Polaroid
HOMEGAMETruyện

LỤC TIỂU PHỤNG 3 - TIỀN CHIẾN HẬU CHIẾN

Nỗi Cô Đơn Của Diệp Cô Thành

Những chuyện thị phi ân oán giang hồ phải chăng đều rắc rối, nhiêu khê như

vậy ?

Lục Tiểu Phụng thở dài nói :

-Hoắc Thiên Thanh không phải tại hạ hạ thủ.

Thắng Thông tựa hồ không muón nghe chàng giải thích liền ngắt lời :

-Bất luận trường hợp nào, nếu Lục đại hiệp không ra mặt thì đến Hoắc Thiên

Thanh vẫn còn diễu vế dương oai ở Châu Quang bảo khí các chứ đâu có đi vào kết

quả như vậy.

Thắng Thông nói thế không phải hoàn toàn vô lý.

Lục Tiểu Phụng nhăn nhó cười đáp :

-Dù hòa thượng có thiếu nợ tại hạ thì vừa rồi cũng đã trả xong.

Thắng Thông hỏi :

-Khấu đầu chẳng qua là tỏ vẻ cung kính, sao lại kể là đã trả ơn được ?

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Thế còn chưa đủ ư ?

Thắng Thông đáp :

-Nhất định chưa đủ.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Vậy thế nào mới đủ ?

Thắng Thông lấy trong bọc một cái gói bằng vải dầu hai tay đưa lên đáp :

-Đây là tại hạ đặc biệt đưa tặng Lục đại hiệp.

Lục Tiểu Phụng đành đón lấy. Đột nhiên chàng phát giác bị người cưỡng bách

nhận đền ơn thì cũng chẳng khác gì bị người bức bách chịu sự trả oán là mấy.

Trước nay chàng chưa nghĩ tới điểm này bao giờ. Chàng không nghĩ tới cái gói

vải dầu lại là một cái đai vải trắng đẫm mủ vàng khè loang lổ vết máu.

Khi mở gói ra, một mùi hôi thối khôn tả bốc lên.

Lục Tiểu Phụng muốn cười cũng không cười ra tiếng được. Chàng hỏi :

-Hòa thượng đặc biệt tìm đến tại hạ để đưa tặng cái đai này ư ?

Thắng Thông đáp :

-Đúng thế.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Hòa thượng tặng cái này để đền ơn hay sao ?

Thắng Thông đáp :

-Phải rồi.

Lục Tiểu Phụng ngó cái đai vải dầy mủ máu không biết nên cười hay nên khóc.

Nhà sư bắn chàng năm mũi tiêu rồi đưa cái đai vải thối tha mà bảo là để trả ơn

thì cách trả ơn này thật là hiếm có.

May mà còn là chuyện trả ơn, nếu y lại báo thù không hiểu sẽ làm gì ?

Bây giờ Lục Tiểu Phụng chỉ còn hy vọng duy nhất là nhà sư đi cho lẹ. Chàng nói

:

-Bây giờ kể như hòa thượng đã trả ơn rồi.

Thắng Thông không phủ nhận cũng không khẳng định, trầm ngâm đáp :

-Cái đai vải này lúc bình thời nó không đáng một đồng như trong giai đoạn này

nó có giá liên thành.

Bất cứ ai ngó tới cũng chẳng thể nhận ra cái đai vải là bảo vật đáng giá liên

thành ở chỗ nào.

Nhưng nhà sư lại nói bằng một giọng rất nghiêm trang, dĩ nhiên không phải nói

đùa.

Lục Tiểu Phụng không khỏi động tính hiếu kỳ tự hỏi :

-Chẳng lẽ cái đai vải này có chỗ đặc biêt ?

Thắng Thông nói :

-Chỉ có một điểm.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Điểm nào ?

Thắng Thông vẻ mặt càng trịnh trọng, hạ thấp giọng xuống đáp :

-Cái đai này ở trong mình Diệp Cô Thành cởi ra.

Lục Tiểu Phụng sáng mắt lên. Một cái đai vải tầm thường vừa dơ dáy vừa hôi

thối mà trong con mắt chàng nó trân quý hơn cả cái đai vàng hay đai ngọc.

Thắng Thông nói tiếp :

-Tại hạ vì lánh kẻ thù không còn mặt mũi nào ngó thấy ai nên tìm vào một ngôi

chùa nhỏ hương lạnh khói tàn để xuất gia. Sau khi lão hòa thượng chết đi, tại hạ là

kẻ trụ trì duy nhất.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Diệp Cô Thành cũng ở đó ư ?

Thắng Thông đáp :

-Trưa hôm nay y đến tá túc. Trong chùa có hai gian phòng. Sau khi lão hòa

thượng chết đi, căn phòng đó không có ai ở mà cũng chẳng bao giờ hương khách

vào tá túc. Bữa nay tự nhiên một người đến khiến tại hạ rất dỗi ngạc nhiên.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Y đến có một mình thôi ư ?

Thắng Thông gật đầu đáp :

-Lúc y đến tại hạ không nghĩ tới y là Bạch Vân Thành chúa lừng danh thiên hạ.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Về sau sao hòa thượng biết ?

Thắng Thông đáp :

-Y đến rồi đóng cửa phòng lại dặn cứ nửa giờ lại đưa nước trong vào...

Thắng Thông cũng là người giang hồ dĩ nhiên thấy nhân vật hàng tung khả nghi

liền đặc biệt chú ý.

Nàh sư nói tiếp :

-Ngoài nước trong, y còn yêu cầu tại hạ mua cho y một mảnh vải trắng, đồng

thời y đưa cho tại hạ cái gói vải dầu này và dặn chôn xuống đất.

Diệp Cô Thành dĩ nhiên không ngờ nhà sư trụ trì trong tòa phá miếu khói hương

lạnh lẽo này lại là một tay giang hồ ngày trước nên y chẳng cảnh giới chi hết.

Nhà sư kể tiếp :

-Tại hạ vào thành mua vải mới nghe nói Diệp Cô Thành bị thương về ám khí

của Đường môn tại Trương Gia Khẩu rồi y lại đả thương Đường Thiên Dung ở

Xuân Hoa Lâu.

Thắng Thông dừng lại một chút rồi tiếp :

-Sau khi tại hạ ấn chứng mới biết khách nhân kỳ lạ kia đến chùa tá túc đúng là

Bạch Vân thành chúa khét tiếng đất kinh hoá.

Lục Tiểu Phụng thở phào một cái. Hiện giờ chàng đã nghĩ ra hai sự kiện mà

trước kia chàng không sao hiểu được.

Diệp Cô Thành chẳng thích thưởng hoa cũng không ưa gần nữ sắc mà hắn sai

mỹ nữ trải hoa trên đường chẳng qua là để che dấu vết thương đã mưng mủ thối

tha.

Sở dĩ ở trong thành chàng không kiếm thấy hắn vì hắn không trú ở khách sạn mà

lại vào ngụ trong một tòa phá miếu hoang lương ở ngoài thành.

Dĩ nhiên hắn không thể để người ta biết thương thế của hắn chẳng những không

lành mà còn trầm trọng hơn.

Con hùng sư sau khi bị thương nhất định phải ẩn mình trong chốn thâm sơn,

không thì cả con dã cẩu muốn cắn nó cũng không được.

Lục Tiểu Phụng tưởng chừng trái tim chìm hẳn xuống. Nguyên chàng hy vọng

Diệp Cô Thành cứu trị được chứng độc thương cho ¢u Dương Tình nhưng bây giờ

chàng biết ốc chưa lo nổi mình ốc thì còn nói gì đến chuyện cứu người khác.

Thắng Thông lại nói :

-Vừa rồi tại hạ vào thành trong mười người ít ra có đến tám nhận định thế nào

Diệp Cô Thành cũng thắng trong cuộc chiến đấu với Tây Môn Xuy Tuyết sắp tới.

Thậm chí người ta chắc chắn đến độ đánh cá bảy đồng ăn một.

Cái tên Thiên Ngoại Phi Thiên ở lầu Xuân Hoa đã làm chấn động kinh thành.

Thắng Thông nói tiếp :

-Hiện giờ nếu có người biết tin này, ngó thấy cái đai vải thì e rằng...

Nhà sư dừng lại không nói nữa.

Bây giờ nếu có người biết tin này thì tình trạng trong kinh thành viến đổi đến

trình độ chẳng những không nói ra được mà còn không tưởng tượng nổi.

Lục Tiểu Phụng thở dài đáp :

-Hòa thượng nói đúng. Cái đai vải này quả là bảo vật đáng giá liên thành, tại hạ

mà thu nhận thật có điều hổ thẹn.

Chàng nói thu nhận thật là hổ thẹn cũng như người ta nói chối từ là bất kính.

Thắng thông tươi cười nói :

-Tại hạ tuy là nhân vật chẳng có gì đáng kể nhưng cũng giống tính Lục đại hiệp,

trước nay không muốn thiếu nợ ai, chỉ mong Lục đại hiệp tiếp thụ chút tâm ý này là

tại hạ cũng được yên lòng.

Lục Tiểu Phụng trầm ngâm hỏi :

-Chùa của hòa thượng ở đâu ?

Thắng Thông hỏi lại :

-Phải chăng Lục đại hiệp muốn đến gặp mặt Bạch Vân thành chúa ?

Lục Tiểu Phụng cười đáp :

-Chẳng pahỉ tại hạ không tin hòa thượng mà thực tình muốn ghé thăm y.

Nụ cười của chàng là nụ cười thỏ từ hồ bi đầy vẻ thương cảm cùng tịch mịch.

Chàng thủng thẳng nói tiếp :

-Tại hạ tuy mới gặp y hai lần nhưng thuỷ chung vẫn coi y như là một người cố

hữu.

Chàng biết lúc này Diệp Cô Thành nhất định cần có bạn, chàng còn biết hắn có

rất ít bạn hữu. Một người bạn chân chính đối với hắn cũng chẳng khác gì một thứ

thuốc giải khó kiếm.

Trong nhà ẩm thấp tối om. Nhà không chật mPhúc Khang An chỉ kê một cái

gường, một cái bàn và một cái ghế khiến cho bốn bức vách thêm vẻ tiêu điều trống

trải. Ngọn đèn lờ mờ như ánh hoàng hôn càng ảm đạm.

Trên vách đầy bụi lâu ngày không quét, góc nhà mạng nhện chẳng chịt. Bên

ngọn cỏ đăng mấy quyển kinh sách rách nát bỏ đó cũng lâu ngày chưa từng mở

đến.

Vị lão tăng trụ trì ở đây trước trải qua những ngày tháng mù hương tịch mịch đến

thế ư ? Nếu vậy thì cái chết đối với lão là một sự giải thoát.

Diệp Cô Thành nằm ghé trên cái giường ván gỗ cứng nhắc và lạnh lẽo. Tuy hắn

mỏi mệt mà trằn trọc không sao ngủ được. Tịch mịch nguyên là một tập quán đối

với hắn. Một tay kiếm sĩ như hắn nhất định là phải cách xa người cũng như nhà sư

phải chịu khổ hạnh. Nhất thiết mọi sự hoan hạc trên thế gian, hắn đều vô duyên

hưởng thụ.

Phật đạo phải ở trong cảnh tịch mịch khốn khổ mới giác ngộ được. Kiếm đạo

cũng vậy. Kiếm khách không nhà cửa, không bạn hữu, không vợ con, không một

thứ thân nhân nào.

Trong đời Diệp Cô Thành, người bạn duy nhất của hắn là cảnh tịch mịch mà hắn

cũng không thể chịu nổi nỗi thê lương lạnh lẽo của cảnh tịch mịch trong lúc này. Vì

trước kia tuy hắn cô độc nhưng trong lòng chứa đầy vinh hạnh rực rỡ.

Bây giờ, gió thổi qua cửa sổ vào nhà. Trăng đã tàn khuyết gió thôi vào vang lênh

những tiếng rào rào như lá rụng.

Tiếng động mùa thu buồn tẻ, ngọn gió thu hiu hắt. đêm dài dằng dặc, làm sao

trải qua được ?

Lúc này nếu Diệp Cô Thành có một thân nhân hay một bạn hữu bồi tiếp thì tình

trạng còn khá hơn nhiều. Tại sao trong số mạng hắn lại chưa rế hắn phải là người

cô độc ? Trước nay hắn không những tiếp thụ tình hữu nghị của ai, hắn cũng không

chịu đem tình cảm đến với người nào.

Đột nhiên hắn phát giác ra hắn cần phải có bạn và cảm giác này mới là lần thứ

nhất.

Hắn còn nghĩ nhiều chuyện, nghĩ đến hàng ngày từ sáng đến tối khổ luyện nghệ

thuật không gián đoạn, nghĩ tới đối thủ đã đổ máu dưới lưỡi kiếm của mình. Hắn

còn nghĩ tới trong khoảng trời xanh nước biếc, ánh dương quang xán lạn như hoàng

kia, bạch thạch xinh đẹp như mây nổi.

Diệp Cô Thành muốn chết rồi lại không muốn chết.

Trong sinh mạng của con người sao lại có nhiều mâu thuẫn đến thế ?

Vết thương bắt đầu mung mủ phát ra mùi hôi thối.

Diệp Cô Thành gắng gượng ngồi dậy băng bó.

Tuy hắn biết làm thế này cũng chẳng ích gì cho thương thế, khác nào người uống

nước muối để giải khát. Nhưng hắn vẫn phải làm như vậy.

Món ám khí đã cực kỳ lợi hại, chất độc càng đáng sợ hãi.

Diệp Cô Thành ngồi dậy vừa bước xuống giường, đột nhiên ngoài cửa sổ tiếng

gió thổi vào mà không phải là tiếng gió tự nhiên.

Thanh kiếm đặt trên bàn. Hắn xoay tay nắm lấy đốc kiếm. Phản ứng vẫn còn

mau lẹ, động tác cũng linh mẫn như trước.

Bỗng có thanh âm cất lên :

-Bất tất phải rút kiếm.

Một người đứng ngoài cửa sổ mỉm cười nói tiếp :

-Nếu có rượu rót một chung thì hay hơn.

Diệp Cô Thành từ từ buông kiếm xuống. Hắn đã nghe rế thanh âm người kia,

biết là Lục Tiểu Phụng.

Diệp Cô Thành miễn cưỡng đứng lên mà đứng thẳng người, kéo áo che vết

thương, chỉnh đốn lại bộ mặt thản nhiên, rảo bước ra mở cửa.

Lục Tiểu Phụng mimr cười nhìn hắn hỏi :

-Chắc Diệp huynh không ngờ tại hạ đến đây ?

Diệp Cô Thành không nói gì, xoay mình trở vào ngồi xuống chiếc ghế độc nhất

thủng thắng đáp :

-Công tử đừng tới đây thì phải. Trong này không có rượu đâu.

Lục Tiểu Phụng mỉm cười nói :

-Không có rượu nhưng có bạn.

Hai tiếng " có bạn " chàng nói cũng như một chung đầy nhiệt tửu chảy vào trong

cổ họng Diệp Cô Thành, trôi xuống ngực.

Đột nhiên hắn cảm thấy máu trong ngực nóng lên nhưng hắn vẫn dựng mặt lạnh

lùng đáp :

-Trong này cũng không có bạn, chỉ có một tay kiếm thủ giết người.

Lục Tiểu Phụng nói :

-Kiếm thủ giết người cũng có thể là bạn.

Cái ghế duy nhất tuy bị chiếm cứ rồi, Lục Tiểu Phụng cũng không chịu đứng.

Chàng dời ngọn đèn qua chỗ khác lại đẩy cuốn kinh vàng và thanh thiết kiếm ra

xa, ngồi lên bàn hỏi :

-Diệp huynh không coi tại hạ là bạn thì sao lại đặt kiếm xuống bàn ?

Diệp Cô Thành không nói gì, ngưng thần nhìn chàng. Làn sương lạnh trên mặt

hắn tựa hồ bắt đầu tiêu tan.

Con người đến lúc sơn cùng thuỷ tận đột nhiên phát giác ra mình có bạn là một

cảm giác tuyệt đối không có thứ gì để thay vào, cả tình ái cũng không thay được.

Diệp Cô Thành trầm mặc hồi lâu rồi thủng thắng hỏi :

-Dường như công tử trước kia không muốn kết bạn với ta ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Vì trước kia Diệp huynh khét tiếng thiên hạ. Trên đời Bạch Vân thành chúa còn

ai kết bạn được ?

Diệp Cô Thành môi miệng cứng đơ hỏi :

-Bây giờ thì sao ?

Lục Tiểu Phụng thở dài đáp :

-Trước khi quyết chiến đáng lý Diệp huynh không nên giao thủ với hạng người

như Đường Thiên Nghi, Diệp huynh nên biết ám khí của Đường môn tuyệt không

thuốc nào giải được.

Diệp Cô Thành biết sắc hỏi :

-Công tử biết nhiều nhỉ ?

Hắn trầm mặc một lúc rồi thủng thẳng nói tiếp :

-Sự thực Diệp mỗ không muốn giao thủ với hắn.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Nhưng Diệp huynh...

Diệp Cô Thành ngắt lời :

-Nhưng hắn đến kiếm ta nhất định bức bách ta phải rút kiếm. Hắn nói là thừa cơ

hắn vắng nhà, ta đến trêu cợt vợ hắn.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Dĩ nhiên Diệp huynh không có chuyện đó ?

Diệp Cô Thành cười lạt.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Đã không thế sao không giải thích ?

Diệp Cô Thành hỏi lại :

-Nếu công tử là ta thì có giải thích không ?

Lục Tiểu Phụng thở dài.

Chàng thừa nhận mình gặp phải chuyện này cũng nhất định không giải thích, vì

vậy là một chuyện không đáng giải thích mà cũng chẳng có cách nào giải thích.

Chàng hỏi :

-Thế là Diệp huynh phải rút kiếm ư ?

Diệp Cô Thành đáp :

-Dĩ nhiên ta đành rút kiếm.

Lục Tiểu Phụng nói :

-Nhưng tại hạ vẫn không hiểu ở chỗ với kiếm pháp của Diệp huynh thì Đường

Thiên Nghi làm gì có cơ hội đả thương được ?

Diệp Cô Thành lạnh lùng nói :

-Chính ra hắn không có cơ hội.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Nhưng Diệp huynh đã bị thương ?

Diệp Cô Thành nắm tay lại hồi lâu mới hằn học nói :

-Vụ này ta không muốn nói ra. Đáng lý hắn không có cơ hội động thủ nhưng lúc

ta rút kiếm, đột nhiên một hồi còi trúc kỳ quái nổi lên.

Lục Tiểu Phụng biến sắc hỏi :

-Rồi Diệp huynh lập tức phát hiện ra con rắn độc phải không ?

Diệp Cô Thành đứng phắt dậy hỏi lại :

-Sao công tử biết thế ?

Lục Tiểu Phụng cũng nắm tay đáp :

-Cùng một ngày hôm nay, tại hạ có hai người bạn chết về rắn độc và một người

nữa còn nằm liệt giường không rế sống hay chết.

Diệp Cô Thành cặp mắt thu nhỏ lại, từ từ ngồi xuống.

Cả hai người trong lòng đều hiểu rế vụ này có kẻ ám hại nhưng không ai hiểu kẻ

âm mưu là người nào ? Tại sao họ lại làm như thế ?

Lục Tiểu Phụng trầm ngâm nói :

-Người được lợi nhất là Tây Môn Xuy Tuyết.

Diệp Cô Thành gật đầu.

Lục Tiểu Phụng nói :

-Nhưng kẻ hại Diệp huynh tuyệt không phải Tây Môn Xuy Tuyết.

Diệp Cô Thành đáp :

-Ta biết lắm. Ta tin rằng y tuyệt chẳng phải là kẻ tiểu nhân vô sỉ như vậy.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Diệp huynh tin chắc rồi chứ ?

Diệp Cô Thành đáp :

-Hạng tiểu nhân đê hèn như vậy tuyệt đối không thể luyện thành kiếm pháp

tuyệt thế cao siêu.

Lục Tiểu Phụng thở phào một cái nói :

-Không ngờ Diệp huynh lại là người tri kỷ của Tây Môn Xuy Tuyết.

Diệp Cô Thành ngưng thần nhìn thanh kiếm trên bàn thủng thắng đáp :

-Không phải ta hiểu rế người y mà là thanh kiếm của y.

Lục Tiểu Phụng nhìn thẳng vào mặt Diệp Cô Thành nói :

-Có thể cả hai vị vốn là người như vậy.

Diệp Cô Thành không thừa nhận cũng không phủ nhận.

Hai thanh kiếm cao siêu tuyệt thế, hai nhân vật cũng cao siêu tuyệt thế thì sao lại

chẳng thương tiếc nhau ?

Lục Tiểu Phụng thở dài nói :

-Xem ra trên đời chẳng những chỉ có nhưng bạn hữu tri âm mà cả cừu địch cũng

có tri âm.

Dĩ nhiên là có nhưng cừu địch tri âm khó lòng tìm được mà thôi.

Diệp Cô Thành đột nhiên hỏi :

-Nghe nói nhiều người đã đánh cá nhất định ta thắng phải không ?

Lục Tiểu Phụng nhăn nhó cười đáp :

-Hiện giờ họ vẫn đặt vào bàn bảy đồng ăn một là Diệp huynh sẽ thắng.

Diệp Cô Thành khoé mắt lộ vẻ suy nghĩ sâu xa hỏi :

-Trong bọn đánh cá cũng có người đặt cuộc Tây Môn Xuy Tuyết thắng chứ ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Đuíng thế !

Diệp Cô Thành nói :

-Nếu ta thất bại thì bọn người này ngồi yên mà thu được lợi lớn.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Diệp huynh có nghĩ rằng kẻ hãm hại Diệp huynh là người cá Tây Môn Xuy

Tuyết thắng ?

Diệp Cô Thành hỏi lại :

-Công tử không nhận xét như vậy ư ?

Lục Tiểu Phụng không đáp.

Tuy chàng không nói ra nhưng trong lòng biết rằng không phải vì người kia

chẳng những hãm hại Diệp Cô Thành mà còn hại Tôn lão gia, Công Tôn đại nương

và ¢u Dương Tình. Chàng cho là kẻ âm mưu còn mưu đồ chuyện đáng sợ hơn, mục

đích cao lớn hơn chứ không phải chỉ vì muốn thắng trong cuộc đánh cá mà thôi.

Diệp Cô Thành lại đứng lên ra mở cửa sổ nhìn trăng tỏ lẩm bẩm :

-Bây giờ đã sang ngày mười bốn tháng chín rồi.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Chẳng lẽ Diệp huynh định ứng chiến đúng kỳ hạn ?

Diệp Cô Thành hỏi lại :

-Công tử cho ta là người thất ước được chăng ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Nhưng Diệp huynh đang bị thương...

Diệp Cô Thành lại cười, nụ cười rất thê lương hỏi :

-Thương thế không chữa được mình cũng phải đúng hẹn. Đã chết thì chết về lưỡi

kiếm của Tây Môn Xuy Tuyết chẳng là một điều rất khoan khoái hay sao ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Các vị có thể thay đổi ngày chiến đấu.

Diệp Cô Thành qủa quyết nói :

-Không thay đổi được.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Tại sao vậy ?

Diệp Cô Thành đáp :

-Trong đời ta đã nói câu gì chưa từng thay đổi bao giờ.

Lục Tiểu Phụng nói :

-Diệp huynh đừng quên đã thay đổi một lần.

Diệp Cô Thành đáp :

-Cái đó có nguyên nhân đặc biệt.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Nguyên nhân gì ?

Diệp Cô Thành xịu mặt đáp :

-Công tử không cần biết.

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Tại hạ nhất định muốn biết.

Diệp Cô Thành cười lạt.

Lục Tiểu Phụng nói :

-Vì chẳng những tại hạ là bạn của Tây Môn Xuy Tuyết mà lại là bạn của Diệp

huynh nên có quyền biết tới.

LỤC TIỂU PHỤNG 3 - TIỀN CHIẾN HẬU CHIẾN

Nhẹ Bề Sinh Tử, Nặng Mối Sinh Ly

Diệp Cô Thành từ từ khép cửa sổ rồi lại mở ra.

Ngoài cửa sổ vẫn còn vầng trăng tỏ như cũ.

Diệp Cô Thành vẫn không quay đầu lại tựa hồ hắn không muốn để Lục Tiểu

Phụng ngó thấy vẻ mặt của hắn.

Sau một lúc lâu đột nhiên hắn hỏi :

-Công tử biết y có con rồi chứ ?

Lục Tiểu Phụng nhảy bổ lên la thất thanh :

-Diệp huynh bảo sao ?

Diệp Cô Thành không nhắc lại vì hắn biết Lục Tiểu Phụng nghe rõ rồi.

Dĩ nhiên Lục Tiểu Phụng đã nghe rõ nhưng chàng không thể tin được, chàng lại

hỏi :

-Diệp huynh bảo Tây Môn Xuy Tuyết có con rồi ư ?

Diệp Cô Thành gật đầu.

Lục Tiểu Phụng lại hỏi :

-Tôn Tú Chân mang thai hay sao ?

Diệp Cô Thành gật đầu.

Lục Tiểu Phụng kinh dị khôn tả.

Người đàn ông trước khi quyết dấu sinh tử mà biết người yêu mang thai trong

bụng đứa con mình dĩ nhiên phải thu xếp.

Lục Tiểu Phụng tỉnh ngộ nói :

-Té ra y yêu cầu Diệp huynh thay đổi kỳ hẹn vì y cần sắp đặt cuộc sống cho Tôn

Tú Chân, y không nắm chắc được phần thắng.

Diệp Cô Thành đáp :

-Y là nam nhân có trách nhiệm, lại biết rất nhiều người thù nghịch mình.

Lục Tiểu Phụng nói :

-Nếu y chết về tay Diệp huynh, dĩ nhiên những kẻ thù của y chẳng để nữ nhân

và hài nhi được sống yên lành.

Diệp Cô Thành đáp :

-Suốt đời y không yêu cầu ai chuyện gì, dù y chết cũng không muốn năn nỉ

người bảo vệ thê tử cho mình.

Lục Tiểu Phụng nói :

-Vì thế y xin Diệp huynh hoãn lại một tháng để y sắp đặt xong hậu sự của mình.

Diệp Cô Thành hỏi :

-Nếu công tử là ta, công tử có ưng thuận không ?

Lục Tiểu Phụng thở dài. Bây giờ chàng mới hiểu vì lẽ gì Tây Môn Xuy Tuyết

đột nhiên mất biến. Dĩ nhiên y cần tìm một nơi tuyệt đối bí mật để an trí vợ con,

nhất là cho Tôn Tú Chân được bình yên lúc sinh ra nó.

Nơi đó dĩ nhiên không một người nào biết được.

Diệp Cô Thành ngửng đầu trông chiều trời lẩm nhẩm :

-Nguyệt viên chi dạ, Tử kim chi điên.

Lục Tiểu Phụng không nhịn được hỏi :

-Nguyệt viên chi dạ đổi sang đêm hôm khác cũng trăng tròn còn Tử kim chi điên

thì đổi đi đâu.

Diệp Cô Thành lại trầm ngâm hồi lâu mới đáp :

-Đổi làm Tử Cấm Chi Điên.

Lục Tiểu Phụng động dung hỏi :

-Tử Cấm Chi Điên ư ? Cũng là Tử Kim Thành chứ gì ?

Diệp Cô Thành đáp :

-Đúng thế.

Lục Tiểu Phụng biến sắc nói :

-Các vị vào Tử Cấm Thành lên nóc Thái Hòa điện quyết chiến chăng ?

Điện Thái Hòa tức Kim Loan Điện cũng ở trong Tử Cấm Thành là một tòa đại

điện cao nhất.

Tử Cấm Chi Điên dĩ nhiên là trên nóc điện Thái Hòa. Điện này cao mấy chục

trượng. Trên nóc nhà lợp ngói pha lê nhẵn bóng. Người lên đó khó như lên trời.

Huống chi đó là nơi Hoàng đế để bách quan vào triều kiến. Cách phòng vệ rất

thâm nghiêm có thể nói khắp thiên hạ không nơi nào bì kịp.

Hai người lại lựa nơi khó khăn này để quyết chiến khiến Lục Tiểu Phụng không

nhịn được thở dài nói :

-Các vị thật là lớn mật !

Diệp Cô Thành hững hờ đáp :

-Nếu công tử kinh hãi thì bất tất phải đi làm chi.

Lục Tiểu Phụng tỉnh ngộ hỏi :

-Các vị chọn nơi này vì mục đích không muốn cho người ta vào coi chăng ?

Diệp Cô Thành đáp :

-ít ra cuộc chiến này không phải vì mục đích để người ta coi.

Lục Tiểu Phụng lại không nhịn được hỏi :

-Vậy thì vì mục đích gì ?

Diệp Cô Thành đáp :

-Vì y là Tây Môn Xuy Tuyết và ta là Diệp Cô Thành.

Dây không phải là câu trả lời nhưng cũng đủ thuyết minh tất cả. Tây Môn Xuy

Tuyết và Diệp Cô Thành trong số mạng đã thua sẵn phải có một phen so tài cao

thấp thì không cần đến lý do nào khác nữa.

Hai tên kiếm khách cao ngạo nhất đời khác nào hai ngôi sao sa khi đụng nhau

tất tóe lửa kinh thiên động địa mà tia lửa này tuy chỉ chớp mắt đã tan biến nhưng

còn sáng tỏ muôn đời.

Trăng tỏ sao thưa, đêm khuya càng lạnh.

Diệp Cô Thành thủng thẳng hỏi :

-Những cái gì công tử muốn biết bây giờ biết hết rồi sao còn chưa đi ?

Lục Tiểu Phụng chưa chịu đi ngay hỏi lại :

-Ngoài tại hạ còn người nào khác biết nơi quyết chiến của hai vị chưa ?

Diệp Cô Thành lạnh lùng đáp :

-Ta chưa nói với ai và không bạn hữu nào khác.

Thanh âm hắn tuy lạnh lẽo nhưng câu nói này lại nóng như lửa.

Diệp Cô Thành đã thừa nhận Lục Tiểu Phụng là bạn. lại là người bạn duy nhất.

***

Trước lúc bình minh. Lúc này vũ trụ vừa tối vừa giá lạnh hơn lúc nào hết.

Lục Tiểu Phụng hứng gió chạy về phía trước, ngực chàng vẫn nóng bừng.

Chàng thích bạn, quý bạn và hiểu giá trị của bạn không ai bằng.

Chàng nhất định nghĩ cách giải cứu Diệp Cô Thành lại nghĩ cách giải cứ ¢u

Dương Tình. Nhưng hiện giờ chàng chưa có cách nào.

Sáng sớm ngày mười bốn tháng chín, Lý Yến Bắc ở trong công quán thứ mười

ba đó ra. Hắn rảo bước chạy trên đường sương mù mờ mịt.

Bước chân hắn tuy rất dài nhưng lộ vẻ trầm trọng. Lưng hắn vẫn thắng thắn

nhưng mặt hắn ra chiều mỏi mệt.

Suốt đêm qua Lý Yến Bắc không ngủ.

Mười một năm nay sáng nào cũng vậy, lúc tinh sương hắn đã đi tản bộ, theo sau

là một đoàn người rất đông. Nhưng bữa nay không có một ai theo hắn.

Vừng thái dương chưa mọc. Những hạt sương động trên lá cây bữa nay lạnh hơn

mọi ngày, tưởng chừng trời sắp xuống tuyết.

ở miền Bắc mùa đông bao giờ cũng đến sớm hơn.

Đối với Lý Yến Bắc, mùa đông đã đến trong lòng hắn rồi.

Giữa lớp sương mù buổi sớm, phái đối diện cũng có người đang thượng lộ đi tới.

Lý Yến Bắc chưa nhìn rõ mặt, mắt đã sáng lên hỏi :

-Lục Tiểu Phụng đấy ư ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Chính là tại hạ.

Chàng dừng bước dưới gốc cây vừa chờ hắn lại gần vừa nói :

-Ngày nào mỗi sáng đều dậy sớm ra ngoài chạy một vòng nhất định sẽ sống lâu

hơn.

Chàng vừa nói vừa cười nhưng tiếng cười không dòn dã.

Lý Yến Bắc hỏi :

-Công tử đi bên ngoài đã lâu chưa ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Mới chừng nửa giờ.

Lý Yến Bắc hỏi :

-Sao lại không tiến nữa ?

Lục Tiểu Phụng lại cười gượng đáp :

-Tại hạ sợ rồi.

Lý Yến Bắc kinh ngạc nhìn chàng hỏi :

-Công tử sợ ư ? Công tử mà cũng có lúc sợ hãi là nghĩa làm sao ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Có chứ. Thường thường có luôn.

Lý Yến Bắc hỏi :

-Công tử sợ gì ?

Hắn không chờ Lục Tiểu Phụng trả lời lại nói tiếp :

-Công tử không dám đi gặp ¢u Dương Tình ư ?

Lục Tiểu Phụng gật đầu.

Lý Yến Bắc vỗ vai chàng nói :

-¢u Dương Tình còn sống. Coi bề ngoài y trúng độc nặng nhưng không có gì

nghiêm trọng.

Lục Tiểu Phụng thở phào một cái hỏi :

-Bữa nay Lý gia đi có một mình thôi ư ?

Lý Yến Bắc gật đầu, ra chiều mỏi mệt uể oải đáp :

-Bữa nay người ta đều có việc riêng phải làm.

Lục Tiểu Phụng nói :

-Như vậy Lý gia cũng không nên đi.

Lý Yến Bắc gượng cười không nói gì.

Lục Tiểu Phụng lại nói :

-Hôm qua đã xẩy chuyện, bữa nay Lý gia nên thận trọng.

Lý Yến Bắc lẳng lặng sóng vai Lục Tiểu Phụng mà đi.

Hắn đi được một đoạn đường bỗng lên tiếng :

-Mười một năm nay sáng sớm nào Lý mỗ cũng chạy một vòng quanh khu này.

Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, bất luận trời mưa to gió lớn hay nắng ráo

khô khan ngày nào Lý mỗ cũng không gián đoạn.

Khu đất này là của hắn.

Lý Yến Bắc đi trên đường phố rộng rãi mà cổ kính, trong lòng đầy kiêu ngạo

cùng thỏa mãn, chẳng khác viên đại tướng đi duyệt binh hay bậc đế vương đi tuần

du quốc thổ của mình.

Lục Tiểu Phụng đã hiểu cảm giác của hắn, chàng nói :

-Nếu tại hạ là Lý gia chắc mỗi ngày cũng đi một vòng.

Lý Yến Bắc đáp :

-Nhất định là thế.

Lục Tiểu Phụng nói :

-Nhưng bữa nay phải phá lệ một lần.

Lý Yến Bắc nói :

-Công tử tuyệt hông thể bỏ qua được.

Lục Tiểu Phụng nhắc lại :

-Nhừng bữa nay...

Lý Yến Bắc ngắt lời :

-Nhất là bữa nay công tử càng không nên phá lệ.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Tại sao vậy ?

Lý Yến Bắc ngần ngừ, hắn liếc nhìn những cửa tiệm hai bên đường phố cổ kính,

trong khóe mắt tựa hồ đầy vẻ bi thương luyến tiếc. Hồi lâu hắn mới thủng thắng

nói :

-Vì bữa nay là ngày tối hậu của Lý mỗ.

Lục Tiểu Phụng kinh ngạc nhìn hắn hỏi :

-Lần tối hậu ư ? Sao lại tối hậu ?

Lý Yến Bắc không trả lời, đột nhiên hỏi lại :

-Công tử có gặp con Lý mỗ không ?

Lục Tiểu Phụng lắc đầu.

Chàng không gặp mà cũng không hiểu tại sao Lý Yến Bắc đột nhiên hỏi chuyện

này.

Lý Yến Bắc chậm rãi hỏi tiếp :

-Lý mỗ sinh mười tám đứa con, đứa nhỏ nhất mới hai tuổi. Bọn chúng đều là con

ruột của Lý mỗ.

Lục Tiểu Phụng toan hỏi thì Lý Yến Bắc lại nói tiếp :

-Năm nay Lý mỗ đã năm mươi. Coi về ngoài tuy còn tráng kiện mà thực ra già

mất rồi.

Lục Tiểu Phụng cười gượng nói :

-Lý gia chưa gì đâu. Người ta nói nam nhân từ nam chục trở đi đời người chân

chính bắt đầu.

Lý Yến Bắc muốn cười gượng cũng không được. Hắn nói :

-Nhưng Lý mỗ thì không được rồi vì Lý mỗ chẳng thể bỏ đói lũ con nhỏ của

mình.

Lục Tiểu Phụng hiểu ý hắn nhưng cũng hỏi :

-Chẳng lẽ Lý gia đã để sản nghiệp cho người ta ?

Lý Yến Bắc cúi đầu buồn rầu đáp :

-Lý mỗ nguyên cũng không muốn làm thế này nhưng bọn họ cho Lý mỗ điều

kiện rất trọng hậu.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Điều kiện gì ?

Lý Yến Bắc đáp :

-Chẳng những họ nguyện ý thừa nhận cuộc đánh cá ước định với Đỗ Đồng Hiên,

nguyện ý giải quyết vụ này cho Lý mỗ mà còn bảo đảm đưa toàn gia Lý mỗ cả già

lẫn trẻ xuống Giang Nam một cách bình yên.

Hắn nở nụ cười thê lương nói tiếp :

-Lý mỗ biết Giang Nam là nơi rất vui vẻ. Mỗi khi mùa xuân tới, cỏ xanh mọc

dài, oanh hót líu lo, lại chẳng thiếu gì đào hồng liễu biếc. Bọn nhỏ mà sinh trưởng

ở đó tất không thô tục như Lý mỗ.

Lục Tiểu Phụng nhìn hắn không nhịn được thở dài nói :

-Lý gia quả là người thô hào.

Lý Yến Bắc nhăn nhó cười nói :

Công tử chưa có con thì chẳng thể hiểu được tâm tình của người cha.

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Tại hạ hiểu lắm.

Lý Yến Bắc nói :

-Công tử đã hiểu tất cũng biết tại sao Lý mỗ lại làm việc thế này.

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Tại hạ biết rồi.

-Nếu cuộc chiến này mà Tây Môn Xuy Tuyết thất bại thì lập tức Lý mỗ bị dồn

vào ngõ bí không còn đường thoát.

Lục Tiểu Phụng hiểu lắm. Bất luận là ai đưa mười chín người con đi không phải

chuyện dễ dàng.

Lục Tiểu Phụng lại nói :

-Hôm qua sau khi gặp Diệp Cô Thành mình chẳng còn cơ hội nào thắng được.

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Không phải Lý gia thất bại mà là Tây Môn Xuy Tuyết.

Lý Yến Bắc nói :

-Nhưng y thua Lý mỗ còn thảm hại hơn nhiều.

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Tại hạ biết rồi.

Lý Yến Bắc nói :

-Nếu vậy công tử không nên trách Lý mỗ.

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Tại hạ không trách Lý gia, chỉ tiếc thay cho Lý gia mà thôi.

Lý Yến Bắc hỏi :

-Tại sao vậy ?

Lục Tiểu Phụng không đáp hỏi lại :

-Lý gia đem sản nghiệp nhường cho ai ?

Lý Yến Bắc đáp :

-Nhường cho Cố Thanh Phong.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Cố Thanh Phong là ai ?

Lý Yến Bắc đáp :

-Là một đạo sĩ.

Lục Tiểu Phụng ngạc nhiên hỏi :

-Chẳng lẽ bọn môn nhân tử đệ của Lý gia cũng đem nộp cho lão hết.

Lý Yến Bắc đáp :

-Người chân chính khống chế địa khu này không phải ở trong bang hội Lý mỗ.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Lý gia cũng không phải là bang chúa ở bang hội này ư ?

Lý Yến Bắc thở dài đáp :

-Bang chúa trong bang hội hiện giờ cũng là lão. Lý mỗ đã giao Long kỳ, lệnh

phù làm bang chúa mười năm qua cho lão trước mặt chứng nhân.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Chứng nhân do ai mời đến ?

Lý Yến Bắc đáp :

-Tuy lão mời đến nhưng đều là những bậc tiền bối mà Lý mỗ vẫn tôn kính.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Những ai vậy ?

Lý Yến Bắc đáp :

-Một vị là Mộc đạo nhân ở phái Võ Đương, một vị là Cổ Tùng cư sĩ trên núi

Hoàng Sơn. Còn một vị là nhà sư chất phác.

Lục Tiểu Phụng ngẩn người ra. Chàng kinh hãi dừng bước biến sắc nói :

-Thảo nào tại hạ không tìm thấy họ thì ra tại hạ đi rồi bọn họ quay trở lại.

Lý Yến Bắc nói :

-Lý mỗ chưa đề cập tới công tử trước mặt họ.

Lục Tiểu Phụng nói :

-Lý gia đã mời các vị làm chứng thì vụ này hết dường thay đổi rồi.

Lý Yến Bắc đáp :

-Lý mỗ cũng không nghĩ đến chuyện thay đổi vì bản tâm đã quyết định như vậy.

Hắn nhìn thẳng vào mặt Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Dường như công tử còn có điều muốn nói với Lý mỗ ?

Lục Tiểu Phụng trầm mặc hồi lâu rồi từ từ gật đầu đáp :

-Quả là tại hạ có việc muốn cảnh cáo Lý gia.

Lý Yến Bắc hỏi :

-Việc gì ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Giang Nam chẳng những là nơi thích thú mà còn là tổ người đẹp. Lý gia tới đó

rồi hay hơn hết là thành thực một chút.

Chàng mỉm cười nói tiếp :

-Một tháng ba chục ngày nếu Lý gia lại lấy ba chục cô vợ là bị đánh bể đầu.

Lý Yến Bắc cũng cười rộ, vỗ vai Lục Tiểu Phụng đáp :

-Công tử cứ yên dạ. Dù công tử chẳng nói thì nững mỹ nhân ở đó Lý mỗ cũng

dành lại cho công tử.

Lục Tiểu Phụng cười lớn nói ;:

-Nếu vậy tại hạ nhất định phải tìm tới Lý gia cho lẹ, không thì Lý gia lại biến

đổi chủ ý.

Chàng đã định nói chuyện Diệp Cô Thành mấy lần nhưng chàng lại nhẫn nại

không nhắc tới.

Lý Yến Bắc là bạn Lục Tiểu Phụng, lúc bạn sắp chia tay chàng muốn để y vui

vẻ ra đi. Nguyên tắc của chàng là không làm bạn khó chịu, hối hận lúc lên đường.

Có điều chàng nhất định phân biệt cho rõ ai là thù, ai là bạn.

Chàng hỏi :

-Lý gia định bao giờ thượng lộ ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

-Chắc còn được ở đây đến ngày mai.

Đối với tòa thành thị cổ kính thân thiết này hắn không khỏi bịn rịn khi phải từ

giã nó. Mối lưu luyến và thương cảm khôn tả lộ ra khóe mắt. Hắn nói tiếp :

-Tuy Lý mỗ đã thành người ngoài cuộc nhưng cũng muốn biết kết quả cuộc

chiến này.

Lục Tiểu Phụng từ từ gật đầu. Chàng hiểu tâm tình của Lý Yến Bắc lúc này, liền

đáp :

-Lúc Lý gia lên đường tại hạ không tiễn chân nhưng Lý gia trở lại thì bất luận

trời mưa to gió lớn, tại hạ cũng nhất định đi đón tiếp.

Chàng gượng cười nói tiếp :

-Trước nay tại hạ vốn không thích tiễn biệt.

Ly biệt khiến người ta thương cảm. Lục Tiểu Phụng tuy coi nhẹ bề sinh tử mà lại

nặng lòng trước cảnh phân ly.

Lý Yến Bắc cũng cười gượng đáp :

-Lý mỗ hiểu lầm. Lý mỗ đi chuyến này dù vĩnh viễn không trở lại nhưng công tử

có dịp tới Giang Nam, Lý mỗ nhất định đón tiếp nồng hậu.

Lục Tiểu Phụng không nói gì nữa. Chàng đi với hắn một đoạn đường, đột nhiên

cất tiếng hỏi :

-Có phải bọn Mộc đạo nhân cùng ra đi với Cố Thanh Phong ?

Lý Yến Bắc đáp :

-Đúng thế.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Bọn họ đi đâu ?

Lý Yến Bắc đáp :

-Họ đến Bạch Vân Quán. Cơm chay và rượu ở đó rất nổi tiếng.

Chùa Bạch Vân phảng phất như ở giữa từng mây trắng là một tòa kinh bích huy

hoàng, quy mô rộng lớn đầy vẻ mỹ quan.

Sương mai chưa tan hết, Bạch Vân Quán ở phía xa xa coi chẳng khác tòa cung

khuyết trên trời lơ lửng giữa tâng mây trắng.

Cổng lớn sơn đen có gắn vòng đồng đã mở rộng nhưng không ngìn thất bóng

người.

Ngọn gió sớm đem theo tiếng niệm kinh đưa ra ngoài. Hiển nhiên các đạo nhân

đang cúng lễ buổi sớm.

Nhưng trong tòa đại điện không mnột bóng người. Mấy mảnh lá vàng vừa rụng

xuống theo gió nhảy múa trong đình viện.

Lục Tiểu Phụng xuyên qua sân đi vào đại điện khói hương nghi ngút.

Dĩ nhiên chàng phát giác một đạo nhân áo xanh mũ vàng từ khuôn cửa sau đi ra.

đạo nhân đứng dưới cây ngô đồng lạnh lùng nhìn chàng.

Cây ngô đồng chẳng còn lá rụng, cảnh thu trong hậu viện càng sâu đậm.

Lục Tiểu Phụng lên tiếng ướm hỏi :

-Cố Thanh Phong chân nhân có ở đây không ?

Đạo nhân không đáp, cặp mắt lão sáng ngời giữa làn bạch vụ coi sắc như đao.

Ngọn gió thổi qua. Lục Tiểu Phụng bỗng phát giác sợi giây thao vàng buộc

chuôi kiếm cài ở sau lưng bay phất phơ trên vai đạo nhân.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Đạo trưởng phải chăng là Cố chân nhân ?

Đạo nhân vẫn không mở miệng, nét mặt thản nhiên chẳng lộ vẻ gì.

Lục Tiểu Phụng cười hì hì, miệng lẩm bẩm :

-Té ra lão đạo này tai điếc. Ta hỏi lầm người rồi.

Đạo nhân không điếc, đột nhiên cười lạt nói :

-Thí chủ không hỏi lầm người đâu nhưng đến không đúng chỗ.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

-Đây không phải Bạch Vân Quán ư ?

Đạo nhân đáp :

-Phải rồi.

Quay lại  ll Xem tiếp


Facebook: Hỗi trợ trực tuyến
Email: BigBang3G@gmail.com