Kéo…kéo…kéo… =))… Cả 2 miệng nói… tay kéo… mắt trừng nhau…vẻ mặt cười lịch sự nhưng giọng nói như dao kéo và người thì lửa bóc lên cao có thể thiêu rụi đc cái khách sạn vip 5 sao này… =))
- AAAAA!!!buông hết ra cho tui – Nó hét lên mạnh bạo gằn tay mình ra
Hai con hổ đang đấu nhau nghe tiếng nổ vang rền như súng đại bác liền im bặt…lúc này mới nhớ tới nó =))… nãy giờ cứ nghĩ ta đang chơi kéo co cơ đấy=))
- Hai người làm trò gì vậy? – Nó cáu lên quát 1 tiếng, 2 mắt tức giận nhìn 2 chàng – Ken, sao anh lại ở đây? – nó quay sang đi thẳng vào vấn đề chính
- Anh thay mặt ba anh dự 1 buổi tiệc tổ chức tại đây – Anh nhìn nó cười nói
Ko phải vì nó thì anh chả đời vác xác đến tìm lão tía của anh… cũng may ông cũng đc mời đến dự buổi tiệc ngày mai trên đảo Cheju…lập tức anh tước quyền đi dự của ông già tía … khỏi phải nói bố già của chàng mừng hết lớn…thằng con long cà bong của ông cuối cùng cũng chịu quan tâm đến công việc của công ty, ngay khi nghe thằng quý tử đòi đi dự tiệc thay ông bàn công việc, ko những ko nói thêm 1 lời, lập tức cấp hẳn cho cái phi cơ riêng đá hắn phắn thẳng đến đây trước khi hắn đổi ý =))… Có ai ngờ… thằng con iu vấu của ổng vì gái mà đòi đi…níu ông mà bít chắc máu lên não đột quỵ mà chết mất… có thằng con có hiếu thấy ghê… ông thiệt là có phước quá đi (=.=) =))
Nó nghe Ken nói cũng gật gù…
- Thôi, anh dắt em lên phòng nghỉ ngơi – Ken cười nắm lấy tay nó tính kéo đi…nó giật mình vội kéo anh lại
- Phòng nào? – Nó hỏi
- Phòng anh – Anh cầm chìa khóa đưa trước mặt nó
- Ý anh là ở cùng phòng với anh? – nó trợn tròn mắt nhìn anh chằm chằm
- Ừ, đi thôi – Anh đáp tỉnh như ruồi kéo nó đi
- Ko, em ko ở cùng anh đâu – nó ghị lại la lên
Jun cười mỉa nửa miệng thích thú câu nói của nó…
- Anh nghe cô ấy nói rồi đấy, vậy anh ko phiền nếu chúng tôi đi chứ? – Jun nói đắc ý kéo nó đi
Ken mặt tối sầm… cái gì chứ?… nó ko muốn ở cùng phòng với anh?…ko lẽ lại muốn ở chung với tên đó?… Anh đã mất mấy tiếng đồng hồ điều tra tìm ra đc khách sạn nơi nó và Jun sẽ nghỉ lại, cấp tốc đến đây lại bị tạt 1 gáo nước lạnh thế đấy… tay anh siết lại nổi gân xanh, người hùng hồn ko kiềm chế đc cơn tức giận toan bước đến cho tên chết tiệt kia 1 đấm…
- Ko…Em cũng ko ở cùng anh
…Ào…
Nó tạt thẳng vào Jun 1 xô =))… lạnh ko kém Ken nha… Ken khựng bước… Jun đơ ra… cả 2 bị nó làm bất động… bắt đầu biểu hiện những cảm biến từng người như sau:
Ken khựng lại…nắm đấm cũng đột nhiên bị nới lỏng…khóe môi giật giật … phụt…ặc…ahahahahahaha… chết cười với cái mặt ngu thộn của Jun nhak
Jun đơ đơ…bàn tay đang kéo nó buông ra… đôi môi đang mang mảnh trăng khuyết tươi rói đột ngột bẻ ngược xuống… mặt từ hồng hào vui vẻ chuyển sang xám đặc như mây đen giăng bão =))…Nhất là… nổi điên với cái mặt cười người của Ken nhak
- Vậy em muốn thế nào? – Cả 2 đồng thanh lên tiếng
Nó xoa xoa cái cằm nghĩ nghĩ… đầu óc đóng mạng nhện lâu ngày hoạt động cũng chọi ra đc 1 cái bóng đèn =))…
- A – nó đột ngột reo lên … chạy đến cạnh Ken đoạt lấy chìa khóa trong tay anh
- 2 anh ở chung 1 phòng, em ở 1 phòng …Jun cho anh Ken ở cùng nha,nếu ko em ra ngoài ngủ đó- nó hâm dọa – Vậy đi, em đi nghỉ trước đây –Nó cười tươi nhăn răng cầm chìa khóa trong tay chạy đi vào thang máy…
Còn 2 con khỉ đóng đá đứng làm tượng cho mọi người chiêm ngưỡng…công nhận 2 tên này đứng cùng 1 chỗ vô cùng là chói lọi nhak… Cả 2 tên đờ ta 1 lúc đến khi nó khuất dạng rồi mới tỉnh mộng…quay mặt nhìn nhau cười mếu dở…
…
- Xin lỗi cô, có thể cho tôi đăng kí thêm 1 phòng nữa ko? – Ken hậm hực bước đến quầy tiếp tân
Cô náng tiếp tân vừa ngẩng đầu lên nhìn anh thì xí lắc léo choáng váng mún phun cả máu mũi, ngẩng ra nhìn anh…
- Xin lỗi, tôi đang hỏi cô đấy – Anh khó chịu nhắc lại… cái kiểu nhìn này với anh ko có gì lạ lẫm, nhưng hiện giờ…anh đang rất bực bội…
- Xin lỗi – Cô nàng dời mắt 1 cách luyến tiếc ra khỏi người anh, tay run run kiểm tra trên máy tính – Thưa anh, thật xin lỗi, tất cả phòng đều đã đc đặt kín rồi ạ – Cô mỉm cười e lệ nhìn anh trìu mến nói giọng ngọt như đường phèn
Ken sững sờ…sao anh có thể xui thế ko biết…
- Cô chắc chứ? – Anh cố kiềm chế hỏi lại
- Vâng… – Cô nàng ngượng ngùng – À…anh là Ken phải ko ạ? Anh có thể cho em xin chữ kí đc ko? – cô ấp úng nói, tay chìa ra quyển sổ
Ken tức giận tột cùng, kí xoẹt 1 cách thô bạo rồi quay đi…Dự định đi chỗ khác tìm khách sạn thuê phòng, nhưng nếu giờ anh đi ko phải tên này sẽ mò qua chỗ nó sao chứ?… sao anh dám để con cừu lại cho con sói trông chừng đc… Hóa ra anh đến đây là công cốc à? …Ko đc…nhất định ko đc… Anh quyết định quay lại tiến về phía Jun
- Đi thôi – anh gằn 1 câu gọn lõn
Jun tròn mắt… nhướng mày hỏi…
- Ko phải anh muốn ở cùng phòng với tôi chứ?
- Thế anh nghỉ tôi đi à? – Ken nheo mắt đáp
- Tôi nghĩ anh nên như thế – Jun nhếch miệng cười nói
- Boo bảo tôi ở cùng anh, có lẽ tôi nên như vậy – Ken hoắc mắt nhìn Jun tóe lửa đáp lại
- Anh nghĩ tôi để anh ở cùng sao? – Jun lườm lườm nói
- Vậy tôi đành đến ở cùng Boo vậy – Ken nhún vai toan bước đi, nhưng chưa đc 2 bước rưỡi thì 1 bàn tay thô bạo đặt lên vai anh kéo lại
- Đồ chết tiệt – Jun gằn 1 tiếng liếc mắt như muốn xé xác Ken ra rồi bước đi đến thang máy
Ken cười khẩy 1 cái… nói gì thì anh cũng chẳng vui gì hơn khi ở cùng hắn… Coi bộ hôm nay là 1 đêm dàiiiiiiiii……. =)))))
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Chap14
Jun bước ra từ phòng tắm… việc gột rửa sau 1 ngày mệt mỏi làm anh cảm thấy thoải mái hơn…nhưng vừa bước ra trông thấy bộ dạng thoải mái của Ken nằm dài trên ghế salon thì cảm xúc có chút phơi phơi cũng bị dập tắt ngúm…Hừ nhẹ 1 cái anh bước đến bên tủ lạnh lấy 1 lon bia dập bớt lửa trong lòng…nếu ko phải vì tên chết bằm đó thì giờ này sẽ rất vui vẻ bên cạnh nó… nghĩ đến mà tức cạch hông =))
Ken nằm trên ghế, bộ dáng đẹp như 1 ông hoàng,lén nhìn Jun khẽ nhếch môi cười đắc chí… ít ra ko ở đc với nó thì cũng ko để nó ở với tên chết tiệt này… tạm chấp nhận đc =))
- Hình như Jun đại tổng ko đc vui – Anh châm chọc khiêu khích… Tên này rãnh kiếm chiện
Jun trừng mắc liếc 1 cái nhọn hoắc về con kì đà…
- Cũng ko trách đc thiếu gia ạ, bị kẻ khác quấy rầy ko thể nào vui vẻ đc
Ken nhếch mép cười hừ 1 tiếng,mắt quan sát đánh giá Jun 1 lượt… tay buông quyển tạp chí ngổi thẳng dậy…
- Dù gì cũng chẳng có ai ở đây, chúng ta cứ nói chuyện thoải mái đi… – Ken nói mắt nhìn thẳng vào Jun
- Ok, tôi nghĩ nên vậy – Jun cười 1 cái sắc bén hướng nhìn Ken
- Theo tôi anh nên rút lui đi – Ken lên tiếng khơi mào
- Rút lui? Cuộc chơi đã bắt đầu đâu mà anh lại nói như vậy nhỉ? – Jun nhíu mày trừng trừng nhìn Ken nói
- Anh ko nghĩ anh hơi quá tuổi để xứng đôi đi bên Boo sao? – Ken cười khinh nhỉnh đâm trúng huyệt của Jun
- Nếu so ra thì chỉ xêm anh 2t ko quá già… nhưng đổi lại sự nghiệp của tôi đủ đảm bảo vững chắc cho cuộc sống cho Boo này – Jun nhíu mày nhếch miệng cười nửa miệng tạt lại Ken 1 gáo nước
- Tôi ko nghĩ với sự nghiệp của tôi hiện nay ko thể lo cho Boo sau này – Ken độp lại
- Sau này? Bao lâu? Sau khi ngôi sao như anh tàn à? – Jun ko thua kém
- Có lẽ cũng ko có khả năng chết đói, ít ra khi lấy nhau về mỗi tối cũng ko phải ôm bàn làm việc giấy tờ thay vợ – Ken cười khinh…nhưng nụ cười ngày càng đắng và sắc mặt ngày càng tối
- Lấy nhau? Chưa hẳn có khả năng đó, ít ra sau khi kết hôn tôi ko phải bỏ vợ bơ vơ chạy theo các show diễn mà vài ba ngày hay tít tận vài tháng mới gặp nhau 1 lần… thế thì ôm bàn làm việc ít ra vợ chồng vẫn ở cạnh nhau đc…-Mặt Jun giờ cũng như bao công, lon bi đã biến dạng trong tay anh từ khi nào ko hay
…
Lửa bốc cháy ngộp phòng, 2 đôi mắt trừng nhau như hổ và sư tử tranh nhau con mồi…
…cốc…cốc…cốc…
Một tiếng gõ cửa vang lên cứu nguy cho khách sạn trước khi chuông báo cháy ré lên cùng đoàn xe cứu hỏa…
Jun nhíu mày bước ra mở cửa… khuôn mặt âm u đột ngột giãn ra, mắt hình viên đạn và mồm hình trái lựu đạn cũng mau chóng quăng mất,thế chỗ cho 1 nụ cười đẹp tựa thiên sứ =))
- Boo? Sao giờ em chưa ngủ? đến đây làm gì? – Anh ngạc nhiên hỏi nó
- Còn sớm mà…lạ chỗ em ko ngủ đc – Nó nhìn anh xị mặt nói
Ken ngồi trong phòng loáng thoáng nghe tiếng nó vội phóng ra cửa…
- Vào đây đi, ko lẽ đứng ngoài đó nc – Anh cố ý kéo nó vào phòng, tách nó khỏi Jun
- Uhm… 2 anh vẫn chưa ngủ sao? – nó nhìn 2 người 1 lượt rồi hỏi
- Chưa, bọn anh cũng giống em thôi – Jun đóng cửa quay bước vào mỉm cười nói
- Thật tốt quá…em có đem bộ bài tây nè…cùng chơi đi – Nó hớn hở lôi bộ bài ra khoe
- Đánh bài? – cả 2 anh chàng nhíu mày cười cười đồng thanh thốt lên
- Ừ…Đi, lại chơi đi – Nó phóng tọt lên giường rủ rê
Cả 2 nhìn nhau 1 cái lắc đầu cười khổ cũng lọt tọt leo lên giường tham gia trò chơi…
Lúc đầu tính chơi cho nó vui nên 2 anh cứ nhường cho nó thắng… ai ngờ chơi 1 lúc ai cũng hứng chí lên quên hết mà dốc toàn lực ra chơi đến cười vỡ bụng…2 anh cứ đấu nhau kịch liệt hại nó bị hạc gục ngay từ phút đầu nhường sân lại cho 2 anh chiến đấu =))… rốt cuộc cục diện sau khi trải qua 2 tiếng …Nó ngáp 1 cái lăn ra ngủ mất đất ko hay, còn 2 anh hì hục đánh thêm 2 tiếng nữa mà quên luôn nó =))…rốt cuộc…sức cùn lực kiệt…cả 2 buông bài…nghỉ… đi ngủ…
Lúc này đi ngủ mới phát giác ra có điều ko ổn… nó phè cánh ra ngủ ko chút phòng bị… Hai chàng nhìn nó ngủ bộ dạng như thiên sứ đang giấc… ko nở dựng đầu nó dậy hay nắm cổ tống về phòng…mà cả 2 cũng ko có khả năng làm việc đó =))… Lúc này cả 2 mới quay lại nhìn nhau trừng trừng… môi nhếch lên đáng sợ cười ma mãnh…
- Ken thiếu gia, anh có nghĩ chiếc giường này ko đủ cho 3 người ko? – Jun bộ mặt tươi cười nói
- Ồ…Tất nhiên rồi Jun đại tổng, tôi nghĩ ghế salon phòng khách sẽ ko làm anh thoải mái – Ken cười tươi đáp
- Lúc nãy tôi thấy anh nằm đó có vẻ thoải mái, tôi ko dám tranh giành với anh đâu… anh cứ ngủ ở đó – Jun mỉm cười “lịch sự” đáp
…
Cuộc chiến thế giới lần thứ n lại bùng nổ… chiếc giường 2 người ko đủ chứa thêm 2 người nhất lại là nam…nằm sẽ ko thoải mái chút nào… mà ko ai lại có thể để nó ngủ với người còn lại… Hai con mãnh thú lại bắt đầu trừng trừng nhau… miệng thì cười nhưng thái dương của cả 2 giật giật tức giận sắp nổ tung ra…
- ư…ừm – nó chuyển người, miệng khẽ phát ra tiếng
Cả 2 giật mình nhìn nó… trong lòng hốt hoảng sợ cuộc đối thoại cả 2 làm cho nó thức giấc…nhưng nhìn nó thở nhè nhẹ say giấc nồng nàn…ko hẹn cả 2 cùng thở ra 1 tiếng nhẹ lòng…
Lại quay lại nhìn nhau…ko ai nói ai câu nào…lắc đầu cười khổ cùng nhau bước ra ngoài phòng khách…
Quả là 1 đêm thật dài….
Ánh nắng vàng nhạt buổi sớm mai nhẹ xuyên yếu ớt qua tấm màn dày hoa văn tinh xảo của khách sạn đậu lên mí mắt của nó, tinh nghịch đùa giỡn đánh thức nó dậy…khẽ nheo mắt, nó ko muốn thức giấc, nhưng hôm qua ngủ rất ngon nên tâm trạng cực tốt khiến nó ko muốn ngủ thêm… khẽ mở mắt, vươn vai sảng khoái… nó đảo mắt 1 vòng nơi lạ lẫm ko giống căn phòng của nó thoáng giật mình… chợt nhớ về ngày hôm qua cùng Jun đến Cheju công tác nó cũng ổn định tinh thần, khẽ mỉm cười 1 cái… chợt sững lại…
“Khoan…khoan đã… đây ko phải phòng mình… hôm qua mình…” – Nó miên man nghĩ ngợi…
- Á – chợt nhớ tới cái gì đó…cái gì đó biết cử động…cái gì đó… – Á…Jun… Ken – Cuối cùng nó cũng nhớ ra đc cái gì đó =))…
Nó nhìn quanh ko thấy ai vội tung mền chạy ra phòng khách… 2 dáng người với dáng người dài thườn thượt đang vật vã vắt vẻo trên 2 chiếc ghế salon trong phòng khách =))Nó nhẹ nhàng đi đến bên 2 chàng… phải công nhận tướng ngủ hơi bị…khó khăn… nhưng cả 2 toát lên 1 lực hút khó tả, cứ như 2 chàng đế vương oai phong …hàng mi dài cong vút khép nhẹ, khuôn mặt tuấn mỹ đầy quyến rũ… anh mà thấy hình ảnh này chắc mất máu mà chết chắc… Nó ngẫm ngẫm, chợt lôi chiếc điện thoại ra ko ngần ngại nhộp lại 2 gương mặt đang ngủ cực kì là đẹp này =))
…Clap…
Nó hài lòng nhìn 2 bức ảnh 2 chàng mỹ nam cười khúc khích thích thú “Cái này mà đem bán chắc cũng đc bộn tiền nhỉ”
- Chụp hình lén bọn anh vui đến vậy sao? Nếu em muốn, chỉ cần nói 1 tiếng anh sẽ cho em chụp thoải mái…
- Phải đó, hình anh ở nhà đầy, kiểu nào cũng có, em muốn thì anh sẽ cho em, đủ để em dán hết căn phòng luôn, ko cần phải chụp lén đâu
Hai giọng nói khàn khàn vang lên khiến nó giật mình đáh rơi cả điện thoai…xoay người lại thấy 2 kẻ tóc rối đang vươn vai cười ngạo nghễ…
- Cái gì chứ… – nó ngượng đỏ chín mặt…bỗng nhớ lại vấn đề chính – Hôm qua đến giờ các anh ngủ ở đây sao?
- Ừ!!! Hôm qua thấy em ngủ say quá anh ko muốn gọi dậy – Jun gãi mái tóc rối cười như nắng ban mai nói với nó
- Vì vậy bọn anh quyết định ra đây ngủ nhường giường cho em nằm thoải mái – Ken ngáp dài 1 cái cười dịu dàng tựa gió xuân nháy mắt nói
Nó cuối đầu ngượng ngùng…
- Xin lỗi…
Cả 2 trông cái bộ dạng hối lỗi của nó mà ko kiềm đc mềm lòng ko nỡ trách nó…
- Ko sao, ngủ ở đây cũng rất thoải mái – Jun mỉm cười bẹo má nó 1 cái nói
- Uhm!!! Bọn anh ngủ rất ngon – Ken cũng cười xoa đầu nó
- A…- Nó vẫn cảm thấy có lỗi, mặt cuối gầm đỏ ửng, 1 tay xoa xoa má 1 tay xoa đầu – Ưm… em xin lỗi…nhưng… lần sau… các anh cứ qua phòng em mà ngủ là đc…phòng khách sạn cái nào cũng giống nhau …vì vậy ko cần phải ngủ ghế salon vậy đâu – nó nũng nịu chu chu mỏ nói
Nó vừa dứt lời… cả 2 chàng lập tức dừng mọi hoạt động, người cứng đơ nhìn nó rồi nhìn nhau chằm chằm… mắt mở to thao láo như vừa đc khai sáng đầu óc…
- Phải rồi – Cả 2 đồng thanh
…phụt…
Trong phút chốc cả 2 bật cười nghiêng ngã… ko thể ngờ thông minh thường xuyên tự nhiên ngu đột xuất…còn đầu óc nó tự nhiên thông minh bất ngờ… hôm qua lo cãi nhau mà ko nghĩ ra, hai cái thân mét tám chật vật trên cái ghế salon chật chội này gần chết… Thật là ngốc quá mà… buồn cười thật…
- Hai người bị gì vậy? – nó tò mò nhìn 2 cái thây đang lăn lộn cười sắp muốn tắt thở…
Ko ai trả lời nó phồng 2 má hờn dỗi trở về phòng mình mặc kệ 2 tên bệnh…
…
30 phút sau…
…Cộc…cộc…
- Boo, đi ăn sáng thôi… – Jun và Ken sau 30 phút đã bảnh bao đứng trước cửa phòng nó…
- Đợi xíu – Nó từ trong nói vọng ra
Hai anh chàng đứng trước cửa phòng nó bắt đầu gây sự chú ý của mọi người trong khách sạn…nhất là phái nữ… có lẽ ít nhiều họ nhận ra 2 nhân vật đặc biệt này… ít có nổi quá mờ, lại còn đứng chung cho rực rỡ =))… Nhận đc ko khí bắt đầu nóng lên… 2 ah chàng sốt ruột…
- Boo, nhanh lên em – họ hối nó
…cạch…
Nó bước ra với chiếc áo cánh dơi lệch vai màu hồng cùng chiếc váy ngắn màu đen và vớ trắng thụng mang kèm giày baby doll nơ xinh,mái tóc tết 2 bím nhỏ… nhìn nó tràn trề sức sống và dễ thương như búp bê khiến 2 kẻ thẫn thờ như tượng…
- 2 người bị gì vậy? – nó hươ hươ tay trước mặt họ
Chợt giật mình tỉnh mộng, 2 anh chàng lúng túng như chàng thanh niên lần đầu tỏ tình đầy vẻ bối rối…
- Ơ – cả 2 đồng thanh
- Đi thôi – nó lắc đầu khó hiểu trước loạt hành động bất bình thường… “ko biết mới sáng sớm họ bị cái gì nhập nữa…haiz” …=))… Tội nghiệp…
…
Tại phòng anh khách sạn… trước trăm con mắt hướng đến chiếc bàn cạnh cửa sổ… ánh mắt ngây ngốc có…ánh mắt ngạc nhiên có…ánh mắt ngưỡng mộ có…ánh mắt ghen tị có… đặc biệt ánh mắt “hết hồn” chiến đại đa số và ngày có chiều hướng tăng dần =))…
- Em có cần gọi thêm ko? – Jun giật giật khóe miệng hỏi nó
Trước mặt 2 anh chàng đẹp zai ngời ngời là 1 con nhỏ ăn đến ko ngóc đầu lên nổi… làm cho người ta vừa ghen tỵ vừa há hốc mồm to bằng quả trứng… đà điểu kinh ngạc tột độ =))
- No ùi!!! – nó ngẩng đầu dậy liếm mép hài lòng khi cái bao tử đc lấp đầy
- ^^! Em no rồi à? – Jun vẫn cười cứng hàm, khóe môi giật giật nhìn nó
- Ơ, sao các anh ko ăn – nó nhìn dĩa điểm tâm của 2 chàng chỉ vơi đc 1 nửa ngạc nhiên hỏi
- Bọn anh no rùi ^^! – Ken cười bơ bơ đáp
- Ưm…vậy giờ chúng ta đi đâu? – nó gật gù hỏi
- Buổi tiệc bắt đầu vào buổi chiều, chúng ta nên chuẩn bị 1 chút – Jun xoa cằm nhìn nó
- Uhm…nên chuẩn bị cho em 1 chút – Ken xoa tay vào nhau cười gian
Nó ngây người nuốt khan 1 ngụm nước bọt…nhìn 2 cái mặt gian tà này sao ớn ớn…
…
30 phút sau…
Đây đúng là cái ớn ớn nó nghi nghi nè… sau 30phut1 đi xe cùng 2 anh…cả 3 đang an ngự tại 1 siêu thị thời trang lớn nhất đảo Cheju…
- Cái…cái gì đây – Nó xìu xìu hỏi
- Tất nhiên là mua đồ cho em rồi – Ken nói,mắt chằm chằm lướt về thời trang nữ
- Lúc đi vội em cũng chẳng mang gì theo, sắm vài bộ để dùng chứ – Jun cười khoái chí lướt 1 lượt qua quần áo nữ 1 lượt
…
1h sau…
- Hừ hừ – nó rên hư hư, mặt xụi lơ méo mó mếu xệch – Mua đồ? Vài bộ?…Cái này là vài bộ đó hả? – Nó gầm gầm mắt lừ lừ nhìn 2 kẻ hủ mưu
…
1h trước…
- Boo thử cái này đi – Ken đưa nó 1 bộ áo và váy xinh xắn
- Boo cái này…cái này…em thử xem – Jun đưa nó 1 bộ áo liền váy có nơ to làm điểm nhấn
- Boo…cái này hợp với em, thử đi – Ken lựa lưa lôi ra 1 bộ
- Cái này rất hợp…thử đi – Jun vạch vạch đưa 1 bộ
- Boo…
- Boo…
….
Sau nguyên nhân của trước và sau 1h… ta rút ra kết luận… 1 em đã ra đi tìm đường cứu nước =))
Thử trên dưới hơn 30 bộ…nó muốn chết lên chết xuống, bộ nào lên người nó đc 2 chàng cho là hợp đều khăn gói theo nó về nhà…nó bây giờ bước đi xiêu vẹo…còn 2 anh tay xách nách mang hết quần lại áo,hết giày lại dép…cứ thế mà rinh hết cả cái shop về… =))
…
- Thật ko thể hiểu đc các người mà – Nó vừa ngậm óng hút khí thế tấn công ly cam vắt vừa cằn nhằn
Hai anh ngồi đối diện nó trong 1 quán nước nhỏ chỉ biết nhe răng cười trừ, ko, dám lên tiếng khi nó đang tức giận =))
- Chỉ mua vài thứ cho em chuẩn bị buổi tiệc chiều nay thôi mà – Ken cười hề hề xoa xoa nó
- Vài thứ? –nó gằn giọng trừng mắt nhìn Ken – Anh có thể mua 1 cái tủ lớn để chứa “vài thứ” của anh đấy… Àh ko, 1 cái ko đủ đâu, chắc phải 2 cái – nó hét lên
- Vậy đi thôi – Jun cười nói
- Đi đâu? – nó ngơ ngác nhìn Jun
- Đi mua tủ – Jun ghé sát mặt nó nói
Nó ngẩng ra 1 lúc mới tiêu hóa hết câu của Jun…
- AAAAAaaaaa…. Anh còn…hừ hừ… – Nó tức nghẹn họng, 2 tai đỏ tía, mắt ngân ngấn nước, đứng dậy dậm chân bỏ đi
Hai anh chàng nhìn nhau cười rồi đứng lên theo nó… đến cái tướng giận cũng dễ thương thế… thật đến pó tay…
…
- Mấy giờ buổi tiệc bắt đầu? – nó hỏi khi đã cùng 2 chàng yên vị trên xe…đây là cảm giác tuyệt vời nhất từ sáng tới giờ…ko phải đi bộ…thiệt là hạnh phúc quá đê =))…
- 4h – Cả 2 chàng hồn nhiên đáp
- Ồ… Vậy chúng ta còn 1 tiếng nữa – nó cũng hồn nhiên ngúc ngoắc cái đầu đáp
- Ừ – 2 anh chàng cười vô tư đáp…
…
…
…
1…2…3…
- Cái gì? – Ồ…hình như cả 2 chàng đã phát hiện ra điều bất bình thường nên đồng thanh la lên nhảy dựng đến độ đầu đập vào cả mui xe =))
Ngó đồng hồ, mắt 2 anh trợn lên…
- Quay về khách sạn nhanh lên… – Jun phân lệnh cho tài xế
- Quản lý, anh gọi chuyên viên đến khách sạn gấp giùm tôi – Ken móc đt ra call gấp
…
1 tiếng sau…
- Thế nào? Xong chưa? – 2 anh chàng trong bộ vest dạ tiệc cao cấp bước ra như 2 vị hoàng tử tuấn tú oai phong… đi đến phòng nó
- Sắp rồi – Hiro đang đứng chờ cả bọn trước cửa phòng nó
…cạch…
Một thiên thần hiện ra trước mặt cả bọn… bộ đầm voan màu lam ngắn họa tiết đáng yêu làm nổi bật làn da trắng như sứ… mái tóc uốn gọn ôm lấy khuôn mặt tròn bầu bĩnh, 2 má hồng hồng,đôi mắt to tròn long lanh, đôi môi mềm ánh nhủ làm ngây ngẩn 2 chàng trai…
- Đi thôi – Nó nhìn 2 anh chàng cũng thẩn thờ 1 cái đỏ ửng mặt vội quay đi
- Ờ…ờ- như 2 cỗ máy biết nghe lời, 2 chàng theo gót nó bước ra xe…
…
Nhà hàng Hongon…
- Xin kính chào… – 1 người trong trang phục Hanbok ra cung kính mở cửa xe đón chào khách… – Mời quý vị theo tôi
Buổi tiệc đc tổ chức nơi khuôn viên sang trọng nhất của nhà hàng nổi tiếng lớn nhất đảo Cheju này… Cả ba bước vào như bầu trời đêm bỗng chốc xuất hiện 3 ngôi sao sáng chói thu hết ánh nhìn của toàn bộ người ở đây, làm mờ nhạc hết thảy tất cả khách mời… Tất cả bỗng dưng lặng đi, mọi người như nín thở ko rời mắt khỏi đc vẻ đẹp chói lọi của 2 mỹ nam vừa bước vào, nó cũng góp phần làm chị em phụ nữ ghen tỵ ko kém và khiến rụng rời ko ít chàng
- Boo sang kia anh lấy cho em ít đồ uống – Jun cuối xuống mỉm cười dịu dàng nói nhỏ vào tai nó
Nó gật đầu bước đi, Jun cũng lặng lẽ bước sánh bên… trông nó như nàng công chúa đc 2 chàng kỵ sĩ oai hùng lịch lãm khiến nhiều người phải ngoái nhìn…
…
- Anh Jun…
Từ phía sau có 1 giọng nói trong như ngọc thu hút hết ánh nhìn của cả 3… 1 cô gái có dáng dấp hấp dẫn với 3 vòng nảy lửa, là da trắng ngần, khuôn mặt trái xoan điểm xuyến đôi mắt sắc sảo bén ngót…bước đi uyển chuyển đến gần
- Jun
Cô nàng hướng mắt nhìn Jun triều mến đến ngây ngốc…
- Jun, em đợi anh mãi… – Cô nàng vòng tay ôm lấy cổ Jun sổ sàng dán vào Jun như nam châm
- Milan tiểu thư, xin cô tự trọng – Jun nhíu mày khó chịu trước thái độ giã lả của ả…đẩy ả ra ko thương tiếc
Ả là con gái ông chủ tập đoàn Biget, 1 trong những tập đoàn ngang ngửa với Dimon, dự án lần này cũng ít nhiều cần đến sự hợp tác của tập đoàn ả… Ả từ lâu đã yêu Jun như điếu đổ…nhưng với cái thứ đàn bà lẳng lơ,tiền xem như nước giống ả thì đến nửa…cọng lông mi anh cũng chẳng thèm nhích… Tía ả cũng chính là chủ nhân buổi tiệc hôm nay…Thật chẳng muốn đến… nhưng vì dự án lớn bây giờ anh phải cắn răng cắn lưỡi nhẫn nhịn…
- Anh… em chờ anh lâu lắm rồi – Ả phớt lờ thái độ lạnh lùng của Jun mà cứ sáp sáp tới – Chúng ta ra nhảy đi anh
Nó nhìn cái cảnh trước mắt mà lòng rồn rộn khó chịu… Nó tức…nhưng ko biết tức cái gì…Vì Jun sao?… thật nó ko biết… nhưng nó cảm thấy chướng mắt khi thấy Jun ở cạnh ả ta… >”<…tay siết lại hình tròn…Nó rời khỏi Ken như vô thức bước đến cạnh Jun…
- Kìa… – Ken thấy nó kì lạ nhưng ko kịp cản lại
…
- Jun… – Nó gọi anh ngọt ngào
- Boo – Jun ngạc nhiên xoay lại nhìn nó…
- Jun…em muốn nhảy… chúng ta đi chứ – Nó ôm lấy tay kia của anh nhõng nhẽo phụng phịu đáng yêu
Anh to tròn mắt ngạc nhiên trước hành động của nó… có gì đó báo hiệu cho anh đây là 1 việc nên vui…
- Uhm!!! Vậy chúng ta đi – Anh mỉm cười thật dịu dàng ghé gần mặt nó nói
Mặt anh gần bên, hình ảnh anh hôn nó lại hiện ra làm khuôn mặt nó đỏ ửng lên… nó sao lại thế này? >”<…
Nhìn thấy điệu bộ ân cần, dịu dàng anh dành cho nó mà trước giờ chưa ai có thể thấy qua, ko phải gương mặt lạnh như băng, ko phải nụ cười xã giao, là sự ấm áp, sự dịu dàng từ trái tim…. Điều này làm cô ả Milan ko mấy cảm thấy tốt… anh chưa bao giờ có thái độ này với ả dù ả đã nhiều lần cố tình đến tìm anh nhưng đều bị anh lảng tránh… “Con nhỏ kia là ai mà sao…?”
- Anh…đây là? – Ả nhíu mày hoắc mắt lườm nó
- À… Xin lỗi Milan tiểu thư, tôi quên ko giới thiệu…đây là Boo… hôn thê của tôi – Anh nhếch môi nói, mắt nhìn nó triều mến
- Cái gì?… Hôn thê…vợ chưa cưới?…sao…sao…sao có thể? – Ả tái nhợt mặt lắp bắp ko nên câu
- Chúng ta đi thôi – Jun dìu nó ra nơi mọi người đang say sưa điệu nhảy nhịp nhàng tình tứ
…
Ở 1 góc khuất, 2 đôi mắt sắc như dao cắm thẳng vào họ… Ken siết chặt chiếc ly rượu trên tay nghe răn rắc… hành động của nó anh muốn cố tình ko hiểu…nhưng tâm lại cho anh biết anh đang ngập tràn nỗi bất an…
…
- Jun…Jun…- Nó khẽ gọi khi Jun đang kéo nó ra sàn nhảy
- Sao? – Anh mỉm cười ngọt ngào quay sang hỏi nó
- Em…em… – Nó ấp úng
- Em thế nào? – Jun nhìn nó lo lắng
- Em ko biết nhảy – Nó cuối mặt, 2 tai đỏ chót miệng mấp mấy lí nhí
Jun ngẩng ra nhìn nó… anh ko giấu nổi nụ cười hạnh phúc… là nó… nó ghen sao?… vậy ko phải là…?
- Ko sao, anh dìu em nhảy, chỉ cần làm theo anh – Anh dắt nó bước ra
Đặt tay nó lên vai anh, anh dìu nó từng bước,từng bước…âm nhạc du dương, người nó như đang bay lả lướt trên mặt đất theo từng chuyển động của anh… trái tim nó bỗng đánh nhịp mạh mẽ…
Giai điệu mượt mà kết thúc… nó thở nhẹ 1 cái, cố gắng bình ổn trái tim lại, nhưng gương mặt đỏ đỏ ko thể đánh lừa nó đc… Anh ôn nhu nhìn nó mỉm cười… cả 2 cùng rời khỏi sàn nhảy…
- Em khát nước quá – Nó nhăn mặt
- Em đứng đây đợi anh – Jun nói nhẹ căn dặn nhanh bước rời đi
Nhìn theo dáng anh khuất trong bóng người, nó mỉm cười… Ko biết hành động vừa rồi của nó là gì, nhưng nó cảm thấy vui… mang tâm trạng thật tốt, nó thích thú quan sát nhìn xung quanh mới phát hiện, nơi nó đang đứng là cạnh hồ bơi, chiếc hồ đc xây kiểu uốn lượn như hạt đậu rất bắt mắt… Nó ngắm nhìn mặt hồ lăn tăn xanh biếc,trong vắt, ánh sáng phản chiếu xuống hồ lấp lánh làm cho mọi thứ xung quanh càng thêm đẹp…
…
- Boo đâu? – Ken ko nhìn Jun hỏi
- Cô ấy ngồi nghỉ cạnh hồ – Jun ung dung đáp, tay lấy ít nước hoa quả
- Nhảy đẹp đấy – Anh khàn giọng nói gầm gầm…mặt lạnh lùng như băng trôi
- Tôi ko biết anh đã nhận ra đc điều gì chưa? – Jun cười nửa miệng lên tiếng
- Chỉ mới là bắt đầu, tôi chưa biết 2 chữ “bỏ cuộc” đâu – Lúc này Ken mới quay lại nhìn thẳng vào mắt Jun cương nghị tuyên bố
- Tốt!!! tôi biết Boo ngây thơ ko thể hiểu đc cô ấy vừa làm như vậy mang ý nghĩ gì, nhưng tôi cũng sẽ ko buông tay – Jun mỉm cười khiêu khích
- Hừm… Đúng, Boo có thể chưa hiểu, nhưng tôi sẽ đem cô ấy khỏi tay anh trước khi cô ấy hiểu – Ken cười lạnh bước đi buông 1 lời tuyên chiến…
…
Trong khi 2 anh chàng nhà ta đang long tranh hổ đấu thì quay lại với “thỏ con” của chúng ta…
- Xin lỗi…tôi có thể nói chuyện với cô 1 chút ko? – Một tiếng nói cắt ngang dòng cảm xúc của nó
- Cô là… – Nó giật mình nhìn cô ả Milan đang trừng mắt nhìn nó như muốn ăn tươi nuốt sống… bộ dạng như mấy bà đánh ghen, lốp tiểu thư tao nhã bị ả vứt đi ko thương tiếc
- Cô thật sự là vợ chưa cưới của anh Jun? – Ả rít lên khinh khỉnh nhìn nó hỏi
Nó bị khí thái đáng sợ của ả làm sợ run lên… mắt cụp xuống như con mèo nhỏ bị ức hiếp… nó gật đầu thay cho câu trả lời
- Sao như thế đc, cô nói dối… Nói!!! Cô mồi chài Jun của tôi thế nào hả? – Ả nắm tay nó siết chặt, mắt vằn từng đường sọc đỏ trừng trừng thiêu đốt nó, rít lên man rợ
- Á!!! Đau quá…cô…cô bỏ tôi ra – Mắt nó ngấn nước, mày nhíu lại đau đớn, mặt nhăn nhó muốn khóc, tay vặn vẹo cố thoát khỏi tay ả
- Nói, cô đã mồi chai Jun của tôi thế nào hả?… Nói cho cô biết anh ấy là của tôi, khôn hồn thì biến đi – Ả hét lên…
- Ko có…tôi…tôi ko có… – Nó khóc nấc lên, lòng lo lắng
- Còn dám nói…đồ tiện nhân – Cô ả rít lên đẩy mạnh nó 1 cái
- Á… – Nó loạng choạng mất thăng bằng trên đôi giày cao gót baby doll
…Ùm…
1 tiếng nước nổ vang, nó thấy nước tràn vào miệng, tai, mắt, mũi…nó cố vùng ngoi lên, nhưng bộ váy càng ngày càng nặng, nó lại ko biết bơi…Nó thấy đc thân mình đang chìm xuống…
“Cứu… cứu mạng” – đầu nó phát ra tiếng kêu cứu với hi vọng nhỏ nhoi… nhưng mọi thứ hình như đang mờ dần… nó ko thở đc…
…
Cận kề với chết… 1 bàn tay nắm lấy nó… đôi môi mềm mại ai đó chạm vào môi nó, truyền vào nó 1 luồn khí…1 luồn sống mát lạnh, ngọt ngào…Nó thấy mình đang đc kéo lên dần…
- Há… -Vừa lên đc mặt nước , nó hít lấy 1 tràn khí căng
- Boo…Em ko sao chứ? – Một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang bên tai nó
- Ken – nó nhìn người vừa đưa nó sống lại tưởng như sát kề vạch chết
- Em…em ko sao chứ – Anh thở hồng hộc lo lắng
- Ưm…hư…huhuhu…oaaaaaaaa …Em …sợ… quá – như đc Ken nhắc nhở hoàn cảnh…nó ôm lấy Ken khóc nức nở =))
Ken ôm nó bước lên bờ…
- Boo… – Jun từ đằng sau chạy lên, mặt mày trắng tái
- Tránh ra đi Jun đại tổng – Ken trừng mắt sắc như dao lạnh như cắt thịt gằn Jun – Nhờ phước của anh hại Boo suýt chết…anh còn muốn tie61o tục làm cô ấy kinh hãi?
Jun nhìn nó chua xót…
- Boo…anh… – Anh đưa tay định chạm vào nó
- Ko – Nó vẫn còn sợ hãi hét lên, run sợ rúc vào lòng Ken, mắt đầm đìa nước, da trắng tái nhợt nhạt, bờ môi cũng ko còn hồng nữa
- Đc rồi, anh đưa em về…ko sao rồi – Ken ôm siết lấy nó dịu dàng nói với nó chấn an – Xin phép…chúng tôi về trước – rồi quay lại lạnh lùng nói với Jun
Jun như bất động nhìn theo dáng Ken đưa nó khuất dần…bàn tay siết chặt đến độ móng tay bấm vào tay bật cả máu…
- Chuyện gì đã xảy ra – Jun hét lên căm phẫn…khách khứa xung quanh ko ai ko biết anh nhưng cũng ko dám đắt tội với Biget nên chỉ biết đứng như phỗng…
- Jun…là tự cô ấy…cô ấy ựt ngã xuống hồ…ko phải em – Milan thấy Jun tức giật, chạy đến dán người vào anh cọ cọ giả vờ nụng nịu nói
- Là cô… – Anh lập tức trừng mắt nhìn ả
- Em nói rồi…là…do
…Bốp…
Ả giả lã nói nhưng chưa dứt câu đã vang lên 1 tiếng da thịt bị va mạnh vang lên… Tất cả mọi người tròn mắt nhìn như ko tin vào những gì mình đang trông thấy… Tiểu thư tập đoàn Biget cao ngạo đang ngã sóng xoài ôm mặt trên mặt đất… Đại tổng tập đoàn Dimon oai nghiêm nổi tiếng lạnh lùng đang trừng mắt như dao chém thẳng vào người vừa đc anh ban tặng 1 cái tát kia…
- Anh…anh… – Ả đỏ hoe đôi mắt sợ hãi run lên từng cơn nghẹn họng ko thốt đc nửa lời
- Tôi cảnh cáo cô, nếu còn dám đụng vào cô ấy, thì tôi lập tức sang bằng Biget và tống cổ cha con cô ra đường – Jun gằn từng lời qua kẽ răng đang đay nghiến vào nhau… buông lời cảnh cáo, anh lạnh lùng quay bước bỏ đi
- Jun…Jun…khoan…- Ả gọi với theo anh
- Jun…anh…Anh hãy nhớ… nhớ đó – Ả ko nuốt đc cục tức nhìn theo Jun lòng như nghìn lửa căm hận
….
Anh mau chóng trở về khách sạn, lòng như nghìn vạn kim châm khiến anh nhức nhói ko yên…
…
- Boo, em nằm nghỉ đi, anh sẽ gọi thức ăn lên cho em – Ken ân cần dìu nó từ phòng tắm lên giường nằm nghỉ
- Em ko sao, đỡ rồi ạ – Nó run giọng, nỗi sợ hãi vẫn chưa tan, cảm giác sắp cận kề cái chết vẫn còn làm nó hoang mang
- Em nghĩ đi – Ken vuốt mái tóc nó dịu dàng khuyên nhủ, ánh mắt buồn buồn thất sắc đến thương
…thịch…
Một nhịp tim lạc bước trước ánh mắt của anh… nhìn anh nó biết anh rất lo lắng cho nó, mạng này của nó là đc anh vừa cứu lấy… nó thật sự phải cám ơn anh…
- Ken…em xin lỗi…xin lỗi đã làm anh lo lắng – Nó khóc nấc lên, 2 tay kịch liệt lau 2 dòng nước mắt
- Kìa, sao em nói như vậy, đc rồi, em nín đi, khóc nhè xấu lắm – Ken cuời dịu dàng xoa đầu nó
Nụ cười nồng ấm của anh làm nó bình ổn lại trái tim đang run rẫy… nó cố gượng gạo 1 nụ cười đáp lại tấm lòng anh…
…
…Rầm…
- Boo
Một tiếng cửa mở sập vào… Jun quần áo xộc xệch, đầu óc rối bù, mặt hết trắng lại xanh chạy đến bên giường nó…
- Boo…em ko sao chứ? – Anh sà lại giường quỳ dưới giường, nắm lấy tay nhìn nó lo lắng
Nó nhìn Jun ngẩn ngơ… hình ảnh 1 sếp tổng oai nghiêm bây giờ tơi tả như cái bang làm nó run lên, khuôn mặt anh đã nói hết sự lo lắng của anh dành cho nó… mắt nó nhòe nhòe, đưa tay vuốt mái tóc rối lòa xòa dính mồ hôi bệ bết trên mặt…
- Em…em…em xin lỗi – Nó run run, nước mắt lại trào ra
- Anh xin lỗi… – Anh nhìn nó khóe mắt cũng đỏ lên tràn ra 1 giọt lệ
- Jun – nó giật mình lòng thoảng thốt… nó ôm chằm lấy anh
Anh vùi mặt mình vào ngực nó… giọt nước tràn khóc mắt ướt mảng áo nó…
- Jun…Em ko sao mà – Nó lắc đầu
Anh ngẩng dậy nhìn nó…nắm chặt lấy tay nó, khẽ gật đầu…anh 1 lần nữa ôm chằm lấy nó vào lòng… rất nhỏ…rất nhỏ từ trái tim… “Anh yêu em”
…
Ko biết từ lúc nào đã chỉ còn 2 người…1 bóng người từ nãy giờ đã rời đi… khuôn mặt thoáng nét buồn vời vợi… bàn tay đỏ lên bị siết chặt… đôi mắt vô định lạnh lùng bước đi trên sảnh khách sạng… bộ dạng như 1 ma vương lãnh khốc cô đơn… nhưng trong lòng 1 ngọn lửa đang cháy rực… bàn tay vẫn siết….siết chặt…ko buông…chắc chắn… ko buông
Chap 15
- Sao? Ken về trước rồi à? – Nó ngạc nhiên hỏi lại
- Ừ, anh t bảo có việc bận nên về trước rồi… Em cũng chuẩn bị đi – Jun cười nói
- Ưm – Nó ỉu xìu trở về phòng
Từ tối hôm qua đến giờ nó ko gặp anh… vậy mà giờ lại đi mất tiu ko nói lời nào…bỗng dưng cảm thấy lòng mất mác thứ gì đó…
…
…
- Boo…dậy đi em…máy bay đáp rồi, chúng ta xuống thôi – Jun lay lay nó
- Uhm – Nó dụi mắt lơ mơ bước xuống máy bay
Cùng Jun lên… nó trầm tư nhìn ra khung cửa sổ, hình ảnh vạn vật ven đường lướt qua mờ ảo ko kịp định dạng…nó cứ im lặng trầm ngâm như vậy từ lúc lên máy bay đến giờ…thật ko giống nó…
- Em sao vậy? – Jun nhìn nó nhíu mày lo lắng
- … – Đầu óc ko biết thả hồn thế nào mà chẳng nghe đc anh
- Boo…Boo… BOO – Anh họi 1 lần,2 lần ko xi nhê đành tăng tầng số lên quả nhiên có hiệu quả
- Sao? – nó giật bắn mình lên, 2 mắt to tròn nhìn Jun trân trân
- Em sao vậy? – híp đôi mắt anh quan sát gương mặt nó hoài nghi
- Em…ko sao…chỉ hơi mệt thôi – Nó cười gượng gạo đáp, tâm tư nó chính nó ko ko lí giải đc thì làm sao nói gì đc
- Uhm…tới nhà rồi, em vào nghỉ đi, ngày mai có thể ko cần đi làm, cứ ở nhà nghỉ ngơi, chứng nào khỏe thì đi làm lại – Jun cười dịu dàng nói với nó
- Dạ – Thật tốt, tâm tình nó có vẻ khá hơn, sự dịu dàng của Jun luôn làm nó thấy thoải mái
Nó xoay người mở cửa vừa bỏ chân bước ra khỏi xe thì…
- Khoan đã – Jun kéo tay nó lại bất ngờ là nó ngã ngược vào trong
…chụt..
Anh hôn phớt qua trên đôi môi nó như 1 làn gió khẻ thổi… Nó căng tròn mắt nhìn anh…Mặt chuyển dần sang hồng rồi đỏ chói đến tận mang tai…
- Tạm biệt – Anh nháy mắt mỉm cười với nó
Nó giật mình nhảy ra khỏi xe… đứng nhìn chiếc xe lăn bánh rồi khuất dần, 2 tay nó xoa xoa đôi má đang nóng rực…Tâm trạng rối bời… Anh thật là…dù sao chuyện xảy ra trên đảo cũng làm nó nà anh xích lại gần hơn…có lẽ là rung động chăng? …
“Oaaaaa… ko nghĩ nữa…ko nghĩ nữa” – Nó lắc lắc cái đầu cho mọi ý nghĩ và hình ảnh Jun đang ngập trong đầu…bất giác bàn tay sờ nhẹ lên môi… Ái chà…dạo gần đây Jun hay hun nó lắm nha… có khi nào?…hik hik
Nó lại lắc đầu xua đi mọi thứ co giò trở vào nhà… mà ko để ý cách đó ko xa có 1 chiếc xa thể thao màu vàng đang đậu và chủ nhân của nó đang cháy ngùn ngụt phía sau tay lái…
….
Buổi sáng mát lành,ko khí ấm áp ko đủ đánh thức 1 con heo đang phè cánh trên giường…Hôm nay thiệt hạnh phúc quá xá…ko phải đi làm nên cứ yên tâm dưỡng sức ko cần lo…
…bốp…
- Écccc – Một tiếng đánh bóc vang lên lập tức con heo rống lên lộn cổ xuống giường ko kịp nghuyên do… Nó lồm cồm bò dậy, mắt nhắm mắt mở nhìn chủ nhân của bàn chân thô bạo vừa thượng trên mông nó 1 cú trời giáng – mẹ…sao lại vậy – Nó ngân ngấn nước mắt xoa xoa cái mông tôi nghiệp
- Mày là heo hả? định ngủ đến chừng nào nửa? – mama nó hét lên
Nó gãi gãi đầu ngước nhìn đồng hồ… 1 tay ôm lấy chiếc gối, người như con lười trườn lên giường…
- Èo!!! “Mới có” 12h mà… con muốn ngủ – Nó kéo chăn trùm kín đầu
Mama nó mắt nổi lửa, 2 tay hiện 2 quả đấm xinh xắn…
- “Mới Có”…mày tính ngủ trừ cơm hả – mama nó hét lên kinh hãi
- Thì đỡ tốn 1 bữa mà – nó lú đầu ra khỏi chăn, mắt ti hí nhìn mama nó
- Mày… trời ơi… Có dậy mau hay ko – Mama nó cứng họng tức muốn đứt gân mạch máu mà chết cho rồi…
- Hì hì hì
Từ cửa phát ra âm thanh như ai đó đang cố nhịn cười đến sắp phát nổ làm nó phải ngơ ngác lú đầu 1 lần nửa ra nhìn…
Một mắt…lại 2 mắt…cuối cùng là trợn tròng… Nó nhíu mắt lại mở to ra…nhíu lại, mở ra…hành động này đc lặp lại chục lần…xong…để kiểm chứng những gì đang thù lù trước mặt ko phải là nằm mơ nó lấy tay dụi dụi mắt…1…2..3…
- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa – Oaaa…những gì trước mắt là thiệt… – Sao…ao anh lại ở đây? – nó lắp bắp chỉ tay về “thù lù trước mặt” thảng thốt kêu lên…
- Là bác gái mở cửa cho anh vào – Anh mỉm cười
- Mẹ… – Nó chui lại vào chăn, quấn lại như cái bánh ú hét lên
- Mẹ mới nói con nên dậy đi – Mama nó cười hề hề nhún vai bỏ đi – Các con từ từ nói chuyện
- Này…em ra đi, tính trốn trong đó tới chùng nào… Muốn làm bánh ú à? …Dù gì bộ dạng khi ngủ và lúc thức dậy của em anh đã thấy hết rồi…ngại gì nữa
- Ken… – nó hét lên ngượng ngùng…lú 2 con mắt ra trừng trừng nhìn Ken
- Hà hà…hahaaaaaaa – Anh nhìn bộ dạng của nó bật cười nghiêng ngã
- Cười gì chứ? Sao anh lại ở đây? – Nó ngại ngùng long lanh mắt ko dám nhìn anh
- Đến thăm em – Ken run giọng chưa dứt cười đc lên tiếng
- À phải rồi, sao hôm qua anh lại về sớm vậy? ko nói tiếng nào mà đi luôn thế? – Nó chợt nhớ điều gì từ trong chăn chui ra
Câu hỏi của nó làm anh đột ngột ngưng lại.. khuôn mặt trầm xuống biểu hiện trạng thái khó hiểu… anh trầm ngâm ko nói gì, bất động như pho tượng…đôi mắt xám xịt…
- Ken…Ken…anh sao vậy? – Nó nhìn anh kì lạ ko khỏi bất an – Ken… Ken – Nó lay gọi anh lo lắng
- Boo… – 1 lúc lâu anh trầm giọng khàn khàn
- Hửm? – Nó ngó ngó anh
- Em thích Jun phải ko?- Anh nói đè nén chất giọng đang sôi sục trong yết hầu
- Ơ…sao…sao chứ? – Nó nhảy dựng lên,đưa tay che ngang mặt che giấu sự xấu hổ đang đỏ gắt gao
- Em thích Jun đúng ko? – Anh nghiêm giọng nói
- Em…em…em ko biết… em…em – Nó ấp úng, mặt lại thêm phần hồng đỏ
Mặt Ken sa sầm rõ … nó càng thêm xám đen… thái độ vừa ngượng vừa ánh lên nét vui khi nhắc đến người đàn ông khác của nó làm anh muốn tiết lên bóp chết nó ngay tức khắc…
- Á… Anh làm gì vậy ? – Nó bất ngờ thét lên
Ken ko nói mà lôi nó khỏi giường, ôm lấy nó bước ra ngoài…
- Buông em ra, anh điên hả? …buông ra
Anh bế xốc nó đi xuống nhà…ngang qua phòng khách… anh nghiêm mặt cúi chào 2 vị tiền bối…
- Cháu xin lỗi hơn đường đột… 2 bác cho cháu mượn Boo vài hôm ạ
Mama and papa nó nghệch mặt ra ko hiểu cái mô tê gì gật đầu cái rụp như cái máy =))… Anh cúi đầu chao 1 lần nữa rồi đem nó đi thẳng ra ngoài…
- Ken, anh đang làm gì vậy, buông em xuống… Anh muốn đi đâu cũng phải đợi em thay đồ đã chứ – Nó vùng vẫy hét lên chói lói
- Ko cần…- Anh lạnh giọng nói nghe đáng sợ đến buốt người
Nó nhìn anh đến sững sờ… Người trước mặt nó ko phải là Ken vẫn hay vui cười hay nóng giận chọc phá nó… mà đó là 1 người lạnh lùng, ánh mắt ko tia xúc cảm…người này thật đáng sợ… Nước mắt nơi khóe mắt ràn rụa ra… Sợ quá…
Bước ra khỏi cổng, anh toan đặt nó vào xe thì bị 1 bàn tay giữ lại…
- Anh là…? – Ken nhíu mày nghi hoặc
- Xin lỗi, tôi là trợ lý của Tổng giám đốc Jun…Tôi đc phân phó đến đón cô Boo đi – Trợ lý Kim thản nhiên nói
Ken nhíu mày gay gắt, trừng mắt nhìn trợ lý Kim như hổ dữ, vùng người thô bạo hất tay trợ lý Kim ra, bước đến mở cửa đặt nó xe mạnh bạo sập cửa rồi bước đến trợ lý Kim…
- Phiền anh về nhắn lại với hắn… Cứ ngoan ngoãn ở nhà đi, xong việc chúng tôi sẽ về, ko cần hắn lo lắng – Anh nói, môi nhếch lên cười cao ngạo như 1 đế vương
Anh bỏ vào xe nhấn ga…chiếc xe xé gió lao đi như vũ bão…
…
- Huk…huk…huhuhuhuhu – Nó thút thít như 1 đứa trẻ bị bắt cóc đang sợ hãi… nhưng thật sự là đang bị bắt cóc thì phải
- Em đừng khóc nữa – Anh nhẹ giọng nói, mắt vẫn cắm về phía trước lao đi
- Huk…huk…huhuhuhu… chúng…chúng ta…đi…đi đâu… em….em muốn…muốn…về…về nhà – Nó nức nở vòi về
- Ko đc – Anh lạnh lùng nói
- Tại sao?…ko…em muốn… về nhà…cho em về – Nó khóc thét lên
- Ko…em đi với anh – Anh cũng hét lên…giọng anh đầy nỗi tức giận ko kiềm chế đc nữa
Nó giật mình… 2 gò má thắm lệ ướt át… 2 mắt tròn xoe nhìn anh đầy sự sợ hãi… ánh mắt sợ hãi…làm anh… thấy đau…
Nó ko khóc nữa… răng cắn chặt môi dưới… người run run…nước mắt lòa nhòa hướng ra cứa sổ né tránh ánh mắt anh… cổ họng cứ đôi lúc nấc lên nghẹn ngào…
…
Anh lái xe hơn 1 tiếng đồng hồ rồi dừng lại… Nó khóc đến mệt nhoài thiếp đi lúc nào ko hay… anh nhìn nó xót xa tràn ngập yêu thương… bàn tay khẽ vuốt ve lên đôi má mềm mềm ướt nước mát lạnh…khuôn mặt tinh khiết lúc ngủ của nó thật ấm áp và bình yên… anh cúi người hôn lên đôi mắt, nuốt đi những hạt pha phê tinh khiến còn đọng trên khóe mi, hôn lên cả 2 cánh hoa anh đào mềm mại ngọt lịm…
- Anh xin lỗi…nhưng anh sẽ ko buông tay đâu
Đôi mắt cương nghị ánh lên tia tham lam, bá đạo và chiếm hữu… Đúng… anh ko thể buông tay… anh sẽ ko buông tay khi mà chưa bắt đầu…
Anh bước ra khỏi xe rồi vòng qua mở cửa, ẵm nó nằm gọn trong lòng bước đi…
….
Ở 1 nơi khác…
…Xoảng…
Tiếng đồ vật đồng thanh đổ vỡ làm mọi người thất kinh bát đảo, hồn vía lên mây, sợ đến mất mật…
- Tổng giám đốc, xin hãy bình tĩnh – Trợ lý Kim mồ hôi lạnh lắm tắm phủ đầy trên trán run giọng nói
- Cái gì chứ, tên đó sao dám… – Jun như phát điên, quơ tay hất thẳng mọi thứ trên bàn rơi xuống đất lộn xộn
Đôi mắt như châm lửa cháy ngùn ngụt, mặt tối đen như bao công, 2 bàn tay nắm chặt mạnh bạo hình quả đấm, người run lên giận dữ khi nghe trợ lý Kim nói lại
- Rốt cuộc hắn đem cô ấy đi đâu? – Jun gằn lên dữ tợn
- Tôi…tôi… – Trợ lý Kim run bần bật lưỡi liếu lại ko bật đc lời, mặt xanh xao, hồn đã sớm thoát xác
- Đồ vô dụng, còn ko mau đi tìm, tìm ko thấy thì đừng vác mặt về nữa – anh quát lên, tay thô bạo đập thẳng xuống bàn khiến chiếc ly còn lại trên chiếc bàn nảy tưng lên rơi xuống đất vỡ nát
Tim của trợ lí Kim cũng nhảy lên theo chiếc ly, đầu óc trăm ngàn mảnh ko thua chiếc ly kia… Chưa bao giờ Jun lại như thế…anh vốn là người điềm tĩnh, lạnh lùng… lần đầu tiên anh lại mất bình tĩnh đến vậy
Nó là nguyên nhân khiến 2 chàng trai thay đổi như vậy?… nhưng…có thật là sự thay đổi?…hay chỉ là tìm lại con người thật chính mình?…
Nhưng chuyến này Ken thật sự lợi hại nhak… ko những san bằng tỉ số ngoạn mục mà còn trả lại Jun gấp 2… ko… gấp 200 lần … lần trước Ken có thể chạy đến chen ngang nó và Jun… nhưng lần này coi bộ Jun bất lực cắn răng nhai lưỡi nuốt hận rồi… quả ko hổ danh Ken thiếu gia… =))
- Ưm…- nó động đậy trở mìnhMí mắt vẫn còn nặng nề, nó muốn chìm thêm vào giấc ngủ…nhưng…đây là đâu?…Đôi mắt đột nhiên tỉnh táo…Nó bật ngồi dậy… dụi mắt… lướt 1 lượt khắp nơi… Đây ko phải là phòng nó…căn phòng đc trang trí sang trọng, nội chiếc giường trắng bọc nhung nó đang nằm cũng phải rộng cả mét ko ít,dám đem làm sàn đấu vật chắc dư sức… Nó thận trọng bước xuống giường, mò mẫm đi dần đến cửa,mắt cứ láo liên nhìn khắp căn phòng… khẽ mở ra khe nhỏ, nó đưa 1 con mắt ra thăm dò, xác định mọi thứ im ắng nó mới can đảm mở toang cửa bước ra ngoài… Hiện ra trước mắt nó là hành lang tường trắng chân ốp gỗ toát lên vẻ quý phái, các chùm đèn nhỏ pha lê rọi lên hành lang 1 ánh màu mờ ảo, trên tường treo vài bức ảnh hình thù kì dị mà có lẽ người biết thưởng thức nghệ thuật gọi là kiệt tác xuất sắc, nhưng đối với cái con ‘đói’ nghệ thuật như nó thì nhìn thế nào cũng vẫn là hình thù kì quái… Nó mò mẫm, mắt hiếu kì đảo ko ngừng khắp ngỏ ngách… bước đến 1 cầu thang tay cầm gỗ bóng, bậc thang lát đá cẩm thạch đen tuyền… từ bàn chân truyền đến 1 cảm giác mát lạnh… bước hết cầu thang là 1 gian phòng ngập g cnắng, kính cao chân sát đất đc phủ 2 bên bức màn màu đỏ mận sang trọng, trông như là phòng khách thì phải vì ở giữa phòng có 1 bàn kính lớn với 2 bộ salon bọc da itali cao cấp, mềm mại và êm ái, ngoài ra trên tường còn đc trang trí những vật dị thù, còn có 2 tủ kính lớn chưng vô số rượu quý cùng những món đồ vật lưu niệm…
- Quái, đây rốt cuộc là đâu? Ngôi nhà to thế này mà ko có ai hết vậy nhỉ – nó lầm bầm, nhíu mày khó hiểu
Đang thẫn thờ… nó ngửi thấy mùi gì đó thơm phức, cam đoan là mùi thức ăn, vì cái bụng nó đang đánh lô tô nhiệt tình… nó ‘đánh hơi’ theo mùi thức ăn đến 1 phòng bếp to với những trang thiết bị làm bếp tiên tiến… trong bếp có 1 dáng người quen thuộc đang lăn xăn tay hết thái rau lại khuấy đảo cái nồi đang sôi nghi ngút khói thơm lừng… Nó nheo mắt để xác định rõ cái vật đang lăn ca xăn đó…
- Ken? – nó ngạc nhiên khi xác định ‘cái vật’ đó là ai ko khỏi thốt lên
Ken quay nghe tiếng động bất giác xoay người lại…
- Em dậy rồi à? Đói chưa? Đến đây ngồi đi – Anh mỉm cười vẫy gọi nó
Nó nheo nheo mắt nhìn anh bước đến gần…
- Ken? Đây là đâu? Sao… – Nó thắc mắc hỏi dồn
Anh chỉ cười kéo tay nó ấn nó ngồi vào ghế rồi nhanh chóng bày lên bao nhiêu là món đẹp mắt bóc khói nghi ngút thơm nức lỗ mũi…Nó đơ ra, hết nhìn các món phong phú bày la liệt trên bàn lại nhìn anh há hốc mồm…
- Anh làm tất cả sao? – Nó nhìn anh hỏi mong chờ, mắt long lanh ko giấu nổi sự ngạc nhiên
- Tất nhiên – anh hếch cái mặt lên hãnh diện nói
- Thật sao? Lợi hại quá,trông ngon quá – nó trầm trồ thán phục
- Anh mà lại – Ken nở lỗ mũi đắc chí – em mau ăn thử đi – Anh đưa đũa giục nó
- Uhm- nó gật đầu đón lấy đôi đũa ko khách khí gắp 1 miếng thịt chiên vàng ươm thơm phức bỏ vào miệng – Oak, ngon quá – nò ô a 1 tiếng, mắt ánh lên rạng rỡ thích thú
- Ngon thì ăn nhiều vào – anh nhai nhòm nhoàm cười híp mắt nói
- Em ko ngờ anh lại có tài đến vậy đó nha, sao anh có thể làm đc thế chứ – nó ngậm 1 họng thức ăn cũng ráng lên tiếng trầm trồ
- Em coi thường anh quá đó – anh nhíu mày, cái mỏ đầy thức ăn chu ra trách móc – Dù gì anh cũng ở 1 mình, ăn ngoài mãi, ngán quá anh phải tự học nấu ăn thôi
- Ohm!!! Thì ra là vậy – nó gật gù mắt dán vào chén cơm ko ngóc đầu lên nổi..
…
Đánh chén no nê, nó thở 1 hơi thỏa mãn xoa xoa cái bụng hạnh phúc… Ken dọn dẹp gom chén bát đi rửa nhìn nó nheo nheo…
- Bây giờ anh mới biết nha…em lười kinh khủng… giống hệt “Eo chang Hi”
- “Eo Chang Hi” là ai? – Nó ngu ngơ nhìn anh
- Là họ hàng của anh “trư” đó mà – khóe miệng anh giật giật, mắt đầy ý cười
- Họ hàng nhà đó liên quan gì tới em chứ – nó lười biếng nói lim dim đôi mắt… nhân gian thường bảo “Da bụng chùng da mắt” quả ko sai…nó đúng là đích thị họ hàng ‘anh trư’ =)) – “Eo chang hy…Eo Chang Hy… Eo Chang Hy” – nó lẩm bẩm cái tên lạ kì đó
Ken nhìn nó nhịn cười run người lắc đầu pó tay, ko thể bắt nó làm gì đc rồi nên anh đành ôm bát đi rửa…
- Á – nó tự nhiên hét lên khiến anh giật bắn cả mình mém nửa bán rẻ cái chén đang cầm trên tay…
- Sao vậy? – anh lo lắng quay lại hỏi nó
- “Eo Chang Hy”?… ý anh nói em “Y Chang Heo hả? – Thì ra nó vừa tiêu hóc đc những gì anh nói
Khóe miệng anh giật mạnh hơn…ko kiềm chế đc nữa mà phun phụt ra cười ha hả…
- Anh…Thật quá đáng mà – Nó tức giận, giậm chân đứng dậy tiến về phía anh, mặt nhăn nhó khó coi – Đc rồi, bất quá em giúp anh rử chén là đc chứ gì, ko cần phải xỏ xiên vậy – Nó liếc mắt trừng Ken
Ken cười ko ngớt ráng nuốt xuống run giọng nói với nó…
- Thôi đc rồi, em ra ngồi nghỉ đi – Anh xua xua tay
- Ko cần, em cũng ko muốn thành ‘heo’, anh tránh ra đi – Nó giật lấy miếng rử chén đẩy Ken sang 1 bên, cái mặt phụng phịu hờn dỗi
- Thôi đc, vậy anh ko giành với em, cẩn thận nhé… – Anh cười cười bước ra phòng khách
Nhưng vừa bước ra đc 2 bước thì…
…XOẢNG…XOẢNG…XỔN LỔN…
Một loạt âm thanh vang lên như động đất… Ken lạnh sống lưng từ từ quay lưng lại cứng ngắc… chỉ mong những điều mình đang nghĩ ko phải là sự thật… Phù!! Đúng là ko giống như anh nghĩ… mà nó còn thậm tệ ác hơn anh nghĩ thôi =))… Đi từ phía trên cái bếp…nồi niu xoong chảo la liệt… tới bồn nước ngập ngụa nước nôi chảy lênh láng… phía dưới đất là những mảnh vỡ chén dĩa ngổn ngang vương vải… Toàn quang cảnh có thể túm gọn 2 từ dễ hiểu là… ‘chiến trường’ … Ken lảo đáo choáng váng mặt mày, miệng mồm cứng như trát xi măng…
- Sao…sao…sao …em…em có… có thể – Anh xám hồn lắm bắp, tay run run chỉ về phía nó – em…em sao…có thể… chỉ mới có… 1 phút… mới có 1 phút… anh quay đi mới có 1 phút thôi… sao em có thể làm đc như vậy? – hồn vía lên mây, anh nghẹn ngào lắp bắp
Nó rưng rưng long lanh đôi mắt nhìn anh rồi lại đảo qua chiến tích mình vừa đạt đc… phải công nhận em trài thật… chưa đầy 1 phút đã hạ đo ván mọi thứ thành 1 bãi chiến trường oanh liệt =))
- Em…em xin lỗi – nó thút thít, vội cúi xuống nhặt những mảnh chén vỡ… – Á…đau… – Bỗng nó thảng thốt lên…từ ngón tay chảy ra 1 dòng chất lỏng màu đỏ đc gọi là…máu
Nghe tiếng nó la lên, anh lôi đc 3 hồn 9 vía về… mặt biến sắc đột ngột chạy đến cạnh nó…
- Đứt tay rồi, em hậu đậu quá – anh run giọng xót xa nhìn ngón tay đang rỉ ra từng giọt máu đỏ tươi
Anh nâng ngón tay bị thương của nó ngậm vào miệng, nuốt hết những giọt máu đang ko ngừng chảy ra… nó đang nức nở ko dứt bỗng im bặt… từ ngón tay truyền đến 1 cảm giác như điện giật, luồn điện chạy dọc cơ thể như thiêu cháy da thịt khiến nó nóng bừng lên… Nó có thể cảm nhận đc chiếc lưỡi mềm nóng ấm của anh chạm vào ngón tay của nó… mặt nó đỏ gay gắt như cái mâm đồng bị hơ lửa… người đơ ra cướng ngắc như khúc gỗ… Ken chăm chút vết thương của nó xong ngước lên bắt gặp người nó đỏ bừng như vịt quay hết sức lo lắng…
- Em sao vậy? người ko khỏe àh? – Anh đưa tay sờ lên tráng nó – em sốt à?
Nó vẫn chưa phản kháng nổi cảm giác rạo rực, trái tim đập kịch liệt muốn bung ra khỏi lòng ngực do anh truyền đến nên chỉ biết theo phản xạ lắc đầu như cái máy… anh cúi người nhấc bổng nó lên…
- Oái!! Anh làm gì vậy? – Nó hoàn hồn giật mình hét lên
- Em yên lặng đi – anh nghiêm giọng nói
Nó bị khí thái anh đàn áp nên đành im thin thít ngoan ngoãn để anh ôm trong long…Anh bước ra phòng khách… đặt nó ngồi xuống ghế rồi quay lưng bỏ đi…nhìn bóng lưng anh bỏ đi nó thấy sao có chút gì đó mất mác…cúi gầm nước mắt ko hiểu sao lại ngân ngấn nơi khóe mắt….
- Em lại sao vậy? – Một giọng nói quen thuộc trầm ấm vang lên
Nó ngước mắt lên thấy Ken đang lù lù trước mặt, tay đang ôm 1 hộp thuốc sơ cứu… Anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh nó, nâng ngón tay bị thương lên, dung thuốc sát trùng rồi cẩn thận băng bó lại… cử chỉ ân cần dịu dàng làm nó sửng sờ nhìn anh đắm đuối…
- Chào cậu chủ
Từ phía cửa, 1 đôi ông bà trạc 60t cung kính cuối người chào Ken… sự xuất hiện đột ngột và âm thanh bất ngờ của 2 người họ làm nó giật mình như kẻ ăn vụn bị bắt quả tang, mặt đỏ ửng thu vội ánh mắt mình lại, e dè cuối gầm mặt…
- Ông bà quản gia – Ken mỉm cười thân thiện với họ – Hai người tới vừa đúng lúc, giúp tôi dọn dẹp bếp nhé – Anh cười cười nói
- Vâng – 2 người đồng thanh lên tiếng cúi người rời đi, nhưng đôi mắt thâm
niên giảo hoạt của 2 người già nhanh chóng quét qua nó từ đầu đến chân đánh giá rồi gật gù mỉm cười… trước giờ chưa bao giờ thấy cậu chủ ân cần đến vậy… điều này làm cho cả 2 thấy mừng thầm… với ahn1 mắt của những bậc tiền bối từng trải thì trông qua nó cũng biết nó ko phải loại tiểu thư công chúa xấu nên cả 2 trộm nhìn nhau cười hài lòng khi thấy cậu chủ do 1 tay 2 người nuôi nấng lại biết nhìn người như vậy…
- Đó là ai vậy? – Nó rụt rè hỏi anh
- Đó là vợ chồng bác quản gia, anh vừa gọi họ đến –Anh nói, mắt chăm chút làm nốt công việc – Đc rồi
Nó nhìn ngón tay gật gù…
- Á… khoan đã – nó chợt nhớ ra hình như có việc gì đó mà quên béng đi mất – Đây là đâu?
- Đây là nhà anh – anh sắp xếp lại đồ dùng vào thùng thản nhiên trả lời
- Sao em lại ở đây? – nó giật mình co người lại trợn mắt nhìn anh
- Anh đưa em đến – Ken nhún vai nói bình thản
Nó cắn lưỡi ko nói nên lời… tính mở miệng nói nữa nhưng chợt nhớ đến chiến tích mình tạo thành giờ lại để 2 người già dọn thật áy náy quá… nó bật đứng dậy chạy lon ton về phía bếp làm Ken ngây ngô ko hiểu gì nhìn theo dáng nó cũng bất giác bước theo…
…
Nó chạy vào bếp thấy 2 ông bà già lom khom dọn dẹp… nó mon men đến gần, mặt cúi gầm hối lỗi…
- Cháu…cháu xin lỗi đã bày bừa… để cháu dọn cho ạ – nó ấp úng, tay nhanh nhảu chộp lấy cái khăn trên tay bà quản gia xà xuống sàn lau nước…
Bà quản gia mỉm cười hiền hậu nhìn nó…
- Thôi, cháu để bác làm cho, tay cháu bị thương rồi – bà cúi xuống nắm lấy tay nó từ tốn nói
- Cháu…cháu ko sao đâu, để cháu giúp ông bà – nó ngập ngừng cười tươi tắn đáng yêu nắm tay bà nói
Hai ông bà nhìn nhau gật đầu vừa ý, cô bé mặc 1 chiếc váy trắng đơn giản như váy ngủ, nụ cười xinh xắn tràn đầy sức sống, đôi mắt to long lanh thơ ngây ko vướng bụi trần… Đúng là 1 cô bé tốt… thật hiếm hoi trong cái xã hội hiện nay vẫn còn 1 người như vậy
- Thôi, cháu ra chơi với cậu chủ đi, ở đây để 2 bác lo cho – bà cười nói với nó
…
- Em ko nghe à, còn ko mau ra đây – Ken đã đứng phía sau nãy giờ quan sát nó cười thầm…nhưng đứng lâu cũng ko chịu nổi nên đành lên tiếng đến gần vác nó đi
- Á, bỏ em xuống đi, anh kì quá – Nó vùng vằn, nhìn 2 vợ chồng ông bà quản gia cười khúc khích khiến nó ngượng ngịu đỏ cả mặt…
…
Anh vác nó bỏ ra khỏi phòng bếp trước mặt 2 ông bà quản gia đang cười cười nhìn 2 người trẻ hạnh phúc… thật mừng thầm cho cậu chủ…
- Anh muốn đem em đi đâu? – nó vùng vẫy 1 lúc mệt quá đành bỏ cuộc, ỉu xíu mặc cho Ken vác nó như cái bao tải đi đâu thì đi
Anh cười khì khì nhìn bộ dạng nó dở khóc dở cười… bước ra đến phòng khách mới đặt nó xuống…
- Em nhắm mắt lại đi – Anh xoay người giữ vai nó cười khoái chí nhìn thẳng vào nó nói
- Gì…gì chứ – nó nheo nheo nhìn anh nghi hoặc
- Thì em mau nhắm mắt lại anh cho em xem 1 thứ
Nó ỡm ờ nhưng cũng nhu thuận nhắm mắt, anh từ phía sau bịt đôi mắt nó lại… nó bước đi theo hướng dẫn của anh… dần dần… Đầu tiên nó thấy gió tạt mát lạnh mang mùi mằm mặn, bên tai thoảng tiếng gì đó ào ạt, 1 bước chân…lại 1 bước giẫm lên gì đó mềm mịn như cát… Nó càng ngày càng tò mò, lòng nhộn nhạo muốn biết anh đang đưa nó đi đâu thì lại nghe giọng anh vang bên tai…
- Anh đếm đến 3 em mở mắt ra nhé …1…2…3
Nó chậm rãi mở mắt ra… Trước mắt là bãi biển cát trắng muốt, sóng xanh đánh vỗ rì rầm, gió thổi mát rượi nồng nồng mùi biển…
- Woak…. – Nó kinh hô 1 tiếng, 2 mắt mở to thau láu nhìn cảnh thần tiên trước mắt … miệng cười ngoác cả mang tai chân chạy 1 lèo hướng thẳng bãi biển
Kan ở phía sau buồn cười lắc đầu đi theo… Nắng chiếu bãi cát mênh mông ấm áp…cát mịn như bông trắng xóa… nước biển xanh mát lạnh vỗ từng đợt vào bờ nhẹ nhàng… nó lăng xăng chạy tới chạy lui… hết rượt theo con sóng rút lại bỏ chạy con sóng đánh vào… Anh ngồi xuống bãi cát mềm xốp thích thú ngắm nhìn nó đùa giỡn…
..10 phút…
Nó – Chạy…chạy…
Ken- Ngắm… ngắm… ngắm…cười
…
…30p…
Nó- Vẫn…chạy chạy…
Ken- Ngắm…ngắm…ngắm… trán đỗ mồ hôi…miệng cười
…
…45p…
Nó- Vẫn…vẫn…chạy…chạy..
Ken- Ngắm …ngắm …ngắm… người vã mồ hôi…miệng cười…cứng họng
…
…1h…
Nó – Vẫn…vẫn…vẫn…chạy…chạy..
Ken – Ngắm …ngắm …ngắm… cười hết nổi
…
- Cả tiếng đồng hồ em làm đi làm lại 1 chuyện thấy mệt ko hả? – Anh chỉ về phía nó hét lên…vừa tức lại vừa buồn cười
Nó dừng cái trò “chạy chạy” lại, nghe anh nhắc thấy cũng có chút mệt =))…
- Ừ…công nhận mệt thiệt – Nó ngẫm ngẫm
- Vậy thì… – Anh cười ranh ma tiến lại gần nó
- Anh…anh định làm gì? – Nó nhìn cái mặt gian tà đang ngày 1 gần ko khỏi kinh sợ
…
Anh ko nói mà cứ tiến lại gần…thật… gần… và…
…Ùm…
- Aaaaaaa !!!!!! Anh làm cái gì vậy? – Nó hét lên
Anh nhấc bổng nó lên, ko “thương hoa tiếc ngọc” gì mà thẳng tay quăng nó xuống nước khiến nó như con mèo con ướt sũng bị bỏ trong mưa đến đáng thương… mếu máo cái mặt hờn dỗi…
- Hahahaha… – Anh bật cười khi nhìn cái mặt của nó đang đùng đùng muốn dìm anh xuống nước cho hả giận – Đi chơi biển mà ko tắm biển thì còn gì ý nghĩa nữa – Anh bẹo mặt nó cười nói
- Hừ!!! biết tay với ta – nó uất ức tức xì khói, dùng 2 bàn tay nhỏ bé ko ngừng tạt nước anh… chẳng mấy chốc anh cũng ko khác chuột lột là bao nhiu…
cuộc chiến tranh thế giới thứ 2 bùng nổ… Trên mặt biển rộng lớn, 2 tâm hồn nhẹ như 2 đứa trẻ hồn nhiên chơi đùa… trời đất và mặt biển bao la giờ đây chỉ là của họ…
…
- oaaa!!! Mệt quá – Nó ngồi bệt trên bãi cát thở dốc
Anh cũng lồm cồm bò lên nằm sãi cạnh nó… Thoáng cái chơi đã hết 1 ngày… trời bắt đầu ngã về chiều…ánh mặt trời mềm mại như tấm màn nhung trải dày khắp 4 bề màu cam nhàn nhạt pha chút tia hồng hồng lẫn đỏ đỏ…
- Ken…anh xem kìa…hoàng hôn đẹp quá – Nó ôm lấy 2 gối, mắt chăm chú nhìn ánh chiều tà đổ xuống mặt biển – Thích quá, anh sướng thật, Lúc nào muốn đều có thể đến đây chơi bất kì lúc nào cùng gia đình rồi – Nó nói vẻ mặt đầy ngưỡng mộ
- Trước giờ gia đình chưa bao giờ đến đây cùng nhau – Anh trầm giọng, khàn khàn nói
- Sao? – nó ngạc nhiên tột độ
- Mẹ và ba anh li dị nhau lúc anh 5t, anh theo ba từ 6t phải lao vào học hỏi công việc công ty…anh luôn ngưỡng mộ những đứa trẻ cùng tuổi đc thoải mái chơi đùa… Đến khi bước vào cấp 3, anh gặp 1 đàn anh trong công ty nghệ thuật của ba anh, anh đã tìm đc con đường riêng cho mình…ba anh lúc đầu ngăn cản quyết liệt nhưng cũng ko làm gì đc, nhưng về sau anh vẫu là người thừa kế sản nghiệp nên con đường này anh cũng ko theo đc lâu
Nó nhìn say sưa chìm trong nỗi buồn mà tận trong tim anh đang truyền đến nó, những giọt nước mắt vô thức lăn dài ko kiềm chế đc… Anh nhìn khuôn mặt phút chốc bị nhuốm đầy nước mắt long lanh mỉm cười dịu dàng xoa đầu nó…
- Kìa, sao em lại khóc
- Em xin lỗi…nhưng…nhưng… – Nó nấc lên thổn thức, 2 tay ra sức gạt đi nước mắt nhưng mãi vẫn ko hết
Anh mỉm cười ôn nhu nhìn nó, cúi người xuống nhấc bổng nó lên…
- Á!!! Anh làm gì vậy – Nó giật mình quên cả khóc hét ầm lên
Lần này rút đc bài học xương máu…nó sợ anh lại quăng nó xuống nên vòng 2 tay ôm chặt cổ anh như cái tua bạch tuộc quấn vào ko cách nào kéo ra đc… cái tướng nó buồn cười phải biết… Anh ôm lấy nó bước dần ra phía biển mênh mông màu đỏ thẫm của ánh hoàng hôn… đi dần đến khi nước ngập ngang eo, anh mới cuối xuống nhìn nó đang co rúm trong lòng, 2 mắt nhắm tịt làm anh khẽ cười…
- Boo, em xem – anh nói thì thầm vào tai nó
Nó ti hí nghi ngoặc ko dám mở hết đôi mắt…nhưng rồi ko làm chủ đc chính mình mà đôi mắt cũng toang đôi mắt… Từ trên bãi cát có thể thấy mặt trời và nước… nhưng từ dưới nước chỉ có thể thấy riêng mặt trời… mặt trời bị kéo xuống mặt biển… to và gần tưởng chừng chỉ cần với tay là có thể chạm vào đc…
- Ken…Tuyệt quá – Nó ô a 1 tiếng quay lại nhìn anh…bắt gặp anh đang nhìn nó trìu mến, yêu thương ko dứt…nó bất động như bị thôi miên… Lặng đi 1 lúc lâu…anh thì thầm với nó
- Boo!!! Anh yêu em
Giữa biển lớn mênh mông, sắc chiều dịu dàng bao lấy vạn vật… Một chàng trai đang ôm bế lấy 1 cô gái nhỏ nhắn giống như chàng bạch mã hoàng tử đang nâng niu, bảo vệ công chúa yêu quý… cả 2 trao nhau chiếc hôn nồng thật dài…
…
- Hắt…xì…
- Em mau đi tắm kẻo cảm lạnh
Nó ngồi trên giường biễu môi chu chu cải mỏ nhỏ xíu trách cứ…
¬- Tại anh tất cả, giờ em lấy đâu ra đồ để thay chứ
Ken bi giờ mới chợt nhớ tới điều quan trọng này… lúc đầu do bực tức mới bắt cóc nó tới đây mà quên 1 thứ quan trọng… Duy nhất trên người nó là chiếc váy trắng lúc nó mới ngủ dậy ra thì… =.=!!!… thật là *** mà… hjk
- Ở đây chỉ cò đồ của anh thôi, em mặc tạm nhé – Anh gãi gãi đầu hối lỗi, lục tìm đưa nó 1 chiếc áo thun trắng
- Áo anh àh? – Nó dơ cái áo lên nheo nheo mắt nghi ngại
Nói là áo cho vui thoy… với người 1m6 khiêm tốn toàn phần với kẻ vai ngang 8 thước, lưng dài 1 trượng thì cái áo so với cái đầm ko khác bao nhiêu…thôi thì “có chồng còn hơn ở giá”, có còn hơn ko…xài tạm vậy… nó cầm áo chạy vào nhà tắm… Ken cũng tranh thủ thay đồ… Anh ngã lưng lên chiếc giường êm ái đợi nó… gác 1 tay lên tráng… mọi thứ với anh cứ như 1 giấc mơ khiến khóe miệng bất giác nở ra 1 nụ cười hạnh phúc…vậy là anh đã có đc nó… liệu thật sự là vậy ko?… Sự dễ dàng này khiến anh lo sợ…
…Cạch…
Nó từ phòng tắm bước ra cắt ngang dòng suy nghĩ, anh bật ngồi dậy… Bỗng… đầu thấy choáng… Nó trong chiếc áo dài ngang đùi, lộ ra đôi chân trắng nõn, cổ áo rộng lệch xuống lộ chiếc vai tròn trịa mềm mại đồng thời làm cho vòng 1 thoắt ẩn thoắt hiện, mái tóc ướt nước nhỏ xuống chạy dọc trên cơ thể lấp lánh như hàng trăm viên trân châu hay pha lê lấp lánh…Cả người nó thoát ra 1 làn hơi nước mờ ảo ấm áp, hấp dẫn lạ thường… Anh ngây ngốc nhìn nó… 1 dòng chảy nóng hổi xộc thẳng lên não rồi tràn ra ngoài theo đường mũi 1 tiếng
…Phụt…
- Á, anh sao vậy? – Nó hoảng hồn khi tự nhiên thấy anh…phun máu