Hào kiệt mang ơn kẻ giết mình
Chàng không thể trả lời được mà cũng không giải thích được . Thật là
những câu hỏi khó tìm đáp án , khó tìm giải thích mà cũng không ai phán
đoán được .
Lục Tiểu Phụng không thể giải đáp , không thể quyết đoán . Người di động
rất chậm chạp nhưng lưỡi kiếm biến đổi rất mau lẹ . Vì hai người sử kiếm đều
có thể theo ý mình .
Người ngoài coi vào cuộc chiến này tựa hồ chẳng có gì kịch liệt cũng
chẳng có gì hay ho .
Bọn Nguy Tử Vân , Đồ Phương , ân Kiện ân , Đinh Ngạo đều toát mồ hôi
lạnh
Bốn nhân vật này đều là kiếm khách hạng nhất đương thời . Bọn chúng
nhìn ra được chỗ biến hóa về kiếm thuật này theo ý muốn thì đúng là môn võ
công đến trình độ tối cao vô thượng .
Tây Môn Xuy Tuyết tựa hồ không phải là đối thủ của Diệp CÔ Thành .
Thanh kiếm trong tay Diệp CÔ Thành mỗi khi biến hóa đều là chiêu kiếm
quyết thắng .
Nhưng kiếm và người của hai đối thủ đã hợp một . Đó là tâm kiếm .
Lòng bàn tay Lục Tiểu Phụng đột nhiên toát mồ hôi lạnh . Chàng phát
giác thế kiếm biến hóa của Tây Môn Xuy Tuyết tuy bền ngoài coi rất linh hoạt
mà thực sự lại đờ đẫn hay ít ra cũng không linh hoạt bằng Diệp CÔ Thành .
Thế kiếm của Diệp CÔ Thành tựa hồ cơn gió ngoài đám mây trắng .
Kiếm của Tây Môn Xuy Tuyết dường như bị trói buộc bằng sợi dây vô
hình . Sợi dây vô hình đó là vợ con y , là gia đình y , là tình cảm của y mà
không ai ngó thấy .
Lục Tiểu Phụng đã nhận định và phỏng đoán những thế kiếm biến hóa còn
tiếp tục thiu chỉ hai mươi hiệp nữa là mũi kiếm của Diệp CÔ Thành có thể
đâm vào cổ họng Tây Môn Xuy Tuyết .
Diễn biến hai mươi lần phỏng được bao lâu ? Thường khi xảy ra trong
nháy mắt .
Đầu ngón tay Lục Tiểu Phụng đã lạnh như băng tuyết .
Hiện giờ bất luận là ai cũng chẳng có cách nào biến cải được vận mệnh .
Lục Tiểu Phụng không thể biến cải được , chính Tây Môn Xuy Tuyết cũng
không biến cải được .
Diệp CÔ Thành và Tây Môn Xuy Tuyết hiện giờ chỉ còn cách nhau trong
gang tấc .
Cả hai thanh kiếm đều vận toàn lực phóng ra .
Chiêu kiếm tối hậu này là nhát kiếm quyết định kẻ thắng người bại .
Đến bây giờ Tây Môn Xuy Tuyết mới phát giác chiêu kiếm của mình đã
Khỉ kiếm của Tây Môn Xuy Tuyết đã đâm tới trước ngực Diệp CÔ Thành
thì tấc kiếm của Diệp CÔ Thành đã xuyên thủng cổ họng Tây Môn Xuy Tuyết
Vận mệnh tới nơi , Tây Môn Xuy Tuyết chẳng thế không chấp nhận .
Nhưng giữa lúc ấy ,đột nhiên Tây Môn Xuy Tuyết phát giác ra mũi kiếm
của Diệp CÔ Thành trệch ới thành thiên lệch . Dù sự thiên lệch chỉ một , hai
tấc cũng là sự cách biệt giữa cái sống và cái chết của con người .
Tại sao lại xây sự sai trật lệch lạc này ?
Phải cháng vì Diệp CÔ Thành đã nhận ra cái sống và cái chết của mình chỉ
là một ,chẳng còn sự cách biệt nào nữa ?
Lưỡi kiếm lạnh như băng . Mũi kiếm càng lạnh hơn đâm vào trước ngực
Diệp CÔ Thành .
Tây Môn Xuy Tuyết còn cảm giác được mũi kiếm đã đụng vào trái tim
Diệp CÔ Thành .
Diệp CÔ Thành cảm thấy một nỗi đau đớn kỳ dị . Mối đau đớn này khác
nào ngó thấy người tình nhân mới yêu nằm chết trên giường bệnh .
Cái đau đớn này không hẳn là đau đớn mà còn là mối hoảng sợ , mối
hoảng sợ của kẻ tuyệt vọng .
Diệp CÔ Thành lại nhận biết những cái vui vẻ , cái tốt đẹp trong sinh
mạng mình chỉ còn nháy mắt là kết thúc .
Sinh mạng của Diệp CÔ Thành sắp kết thúc , kết thúc dưới lưới kiếm của
Tây Môn Xuy Tuyết .
Nhưng Diệp CÔ Thành đối với Tây Môn Xuy Tuyết tuyệt không một chút
oán hận .
Cảm giác của Diệp CÔ Thành là sự cảm kích vĩnh viên không một người
nào hiểu được .
Trong chớp mắt tối hậu này mũi kiếm của Tây Môn Xuy Tuyết chậm lại
và chuẩn bị thu hồi chiêu sát thủ trí mạng .
Diệp CÔ Thành ngó thấy tác động cũng như tâm thần Tây Môn Xuy Tuyết
Y nhận ra Tây Môn Xuy Tuyết không muốn giết mình mà phải giết mình
vì Tây Môn Xuy Tuyết cũng hiểu Diệp CÔ Thành muốn chết về lưỡi kiếm của
Diệp CÔ Thành đằng nào cũng chết , d nhiên y muốn chết lưỡi kiếm của
Tây Môn Xuy Tuyết .
Diệp CÔ Thành chết về lưỡi kiếm của Tây Môn Xuy Tuyết ít ra cũng vinh
dự hơn chết về bất cứ tay ai .
Tây Môn Xuy Tuyết đã hiểu thế nên y thành toàn cho Diệp CÔ Thành .
Diệp CÔ Thành cũng vì thế mà cảm kích Tây Môn Xuy Tuyết .
Sự cảm thông và mối động tình này chỉ phát sinh ra giữa những bậc anh
hùng tuyệt thế .
Tong chớp nhoáng này , hai luồng mục quang của hai người tiếp xúc với
nhau . Diệp CÔ Thành muốn tự đáy lòng thốt ra câu :
- Cảm tạ ông bạn .
Câu này tuy không do miệng Diệp CÔ Thành thốt ra nhưng mục quang y
đã nói lên rồi .
Diệp CÔ Thành còn hiểu Tây Môn Xuy Tuyết đã hiểu mình rồi mới ngã
lăn ra .
***
Vừng trăng tỏ lặn rồi . Bao nhiêu tinh tú cũng biến hết .
Phương Đông đã hé ánh bình minh .
Người kiếm khách tuyệt thế vô song té xuống rồi .
Thanh danh của y từ nay có tiêu tan không ?
Một áng mây trắng bên trời bay lại tựa hồ tỏ kinh ý tối hậu với người
kiếm khách tuyệt thế .
ánh bình minh tuy đã rạng đông mà vùng trời đất vẫn còn lạnh lẽo tối tăm
Sắc mặt Diệp CÔ Thành lúc này phảng phất lộ ra một tia bình minh lạnh
lẽo mông lung cả thần bí .
Trên lưỡi kiếm còn giọt máu tối hậu .
Tây Môn Xuy Tuyết khẽ thổi cho rớt xuống . Y ngửng đầu nhìn bốn phía :
một vùng thiên địa bao la bát ngát khiến y nảy ra nỗi lòng thê lương tịch
mịch không bút nào tả xiết .
Tây Môn Xuy Tuyết cất kiếm ới , bồng thi thể Diệp CÔ Thành lên .
Thanh kiếm của y đã lạnh lùng ,cái chết của Diệp CÔ Thành càng lạnh hơn
nhưng cũng chưa lạnh bằng trái tim Tây Môn Xuy Tuyết .
Cuộc chiến kinh thiên động địa đã qua .
Kẻ cừu địch đáng tôn kính hơn cả bằng hữu đã chết dưới lưỡi kiếm của y .
Trên cõi đời này còn có thứ gì làm cho trái tim cùng huyết mạch nóng trở
lại được chăng ?
Tây Môn Xuy Tuyết đã quyết tâm vĩnh viễn cất dấu thanh kiếm của mình
cũng như vĩnh viễn cất dấu thi thể của Diệp CÔ Thành .
Bất luận trường hợp nào y cũng không thể để bất ai xâm phạm vào hai thứ
đó
Đinh Ngạo đột nhiên xông ra vung kiếm cản đường lớn tiếng :
- ông bạn không thể đem người này ới được , bất luận y còn sống hay đã
chết rồi .
Tây Môn Xuy Tuyết chẳng buồn để mắt ngó đối phương lần nào .
Đinh Ngạo lại nói :
- Người này là khâm phạm của triều đình . Người thu thi thể cũng bị tội
đồng lõa .
Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :
- Tướng quân muốn giữ tại hạ chăng ?
Đinh Ngạo cười lạt hỏi lại :
- Chẳng lẽ ta không giữ được ư ?
Tây Môn Xuy Tuyết trán nổi gân xanh .
Đinh Ngạo nói :
- Tây Môn Xuy Tuyết và Diệp CÔ Thành song kiếm liên thủ hoặc giả
trong thiên hạ không còn ai chống lại được . Nhưng đáng tiếc Diệp CÔ Thành
chết rồi . Hơn nữa đây còn ba ngàn quân cấm vệ .
Hắn vừa dứt lời bỗng nghe sau lưng có tiếng cười .
Một người cười nói :
- Diệp CÔ Thành chết rồi nhưng Lục Tiểu Phụng còn sống đây .
Đinh Ngạo quay phắt lại quát hỏi :
- ông bạn muốn sao bây giờ ?
Lục Tiểu Phụng hững hờ đáp :
- Tại hạ chỉ nhắc nhở tướng quân cả Tây Môn Xuy Tuyết lẫn Diệp CÔ
Thành đều là bạn hữu của tại hạ .
Đinh Ngạo hỏi :
- ông bạn o bế cả tên tòng phạm của triều đinh hay sao ? ông bạn có hiểu
như thế là phạm tội gì không ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Tại hạ chỉ biết một điểm .
Đinh Ngạo hỏi :
- Điểm gì ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Tại hạ chỉ biết việc nào không nên làm là quyết không làm . Còn việc nào
nên làm bị bẻ đầu cũng chẳng sao .
Đinh Ngạo biến sắc .
Đồ Phương , ân Kiện ân cũng xông tới . Bọn thị vệ giương cung , đao
kiếm rút khỏi vỏ , chỉ còn chờ lệnh là động thủ .
Đột nhiên một người nữa lại vọt tới lớn tiếng :
- Các vị có ba ngàn quân cấm vệ thì Lục Tiểu Phụng ít ra cũng còn một
người bạn mà lại là người bạn không sợ chém đầu .
Người này chính là Bốc Cự .
Mộc đạo nhân cũng nói heo :
- Bần đạo tuy là người ngoại tục nhưng cũng có bạn là người ngoài phàm
tục
Lão quay lại nhìn nhà sư chất phác hỏi :
- còn hòa thượng thì sao ?
Nhà sư chất phác trợn mắt lên đáp :
- Đạo sĩ có bạn sao hòa thượng lại không có bạn được ?
Nhà sư giương mắt lên nhìn Tư Không Trích Tinh hỏi :
- Cònthíchủ?
Tư Không Trích Tinh thở dài đáp :
- Nơi đây các vị thị vệ đại lão gia chẳng những đều là cao thủ mà lại là
quan lớn . Kẻ tiểu nhân như tại hạ rất sợ quan nên ...
Mộc đạo nhân hỏi :
- Nên làm sao ?
Tư Không Trích Tinh nhăn nhó cười đáp :
- Tại hạ không muốn thừa nhận Lục Tiểu Phụng là bạn nhưng đáng tiếc tại
hạ chẳng có cách gì lại không thừa nhận .
Mộc đạo nhân nói :
- Hay lắm !
Tư Không Trích Tinh nói :
- Không hay đâu . Giả tý mấy vị muốn giữ Tây Môn Xuy Tuyết chắc Lục
Tiểu Phụng cũng không chịu phải không ?
Mộc đạo nhân đáp :
- Phải rồi !
Tư Không Trích Tinh hỏi :
- Mặt khác bọn họ muốn đối phó với Lục Tiểu Phụng , phải chăng chúng
ta cũng không chịu ?
Mộc đạo nhân đáp :
- Đúng thế .
Tư Không Trích Tinh hỏi :
- Nếu vậy bọn ta nhất định chống lại hay sao ?
Mộc đạo nhân mặc nhiên thừa nhận .
Tư Không Trích Tinh nói :
- Tại ha vừa đếm rồi . Nếu chúng ta động thủ với họ thì mỗi người phải đối
phó với ba trăm mười bảy tên .
Gã thở dài nói tiếp :
- Song chưởng khôn địch bốn tay . Hai tay phải chọi với hơn sáu trăm tay ,
nhất định không ngon đâu .
Mộc đạo nhân đột nhiên cười nói :
- Ngươi đừng quên ngươi đã có ba tay .
Tư Không Trích Tinh cười một cách hồn nhiên .
ở dưới chân Thiên Tử ngay trong thành Tử Cấm lại trước mắt rừng thương
núi đao , bọn này vẫn cười một cách ung dung .
Đinh Ngạo cùng đồng bọn không khỏi khẩn trương . Nhất là bọn thị vệ
tưởng chừng trước mặt đại địch .
Cuộc chiến này nếu diễn ra thật sự thì hậu quả khó mà lường được .
Thế sự hơn nhau một trận cười
Xem chừng cuộc chiến này chẳng không khai diễn .
Nguy Tử Vân sắc mặt trầm trọng , hai tay nắm lại thủng thẳng nói :
- Các vị đều là võ lâm gia , tại hạ vẫn đem lòng ngưỡng mộ từ lây bản ý
không dám vô lễ nhưng vì trách nhiệm . . .
Lục Tiểu Phụng ngắt lời :
- Bọn tại hạ đã hiểu ý các hạ và cũng mong các hạ hiểu lòng cho .
Nguy Tử Vân nói :
- Xin công tử cho hay .
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Bọn tại hạ có kẻ thích tiền , có người thích gái , lại có người tham sinh uý
tử nhưng khi kết giao bằng hữu thì lại coi bạn là trọng hơn hết .
Nguy Tử Vân trầm mặc hồi lâu thở dài nói :
- Tại hạ hiểu rồi . Nhưng còn có một việc công tử cũng nên hiểu cho .
Lục Tiểu Phụng " ủa " lên một tiếng .
Nguy Tử Vân hỏi :
- Kết quả cuộc chiến này sẽ đi đến chỗ Lưỡng Bại Câu Thương gây nên
hoàn cảnh thê thảm không nỡ nhìn vào . Trách nhiệm đó do ai gánh vác ?
Lục Tiểu Phụng không đáp . Lòng chàng cũng rất trầm trọng .
Nguy Tử Vân đảo mắt nhìn quanh thở dài sườn sượt nói :
- Bất luận trách nhiệm do ai gánh vác , xem chừng cuộc chiến này không
tài nào tránh khỏi cũng không ai ngăn cản được rồi .
Lục Tiểu Phụng trầm ngâm một lúc rồi thủng thẳng đáp :
- Hoặc giả có một nhân vật cản trở được .
Nguy Tử Vân hỏi :
- Ai ?
Lục Tiểu Phụng nhìn vào chỗ sau trong Hoàng thành , mắt chiếu ra những
tia kỳ quang .
Giữa lúc ấy , dưới đại điện một người lớn tiếng hô :
- Có thánh chỉ .
Một tên nội giám mặc áo bào tay bưng chiếu văn lật đật ới tới .
Quần hào đứng lên lại quỳ xuống nóc điện để nghe tuyên chiếu .
Huỳnh y nội giám cất tiếng đọc :
" Phụng thiên thừa vận , Thiên Tử chiếu rằng :
Lục Tiểu Phụng lập tức đến Nam thư phòng . Còn ngoài ra mọi hạng
người lập tức rút lui ra khỏi hoàng cung " .
Thiên Tử đã ban chiếu quyết không tranh cãi .
Mọi hạng người tức là cả người sống lẫn người chết đều ra khỏi hoàng
thành . Thế là cuộc chiến chưa khai diễn đã kết thúc .
Ngày mười sáu tháng chín vào lúc huỳnh hôn .
Trăng lại mọc lên . Đêm nay trăng tròn hơn cả đêm rằm .
Tư Không Trích Tinh đi trên cầu Kim Ngao bước lui rồi lại bước tới không
biết bao nhiêu lần tưởng chừng gã muốn đếm trên cầu có bao nhiêu lan can
mà không đếm ra được vì trong lòng gã còn có tâm sự khác .
Gã tự hỏi :
- Sao Lục Tiểu Phụng mãi không trở ra ? Hoàng đế lưu y lại làm chi ?
Thiên oai không biết đâu mà lường , gần quân thượng như gần cọp . Lục
Tiểu Phụng vốn là người lãng mạn không chịu ràng buộc mà chần chờ ở bên
mình Hoàng đế , nói lỡ một câu làm lỡ một việc là đủ bay đầu . Về điểm này
chẳng những Tư Không Trích Tinh mà cả bằng hữu của Lục Tiểu Phụng
chẳng ai không hồi hộp mà bằng hữu của Lục Tiểu Phụng lại không phải ít .
Nguy Tử Vân đã mấy lần đi qua nghe ngóng nhưng trong Nam Thư phòng
chẳng thấy động tĩnh gì .
Không có chiếu triệu chẳng ai dám vào thư phòng . Dĩ nhiên Nguy Tử Vân
cũng vậy .
Mỗi lần thấy hắn ở trong đi ra , quần hào lại một phen xao xuyến trong
lòng .
Nguy Tử Vân đã sáu lần ở bên trong ới ra .
Tư Không Trích Tinh chạy lại hỏi :
- Có tin rồi phải không ?
Nguy Tử Vân gật đầu .
Tư Không Trích Tinh hỏi :
- Gã tiểu tử ra rồi ư ?
Nguy Tử Vân lắc đầu .
Tư Không Trích Tinh hỏi :
- Các hạ nhìn thấy gã rồi chứ ?
Nguy Tử Vân lại lắc đầu .
Tư Không Trích Tinh bực mình la lên :
- Thế thì tin tức cóc khô gì ?
Nguy Tử Vân đáp :
- Tuy Nguy mỗ chưa thấy mặt y nhưng đã nghe thấy thanh âm .
Tư Không Trích Tinh hỏi :
- Thanh âm gì ?
Nguy Tử Vân đáp :
- Dĩ nhiên là tiếng cười .
Hắn cũng cười hỏi :
- Ngoài tiếng cười ông bạn còn muốn nghe thanh âm gì nữa ?
Tư Không Trích Tinh giương mắt lên hỏi :
- Tiếng cười của gã có lớn không ?
Nguy Tử Vân đáp :
- Y cười thế nào ông bạn còn hiểu rõ hơn bọn ta .
Tư Không Trích Tinh trợn mắt thật lớn hỏi :
- ở trước mặt Hoàng đế gã cũng cười như thường sao ?
Nguy Tử Vân hỏi lại :
- Ong bạn thử nghĩ coi còn việc gì y không dám làm nữa ?
Tư Không Trích Tinh thở dài đáp :
- Tại hạ nghĩ không ra .
Nguy Tử Vân nói :
- Nguy mỗ cũng không nghĩ ra .
Tư Không Trích Tinh hỏi :
- Tại hạ nghĩ không ra trong Nam thư phòng có chuyện gì vui mà gã lại
cười một mình cách khoan khoái ?
Nguy Tử Vân hạ thấp giọng xuống đáp :
- Nghe nói các vị uống rượn .
Tư Không Trích Tinh hỏi :
- Các vị là ai ?
Nguy Tử Vân đáp khẽ hơn :
- Hoàng đế và Lục Tiểu Phụng .
Tư Không Trích Tinh lại trợn mắt lên hỏi :
- Các hạ nghe ai nói vậy ?
Nguy Tử Vân đáp :
- Lúc Nguy mỗ ới qua thấy một tên tiểu thái giám bưng rượn vào .
Tư Không Trích Tinh hỏi :
- Các hạ dặn tiểu thái giám tiện vào đó nghe động tĩnh dùm hay sao ?
Nguy Tử Vân thở dài đáp :
- Nguy mỗ phải nhận lời ở bên ngoài mua đồ cho hắn mới chịu .
Tư Không Trích Tinh hỏi :
- Hắn có nghe được tin gì nữa không ?
Nguy Tử Vân đáp :
- Cho nghe được một câu .
Tư Không Trích Tinh hỏi :
- Đi mua đồ cho hắn , hắn mới nghe được một câu thì ra đắt quá nhỉ ?
Nguy Tử Vân đáp :
- Không đắt đâu . Câu này đáng tiền lắm .
Nguy Tử Vân là người rất trầm tĩnh , đến bây giờ thì y vẫn chưa chịu nói
câu đó ra .
Tư Không Trích Tinh nóng nẩy đến đổ mồ hôi vội hỏi :
- Câu ấy ai nói mà nói về việc gì ?
Nguy Tử Vân đáp :
- Câu ấy do kim khẩu của Hoàng đế nói là ngài ưng chịu một việc với Lục
Tiểu Phụng .
Tư Không Trích Tinh hỏi :
- Việc gì ?
Nguy Tử Vân đáp :
- Bất cứ việc gì cũng vậy .
Tư Không Trích Tinh hỏi :
- Lục Tiểu Phụng tuỳ tiện muốn xin việc gì Hoàng đế cũng cho ư ?
Nguy Tử Vân đáp :
- Thiên Tử vô lý ngôn . Trong thiên hạ không có việc nào là Hoàng đế
không làm được .
Tư Không Trích Tinh ngẩn người ra .
Chẳng những một mình Tư Không Trích Tinh mà những người ngồi bên
nghe câu này cũng thộn mắt ra hết .
Khắp thiên hạ đâu chẳng là đất của nhà vua , người nào mà chẳng phải
dân của nhà vua . Đấng Thiên Tử nói một lời chẳng khác gì thần thoại làm sắt
hoá vàng khiến kẻ ti tiện biến thành cao quý mà không phải chuyện thần kỳ ?
Không thiếu thời gian trôi qua đã bao lâu , Tư Không Trích Tinh thở phào
một cái hỏi :
- Tên tiểu tử đó xin việc gì ?
Nguy Tử Vân đáp :
- Không hiểu . Tiểu thái giám chỉ nghe một câu .
Tư Không Trích Tinh nói :
- Sự thực không cần ai nói tại hạ cũng đoán ra gã tiểu tử đó yêu cầu
chuyện gì ?
Nguy Tử Vân " ồ " lên một tiếng .
Tư Không Trích Tinh lại nói :
- Trong đại nội ở Hoàng cung nhất định có đủ các thứ mỹ tửu .
Nguy Tử Vân hỏi :
- Ong bạn cho là y xin rượn chăng ? Lục đại hiệp không đâu .
Một tên tiểu thái giám tiến ra . Nguy Tử Vân bước tới hỏi vài câu rồi trở
lại
Tư Không Trích Tinh hỏi lại :
- Có người nào không muốn sống chăng ?
Nguy Tử Vân đáp :
- Dù có cũng ít lắm .
Tư Không Trích Tinh hỏi :
- Rượn là mạng sống của thằng lỏi đó . Gã không đòi rượn thì còn đòi gì ?
Nhà sư chất phác đột nhiên xen vào :
- Biết đâu y không đòi mệnh chăng .
Mộc đạo nhân cười rộ nói :
- Đó là ý nghĩ của hòa thượng . Bọn bần đạo không thể lấy lòng dạ của
hòa thượng để đo bụng Lục Tiểu Phụng .
Nhà sư chất phác hỏi :
- Vậy đạo sĩ muốn gì ?
Mộc đạo nhân đáp :
- Lục Tiểu Phụng tuy là phường tửu sắc nhưng y không hồ đồ , dĩ nhiên y
phải biết có tiền mua tiên cũng được . Huống chi trước nay y vung tiền như
cỏ rác tức là y chỉ thiếu tiền .
Nhà sư chất phác thở dài nói :
- Không trách người ta bảo càng già càng tham lam . Lão đạo sĩ cũng hạm
tài
Bốc Cự không nhịn được lên tiếng :
- Nếu Bốc mỗ mà là Lục Tiểu Phụng thì nhất định xin Hoàng đế phong
làm đại tướng quân , lãnh binh tây chinh , lập oai với bốn phương , dương
danh với thiên hạ .
Nguy Tử Vân đồng ý .
Quyền lợi , mỹ nhân đối với nam nhân đều không phải là ảo tưởng . Ngoài
ra Lục Tiểu Phụng còn yêu cầu chi nữa ?
Tư Không Trích Tinh hỏi :
- Có khi gã còn đòi hơn thế nữa . Thằng lỏi đó lòng dạ thật đen tối .
Nhà sư chất phác đáp :
- Bất luận ra sao thì rút cục gã cũng yêu cầu một trong những điều mà
chúng ta phỏng đoán .
Trong cửa Vinh Định bỗng có người lên tiếng :
- Không phải đâu .
Một nhân vật rảo bước từ phía trong ới ra nét mặt tươi hơn hớn , dung
quang rất tuấn tú .
Lục Tiểu Phụng đã xuất hiện .
Quần hào liền đón hỏi :
- Chẳng lẽ bọn ta đoán trật tất ?
Lục Tiểu Phụng gật đầu .
Nhà sư chất phác hỏi :
- Vậy thí chủ yêu cầu điều chi ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Không nói được , không nói được .
Chàng rẽ đám đông tiến về phía trước . Mọi người chạy theo hỏi nhưng
chàng không mở miệng , tưởng chừng chàng quyết chí khiến mọi người tức
chết ới được .
Nhưng bọn người này há chịu bỏ qua một cách dễ dàng . Lục Tiểu Phụng
đi trước mọi người lẽo đẽo theo hoài .
Nhà sư chất phác nắm tay áo Tư Không Trích Tinh khẽ nói :
- Thí chủ là khắc tinh của y . Nếu trong thiên hạ còn có người bắt y mở
miệng được thì đó nhất định là thí chủ .
Tư Không Trích Tinh đảo mắt nhìn quanh rồi gật đầu đáp :
- Đúng thế thật .
Gã rảo bước đuổi tới nắm tay Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Phải chăng ngươi nhất định không nói ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Đúng thế .
Tư Không Trích Tinh nói :
- Hay lắm .
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Hay cái gì ?
Tư Không Trích Tinh úp mở đáp :
- Ngươi mà không nói thì ta ... thì ta ...
Gã ghé tai Lục Tiểu Phụng nói nhỏ mấy câu .
Lục Tiểu Phụng đột nhiên dừng bước đừng ngẩn người ra hồi lâu rồi
buông tiếng thở dài sườn sượt . Chàng cũng ghé tai vào gã nói nhỏ mấy câu .
Tư Không Trích Tinh sửng sốt một chút rồi thộn mặt ra . Mặt gã lúc này
chẳng khác gì một lúc nuốt ba quả trứng gà , hai quả trứng vịt và bốn cái
bánh bao lớn .
Lục Tiểu Phụng lại cất bước tiến về phía trước .
Tư Không Trích Tinh cũng chạy theo chàng .
Hai người bước lên một bước đã nổi lên tràng cười mà cười thật lớn , cười
đến nỗi cơ hồ rớt nước mắt .
Nhà sư chất phác lại kéo Tư Không Trích Tinh hỏi :
- Y bảo thí chủ điều gì vậy ?
Tư Không Trích Tinh vừa cười vừa lắc đầu đáp :
- Không nói được , không nói được .
Nhà sư chất phác tức mình nói :
- Thí chủ đừng quên vừa rồi ai đã nhắc thí chủ . Nếu thí chủ không nói ra
thì bản hò a thượng . . .
Nhà sư ghé tai Tư Không Trích Tinh nói nhỏ mấy câu .
Tư Không Trích Tinh lập tức dừng bước đứng ngẩn mặt ra hồi lâu rồi lại
ghé tai nhà sư nói nhỏ mấy câu .
Nhà sư chất phác cũng ngẩn mặt ra một cái rồi nổi lên tràng cười rộ .
Sau Mộc đạo nhân lại bức bách nhà sư phải nói chuyện đó .
Nguy Tử Vân lai yêu cầu Mộc đạo nhân nói ra . Sau cùng Đinh Ngạo , Đồ
Phương ,ân Kiện ân , Bốc Cự cũng được Nguy Tử Vân nói cho nghe .
Mọi người nổi lên tràng cười hô hố .
Đêm mười sáu tháng chín . Vừng trăng tỏ mát như nước treo trên trời .
Lục Tiểu Phụng rảo bước dưới ánh trăng tiến về phía trước . Lòng chàng
thoải mái tinh thần phấn khỏi . Toàn thân đầy nhựa sống .
Lục Tiểu Phụng không cười như những người theo sau cười ngặt cười
nghẽo , cười xô về phía trước , cười ngã về phía sau . Họ cười như một bầy
trẻ nít .
Đoàn người vừa rời chốn Hoàng cung đi ra tiến vào đương phố đèn lửa
huy hoàng .
Những người ới đường , người đứng trong cửa sổ , người ngồi trong tiệm
thấy cảnh tượng này đều giật mình không hiểu là chuyện gì .
Chẳng ai ngờ những nhân vật này đều là cao thủ tuyệt đỉnh trong võ lâm
hiện nay ,cũng chẳng ai hiểu họ có chuyện gì mà cười khoan khoái như thế .
Tuyệt không ai hiểu , vĩnh viễn chẳng một ai hay .
Sau đó mọi người chia tay .
Lục Tiểu Phụng trở lại nhà Tôn Tú Chân để tìm âu Dương lình theo như
lời đã hẹn .
Hết