Hạnh Phúc Bạn Coi Như Mình Thụ Hưởng
Thập Tam Di thở dài nói:
- Công tử đáng kể là người có lương tâm. Lục Tiểu Phụng ngồi ăn luôn mấy miếng. Đột nhiên chàng hỏi:
- Lý Yến Bắc đâu?
Thập Tam Di đáp:
- Y đi rồi.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Y đến đâu?
Thập Tam Di cười gượng đáp:
- Không hiểu. Y có rất nhiều nhà chứ không phải nơi này.
Lục Tiểu Phụng đang nhét ốc vào miệng. Đột nhiên chàng phát giác trên gương mặt cao quý của Thập Tam Di có nước mắt và niềm thương cảm.
Một nữ nhân một tháng ba mươi ngày mà nhiều đêm chịu phòng không chiếc bóng thì nỗi tịch liệu kê sao cho xiết.
Nhưng mụ phải ráng chịu đựng vì không ráng cũng không được. Số mạng mụ như vậy. Phần đông phụ nữ đều chấp nhận vận mạng của mình là do số trời định. Về phương diện này phụ nữ tin tưởng mãnh liệt ghơn nam nhân.
Lục Tiểu Phụng đã hiểu Thập Tam Di là hạng người này nhưng chàng chưa hiểu Âu Dương Tình. Bỗng chàng lên tiếng: - Tại hạ có câau này đáng lý không nên hỏi nhưng không hỏi không yên.
Thập Tam Di đáp:
- Công tử hỏi đi.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Cô nương là bạn của Âu Dương Tình. Giữa tình bằng hữu làm gì còn chuyện bí mật, huống chi...
Thập Tam Di nói theo:
- Huống chi bọn tiện thiếp là nữ nhân. Giữa nữ nhân với nữ nhân lại càng không có điều bí mật.
Lục Tiểu Phụng miễn cưỡng gật đầu nói:
- Vì thế những việc tư của y chắc cô nương hiểu biết không phải ít. Thập Tam Di hỏi: - Công tử muốn hỏi về việc gì?
Lục Tiểu Phụng đánh bạo hỏi:
- Tại hạ nghe Công Tôn Đại Nương nói y còn là người xử nữ, chẳng hiểu có đúng không?
Thập Tam Di chẳng nghĩ ngợi gì đáp ngay: - Đúng thế.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Y đã làm công việc kia sao lại xử nữ được? Thập Tam Di cười lạt đáp:
- Nhiều cô gái làm việc đó là người rất đứng đắn. Chẳng những y đứng đắn mà còn là cô gái đặc biệt.
Lục Tiểu Phụng lại đút ốc vào miệng. Bây giờ dĩ nhiên chàng nhận ra trước kia Thập Tam Di làm việc đó nên hai người mới thành bạn thân.
Những hạng gái như các cô này ít khi kết bạn với lương gia phụ nữ vì chẳng những họ coi người khác không vào đâu mà còn sợ người ta khinh thường mình.
Lục Tiểu Phụng ăn hết nhẵn đĩa ốc. Chàng cho là chỉ để lại một con cũng thẹn với lương tâm.
Thập Tam Di thấy chàng ăn hết liền hỏi:
- Tại sao công tử lại quan tâm đến chuyện này? Chẳng lẽ y còn là xử nữ hay không có chỗ khác biệt?
Lục Tiểu Phụng gật đầu ngần ngại đáp:
- Bốn, năm tháng trước, có lần tại hạ gặp nhà sư chất phác. Lão bảo lão
đã ở một đêm với Âu Dương...
Chàng chưa nói hết câu đột nhiên ngã lăn ra bất tỉnh nhân sự.
Thập Tam Di lạnh lùng nhìn chàng té xuống. Trên mặt mụ lộ ra nụ cười ác độc.
Lục Tiểu Phụng chưa hiểu bụng dạ nữ nhân, càng không hiểu nổi con
người như Thập Tam Di. Nhưng chàng cảm thấy là mình đã hiểu nhiều rồi.
Người đàn ông nào tự cho là hiểu thấu lòng dạ đàn bà thì bất luận người đó là ai cũng nhất địngặp điều xúi quẩy.
Cả Lục Tiểu Phụng cũng không ra ngoài thể lệ đó.
Lạ ở chỗ có người dường như trời sinh ra toàn gặp vận may dù có bị vố này cũng không quản ngại. Hiển nhiên Lục Tiểu Phụng là con người đó.
Chàng không biết. Lúc chàng tỉnh dậy thấy tứ chi vẫn đầy đủ, ngũ quan cũng không bị sinh tổn mà còn được nằm trên gường rất sạch sẽ, rất êm ấm.
Trong nhà rất yên tĩnh lại giàn giụa mùi thơm của hoa quế hoa mai. Trên bàn đã thắp đèn. Ngoài cửa sổ trăng trong như nước.
Một người lặng lẽ đứng trước cửa sổ nhìn ra khóm mẫu đơn bên ngoài. Người y mặc áo trắng như tuyết.
Chính là Tây Môn Xuy Tuyết.
Đi rách đế giầy kiếm không Tây Môn Xuy Tuyết. Sao y lại xuất hiện nơi đây một cách đột ngột?
Lục Tiểu Phụng nhảy bổ lên.
Chàng còn nhảy lên được, có điều hai chân hơi mềm nhũn. Khí lực chưa hoàn toàn hồi phục.
Chàng để chân không bước xuống đất la lên:
- Hảo tiểu tử ! Ông bạn ở đâu chui ra? Mấy bữa nay ẩn chỗ nào kín thế? Tây Môn Xuy Tuyết lạnh lùng đáp: - Đối với một ân nhân đã cứu mạng cho không nên nói điều suồng sã. Lục Tiểu Phụng hỏi: - Ân nhân cứu mạng ư? Tây Môm huynh đã cứu mạng tiểu đệ hay sao? Tây Môn Xuy Tuyết đáp: - Nếu không gặp ta thì e rằng Lục huynh đệ cũng cháy thành cục than như Lý Yến Bắc.
Lục Tiểu Phụng tái mặt hỏi: - Lý Yến Bắc chết rồi ư? Tây Môn Xuy Tuyết đáp:
- Vận khí hắn không may mắn bằng Lục huynh đệ. Có lẽ huynh đệ được trời ban cho khí vận cát tường.
Y quay lại chú ý nhìn Lục Tiểu Phụng.
Gương mặt y vẫn xanh lướt lại lạnh lùng. Thanh âm cũng giá như băng nhưng trong cặp mắt y đã chứa hòa khí ấm áp.
Cặp mắt ấm áp này chỉ hiện ra khi tái ngộ người bạn chia tay lâu ngày. Lục Tiểu Phụng cũng giương mắt lên nhìn y nói: - Vận khí của Tây Môn huynh xem chừng đến phút chót cũng không tệ hại.
Tây Môn Xuy Tuyết đáp:
- Vận khí tệ hại nhất dường như chỉ có Lý Yến Bắc. Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Tây Môn huynh có biết trường hợp nào hắn chết làm sao không? Tây Môn Xuy Tuyết gật đầu nói: - Nhưng ta chưa hiểu Lục huynh đệ bắt đầu tín nhiệm phụ nữ từ bao giờ? Lục Tiểu Phụng hỏi: - Loại phụ nữ nào?
Chàng lại nằm xuống vì đột nhiên cảm thấy trong người có điều khó chịu. Chàng nói tiếp: - Có phải hạng phụ nữ như Âu Dương Tình không?
Tây Môn Xuy Tuyết đáp: - Không phải Âu Dương Tình. Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Không phải Âu Dương Tình thì Thập Tam Di sao? Tây Môn Xuy Tuyết đáp:
- Món ốc chiên là thủ nghệ cửu âm dương tính nhưng kẻ hạ độc lại là Thập Tam Di.
Y ngó Lục Tiểu Phụng tựa như muốn cười nói:
- Tin này khiến cho Lục huynh đệ khoan khoái trong lòng hay không? Lục Tiểu Phụng quả cảm thấy rất khoan khoái lạ lùng nhưng chàng cũng không khỏi lấy làm kỳ, hỏi: - Tây Môn huynh bắt đầ hiểu mối tình cảm với nữ lưu bao giờ?
Tây Môn Xuy Tuyết không trả lời câu hỏi, quay ra nhìn nguyệt sắc ngoài cửa sổ.
Nguyệt sắc ôn nhu trong trẻo.
Nay đã là đêm mười bốn tháng chín rồi. Lục Tiểu Phụng trầm ngâm hỏi: - Nhất định tiểu đệ ngủ lâu lắm rồi thì phải? Tây Môn Xuy Tuyết đáp:
- Thập Tam Di là một nữ nhân sành sỏi về nghề dùng thuốc mê. Mụ hạ độc vào ốc nhưng không nặng lắm.
Lục Tiểu Phụng nói:
- Mụ biết rằng nếu hạ là tiểu đệ phát giác. Tây Môn Xuy Tuyết nói:
- Ta cũng không ngờ huynh đệ nhất định ăn hết cả đĩa ốc chiên như thế. Lục Tiểu Phụng cười gượng: - Tình cảm giữa nam nữ, dĩ nhiên Thập Tam Di hiểu hơn ai hết. Chàng hỏi:
- Tại sao Tây Môn huynh biết chuyện này mà đến đây kịp thời? Tây Môn Xuy Tuyết đáp: - Lúc huynh đệ té xuống ta đứng ngoài cửa nhìn vào.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Tây Môn huynh đang định đi kiếm tiểu đệ phải không? Tây Môn Xuy Tuyết đáp:
- Ta không muốn cho người khác ngó thấy, định chờ Thập Tam Di bỏ đi rồi mới tiến vào. Không ngờ huynh đệ vừa té xuống mụ liền rút đao ra.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Lý Yến Bắc cũng chết dưới lưỡi đao của mụ ư? Tây Môn Xuy Tuyết gật đầu.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Tây Môn huynh đã hỏi mụ chưa? Mụ có nói thật không? Tây Môn Xuy Tuyết lạnh lùng đáp: - ở trước mặt ta ít kẻ dám nói dối.
Bất luận là ai cũng biết rằng khi Tây Môn Xuy Tuyết đã nói giết người là chẳng bao giờ y nói dối.
Tay y vừa cầm đốc kiếm, Thập Tam Di đã nói thật ngay. Lục Tiểu Phụng thở phào nhăn nhó cười nói:
- Tiểu đệ thật không thể nhận ra người đàn bà như mụ mà lại hạ độc thủ
đ ược.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi:
- Sao huynh đệ không hỏi ta vì lẽ gì mụ muốn hạ độc thủ? Lục Tiểu Phụng thở dài đáp: - Tiểu đệ biết vì lữ gì rồi. Tiểu đệ còn nhớ câu nói của mụ. Tây Môn Xuy Tuyết hỏi: - Mụ nói câu gì?
Lục Tiểu Phụng đáp:
- Lý Yến Bắc nhiều vợ chứ không phải chỉ một mình mụ. Mụ là nữ nhân không cam chịu cảnh tịch mịch. Những ngày mụ không chịu nổi nhưng cũng chẳng có cách nào trốn lánh. Vì thế mụ đành phải giết Lý Yến Bắc.
Chàng gượng cười nói tiếp:
- Mụ sợ tiểu đệ truy cứu Lý Yến Bắc lạc lõng nơi đâu nên mới hạ độc thủ cả tiểu đệ.
Tây Môn Xuy Tuyết nói: - Công tử còn quên một điều.
Lục Tiểu Phụng hỏi: - Điều gì?
Tây Môn Xuy Tuyết đáp:
- Tấm ngân phiếu một trăm chín mươi lăm lạng bạc. Y cười lạt nói tiếp:
- Nếu không có tấm ngân phiếu chẳng khi nào mụ hạ độc thủ, có thể nói là mụ không dám động thủ.
Con người như Thập Tam Di mà trong mình có một trăm chín mươi lăm vạn bạc thì khắp thiên hạ chẳng nơi nào mụ không dám đi, chẳng việc gì mụ không dám làm.
Tây Môn Xuy Tuyết lại nói:
- Y hạ sát công tử rồi sắp sửa đem ngân phiếu di, hành trang mụ sắp sẵn cả rồi.
Lục Tiểu Phụng nhăn nhó cười nói:
- Con người sau khi lãnh một trăm chín mươi lăm vạn lạng bạc dĩ nhiên chẳng cần phải mang theo một cái bọc lớn.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi:
- Sao công tử không hỏi ta kết quả mụ thế nào. Lục Tiểu Phụng đáp: - Tiểu đệ thấy không cần phải hỏi.
Tây Môn Xuy Tuyết mỉm cười lại hỏi: - Còn công tử thì sao? Bao giờ mới lấy vợ?
Nụ cười của Lục Tiểu Phụng lập tức dường như bị ám ảnh, ám ảnh vì bóng dáng Tiết Băng mà cũng vì bóng dáng Âu Dương Tình.
Chàng hỏi sang chuyện khác:
- Sao Tây Môn huynh biết chỗ mà đến kiếm tiểu đệ? Tây Môn Xuy Tuyết đáp:
- Ta biết công tử là bạn của Lý Yến Bắc và còn biết hắn có mấy người thủ hạ thân tín.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Tây Môn huynh tin rằng bọn chúng không dám nói dối mình hay sao? Tây Môn Xuy Tuyết đáp: - Nhất định không dám.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Liệu chúng có dám tiết lộ hành tung của Tây Môn huynh không? Tây Môn Xuy Tuyết đáp:
- Ta đi kiếm chúng. Chẳng một ai hay là ta ở đâu. Lục Tiểu Phụng hỏi: - Đây là địa phương nào?
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi lại: - Sao công tử không ra ngoài coi?
Qua một vườn hoa rất xinh xắn, phía trước là tiệm bánh cuốn. Bốn mặt đều có cửa. Trên cửa treo tấm chiêu bài vuết ba chữ vào "Hợp Phương Trại".
Lục Tiểu Phụng coi rồi trỏ vào cười nói: - Đây là tiệm bán bánh cuốn có từ lâu rồi. Tây Môn Xuy Tuyết đắc ý hỏi: - Công tử không ngờ ta lại là chủ tiệm bánh cuốn? Lục Tiểu Phụng đáp: - Tiểu đệ không ngờ.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi:
- Công tử chưa từng thấy người giang hồ nào bán bánh cuốn phải không?
Lục Tiểu Phụng đáp: - Chưa.
Tây Môn Xuy Tuyết cười nói:
- Vì thế nên công tử có tìm khắp kinh thành cũng chẳng thấy ta. Lục Tiểu Phụng thừa nhận: - Dù tiểu đệ nghĩ bể đầu cũng không tìm ra được.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi:
- Công tử có biết tại sao ta làm như vậy không? Lục Tiểu Phụng cười đáp:
- Tiểu đệ biết rồi. Tây Môn huynh làm như vậy để tiểu đệ hết đòi uống rượu mừng.
Tây Môn Xuy Tuyết bật cười, trong tiếng cười có điều ám ảnh. Y trầm lặng hồi lâu mới thủng thẳng nói: - Ta đi kiếm công tử vì có việc cho công tử làm.
Lục Tiểu Phụng đáp:
- Bất luận Tây Môn huynh bảo tiểu đệ làm gì, tiểu đệ cũng phải làm nếu có thể được vì tiểu đệ thiếu nợ ân tình của Tây Môn huynh rồi.
Tây Môn Xuy Tuyết hai tay nắm chặt lại nói:
- Ta yêu cầu công tử mai theo ta đến Tử Cấm Thành. Bất hạnh ta mà thất bại thì công tử đem thi thể ta về đây dùm.
Lục Tiểu Phụng gượng cười đáp:
- Dù Tây Môn huynh thất bại chưa chắc đã chết. Tây Môn Xuy Tuyết nói: - Chiến bại thì chỉ còn đường chết.
Y biến đổi sắc mặt thành lãnh lão kiêu căng, nét mặt của con người cam bề tiếp thụ cái chết chứ không tiếp thụ thất bại.
Lục Tiểu Phụng ngần ngại. Chàng đã không muốn nói chuyện bí mật về Diệp Cô Thành trước mặt Tây Môn Xuy Tuyết vì Diệp Cô Thành cũng là bạn của chàng.
Nhưng dù chàng ckhông nói ra, sự thực vẫn không thay đổi. Chẳng sớm thì muộn Tây Môn Xuy Tuyết cũng biết.
Chàng suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Tây Môn huynh tuyệt không thất bại được. Tây Môn Xuy Tuyết động dung nói:
- Nhưng ta nghe đồn hôm qua y còn đánh Đường Thiên Dung thành trọng thương.
Lục Tiểu Phụng thở dài nói:
- Đường Thiên Dung không phải là Tây Môn Xuy Tuyết. Tây Môn Xuy Tuyết hỏi: - Diệp Cô Thành bị thương thật không?
Lục Tiểu Phụng đáp: - Thật cả trăm phần trăm. Tây Môn Xuy Tuyết biến sắc.
Nếu là người khác nghe đối thủ của mình đã bị trọng thương nhất định cho là điều may mắn, trong lòng khoan khoái phi thường, Tây Môn Xuy Tuyết lại không phải người khác.
Y biến đổi sắc mặt một cách thê thảm nói:
- Vụ này là tại ta. Giả tỷ cuộc giao thủ đã diễn vào ngày rằm tháng tám thì không chừng ta đã chết dưới lưỡi kiếm của hắn rồi nhưng bây giờ...
Lục Tiểu Phụng ngắt lời:
- Nhưng bây giờ thì nhất định y phải chết. Tây Môn Xuy Tuyết gật đầu.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Tây Môn huynh không giết y không được hay sao? Tây Môn Xuy Tuyết buồn rầu đáp: - Ta không giết hắn cũng chết.
Lục Tiểu Phụng nói: - Nhưng...
Tây Môn Xuy Tuyết ngắt lời:
- Có khi công tử chưa hiểu rõ hạng người như chúng ta. Chúng ta có thể chết chứ không chịu thua.
Lục Tiểu Phụng không nhịn được thở dài thườn thượt. Chẳng phải chàng không hiểu bọn họ mà chàng đã biết từ trước họ là hạng người nào. Dù chàng không thích hạng người này nhưng chẳng thể không phục. Nói một cách khác họ đã tiếp chận thần nhân.
Bất luận về kiếm pháp, về cầm kỳ hay về nghệ thuật nào khác, ai đã đến chỗ cao thâm tuyệt đỉnh là thành hạng người đó.
Lục Tiểu Phụng trầm lặng hồi lâu mới nói:
- Nhưng hiện giờ Tây Môn huynh đã biến đổi. Trước kia tiểu đệ nhận ra Tây Môm huynh không phải là người mà là vị "Thần nửa ra si ngốc nửa ra điên khùng". Còn bây giờ Tây Môn huynh có nhân tính rồi.
Tây Môn Xuy Tuyết càng lộ vẻ trầm trọng hơn đáp:
- Có khi ta biến đổi thật. Nếu Diệp Cô Thành không bị thương có khi ta
không địch nổi y nhưng bây giờ y không còn cơ hội nào để thắng ta. Thế là bất công.
Lục Tiểu Phụng hỏi: - Tây Môn huynh định... Tây Môn Xuy Tuyết ngắt lời: - Ta định đi kiếm y.
Lục Tiểu Phụng hỏi: - Kiếm thấy rồi làm sao?
Tây Môn Xuy Tuyết cười lạt hỏi lại:
- Chẳng lẽ công tử nhận ra ta là kẻ chỉ biết giết người thôi ư?
Lục Tiểu Phụng sáng mắt lên. Chàng chợt nghĩ tới Tây Môn Xuy Tuyết dường như cũng bị trúng thương về ám khí độc môn của Đường gia.
LỤC TIỂU PHỤNG 3 - TIỀN CHIẾN HẬU CHIẾN
Ai Là Hung Thủ Giết Anh Phong ?
Nhưng hiện giờ Tây Môn Xuy Tuyết vẫn còn sống.
Lục Tiểu Phụng nhảy lên nói :
-Tây Môn huynh đi ư ? Nếu trên đời này có người chữa thương được cho Diệp
Cô Thành thì người đó là Tây Môn huynh.
Ngoài hoang dã, vùng trăng lạnh lùng tròn trĩnh chiếu xuống trần gian. ánh
trăng soi cả toà việc âm u. Trong thiền phòng đã thắp đèn.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Bạch Vân thành chúa trú ở địa phương này ư ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Y cũng giống Tây Môn huynh không muốn để ai tìm đến mình.
Chàng nói tiếp :
-Nhà sư trong này nguyên là tục gia tên gọi Thắng Thông.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Y dẫn công tử tới đây ư ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Tiểu đệ cũng là một hảo sự là đã cứu người. Sau khi Tây Môn huyynh cứu
người rồi, vĩnh viến cũng không nghĩ tới người ta báo đáp.
Vụ cứu người này tuy không phải là một lạc thú rất lớn nhưng cũng là một điều
thú vị.
Lục Tiểu Phụng gõ cửa gọi :
-Diệp huynh ! Tiểu đệ là Lục Tiểu Phụng.
Không có tiếng người đáp lại.
Diệp Cô Thành dù ngủ rồi nhưng tuyệt không thể ngủ say đến thế. Chẳng lẽ
trong này không có ai ?
Lục Tiểu Phụng còn đang chau mày ngẫm nghĩ, Tây Môn Xuy Tuyết đã phá cửa
bước vào.
Trong nhà có người nhưng là người chết, một người bị bóp chết tươi.
Người chết không phải Diệp Cô Thành mà là Thắng Thông.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Ai đã giết y ? Làm sao lại giết y ?
Lục Tiểu Phụng nhăn nhó cười đáp :
-Không phải y chỉ làm ơn cho một mình tiểu đệ mà còn đưa người khác tới
nhưng Diệp Cô Thành đi rồi. Người kia cho là y tiết lộ phong thanh nên giết y để
tiết hận.
Chàng giải thích như vậy là hợp lý mà cũng là cách giải thích duy nhất.
Lục Tiểu Phụng lại thở dài nói :
-Tiểu đệ đã thấy rồi. đây là người thứ hai bị bóp chết.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Người thứ nhất là ai ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Công Tôn đại nương.
Tây Môn Xuy Tuyết nói :
-Bọn họ chết về tay một người.
Xiết chết Thắng Thông tuy khong phải là sợi dây hồng nhưng thủ pháp cũng
tương tự.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Công Tôn đại nương có liên quan gì đến vụ này ?
Lục Tiểu Phụng nhăn nhó cười đáp :
-Kể lý thì có nhưng tiểu đệ chưa tìm ra đầu mối nào.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Đầu mối gì ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Nó là một sợi dây xâu những vụ này vào với nhau.
Tây Môn Xuy Tuyết hoỉ :
-Công tử đã nhận xét được điều gì ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Diệp Cô Thành bị thương vì bị người ám toán không thì Đường Thiên Nghi
chẳng có cách nào hạ thủ được.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Ai ám toán hắn ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Người thổi còi tre để điều động rắn.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Âu Dương Tình cũng bị rắn độc cắn ư ?
( Thiếu 2 trang )
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Âu Dương Tình là xử nữ hay không thì dính líu gì đến nhà sư chất phác ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Có chứ.
Tây Môn Xuy Tuyết không hiểu. Thực ra mối quan hệ này chẳng một ai hiểu
được.
Lục Tiểu Phụng nói tiếp :
-Tiểu đệ vì việc Đan Phượng công chúa đi kiếm Tôn lão gia. Hôm ấy Tôn lão
gia cũng ở trong kỹ việc của Âu Dương Tình. Dọc đường tiểu đệ lại gặp nhà sư
chất phác.
Tây Môn Xuy Tuyết vẫn chưa nghe ra manh mối gì.
Lục Tiểu Phụng lại nói :
-Tiểu đệ hỏi y ở đâu tới và định đi đâu ?
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Lão nói thế nào ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Lão bảo vừa ở trong nhà Âu Dương Tình ra.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Nhưng Âu Dương Tình còn là xử nữ kia mà ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Như vậy chứng tỏ lời nói của nhà sư chất phác không hoàn toàn thành thực.
Tây Môn Xuy Tuyết nói :
-Như vậy cũng chưa đủ chứng minh lão đã giết người.
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Con người đã nói dối là phải có lý do. Y nói dối để làm gì ?
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Công tử nhận định đêm hôm ấy lão đã làm chuyện vụng trộm, lúc công tử hỏi
tới lão đành buộc miệng nói dối để chối cãi hay sao ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Lúc đó dĩ nhiên lão không ngờ tiểu đệ đã quen biết Âu Dương Tình.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Sao lão không nói người khác mà lại phải nói đến Âu Dương Tình ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Vì Âu Dương Tình là người cùng đường với lão.
Tây Môn Xuy Tuyết lại không sao hiểu được.
Lục Tiểu Phụng nói :
-Sau khi tiểu đệ phá vỡ Thanh Y Lâu mới phát giác trên chốn giang hồ có một tổ
chức bí mật là hội giầy đỏ mà Thanh Y Lâu dường như bị bọn này kiềm chế.
Tây Môn Xuy Tuyết nói :
-Vụ đó ta đã nghe qua.
Lục Tiểu Phụng nguyên là một nhân vật truyền kỳ, phá vỡ Thanh Y Lâu, giam
chết Hoắc Hưu, bắt tên đại đạo hái hoa cùng Công Tôn đại nương sắp đặt kế hoạch
truyền kỳ khắp chốn giang hồ. Những vụ này đã nói ở hai thiên truyền kỳ trước.
Lục Tiểu Phụng lại nói :
-Sau khi tiểu đệ phát giác ra hội giầy đỏ lại khám phá các mụ ở hội này bị người
khác kiềm chế.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Những người ở hội giầy đỏ cũng bị một tổ chức bí mật kiềm chế ư ?
Lục Tiểu Phụng gật đầu đáp :
-Bọn Thanh Y Lâu toàn là nam nhân, hội giầy đỏ toàn là nữ nhân. Còn tổ chức
bí mật khác rất có thể toàn là người xuất gia và có lẽ kêu bằng hội tất trắng.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Công tử nhận định người cầm đầu tổ chức này nhà sư chất phác chăng ?
Lục Tiểu Phụng gật đầu đáp :
-Tiểu đệ ít gặp lão nhưng khi phá Thanh Y Lâu lão đột nhiên xuất hiện. Trên
đời ít khi xẩy việc trùng hợp như vậy.
Tây Môn Xuy Tuyết nói :
-Những lão không cản trở việc phá Thanh Y Lâu cùng việc điều tra hội giầy đỏ
của công tử.
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Vì lão biết những lúc đó tiểu đệ đã nắm vững mấu chốt, lão có cản trở cũng
không được.
Tây Môn Xuy Tuyết cũng thừa nhận bất luận ai muốn cản trở hành động của
Lục Tiểu Phụng đều không phải chuyện dễ.
Lục Tiểu Phụng lại cười lạt nói :
-Người xuất gia đều đi tất trắng. Lão bảo lão đi tất thịt. Tiểu đệ bảo thịt cũng
màu trắng thì lão cãi thịt lão không trắng.
Tây Môn Xuy Tuyết nói :
-Thịt lão quả không trắng thật.
Lục Tiểu Phụng cười đáp :
-Tất trắng mà dính đầy bùn đất cũng không còn màu trắng nữa.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Công tử nhận định lão giết Công Tôn đại nương và Âu Dương Tình để bịt
miệng hay sao ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Vì chẳng những tại hạ quen biết các cô ở hội giầy đỏ mà còn trở nên bạn hữu
của họ. Lão sợ họ tiết lộ bí mật.
Tây Môn Xuy Tuyết nói :
-Đêm hôm ấy Tôn lão gia cũng ở trong kỹ việc Âu Dương Tình hay sao ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Tôn lão gia ở đó mà lão còn biết nhiều việc, quá nhiều.
Con người biết nhiều chuyện bí mật thường hay tổn thọ.
Tây Môn Xuy Tuyết trầm ngâm nói :
-Bất luận thế nào thì đây cũng chỉ là sự phỏng đoán của công tử chứ chưa đủ
chứng cứ.
Lục Tiểu Phụng nói :
-Trước nay tiểu đệ phỏng đoán ít khí sai lầm.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Vì thế mà công tử muốn kiếm cho ra sợi dây xâu ba người chết : Thắng Thông,
Tôn lão gia và Công Tôn đại nương vào làm một hay sao ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Phải rồi !
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Thế còn Diệp Cô Thành ? Nhà sư chất phác ám toán hắn làm chi ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Vì lão muốn nhân cơ hội này khuếch trương thế lực ra đến kinh thành.
Tây Môn Xuy Tuyết lại càng không hiểu.
Lục Tiểu Phụng nói tiếp :
-Lão biết Lý Yến Bắc và Đỗ Đồng Hiên đặt cuộc rất lớn vào trận đấu kiếm giữa
hai vị. Hai người kia cũng muốn nhân cơ hội này đoạt cơ nghiệp của nhau.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Lý Yến Bắc cá là ta sẽ thắng ư ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Vì thế nhà sư liền thiết kế mua lại sự đặt cuộc của Lý Yến Bắc.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Họ dùng ngân phiếu để mua ư ?
Lục Tiểu Phụng gật đầu đáp :
-Người đứng ra mua cũng là một kẻ xuất gia tên gọi Cố Thanh Phong.
Tây Môn Xuy Tuyết nói :
-Bây giừo chắc lão cho là Diệp Cô Thành nhất định thất bại. Đỗ Đồng Hiên
cũng không thể thắng cuộc.
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Lão đi nước cờ này tiêu diệt được cả hai thế lực rất lớn ở kinh thành mà chẳng
hao hơi tổn sức.
Tây Môn Xuy Tuyết thở dài nói :
-Trên đời chỉ có hai vị nghĩ ra được kế hoạch phức tạp và vi diệu đó.
Lục Tiểu Phụng cãi :
-Không phải tiểu đệ nghĩ ra kế hoạch này mà là lão.
Tây Môn Xuy Tuyết lạnh lùng đáp :
-Công tử không nghĩ kế hoạch nhưng đoán ra âm mưu của lão thì so với lão lại
càng cao minh hơn.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
-Tây Môn huynh cho là sự phỏng đoán của tiểu đệ không hoàn toàn đúng hay
sao ?
Tây Môn Xuy Tuyết đáp :
-Ta có nói thế đâu ?
Lục Tiểu Phụng nhăn nhó cười đáp :
-Tiểu đệ nhận ra nhất định Tây Môn huynh cũng nghĩ như vậy.
Đột nhiên chàng thở dài nói tiếp :
-Chính tiểu đệ cũng nghĩ thế.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Công tử cũng nhìn nhận sự phỏng đoán của mình chưa chắc đã hoàn toàn hợp lý
ư ?
Lục Tiểu Phụng cười gượng đáp :
-Tiểu đệ chẳng đã nói chưa tìm ra được đầu mối kia.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Bây giờ công tử đã tìm ra một đường dây rồi kia mà ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Đường dây đó chưa đủ đứng vững.
Dĩ nhiên hai người nói chuyện ngoài thiền phòng.
Chẳng ai muốn ở trong căn nhà cũ nát, âm u lại có người chết.
Ngọn gió lạnh ngoài hoang giao khiến cho đầu óc người ta càng tỉnh táo, ý nghĩ
càng mẫn tiện.
Dưới ánh trăng sao, hai người thủng thẳng theo con đường sơn lộ tiến về phía
trước. Ngọn gió thu lay động đám cỏ vàng úa bên đường. Cảnh vật cực kỳ thê
lương tịch mịch. Hai người đi mỗi lúc một xa.
Lục Tiểu Phụng lại nói :
-Đường dây này chưa thể xâu mọi sự việc với nhau một cách hoàn chỉnh vì còn
có người chết một cách rất kỳ quái.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Ai ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Trương Anh Phong.
Tây Môn Xuy Tuyết đã biết người này. Tam Anh Tứ Tú nguyên là đồng môn.
Trương Anh Phong là sư huynh của Nghiêm Nhân Anh thì cũng là sư huynh của
Tôn Tú Chân.
Tôn Tú Chân hiện nay đã thành Tây Môn phu nhân nên Tây Môn Xuy Tuyết
chẳng thể không quan tâm về việc đã rẩy ra cho Trương Anh Phong. Y hỏi :
-Hắn cũng chết rồi ư ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Hắn chết hôm qua mà chết một cách rất kỳ quái.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Ai đã giết Trương Anh Phong ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Theo lẽ Tây Môn huynh là hung thủ.
Tây Môn Xuy Tuyết chau mày hỏi :
-Ta là hung thủ ư ? Sao ta lại giết hắn ?
Lục Tiểu Phụng gật đầu đáp :
-Vì lẽ bọn họ đến kinh thành lần này vì mục đích kiếm Tây Môn huynh để trả
thù.
Tây Môn Xuy Tuyết lạnh lùng hỏi :
-Đó là lý do ta đã hạ sát hắn ư ?
Lục Tiểu Phụng nói :
-Vết thương trí mạng nơi cổ họng hắn chỉ có một chút huyết tích.
Tây Môn Xuy Tuyết dĩ nhiên đã hiểu ý về câu nói này. Chỉ có mũi kiếm rất sắc
bén, rất lợi hại mới gây thành vết thương như vậy. Ngoại trừ môn khoái kiếm của
Tây Môn Xuy Tuyết còn ai phóng được chiêu kiếm như vậy ?
Lục Tiểu Phụng thở dài nói tiếp :
-Đáng tiếc bây giờ tiểu đệ lại nhận ra hung thủ giết Trương Anh Phong không
phải là Tây Môn huynh.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Công tử biết hung thủ là ai rồi chứ ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Có hai người khả nghi hơn hết là một tên thái giám và một tên rỗ mặt.
Tây Môn Xuy Tuyết chẳng có mặc cảm gì về vụ này liền nói :
-Nếu chết về tay hai người đó cũng là chuyện hay, chỉ sợ Trương Anh Phong
không chết về tay họ mà thôi.
Lục Tiểu Phụng nhăn nhó cười đáp :
-Tiểu đệ cũng chưa nghĩ ra lý do gì bọn họ lại giết Trương Anh Phong. Hay là
hai người này không phải đối thủ của họ Phong.
Tây Môn Xuy Tuyết nói :
-Công tử nhận ra những người này đáng lý là hung thủ lại không phải là hung
thủ.
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Vì thế tiểu đệ mới điên đầu.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Vậy đúng hung thủ là ai ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Bây giờ tiểu đệ mới nhận ra cái chết của Trương Anh Phong có mối quan hệ rất
lớn đến vụ này.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Tại sao vậy ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Vì thái giám cũng kể như là người xuất gia, cũng đi tất trắng.
Tây Môn Xuy Tuyết trầm ngâm hỏi :
-Có phải người thu lượm xác Trương Anh Phong là Nghiêm Nhân Anh không ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Đúng rồi.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Nghiêm Nhân Anh ở đâu ?
Lục Tiểu Phụng hỏi lại :
-Tây Môn huynh muốn kiếm hắn chăng ?
Tây Môn Xuy Tuyết đáp :
-Ta muốn coi vết thương trí mạng nơi cổ họng Trương Anh Phong hoặc giả nhận
ra kiếm thức của ai.
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Tiểu đệ đã coi rồi mà coi một cách rất kỹ càng.
Tây Môn Xuy Tuyết lạnh lùng nói :
-Ta biết võ công của công tử khá lắm, nhãn lực lại càng sắc bén nhưng về kiếm
thuật ta cũng biết rõ công tử còn thua ta nhiều.
Lục Tiểu Phụng chỉ cười gượng. Chàng không thể tranh luận với Tây Môn Xuy
Tuyết. Có thể nói không ai dám tranh luận về vấn đề liên quan đến kiếm thuật với
y.
Chàng nhăn nhó cười nói :
113
-Tây Môn huynh đã muốn đi thì tiểu đệ dẫn đường nhưng Tây Môn huynh cần
phải coi chừng.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Tại sao vậy ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Nghiêm Nhân Anh đã tìm người đến đối phó Tây Môn huynh, trong đó có hai
tên Lạt Ma ở Mật Tông, ngoài ra còn hai tay cao thủ ở một kiếm phái bí mật trên
ngọn Thuỷ Phong núi Thánh Mẫu.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Bọn chúng đều dùng kiếm hay sao ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Không hiểu họ dùng kiếm gì nhưng dĩ nhiên là kiếm rồi.
Tây Môn Xuy Tuyết lạnh lùng nói :
-Nếu họ dùng kiếm thì chính họ phải coi chừng ta.
Lục Tiểu Phụng cười nói :
-Thế ra người cần coi chừng là bọn họ chứ không phải Tây Môn huynh.
Tây Môn Xuy Tuyết đáp :
-Nhất định không phải.
Lục Tiểu Phụng hoỉ :
-Còn hai tên Lạt Ma thì sao ?
Tây Môn Xuy Tuyết đáp :
-Lạt Ma về phần công tử.
Nguyên vấn đề hòa thượng và đạo sĩ đã đủ làm Lục Tiểu Phụng phải điên đầu,
bây giờ lại thêm mấy tên Lạt Ma nữa đổ lên đầu chàng. Chàng lẩm bẩm :
-ở đời người ta cầu danh, kẻ thì cầu lợi, không biết còn mình cầu cái gì ?
Tây Môn Xuy Tuyết nghe tiếng đáp :
-Công tử cầu lấy chuyện bực dọc vào mình.
Lục Tiểu Phụng thở dài nói :
-Đúng thế thật. Tiểu đệ tìm tới tìm lui mà toàn tìm những chuyện phiền não cho
mình.
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
-Bây giờ công tử định đi kiếm họ ở đâu ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-ở Toàn Phước khách sạn.
Toàn Phước khách sạn ở đường phố lớn mé đông tòa Cổ Lâu. Nghe nói trong
khách sạn này đã lâu đời và lớn nhất trong thành.
Hai người đến vào lúc đêm khuya, bọn Nghiêm Nhân Anh không còn ở đó nữa.
Điếm tiểu nhị nói :
-Nghiêm công tử đem sư huynh đi táng, có cả hai vị Lạt Ma đại sư mới rời khỏi
khách sạn chưa lâu.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
-Họ đi về phương nào ?
Tiểu Nhị đáp :
-Các vị đó đến Thiên Tàm Đàn.
------------------oOo------------------