tiếp: 

- Nếu các hạ ưng chịu một điều là cái hộp này thuộc quyền sở hữu của các hạ đó. 

Lục Tiểu Phụng cố ý hỏi: - Điều chi ? 

Bốc Cực đáp: 

- Ba viên ngọc bích đổi lấy ba tấm băng của các hạ ? Lục Tiểu Phụng hỏi: - Băng gì ? 

Bốc Cực cười lạt ghỏi lại: 

- Trước mặt người chân chính không nói chuyện giả dối. Các hạ có ưng chịu hay không ? 

Lục Tiểu Phụng chỉ cười mà không đáp. 

Hai người này vừa ngồi xuống, chàng đã biết chúng có chuyện gì rồi. Bốc Cực nói tiếp: - Bốc mỗ đã thiết pháp thông tri cho các bạn hữu giang hồ các nơi: nếu trong mình không có băng đoạn thì đừng vào Cấm Thành một cách càn rỡ, bằng không tất bị giết bỏ. 

Câu này Lục Tiểu Phụng đã nghe Ngụy Tử Vân nói rồi. Chàng biết là gặp chuyện rắc rối. 

Bốc Cự dần dần đi tới chỗ không nhịn được, sẵng giọng hỏi lại: - Ccá hạ có ưng thuận không ? 

Lục Tiểu Phụng buông thõng: - Không ưng thuận. 

Giọng nói rất thản nhiên vàg iảin dị, chàng không sợ kẻ làm phiền. Bốc Cự đột nhiên đứng phắt dậy, sắc mặt biến đổi, những đốt xương kêu răng rắc. Nhưng hắn chưa ra tay vì gã nhỏ tuổi kéo hắn ngồi xuống. Gã nhỏ tuổi cũng lấy ra một vật để trên bàn nhưng là một mũi Độc Tật Lê. 

Độc Tật Lê hễ gặp máu là da thịt sưng lên. Đường gia ỷ vào độc môn này để uy hiếp thiên hạ. 

Dưới ánh dương quang, Lục Tiểu Phụng nhận ra mũi Độc Tật Lê chẳng những đúc bằngthép nguyên chất mà cách chế tạo cực kỳ tinh xảo, phức tạp. Trong cành lá có bảy mũi cương châm rất nhỏ bé. Bất luận cương châm cắm vào đốt xương hay da thịt cũng chạy vào huyết quản làm cho chết người, chẳng có cách gì cứu vãn được. 

Loại ám khí này thường dấu kín không để người ngoài ngó thấy nên ít kẻ biết nó một cách tường tận. 

Cả Lục Tiểu Phụng cũng phải thừa nhận thứ ám khí này ma lực ghê gớm, mới đặt nó lên bàn, chàng đã cảm thấy rùng rợn.

Quay lại  ll Xem tiếp 


Facebook: Hỗi trợ trực tuyến
Email: BigBang3G@gmail.com

Old school Easter eggs.