Polly po-cket
HOMEGAMETruyện

Bóng Nguyệt Thê Lương Rọi Bóng Người

Bóng nguyệt thê lương rọi bóng người 

Hoàng đế đã phán ra câu gì đều không để cho bất cứ ai vi lệnh .

Hoàng đế bảo người nào lui ra thì dù người ấy gãy chân rồi cũng phải bò

xuống mà rút lui .

Lạ thay ! Lần này Vương An nghe lệnh truyền vẫn đứng yên . Sự thực lão

không nhúc nhích được nữa , cả niệm ý rút lui cũng không nốt .

Hoàng đế chay mày hỏi :

- Sao ngươi còn chưa đi ?

Vương An đáp :

- NÔ tài có việc tâu lên .

Hoàng đế trực :

- Nói đi !

Vương An đáp :

- NÔ tài muốn xin Hoàng thượng đi gặp một người .

Đã nửa đêm lão còn kinh động thánh giá , lại nài ép đức đương kim ới gặp

một người thì còn chi là thể thống ?

Chẳng lẽ lão đã quên thân phận mình , quên cả đây là điều đại nghịch bất

đạo để rước lấy tội tru di tam tộc ?

Lão tĩnh thân từ ngày lên bảy , chín tuổi đã vào cung , trước nay lão là

người rất cẩn thận . Hiện giờ lão đá sống đến năm , sáu chục tuổi , sao lại

dám làm việc tầy đình này ?

Hoàng đế tuy nét mắt sa sầm nhưng vẫn trầm tĩnh , hồi lâu mới chậm rãi

hỏi :

- Người đó ở đâu ?

Vương An đáp :

- Hiện ở trong này .

Lão giơ tay lên vẫy . Ngoài trướng đột nhiên hai ngọn đèn sáng lên .

Dưới ánh đèn là một thanh niên lẫm liệt , mình mặc áo hoàng bào , nửa

vạt dưới rẽ ra hai bên để hở ra cái quần bát bảo .

ánh đèn tuy sáng hơn bóng trăng nhưng người phảng phất tựa hồ trong

đám mây mù .

Hoàng đế chưa nhìn rõ , vén rèm bước ra . Đột nhiên ngài biến sắc gương

mặt biến đổi đến độ ai trông thấy cũng phải khiếp sợ . 

Thanh niên đứng trước mặt Hoàng đế coi tựa như bóng mình . Thân thể

cùng một cỡ, dong mạo giống hệt nhau . Thậm chí tấm áo mặc trên mình

cũng là áo Hoàng đế .

áo bào màu vàng tươi . Cổ tay áo màu xanh biếc . Trên áo thêu chín con

rồng vàng , bày thành mười hai chương . Có những hình vẽ là tản vân ngũ sắc

Trước và sau cổ đều có một con rồng . Hai bên và chỗ vạt áo giáp nhau

cũng đều thêu một con rồng . Cửa tay áo cùng thêu một con rồng , nửa dưới

vạt áo rẽ đôi là tấm quần bát bảo lập thuỷ .

Đây là triều phục của Hoàng đế .

Hoàng đế là độc tôn có một không ai . Hoàng đế là con trời đứng trên

muôn dân vạn vật . Tuyệt không một người nào dám tiếm việt .

Thanh niên đó là ai ? Sao lại giống hệt đường kim Thiên Tử cả về thân

hình lẫn dong mạo ? Sao y lại lớn mật như vậy ?

Vương An nhìn hai nhân vật đứng trước mặt , trên mặt lão phảng phất

một nụ cười kỳ bí :

- Chắc Hoàng thượng không thể không biết nhân vật này là ai ?

Hoàng đế trẻ tuổi lắc đầu . Tuy ngài tức giận đến cực điểm nhưng vẫn

miễn cưỡng kiềm chế sự phẫn nộ .

Hoàng đế đã ngấm ngầm cảm giác chuyện gì rồi . Trong nụ cười của

Vương An nhất định ẩn dấu chuyện bí mật ghê người .

Vương An vỗ vai thanh niên cười nói :

- VI này là đích truyền của Đại Hành Hoàng đế , là thế tử của Nam Vương

gia mà cũng là đương độ chính thống của Thiên Tử .

Hoàng đế không nhịn được nữa liếc mắt ngó thanh niên hai lần trầm giọng

hỏi :

- Ngươi phụng chiếu hồi kinh chăng ?

Nam Vương thế tử cúi đầu xuống đáp :

- Không phải .

Hoàng đế hỏi :

- Đã không vâng chiếu lại dám thiện tiện dời khỏi phong địa là phạm tội gì

ngươi đã hiểu chưa ?

Nam Vương thế tử cúi đầu xuống thấp hơn nữa .

Hoàng đế nói tiếp :

- Hoàng tử phạm pháp cũng phải tội như thứ dân . Dù trẫm có lòng bảo vệ

e rằng cũng ....

Nam Vương thế tử đột nhiên ngửng đầu lên ngắt lời :

- E rằng cũng không tránh khỏi tội mất đầu .

Hoàng đế đáp :

- Đúng thế .

Nam Vương thế tử hỏi :

- Ngươi đã biết phép nước sao còn phạm pháp ? 

Hoàng đế phẫn nộ đáp :

- Ngươi ...

Nam Vương thế tử lớn tiếng ngắt lời :

- Trị pháp phạm pháp tội gia thêm một bậc . Dù trẫm muốn cứu mạng

ngươi khó nổi gia pháp của tổng tông còn để đó .

Hoàng đế cả giận hỏi :

- Ngươi là ai ? Sao dám vô lễ với trẫm như vậy ?

Nam Vương thế tử đáp :

- Trẫm vâng lệnh trời , vâng chiếu của tiên đế làm đương kim Thiên Tử .

Hoàng đế hai tay nắm lại , toàn thân lạnh như băng .

Bây giờ ngài đã hiểu rõ vụ này là một âm mưu khủng khiếp mà ngài cũng

chưa dám tin .

Nam Vương thế tử hô :

- Vương tổng quản !

Vương An lập tức khom lưng tâu :

- Có nô tài đây .

Nam Vương thế tử nói :

- Ngươi hãy đem người này xuống để sáng mai hành quyết .

Vương An đáp :

- Vâng !

Nam Vương thế tử nói :

- Nghĩ tình cùng huyết mạch của tiên đế cho y chết được toàn thây rồi

đem thi thể y đưa về ngay Vương phủ .

Vương An lại " dạ " một tiếng .

Lão đưa mắt nhìn Hoàng đế , đột nhiên thở dài , miệng lẩm bẩm :

- NÔ tài thật không hiểu tại sao ngày lại không làm chức tiểu vương gia

mà lại đến kinh thành để chịu chết mới thật là kỳ !

Hoàng đế cười lạt .

Bây giờ âm mưu đã hoàn toàn rõ rồi . Bọn họ muốn dùng mận thay đào ,

lợi dụng thanh niên này mạo xưng nhà vua để lên làm Hoàng đế , lại còn

muốn giết ngài để bịt miệng . đã dùng danh nghĩa Nam Vương thế tử để đem

hài cốt về phủ Nam Vương thì dù vụ này có bị khám phá nhưng người đã chết

rồi , còn tìm đâu ra được đối chứng .

Vương An lại hỏi :

- Hoàng Tử phạm pháp cũng phải tội như thứ dân . Ngài đã biết vậy thì

còn nói gì được nữa ?

Hoàng đế đáp :

- Trẫm chỉ muốn nói một câu .

Vương An trực :

- Ngài nói ới . NÔ tài nghe đây .

Hoàng đế hỏi : 

- việc hoang đường này sao các ngươi nghĩ ra được ?

Vương An chớp mắt rồi không nhịn được tiếng cười , đáp :

- NÔ tài không muốn nói nhưng bây giờ không nhịn được nữa .

Hoàng đế trực :

- Ngươi nói đi !

- Sự thực thì lần trước lão Vương gia vào kinh phát giác ra Hoàng đế cùng

Tiểu Vương giống hệt nhau . Việc này đã bắt đầu tiến hành từ lâu .

Hoàng đế hỏi :

- Ngươi bị họ mua rồi phải không ?

Vương An đáp :

- Chẳng những nô tài thích đánh bạc mà còn thích sang trọng nữa .

Lão nói tới đây , gương mặt già nua bỗng sáng lên ngấm ngầm nhơn nhơn

đắc ý nhưng lại giả vờ thở dài nói tiếp :

- Vì nô tài trước nay thích làm lớn nên phải tìm đường .

Hoàng đế nói :

- Vậy thì gan ngươi không phải là nhỏ .

Vương An đáp :

- Sự thực gan của nô tải không lớn nên việc gì mà không mười ăn chín là

không làm .

Hoàng đế hỏi :

- Việc này đã mười phần ăn chín chưa ?

Vương An đáp :

- Bọn nô tài chỉ còn lo tên mặt chuột Nguy Tử Vân nhưng hiện giờ bọn nô

tài đã tìm cách dẫn dụ hắn ới nơi khác rồi .

Hoàng đế " ồ " lên một tiếng hỏi :

- Thế ư ?

Vương An đáp :

- Kẻ nghiện cờ mà nghe bên ngoài có hai vị đại quốc phủ đánh cờ liệu có

ngồi yên trong nhà được chăng

Cây trả lời dĩ nhiên là không được .

Vương An nói tiếp :

- Người học kiếm cũng vậy . Họ biết hai tay đại kiếm khách khét tiếng

đương thời đang ở trên nóc điện Thái Hòa phía trước tỷ kiếm thì còn ngồi yên

làm sao được ?

Hoàng đế đột nhiên hỏi :

- Hai đại kiếm khách lừng danh đương thời mà ngươi nói đó phải chăng là

Tây Môn Xuy Tuyết và Diệp CÔ Thành ?

Vương An hiển nhiên giật mình đánh

( sorry nhiều thiếu 2 trang ) 

liệt vào hạng nhất thiên hạ .

Ngư gia huynh đệ chẳng những kiếm pháp quái dị mà tính tình lại càng

kiêu ngạo bất thuần , chẳng ai ngờ chúng lại vào đại nội làm những vệ sĩ kề

cận bên mình Hoàng đế .

Kiếm quang lóe lên soi tỏ mặt nhà vua .

Hoàng đế hạ lệnh :

- Chém !

Bảy thanh kiếm vọt ra những bông kiếm hoa , hàn quang chuyển động bao

phủ lên người Nam Vương thế tử và Vương An .

Vương An vẫn không thay đổi sắc mặt .

Nam Vương thế tử vẫy tay khẽ hô :

- Phá !

Tiếng hô vừa dứt , đột nhiên một luồng kiếm quang chênh chếch vọt ra

như điện chớp lại giống cầu vồng bắc ngang trời .

Đầy trời kiếm quang ngoằn ngoèo . Những tiếng choang choảng nổi lên

rùng rợn . Tia lửa bắn lên tung tóe .

Đột nhiên kiếm quang đều mất biến , chỉ còn trông rõ một thanh kiếm .

Thanh kiếm này hình thù khác hẳn và là một cổ kiếm . Dĩ nhiên nó chẳng

phải là kiếm của Ngư gia huynh đệ .

Những kiếm của Ngư gia huynh đệ đều bị chặt gãy . Người Ngư gia huynh

đệ đều ngã lăn ra .

Người cầm cổ kiếm mình mặc áo trắng như tuyết , sắc mặt trắng xanh cặp

mắt lạnh như băng , ngạo khí kinh người còn ghê gớm hơn cả kiếm khí .

Nơi đây là Hoàng cung mà cảnh tượng lại diễn ra trước mặt Hoàng đế .

Nhưng nhân vật này dường như coi cả Hoàng đế cũng không vào đâu .

Hoàng đế sắc mặt vẫn không thay đổi lạnh lùng hỏi :

- Diệp CÔ Thành phải không ?

Bạch y nhân đáp :

- Kẻ thảo dân ở chốn thôn dã không ngờ cũng lọt vào tai Thiên Tử .

Hoàng đế nói :

( thiếu 2 trang )

- Giữa lúc này và ở nơi đây trong tay tại hạ có kiếm là đủ rồi .

Hoàng đế " ồ " lên một tiếng .

Diệp CÔ Thành lại nói :

- Kiếm trong tay có thể giết người , còn kiếm trong lòng chỉ làm hại mình .

Hoàng đế cười mà cười rất lớn .

Diệp CÔ Thành thúc trực :

- Hoàng thượng rút kiếm ra !

Hoàng đế đáp : 

- Trong tay trẫm không có kiếm .

Diệp CÔ Thành hỏi :

- Hoàng thượng không dám ứng chiến ư ?

Hoàng đế mỉm cười đáp :

- Ta chỉ luyện Thiên Tử kiếm để bình trị thiên hạ , vỗ lê thứ . Ngồi trong

trướng vận trù kế hoạch để quyết thắng ra ngoài muôn dặm . Còn việc lấy

mình làm kiếm , máu sa ngũ bộ thì bậc thiên tử không làm .

Nhà vua ngưng thần nhìn Diệp CÔ Thành , chậm rãi nói tiếp :

- ý tử của trâm chắc khanh hiểu rồi .

Diệp CÔ Thành sắc mặt lợt lạt biến thành ám xanh , tay nắm chắc đốc

kiếm hỏi :

- Phải chăng Hoàng thượng chẳng thà bó tay chịu chết chứ không động

thủ ?

Hoàng đế đáp :

- Trẫm chịu mạng ở Thượng đế , ngươi dám vọng động chăng ?

Diệp CÔ Thành tay vẫn nắm chặt đốc kiếm , gân xanh nổi lên . Sống mũi

đã lấm tấm toát mồ hôi lạnh .

Vương An không nhai được lớn tiếng :

- Việc đã đến thế này , đại hiệp không giết y , y cũng giết đại hiệp .

Nam Vương thế tử đỡ lời :

- Nhất định đại hiệp sẽ động thủ . Bạch Vân thành chúa lừng danh thiên

hạ quyết chẳng theo thói nữ nhân .

Diệp CÔ Thành sắc mặt lúc xanh mướt lúc trắng bợt . Sau cùng hắn lên

tiếng :

- Trước kia tại hạ chưa từng giết ai trong tay

( thiếu 2 trang )

cũng bất tất phải đến . đáng tiếc cả hai ta hiện giờ đều ở đây .

Diệp CÔ Thành lập lại :

- Đáng tiếc !

Lục Tiểu Phụng đáp :

- Thật là đáng tiếc .

Diệp CÔ Thành lại thở dài . Thanh kiếm trong tay hắn đột nhiên vọt ra như

cầu vồng .

Nhất Kiếm Đông Lai , Thiên Ngoại Phi Tiên .

Kiếm quang như cầu vồng không phải đâm Lục Tiểu Phụng .

Lục Tiểu Phụng nghiêng mình . Kiếm quang đã xuyên ra cửa sổ ra ngoài .

Người cũng ra theo . Người với kiếm hai hợp vào một .

Tốc độ không những là một thứ kích thích mà lại thứ kích thích rất khoan

thai . 

Hiện giờ đang lúc phong thanh nguyệt bạch , nơi đây lại là kim lâu ngọc

khuyết hắn thi triển thân hình bằng một tốc độ tuyệt vời nhưng không giống

mọi khi ở chỗ trong lòng cực kỳ hỗn loạn .

Hắn đang đào vong , trong lòng lại còn nhiều điều nghĩ không thông .

Phải chăng kế hoạch của hắn có chỗ lầm lộn , chỗ sơ hở ?

Tại sao Lục Tiểu Phụng phát giác ra vụ bí mật này ? Tại sao chàng đến

đây ?

Không ai có thể giải đáp cho Diệp CÔ Thành , tựa hồ chẳng một ai hay .

Lúc này ngọn gió thổi vào mặt hắn từ phương nào đưa tới ?

Bóng nguyệt thê lương phảng phất như lẫn mây mù . Bóng hoàng thành

ám ảnh trước mặt , lại có bóng người lặng lẽ đứng kia . Lại là một người áo

trắng như tuyết .

Diệp CÔ Thành chưa nhìn rõ bóng người mà chỉ thấy trắng hơn bóng mây

mù , trắng hơn cả ánh trăng .

Nhưng dù chưa nhìn rõ mặt , hắn cũng biết người đó là ai rồi . Đột nhiên

hắn cảm thấy làn kiếm khí chẳng thể nào hình dung được

( thiếu 2 trang )

Diệp CÔ Thành tròng mắt đột nhiên thu nhỏ lại .

Tây Môn Xuy Tuyết nhìn thẳng vào mặt hắn nói tiếp :

- Huynh đài không đủ " Thành " .

Diệp CÔ Thành trầm mặc hồi lâu rồi hỏi :

- Huynh đài học kiếm thế nào ?

Tây Môn Xuy Tuyết đáp :

- Việc học không bờ bến , kiếm lại càng không bờ bến .

Diệp CÔ Thành hỏi :

- Huynh đài đã học kiếm tất hiểu người học kiếm chữ " Thành " với kiếm

chữ không thành với người ?

Tây Môn Xuy Tuyết không nói nữa . Y đã hết lời .

Lời đã hết thì chỉ còn kiếm . Kiếm ở trong tay chỉ còn việc rút ra .

Giữa lúc ấy kiếm quang vọt lên mà không phải là kiếm của hai người này .

Diệp CÔ Thành quay nhìn lại mới phát giác ra bốn mặt bị bao vây như lọt

vào vòng thành bằng người . Mấy chục thanh kiếm lóe ánh hàn quang lấp

loáng , tựa hồ một tấm lưới kiếm .

Chẳng những chỉ có lưỡi kiếm mà còn cả rừng thương , núi đao .

ánh kiếm quang pha ánh nguyệt , hàn quang chiếu thiết y . Trong Tử Cấm

Thành đầy oai phong và sát khí không ai tưởng tượng được .

Thực ra kiếm pháp của hắn đã được chân truyền của phái Côn Luân .

Diệp CÔ Thành liếc mắt ngó thanh kiếm của Đồ Phương lạnh lùng hỏi :

- Ngươi đã phạm tội gì chưa ?

Đồ Phương không hiểu .

Diệp CÔ Thành nói tiếp :

- Ngươi luyện công lực không thành , học kiếm pháp lại không giỏi mà

dám vô lễ với ta . Vậy ngươi cũng phạm vào tử tội .

Đồ Phương sa sầm nét mặt , rung động kiếm phong lập tức xông tới .

Hắn đã xông vào dĩ nhiên người khác chẳng thể ngồi yên . Mọi ngươi

cùng động thủ thì dù Diệp CÔ Thành kiếm pháp tuyệt thế vô song cũng chỉ

trong khoảnh khắc là xác bỏ đương trường máu loang ngũ bộ .

Nhưng Đồ Phương không xông tới được vì người cản trở .

Tây Môn Xuy Tuyết bỗng lên tiếng :

- Hãy chờ một chút .

Đồ Phương hỏi :

- Còn chờ gì nữa ?

Tây Môn Xuy Tuyết đáp :

- Xin các hạ hãy nghe tại hạ một lời .

Luộc này tuy kiếm tuốt cung dương nhưng Tây Môn Xuy Tuyết đã lên

tiếng thì chẳng ai dám không nghe .

Nguy Tử Vân gật đầu ra hiệu cho Đồ Phương đình thủ .

Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :

- Giả tỷ tại hạ cùng Bạch Vân thành chúa hai tay liên thủ thì trong thiên hạ

còn ai chống cực nổi không ?

Dĩ nhiên không còn . Đáp án này chẳng ai không hiểu .

Nguy Tử Vân hít một hơi chân khí , sống mũi lại ứa mồ hôi .

Tây Môn Xuy Tuyết nhìn chằm chặp vào mặt hắn hỏi :

- ý kiến của tiểu đệ , các hạ đã hiểu chưa ?

Nguy Tử Vân lắc đầu .

Dĩ nhiên lão hiểu ý Tây Môn Xuy Tuyết

cười quay lại vỗ vai Nguy Tử Vân hỏi :

- Các hạ chưa quyết định thế nào ư ?

Nguy Tử Vân ngập ngừng :

- Tại hạ ...

Lục Tiểu Phụng ngắt lời :

- Tại hạ mà ở vào chỗ các hạ thì nhất định khuyên hai vị mau mau động

thủ ới .

Nguy Tử Vân hỏi :

- Tại sao vậy ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

- Vì cuộc chiến này bất luận ai thắng ai bại cũng đều có lợi cho các vị chứ

chẳng hại gì .

Nguy Tử Vân vẫn chưa hết lo nghĩ .

Lục Tiểu Phụng lại nói :

- Tại hạ nói lợi đây tức là " Bạn luật tương tri , ngư ông đắc lợi : " .

Nguy Tử Vân ngửng đầu lên nhìn từ Diệp CÔ Thành đến Tây Môn Xuy

Tuyết rồi lại ngó Lục Tiểu Phụng . Sao lão thở phào một cái đáp :

- Đêm nay tuy là đêm trăng tròn nhưng nơi đây lại chẳng phải Tử Cấm

Chi Điện .

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Theo ý các hạ thì để cho họ lên nóc điện Thái Hòa phải không ?

Nguy Tử Vân cười đáp :

- Cuộc chiến đã không tránh được nữa để các vị đường xa ngàn dặm đến

quan chiến uổng công một phen thì sao cho tiện ?

Lục Tiểu Phụng cũng cười nói :

- Tiêu Tương Kiếm Khách quả nhiên người đúng với danh hiệu , thật là

ung dung như Khách Tiêu Tương .

Nguy Tử Vân cũng vỗ vai chàng mỉm cười đáp :

- Lục Tiểu Phụng quả không hổ là Lục Tiểu Phụng .

Vừng trăng tuy sắp lặn về phương Tây nhưng coi lại càng tròn trĩnh .

Trăng tròn phảng phất như treo vào mái hiên điện Thái Hòa . Người đã

bay lên nóc điện .

( thiếu 2 trang )

Diệp CÔ Thành hỏi :

- Tại sao vậy ?

Tây Môn Xuy Tuyết đáp :

- Vì Diệp huynh không được tĩnh tâm .

Diệp CÔ Thành lẳng lặng chẳng bảo sao .

Tây Môn Xuy Tuyết lại nói : 

- Con người tâm thần đã loạn thì kiếm pháp cũng loạn . Kiếm pháp mà

loạn là người phải chết không còn sai nữa .

Diệp CÔ Thành cười lạt hỏi :

- Chẳng lẽ Tây Môn huynh nhận ra ta chưa đánh đã thua rồi ?

Tây Môn Xuy Tuyết đáp :

- Bây giờ Diệp huynh thua không lỗi ở kém bản lãnh .

Diệp CÔ Thành hỏi :

- Vì thế mà Tây Môn huynh không muốn động thủ lúc này ư ?

Tây Môn Xuy Tuyết không phủ hận .

Diệp CÔ Thành lại hỏi :

- Phải chăng Tây Môn huynh không muốn gặp lúc người ta nguy cấp để

thừa cơ ?

Tây Môn Xuy Tuyết gật đầu thừa nhận .

Diệp CÔ Thành nói :

- Nhưng cuộc chiến này chẳng thể không khai diễn .

Tây Môn Xuy Tuyết đáp :

- Tiểu đệ còn có thể chờ đợi .

Diệp CÔ Thành hỏi :

- Chờ đến lúc ta tĩnh tâm lại hay sao ?

Tây Môn Xuy Tuyết gật đầu đáp :

- tiểu đệ tin rằng không phải chờ bao lâu .

Diệp CÔ Thành bỗng ngừng đầu lên nhìn thẳng vào mặt Tây Môn Xuy

Tuyết , khóe mắt dường như lộ vẻ cảm kích , song chỉ thoáng cái liền bị ánh

kiếm trong tay làm tan ới .

Lộ vẻ cảm kích với địch thủ cũng là điều lầm lỗi có thể nguy hiểm đến tính

mạng .

Diệp CÔ Thành hỏi :

- Ta cũng chẳng chịu để Tây Môn huynh phải đợi lâu .

( thiếu 2 trang )

- lình thực mà nói tiểu đệ cũng không hay làm sao mình không nhận ra

được Có điều tại hạ cảm thấy mấy người không đáng chết mà chết một cách

bất minh bạch .

Diệp CÔ Thành hỏi :

- Phải chăng huynh đệ muốn nói đến Trương Anh Phong , Công Tôn Đại

Nương và âu Dương lình ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

- Còn Quy Tôn Tử đại lão gia nữa .

Diệp CÔ Thành hỏi :

- Huynh đệ không hiểu tại sao có người hạ độc thủ với bọn này ư ? 

Lục Tiểu Phụng đáp :

- Bây giờ thì tiểu đệ nghĩ ra rồi .

Diệp CÔ Thành trực :

- Huynh đệ thử nói nghe .

Lục Tiểu Phụng đáp :

- Kế hoạch này dã bí mật tiến hành từ lâu . Vương tổng quản cùng bọn

người ở Nam Vương Phủ vẫn liên lạc với nhau đều đều . Bọn họ dùng kỹ viện

của âu Dương lình làm nơi hội diện .

Diệp CÔ Thành nói :

- Vì họ cho là không ai nghĩ đến bọn thái giám và sư sãi lần mò vào chơi

kỹ viện .

Lục Tiểu Phụng đáp :

- Nhưng Diệp huynh chưa yên dạ ở chỗ Tôn lão gia và âu Dương lình

đều không phải người tầm thường . Diệp huynh hoài nghi họ đã phát giác ra

điều bí mật nên nhất định giết ới để bịt miệng .

Diệp CÔ Thành hỏi :

- Thực ta không nên giết bọn họ ư ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

- Đúng là bất tất phải hành động như vậy .

Diệp CÔ Thành nói :

- Nhưng việc này quan hệ rất lớn ta không thể mạo hiểm mà phải cẩn thận

hết mọi bề .

Lục Tiểu Phụng đáp :

- Chính vì thế mà tiểu đệ phát giác sau bức màn quyết chiến của các vị ,

nhất định

( thiếu 2 trang )

cũng đã tới đó .

Diệp CÔ Thành hỏi :

- Sau khi huynh đệ hỏi ra vụ đó mới hoài nghi đến ta phải không ?

Lục Tiểu Phụng thở dài đáp :

- Thực tình tiểu đệ thuỷ chung không nghi ngờ Diệp huynh . Tuy nhiên

tiểu đệ dám chắc chẳng khi nào Diệp huynh bị người ám toán , nhất là không

thể bị thương vì độc dược cùng ám khí của Đường gia . Dù sao tiểu đệ vẫn

không hoài nghi Diệp huynh vì . . .

Chàng ngưng thần nhìn Diệp CÔ Thành thủng thẳng nói tiếp :

- Vì Diệp huynh là bạn hữu của tiểu đệ .

Diệp CÔ Thành quay đầu ới , dường như y chẳng còn mặt mũi nào nhìn

Lục Tiểu Phụng .

Lục Tiểu Phụng nói tiếp : 

- Hai vị lợi dụng cuộc đánh cá giữa Lý Yến Bắc và Đỗ Đồng Hiên làm

ngòi lại lợi dụng cuộc quyết chiến này để dẫn dụ . Trước hết Diệp huynh an

bài một người vào chỗ họ Đỗ để thay thế mình . Khi Diệp huynh xuất hiện lại

trải đầy hoa thơm ra điều sợ người ta ngửi thấy mùi hôi thối ở vết thương .

Chuyện giả tạo này là có người phát giác ra trong mình Diệp huynh chẳng có

mùi thối tha chi hết .

Lục Tiểu Phụng lại ngừng một chút rồi thở dài nói tiếp :

- Bấy nhiêu kế hoạch đầu tuyệt diệu .

Diệp CÔ Thành vẫn chưa quay đầu lại .

Lục Tiểu Phụng nói :

- Tuyệt diệu hơn nữa là vụ băng đoạn .

Diệp CÔ Thành " ủa " lên một tiếng .

Lục Tiểu Phụng nói tiếp :

- Nguy Tử Vân tưởng dùng băng đoạn để hạn chế hào kiệt giang hồ vào

cung , không ngờ Vương tổng quản lại đánh cắp cả súc đoạn trong kho chế

thành băng đoạn giao cho Bạch Vân thành chúa để thành chúa chuyển đến

tay mọi người . Nguy Tử Vân có đem hết nhân lực phòng thủ điện Thái Hòa ,

các vị mới được ung dung tiến hành âm mưu trong nội cung .

Diệp CÔ Thành ngửng mặt lên trời lẳng lặng không nói gì .

Lục Tiểu Phụng lại nói :

- Đáng tiếc người tính không bằng trời định . Diệp huynh tuy đã tính đúng

Tây Môn Xuy Tuyết quyết chăng động thủ cùng người bị thương nhưng lại

quên mất kẻ nhất tâm báo thù cho huynh trưởng là Đương Thiên Tung .

Diệp CÔ Thành hỏi :

- Đường Thiên Tung ư ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

- Giả tỷ Đường Thiên Tung không hạ thủ ám toán người thay thế Diệp

huynh thì tiểu đệ cũng không ngờ đến Diệp huynh .

Diệp CÔ Thành lại " ủa " một tiếng .

Lục Tiểu Phụng nói :

- Tiểu đệ phát giác ra chuyện bí mật của Diệp huynh rồi muốn đến ngay

phủ Nam Vương nhưng lại nghĩ tới Vương tổng quản . Từ lúc đó tiểu đệ mới

hiểu rõ cuộc âm mưu của các vị là một cuộc âm mưu khủng khiếp .

Diệp CÔ Thành đột nhiên cười rộ .

Lục Tiểu Phụng cười hỏi :

- Diệp huynh còn cười ư ?

Diệp CÔ Thành hỏi lại :

- Ta không nên cười hay sao ?

Lục Tiểu Phụng nhìn Diệp CÔ Thành rồi gật đầu đáp :

- Diệp huynh cười là phải . Con người như Diệp huynh nên cười nhiều hơn

nữa . 

Cười có nhiều lối có trận cười vui vẻ , có tiếng cười gượng , có nụ cười

nịnh hót , có cơn cười đau khổ .

Cái cười của Diệp CÔ Thành ở vào cỡ nào ?

Bất luận hắn cười gì , chỉ cần lúc này hắn còn cười ra tiếng được là đáng

mặt anh hùng , người thường không thể bì kịp .

Đột nhiên hắn vỗ vai Lục Tiểu Phụng nói :

- Ta ới thôi .

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Diệp huynh không còn chuyện gì nói nữa ư ?

Diệp CÔ Thành trầm ngâm đáp :

- Còn một câu .

Lục Tiểu Phụng trực :

- Diệp huynh nói ới .

Diệp CÔ Thành bây giờ mới quay đầu lại nói :

- Bất luận trường hợp nào huynh đệ cung là bạn ta .

Lục Tiểu Phụng nhìn hắn rảo bước ới về phía Tây Môn Xuy Tuyết . Đột

nhiên chàng cảm thấy ngọn gió thu rét lạnh khác nào buổi tàn đông .

Quay lại  ll Xem tiếp 


Facebook: Hỗi trợ trực tuyến
Email: BigBang3G@gmail.com