XtGem Forum catalog
HOMEGAMETruyện

 Ngày hôm qua...đã từng - trang 10


Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 19) 

Không khó để nhận ra nhỏ Hân đang ngồi kế bên tự lúc nào. Nó cầm ly caffe uống lấy một ngụm thật dài, hình như là ly mới, vẫn còn vài viên đá lạnh trong ly, kệ, chủ yếu là uống cho đã khát tỉnh ngủ chứ nhâm nhi thì để sau. 
- Sao ở đây? 
- Biết còn hỏi? Tự nhiên đi lung tung như tên điên vậy? 
- Ờ thì cũng hơi điên 
- Điên thì về nhà đi. Lại còn ngủ giữa đường giữa xá, có biết nằm đây ngủ nguy hiểm lắm không. Rủi té xuống dưới rồi sao. Lớn rồi mà hổng suy nghĩ gì hết vậy hả. Làm người khác lo không à! 
- Thôi…xin lỗi mà.. 
- Xin lỗi gì mà xin lỗi. Biết người khác… 
- Nhưng sao Hân lại lo cho M như vậy? 
Nó cắt ngang lời nhỏ, đưa ánh mắt lạnh lùng đặc trưng của mình nhìn xoáy vào nhỏ Hân. Chỉ là bây giờ nhớ lại nó mới biết nhìn như vậy là dò xét thái độ của Hân thôi còn ngay lúc ấy nó cũng không nghĩ sẽ cố ý dò xét tình cảm của Hân đối với nó. Hân bối rối lảng tránh ánh mắt của nó: 
- Thì…ừ thì tại mình là bạn… 
- Uhm…nhưng lúc trước ghét M nhất mà? 
- …Thì…vẫn…vẫn ghét…nhưng 
- ??? 
Nó vẫn nhìn, nhỏ Hân cuối mặt nhìn xuống dưới, đôi tay bấm vào nhau 
- Trước…trước lúc đi Thy nó…nó có nhờ Hân để ý tới M 
Nó đỡ mặt nhỏ nhìn quay qua nhìn vào nó 
- Thật hả? Thy nói vậy thật hả 
- Uhm 
Hân kéo tay nó ra, đưa mắt nhìn sang chỗ khác. Có thể ngày thường dữ dằn với nó nhưng lúc này Hân cứ như con mèo con vừa bị bắt gặp ăn trộm cá khô vậy, bối rối và đáng yêu. 
- Thy còn nói gì nửa không? 
- Nó…nó nói Hân…chăm sóc M thay…thay nó…M…Hân.. 
- Vậy à… 
Nó đứng dậy, đưa mắt nhìn lên tán cây, nơi bầu trời vừa chập tối. 
- Cảm ơn vì đã lo lắng. Nhưng M…đâu phải con nít! 
Nó bật cười…(chua xót nhỉ…ai mà cần em lo chứ…a không lo được cho em thì thôi, ai cần em tìm người khác lo lắng cho anh hả?). Nhỏ Hân vội đứng dậy, tay nhỏ bấm lấy vai nó run run… 
- Mon…Mon đừng hiểu lầm. Hổng phải ý đó…Hân chỉ nói… 
Giờ ngồi nhớ lại nó mới biết thái độ lúc ấy của Hân là vì sao chứ ngay lúc đó nó cũng không hiểu và không để ý gì cả, chỉ hiểu đơn giản là em gửi nó cho Hân mà thôi. Nó mĩm cười khoác balo, kéo tay Hân đi 
- Thôi! Đói rồi. Mình đi ăn nha 
- Nhưng mà đi đâu…Mon…ý Hân là… 
- Ừ biết rồi…giờ đi ăn…M đâu có giận Hân đâu mà lo. 
Nó kéo tay Hân đi, giờ nhỏ chỉ im lặng đi theo nó một cách ngoan ngoãn, không nói gì nửa. Nó kéo nhỏ rảo bước trên đường Phạm Ngọc Thạch, rồi vòng thẳng vào Diamond plaza, không phải mua sắm mà nó biết phía trên plaza có một cửa hàng KFC. Bước vào KFC, nó gật đầu chào nhân viên rồi chọn món 
- Nè! Hân ăn gì? Gọi đi? 
- Ừ ừ…mà M… 
- Sao? 
- Tay nè 
Nó nhìn xuống tay, thì ra nảy giờ nó quên mất đang nắm tay nhỏ chưa thả ra. Vậy mà hổng chịu nói cứ để yên cho nó nắm rồi giờ ra vẻ bối rối nửa chứ, chắc đi lâu ngoài đường nên đổi tính tình hay sao nhỉ? 
- À…quên! Hân gọi đi! 
Nhỏ im lặng chỉ tay vào món ăn, mặt hơi ửng đỏ. Trả tiền, nhận đồ ăn xong, nó chào nhân viên rồi rinh đồ ăn đi tìm chỗ ngồi. Giờ này tầm chiều tối nhưng quán khá vắng, chỉ loe hoe vài người, nó bước đến chỗ ngồi sát cửa kính có thể nhìn ra phía ngoài nhà thờ. Nhỏ Hân vẫn tò tò đi sau lưng nó ngập ngừng. Nó mĩm cười đứng dậy để tay lên vài đẩy nhỏ ngồi xuống ghế bên cạnh, đưa tay rờ trán nhỏ 
- Nè sao hổng ngồi? Nay sao vậy, có sao hông?...bộ Hân mệt hả? 
- Uhm..hổng hổng sao. Mon về chỗ ngồi ăn đi 
- Ừ!... 
Nó xoay qua ngồi ghế đối diện nhỏ, bụng vẫn thắc mắc. “ nay sao vậy nhỉ, bộ sợ mình giận hay đổi tính bất tử???” 
- Ăn đi. Đói quá! À quên…chờ chút M đi lấy tương cho! 
Nó cầm hai chén nhỏ chạy đi rót một chén tương ớt và một chén tương cà rồi vui vẻ ngồi xuống chỗ cũ 
- Xong! Ăn đi…chà gà thơm thiệt…đi cả ngày đói méo bụng luôn. Ăn đi Hân. 
- Uhm uhm Hân biết rùi. 
Nó vô tư ăn gà bằng tay một cách ngon lành. Thơ thẩn cả buổi trời, tô hủ tiếu ăn ở trạm dừng chân chắc bay theo mồ hôi hết rồi hổng chừng. Nhỏ Hân dường như cũng lấy lại bình tĩnh nên lấy lại được phong độ thường ngày. Nhỏ đánh tay nó một cái: 
- Ăn từ từ. Lớn gì ăn uống như con nít vậy hả. Sao hổng ăn bằng dao nĩa 
- Thôi! Ăn vậy thoải mái hơn 
- Mà có rửa tay chưa đó? 
- Ờ ờ nảy có lau tay rồi 
- Trời ơi! Ở dơ vừa vừa thôi nha. 
- He he..ăn đi la hoài 
- La rồi có ăn thua gì mấy người đâu. Điên hết chỗ nói! 
- Hehe 
Nó cười nhăn răng uống ực một hơi pepsi cho đã khát rồi tiếp tục ăn. Chẳng mấy chốc nó làm sạch hai miếng gà to đùng với đống khoai tây chiên, thấy vậy nhỏ Hân cầm một cánh gà đưa sang cho nó 
- Nè! Ăn phụ Hân đi. Làm như chết đói hồi khuya giờ ăn gì thấy sợ 
- Sao la còn đưa gà cho người ta chi? 
- Thì ăn hổng hết. Ăn dùm đi bỏ tiếc tiền 
- Ờ ờ 
Nó gật đầu ra vẻ hiểu, cũng đúng, lâu lâu mới đi ăn KFC, tiền nhiều nên không được bỏ phí. Kệ nhỏ là con gái ăn mấy món này nhiều chắc sợ mập đây, ốm yếu như nó đành hy sinh thôi. Làm sạch cái cánh gà khá to nhai luôn xương tủy nó mới ngả người ra ghế thở…bụng no căng…hưởng thụ máy lạnh. Nhỏ Hân cũng vừa ăn xong, miếng gà của nhỏ vẫn còn đầy đủ xương, nhìn sang dĩa nó thì xương xẩu nằm ngổn ngang lung tung trên dĩa. Nhỏ cầm khăn giấy chồm qua đánh tay nó một cái 
- Nè! Ăn xong làm ơn lau tay lau miệng dùm đi. Dơ ghế người ta hết bây giờ 
- Ừ ừ! Quên! Hehe 
Nó vui vẻ lau tay rồi ngồi im nhìn về phía cửa sổ nhâm nhi ly pepsi, nhỏ Hân đứng dậy dọn dẹp rồi đặt khay qua bàn bên cạnh để nhân viên dọn đi, nhỏ cũng ôm ly pepsi trong tay ngồi nhìn nó. 
- Bộ Hân đi theo M từ trưa tới giờ hả 
- Uhm! 
- Đi bằng gì? 
- Xe ôm! 
- Tự nhiên đi theo chi hổng biết 
- Kệ Hân. Ai biểu M khùng khùng đi lung tung chi? Chưa từng thấy ai như M…điên hết biết! 
- Hì! Thì Mon vốn điên nào giờ. Lâu lâu đi dạo SG cho thoải mái đầu óc ấy mà! 
- Mới đi chơi tuốt Đà Lạt về chưa đã sao còn đi lung tung. Vừa bụi vừa nắng vừa mệt 
- Vậy mà vẫn có người đi theo M đó thôi 
Nó bật cười nhẹ 
- Tại…xí…đáng ghét! 
Nhỏ chồm người dậy định đánh nó một cái, nhưng nghĩ sao không biết liền rút tay lại mân mê ly pepsi. Hôm nay tuy không nhìn thẳng vào mắt nhỏ nhưng nó nhận ra Hân cũng không phải đanh đá chanh chua gì, chỉ là đang cố tỏ ra là một cô gái mạnh mẽ trước mặt nó thôi, khi nó cố tình trêu thì nhỏ cũng bối rối như thường. Sài Gòn đã bước về đêm rồi nhỉ. Phố lấp lánh những ánh đèn đường, đèn xe, đèn trang trí lộng lẫy, mùa giáng sinh mà, năm mới sắp đến, giáng sinh đến trong từng ngõ ngách, chẳng biết mấy ngày nửa mới giáng sinh, hay chính đêm nay là giáng sinh dám chừng nó cũng chẳng hay biết nửa. Đơn giản là nó rất vô tâm với ngày tháng lễ lộc. Ngồi ngắm cảnh, trò chuyện linh tinh một hồi, nó với nhỏ Hân ra về. Hai đứa bắt một chiếc taxi theo yêu cầu của nhỏ, đưa nhỏ về đến nhà…trong lúc trên xe nhỏ còn nhét vào balo của nó vài hộp khô, hộp kẹo rồi cả vài thứ linh tinh tụi nó mua ở Đà Lạt làm suýt tí không kéo khóa balo lại được. 
- Hân vào trước nha. Về nhà liền đi đừng có đi lung tung nửa biết chưa? 
- Rồi rồi! Giờ về thiệt nè…mệt rồi đi hổng nổi nửa đâu! Đồng chí yên tâm! 
- Yên cái đầu Mon đó! Chú chở tên khùng này về nhà dùm con nha. Đừng chở hăn đi đâu nửa 
Nhỏ quay lên nói với chú tài xế sẵn tiện nhét vội tờ tiền vào tay chú lái taxi. Thiệt tình làm như nó là con nít hổng bằng vậy, còn bày đặt trả tiền trước nửa, dễ điên thiệt. Chú lái taxi gật đầu cho xe lăn bánh về hướng nhà nó, nhìn trong kính nó thoáng thấy ổng bịt miệng cười…hix nhỏ Hân làm ông taxi cũng chọc quê nó luôn rồi…hix hix. Cuối cùng xe cũng về đến đường vào nhà nó. Bước xuống xe, nhận lại tiền thối, nó ghé ngang mua một ly caffe của quầy nước ven đường rồi cuốc bộ vào hẻm. Căn phòng thấp thoáng trong bóng đêm, dưới ngọn đèn đường thôi cũng đủ nhìn thấy bụi phủ đầy trên cửa, đi cũng lâu giờ quay về, cảm giác như kẻ lữ hành mệt mõi quay về quê hương vậy. Nó mở cửa bước vào, mùi hương của cây hoa trước nhà vẫn không ngăn đi mùi hương nào có còn vương lại trong phòng, có một chút bụi dưới chân thì phải…ừ đi lâu mà, chắc căn phòng giờ bụi nhiều lắm. Nó mỉm cười quăng balo xuống góc phòng, chả quan tâm có cái quái gì trong góc. Nó nằm vật xuống chiếu, ôm lấy cái gối hít nhẹ…chẳng có bụi nào cả, chỉ có mùi hương, mùi nước hoa, mùi tóc, mùi mồ hôi của chính nó..và nhiều thứ mùi gì đó rất thân quen. Có sợi tóc vương vào môi nó, đưa mắt cố nhìn quanh phòng, ngọn đèn đường len lõi vẫn không đủ cho nó nhìn rõ mọi thứ…từng góc phòng mờ mờ hiện ra trong đêm đen, cái móc áo, gương trên tường, quạt máy, màu kim loại trên bếp ga, chiếc xe cà tàng trong góc. Nó rút cọng dây nịt ra quăng về góc phòng, cởi áo, bật chiếc quay máy duy nhất trong phòng lên rồi kéo chiếc mền phủ trùm lên đầu. Hai bàn tay run run của nó siết chặt chiếc gối ôm vào người, nó đưa môi hôn lên gối, nhắm mắt hít lấy hít để mùi hương…mọi thứ…vẫn vẹn nguyên…mùi em vẫn vẹn nguyên trong từng hạt không khí, trong từng thớ vải, trong từng milimet bờ môi…Nó bật cười…cười như một thằng điên nhưng không để bật thành tiếng…Nó cứ nằm như vậy, cảm nhận điều gì đó trong bóng đêm, ở góc phòng, cho đên khi màn hình điện thoại chợt sáng…Nó bắt máy 
- Alo! 
- M về tới nhà chưa? 
- Ừ! Về rồi! 
- Thiệt hôn? Đang làm gì vậy? 
- Ờ nằm ngủ 
- Uhm! Vậy ngủ đi… 
- Ok! 
- À nè? Mon hổng sao chứ? 
- Yên tâm!...Khỏe như voi 
- Ai nói vụ đó 
- Chứ sao nửa? 
- Uhm thôi hổng có gì. Ngủ đi 
- Ừ…Hân ngủ ngon! 
Nó cup máy, nhắn một tin báo đã về nhà cho chị an tâm rồi quăng điện thoại qua một bên nhắm mắt cố đưa mình vào giấc ngủ. Nó không bật điện lên kể từ khi bước vào phòng đến giờ, cũng không quan tâm dọn dẹp hay làm gì cả. Giờ nó chỉ muốn ngủ, muốn ngủ thật lâu, thật lâu…vậy thôi. Đêm ấy nó ngủ say lắm, chẳng có giấc mơ nào cả…nó cảm nhận tiếng xe, tiếng người bên ngoài…có lẽ trời sáng…nhưng mặc kệ, chẳng quan tâm, nó lại vùi mình vào giấc ngủ…Lâu lâu có điện thoại của nhỏ Hân, nó bắt máy, nói vài câu, rồi cup, rồi nhắm mắt. Cứ như vậy đến khi trời sụp tối…nó mới tỉnh giấc thực sự. Bụng đói cồn cào, khát nước khô cổ họng. Loạng choạng đứng dậy bật đèn. Ánh sáng của chiếc đèn duy nhất trong phòng khiến nó suýt té vì choáng. Nó nhắm mắt trước ánh sáng bất ngờ, mất khá lâu nó mới làm quen được với ánh sáng, người quay cuồng cứ như thằng say, hai bàn tay tê dại đi…vẫn cố cầm ly bấm nút. Nước chảy ào ra, phun tràn ra cả ngoài đất. Nó đưa ly nước lên tu ừng ực…nó uống như một thằng điên cho đến khi không thể uống thêm ly nào nửa mới tỉnh. Đưa mắt nhìn quanh…mọi thứ trong phòng vẫn vậy, chẳng mất đi cũng chẳng thêm được món đồ nào. Cứ tưởng mọi thứ lung tung, đầy bụi và tơ nhện…nhưng không, đồ đặc, quần áo được sắp xếp gọn gàn, laptop, đồng hồ, chén đũa đều ngay ngắn ở vị trí thường ngày bởi bàn tay của ai đó mà nó chưa dám nhớ tên…và cũng chẳng cần nhớ tên nó cũng biết là ai đó đã sắp xếp, quét dọn cái ổ của nó trước khi đi xa. Bật cười! Còn ai khác vào đây nửa nhỉ? 

Nó bước vào WC, xả nước rồi up mặt vào thùng nước, thổi thật mạnh, mở mắt nhìn bong bóng sủi bọt trong thùng, đến khi không còn thở được nửa nó mới sặc sụa đứng lên, mắt nhằm mắt mở với tay bước ra ngoài tìm cái khăn…bổng đầu nó đụng vô tường…suýt té…nhưng…nó bật cười một mình…chẳng có ai phì cười quăng cái khăn vào mặt nó hết…tự mò tìm khăn, tự lau mặt rồi ngồi im lặng. Nó tỉnh ngủ…nhưng…lòng dường như vẫn còn say…vẫn chưa biết làm gì tiếp theo…Bên ngoài, tiếng rầm rầm của những chiếc xe tải phóng nhanh trên đường, tiếng còi xe, tiếng chó sủa râm rang, tiếng côn trùng rả rích, những cơn gió tháng mười hai lùa vào căn phòng, không lạnh như Đà Lạt nhưng cũng đủ làm nó nao lòng. Khẽ đưa mắt nhìn lên hộp kem để trên bàn, cỏ ba lá vẫn xanh, tuy có ủ rủ vì thiếu nắng nhưng vẫn xanh, xanh lắm, lá to tràn ra cả bên ngoài. Nó đứng dậy mĩm cười bước ra bên ngoài đứng dựa vào cửa, giấu chặt hai bàn tay trắng run run vào túi…mắt nhìn về phía ngôi nhà cao tầng sáng đèn phía xa…bất giác…gió lùa qua…se se…bình yên cay nồng khóe mắt…Sài Gòn…mùa em xa! 

Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 20) 

Thèm một cơn mưa phùn để có cớ giấu mình dưới mưa, thỏa sức nhặt nhạnh ký ức mà không phải trốn tránh cảm xúc thật. Đêm SG hanh hao. Nó đưa mắt nhìn vào màn hình điện thoại đang rực sáng trong nhà, là chị, nhạc chuông đặc biệt nó cài riêng cho số của chị. Nó cầm điện thoại lên bấm nút nghe, chưa kịp nói đã nghe cái giọng oang oang trong máy: 
- Nhox ơi nhox ơi! Qua chở chị đi chơi đi! Nhanh nhanh lên nha nhox! 
- Ờ ờ mà giờ này đi đâu nửa? 
- Hổng biết! Qua chở chị đi dạo mát đi, ở nhà chán muốn chết 
- Ờ cũng được. Chờ nhox chút. 
Nó khoác vội cái áo xỏ đôi giày vải rồi phóng chiếc Dream cũ của mình ra khỏi hẻm, ghé ngang bơm bánh xe cho cứng rồi mới len lõi trong dòng người sang nhà chị. SG những ngày giáng sinh gió hanh hao se lạnh, chẳng có mưa phùn như nó muốn, chỉ có tiếng gió lùa vào tán cây rì rào, không phải ai cũng biết cách để lắng nghe những âm thanh nhẹ nhàng ấy giữa những ồn ào xe cộ. Đường vào nhà chị khá vắng, chỉ có ngọn đèn đường, thi thoảng vài bóng áo xanh bảo vệ tuần tra trên đường, hiếm hoi lắm mới có một chiếc xe máy như nó len lõi vào khu vực này. Sang đến nhà chị cũng gần cả tiếng đồng hồ, chị đang ngồi trước cổng, nay mặc cái áo màu trắng, quần cụt ngũn mang cả một đôi dép có hai bông hoa to đùng. 
- Sao lâu dzạ 
- Chạy từ đầu này qua đầu kia thành phố hổng lâu mới lạ 
- Hihi vậy hả? Ai biết! 
- Giờ đi đâu. Mà mặc đồ gì kỳ vậy? 
- Đồ ngủ của chị đó đẹp hông? 
Vừa nói chị vừa xoay một vòng khoe với nó. 
- Đẹp thì đẹp…mà tính mặc đồ này ra đường thiệt hả 
- Uh! Ý kiến gì hôn? 
- Ờ ờ thôi tùy chị. Giờ đi đâu? 
- Nhox chở chị đi vòng vòng đi? Ở nhà chán chết luôn nè 
- Ăn gì chưa? 
- Rồi! Mà giờ đói nửa nè 
- Vậy kiếm gì ăn nhé 
- Uhm! Chị muốn ăn kem 
- Sax! 
- Ý kiến gì hả nhox con? 
- Ờ ko…thì đi mua kem ăn 
- Hihi 
Chị vui vẻ nhảy lên xe nó ngồi nhún nhún như trẻ con, khổ thân chiếc xe, cõng nguyên bà cô nhún nhún kiểu này chắc đi được chút là gãy sườn xe quá. Nó chở chị chạy một vòng ra đường chính, ghé ngang cửa hàng KFC ngay góc đường vì chị còn đòi ăn KFC nửa. Mua hai phần KFC, ghé siêu thị mua thêm một hộp kem dâu, một hộp socola rồi thêm mấy bịch poca…hix cả đống đồ sao mà ăn hết không biết . Vũ khí lương thực sẵn sàng giờ chỉ còn tìm chiến trường tác chiến thôi, chạy vòng vèo mấy con phố cuối cùng chị cũng chọn được chỗ, bãi đáp hai đứa là một quán caffe ngay góc đường với những chiếc ghế gỗ, đây là dạng caffe theo phong cách của những quán caffe góc phố nó vẫn thường xem trên tivi, bày ghế tràn ra đường bên dưới tòa nhà cao tầng sang trọng. Tất nhiên nó và chị nhận được ngay ánh mắt có vẻ gì đó hơi khó chịu của anh chàng giữ xe, có vẻ anh ấy chưa quen với việc giữ xe cho một thằng nhox chạy dream cà tàng len lõi vào khu chỉ có những người có tiền và người nước ngoài mới tự tin tìm đến. Chị kéo nó vào ngồi trên chiếc ghế dành cho hai người, vui vẻ gọi cho mình một cốc ca cao bọt tuyết, nó vẫn như cũ, một caffe đá không đường trước ánh mắt hơi ngạc nhiên của cô bạn phục vụ. Trong khi chờ món uống chị bắt nó lôi hai hộp KFC bày ra bàn, tự tay nó phải trút tương ra sẵn cho chị 
- Nè ăn đi…sướng thấy sợ…có cần đút cho ăn luôn hông? 
- Hihi đáng ghét! 
Chị đánh nhẹ nó một cái nhưng rồi cũng chu cái miệng ra trước ánh mắt ngỡ ngàng của nó… 
- Nói chơi tưởng thiệt hả? 
- Chứ sao! Ai kiu nhox nhiều chuyện chi…nhanh lên chị đói lắm rồi nè! 
Nó lắc đầu nhìn nhìn quanh xem có ai để ý không rồi mới dám xé một miếng gà chấm tương đút cho chị, cảm giác cứ như đi ăn trộm ấy…hồi hộp đến nổi rớt cả tương xuống bàn…Cuối cùng cái trò đút ăn của nó với chị cũng bị nhỏ phụ vụ mang nước ra phát hiện, thiếu điều muốn độn thổ vì ánh mắt của nhỏ nhìn nó luôn, còn chị thì cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra, ngồi vui vẻ cầm ly nước lên hút rột rột…Trời SG mùa giáng sinh có vẻ như chẳng ảnh hưởng gì đến chị cả, gió lua ngang se se đến nổi nó cũng nổi cả gay ốc vì lạnh nhưng chị thì không mặc dù đồ chị mặc vừa mỏng vừa ít vải. Nó và chị cứ ngồi như vậy giữa tiếng nhạc, tiếng xe, tiếng gió…chị ngồi dựa người vào nó, hai chân duỗi thẳng lên thành ghế dài hát vu vơ, thi thoảng hé miệng ra để nó đút đồ ăn, đút kem cho chị, thi thoảng nói vài câu đùa với nó rồi thôi. Chỉ có vậy mà ngồi gần như cả buổi tối ngoài đường, sức ăn của chị thật đáng nể hai hộp kem sạch trơn, KFC, poca chỉ còn lại vỏ không. Nó thì no căn cả bụng còn chị vẫn có thể hút sạch thêm một ly cacao bọt tuyết nửa. Bên chị, nó chẳng còn thời gian để nghĩ về những chuyện không vui khác, quên mất nghĩ về em, nghĩ về chuỗi ngày sắp tới. Nó bận rộn với việc chiều theo chị nữ hoàng, bận rộn lắng nghe những bài hát không rõ lời của chị, bận giữ cho nụ cười của chị mãi trên môi như nó đã luôn tự hứa với lòng từ cuộc nói chuyện với anh Phong lần trước. 
- Nhox ơi! 
- Sao chị? 
- Chị buồn ngủ rồi 
- Ừ! Vậy về ha 
- Uhm 
Nó gọi tính tiền, dẫn chị ra xe, đội nón bảo hiểm cho chị rồi chạy xe hòa vào dòng người trên đường 
- Nhox ơi! 
- Sao? 
- Chị chưa muốn về nhà 
- Sao vậy? Buồn ngủ mà? 
- Uhm…nhox chở chị chạy vòng vòng đi nha. 
- Ừ cũng được. 
Nó mĩm cười vòng xe chạy thẳng hướng về Q1, dù gì nó cũng chưa muốn về phòng ngay lúc này. Nó cho xe chạy thật chậm trên đường, vòng vèo khắp phố…Sau lưng chị ngồi dựa người vào nó lẩm nhẩm giai điệu quen thuộc mà trong nhạc chuông, nhạc chờ điện thoại chị bao giờ nó cũng nghe thấy. Chưa bao giờ nó hỏi chị về ca khúc đó, có lẽ một lúc nào đó phải trò chuyện với chị về bài hát này mới được. Tháng mười hai đưa không khí giáng sinh ngập tràng trên phố, giờ đã hơn 12h khuya, đường khá vắng, dù là những ngày giáng sinh nhưng khuya thế này chắc cũng ít ai ra đường hoặc chỉ vì nó toàn lựa những con đường vắng người để đi. Đừng ai nói SG không bao giờ có mùa lá đổ nhé, vì người đó chưa bao giờ lang thang SG, chưa khám phá hết những ngõ ngách của cái thành phố hoa lệ này, SG cũng có những mùa lá, cũng có những con đường rải rác cánh hoa hay những mùa nắng gió bay khắp phố phường. Đêm nay cũng có lá đổ, những cánh lá xoay xoay tròn xung quanh những ngọn đèn đường lấp lánh ngợp trời…nếu là người khác ngồi sau lưng có lẽ nó sẽ chẳng quan tâm, nhưng đây là chị, con người kỳ lạ luôn mang đến cho nó cảm giác bình yên, giúp nó quên đi mọi suy nghĩ không vui. Không đi với chị lúc này, có lẽ nó cũng chẳng muốn về phòng ngay…cảm giác nhìn mọi thứ yêu thương của một người đã xa…thực sự chẳng dễ chịu tí nào. Tự nhủ có lẽ nên tìm một điều gì đó khác hơn để tránh cảm giác quen thuộc ấy…chưa biết phải làm gì, nhưng chắc chắn nó sẽ thay đổi một điều gì đó. 
Chạy xe gần như khấp mọi con đường lớn trung tâm SG, sau lưng chị cũng nhắm tịt mắt tự lúc nào. Nó cho xe quay về hướng nhà chị, nó thì thức đến sáng cũng được vì trước đó nó ngủ khá nhiều còn chị dù sao vẫn là con gái không thể cứ để chị phông phanh rong ruổi dưới cái tiết trời se lạnh thế này mãi được. Đường về nhà chị buổi tối đã vắng, giờ trời khuya lại càng vắng hõn nửa. Nhà chị hiện ra trong ánh sáng mờ ảo của ðèn ðýờng, nhý một tòa cũng điện thu nhỏ giữa lòng thành phố vậy. Tưởng tượng thế thôi chứ nhà cũng chỉ là nhà thôi mà. 
- Nè nè 
- Gì vậy nhox? 
Mắt chị vẫn nhắm 
- Tới nhà rồi! Chị vào nhà ngủ đi nhox về 
- Sao chạy về nhà chị dzạ? 
- Chị mệt rồi kìa? Vào nhà ngủ đi! 
- Còn nhox? 
- Nhox về nhà ngủ luôn 
- Hì…cũng được…nhưng nhox nhớ cẩn thận nha 
- Ừ! 
- Nhox đi đi 
- Không chị vào nhà rồi nhox mới về 
- Uhm 
Chị đứng xuống đường khẽ bấm điện thoại thì thầm gì đó trong điện thoại. Vài phút sau cửa mở, thì ra là gọi người mở cửa. Nó gật đầu chào chú ba, lần trước nó có gặp một lần nên giờ vẫn nhớ mặt chú. Chú là người bà con của mami chị ở dưới quê lên ở nhà chị vừa trông nhà, vừa làm tài xế, kiêm cả bảo vệ, phụ chị chăm sóc vườn cây. 
- Chị vào nhà đi 
Nó kéo tay chị xuống xe…nhưng vô ích chị vẫn gục trên vai nó không chịu đứng xuống bước vào nhà, chẳng biết định giở trò gì nửa. 
- Sao vậy? Vô nhà ngủ đi cô hai. Chú ba chờ kìa 
Chị dụi dụi đầu vào vai nó ra vẻ từ chối 
- Nhox ơi! 
- Gì? Dậy đi kiu réo chi nửa 
- Nhox làm giống Phong với papa chị đi 
- Là sao? 
Nó chưa kịp hiểu chú ba đã cười xoa bước hẳn ra cửa nói với nó 
- Cổ (cách gọi chỉ đích danh cô ấy theo của người miền tây) đòi cậu cõng dzìa phòng ngủ đó cậu 
Chất giọng của chú ba đặc sệt miền tây nghe rất dễ gần gũi. 
- Hả! 
- Hihi 
Nó hả họng tròn mắt với câu trả lời của chú ba còn chị thì chỉ cười hihi rồi dụi đầu lên vai nó, mắt nhắm nghiền nhưng miệng thì mĩm cười. 
- Trời đất…cõng cái gì mà cõng cô hai . Sao con cõng chị vô nhà được chú? 
Nó vừa nói với chị vừa quay qua đưa ánh mắt cầu cứu với chú ba 
- Cổ thích vậy đó. Cậu ráng đi cho cổ vui. 
- Nhưng mà hai bác biết rồi sao chú 
- Ông bà ít khi nào ở nhà lắm. Hổm rày ổng bả đi đám tuốt Bình Dương lận. Ở nhà còn vợ với nhỏ con gái tui ngủ dưới phòng hổng sao đâu. 
- Dạ dạ… 
- Cậu cõng cổ vô đi tui giữ xe cho. Phòng cô ở trên đó đó 
Chú ba bước hẳn ra cổng đứng cười. Gương mặt chú cũng đậm chất người miền tây, những nếp nhăn ẩn hiện dưới ngọn đèn đường càng làm nó cảm thấy gần gũi hơn với chú. Cùng là dân miền tây, gặp nhau cảm giác thoải mái cũng không có gì lạ. 
- Dạ vậy chú chờ con chút! 
Nó gật đầu nhẹ nhàng quay lại nhéo nhẹ cái mũi chị một cái rồi cõng chị xuống khỏi xe 
- Sướng như bà hoàng quá ha! 
- Hihi 
Chưa kịp đi qua khỏi cổng nhà chị đã nhãy xuống khỏi lưng nó chạy lại nói nhỏ gì đó vô tai chú ba xong rồi mới chạy trở lại leo lên lưng nó. Lúc nhảy xuống nhìn đâu có giống người mê ngủ tự đi vô phòng hổng nổi đâu, vừa leo lên lưng nó cái là mắt nhắm tịt lại gương mặt thể hiện sự mê ngủ một cách rất chân thực. Cái người này hổng đi làm diễn viên coi bộ uống phí tài năng dữ lắm à. 
- Rồi đi được chưa bà cô! 
- Hihi đáng ghét! 
Nó lắc đầu ngao ngán lê cái thân tàn cõng trên lưng một cục nợ gần 50kg. Không nói tới nhà chị vì nó chẳng có tâm trí đâu nhìn quanh trong nhà chị chi, nó chỉ quan tâm là cái cầu thang lên phòng chị kìa…hix sao nhiều bật thang quá vậy trời…kiểu này cõng chị lên tới phòng xong chắc thở bằng lỗ rún luôn quá. Cũng may lưng nó cũng đỡ đau với lại vết thương chưa đủ thời gian dài để có cơ hội tàn phá sức khỏe nó, lúc này nó vẫn khá khỏe, mang vác vật nặng vẫn không thành vấn đề nói gì cõng chị. Lên tới phòng chị, nó mở cửa vừa đứng thở vừa với tay tìm công tắc để mở đèn. Căn phòng rực sáng bới ánh đèn, nó thực sự bị choáng ngợp bới những gì đang có trong phòng chị. Toàn là màu trắng tinh, trắng tinh khôi từ chiếc giường cho đến tường nhà, phòng chị cứ như thiên đường của màu trắng, nhưng không phải màu trắng đơn điệu không mà còn xen kẽ bỡi những gam màu khác, không quá đậm mà nhạt nhạt vừa đủ để bất cứ ai cũng phải ngỡ ngàng trước sự tinh tế. Lần đầu tiên nó mới cảm nhận được sự quyến rũ của gam màu trắng. Nó chầm chậm bước chân vào, đây là lần đầu tiên nó bước chân vào phòng chị, đến tận giây phút đó nó vẫn sẽ không thể biết rằng đó là bước chân thực sự đầu tiên của nó bước vào cái thế giới kỳ lạ của chị…và nó cũng không biết rằng bước chân ấy là bước chân đầu tiên cho những chuỗi ngày dài đầy những sự việc kỳ lạ, khó tin, hoang đường….về sau. 

Nó nhẹ nhàng đặt chị nằm lên giường. Giường chị màu trắng, những chiếc gối bông, chiếc mền cũng là màu trắng tinh khôi xen lẫn với những đóa hoa cúc dại li ti đúng như sở thích của chị. Chiếc giường êm và mát ngay khi chạm vào, gương mặt chị lún sâu vào chiếc gối bông, người chị cũng nhỏ bé hơn bởi bao quanh chị là màu trắng của mền bông êm ái, nhìn rất giống phong cách của chiếc giường ngủ người nước ngoài nó hay bắt gặp trên phim. Phòng chị máy lạnh hình như vẫn chạy suốt ngày nên không khí trong phòng khá lạnh nhưng chẳng có mùi của không khí máy lạnh đâu nhé, ngược lại là mùi hương lavender thoang thoảng, nó nhận ra mùi này bởi nó cũng thích xịt phòng bằng mùi lavender. 
- Rồi chị ngủ đi nhox về nha 
Nó mĩm cười kéo chiếc mền phủ lên người chị, vừa định leo xuống giường đi về thì chị kéo tay nó lại 
- Nhox! 
- Sao chị? 
- Nhox ru chị ngủ đi! 
- Sax!...Trời đất! Nhox đâu có biết ru! 
- Thì nhox đọc cái này cho chị ngủ đi…nha..cái này nè 
Chị với tay rút từ phía sau gối ra một cuốn sách. Là cuốn Rừng Nauy. Nó im lặng cầm cuốc tiểu thuyết từ tay chị. 
- Giờ mà đọc tiểu thuyết gì…rồi chừng nào nhox mới được về 
- Hihi ai cho về. Đọc cho chị nghe đi…chừng nào ngủ nhox hả về. 
- Nhưng mà khuya rồi…hổng tiện đâu! 
- Đi…nhox…đọc cho chị nghe đi…nhox 
Đố thằng con trai nào ngồi đó như nó nghe cái giọng nhõng nhẽo của chị mà không xiu lòng, nó vốn chẳng bao giờ làm trái lời chị thì dù cái tính cộc cằn khô khan của nó có lạnh lùng đến đâu cũng phải chịu thua chị. 
- Rồi rồi…cũng phải để nhox ra nói với chú ba một tiếng chớ 
- Hihi nảy chị nói rồi. 
- Nhưng mà để đi ra rửa mặt uống miếng nước rồi chào chú ba một tiếng đã. 
- Vậy hả…nhox đi nhanh nhanh nha. 
Nó bước xuống cầu thang cũng vừa lúc chú ba đang đóng cửa chính nhà lại. 
- Dạ con 
- Ừ nảy cô Phương nói với tui rồi. Xe câu tui để trong nhà xe. Cậu ngủ hổng quen ngủ trong phòng cổ thì chút vô cái phòng kế bên ngủ cũng được. Phòng đó cổ để dành cho cậu Phong ngủ. 
- Dạ…con biết rồi. Bộ thường ngày chị hay nhõng nhẽo như vậy lắm hả chú 
- Hề hề vậy đó cậu. Mà cổ chị nhõng nhẽo với cậu Phong thôi, cậu là người thứ hai cổ cho vô phòng đó. Nhà này cổ hổng cho ai vô phòng cổ ngoài cậu Phong. Cậu quen cổ lâu chưa bào nào giờ tui hổng thấy tới chơi 
- Dạ con quen chị cũng mới đây. Nói mới nhớ chắc cũng một năm thôi chú 
- Chà! Vậy lạ nghen. Nào giờ tui hổng thấy ai được vô phòng cổ hết. Khách khứa bạn cổ tới chơi toàn ở phòng khách. Chắc cổ quý cậu lắm. Cậu là sao với cô Phương? 
- Dạ con coi chị như chị ruột đó chú 
- Tui hiểu rồi! Vậy cậu cứ tự nhiên giống cậu Phong. Có gì cậu cứ hỏi tui. 
- Dạ vậy chú cứ đi ngủ trước. Con vô chơi với chị. 
Chú ba cười xòa bước về phía sau, nó cũng quay trở lên phòng chị mon men vào tollet để rửa mặt cho sạch bụi đường, rót một miếng nước uống rồi mới lại ngồi xuống kế chị. 
- Sao nhox đi lâu quá dzạ? 
- Thì nói chuyện với chú ba chú 
- Xí! Làm chờ lâu muốn chết. Suýt ngủ mất tiêu rùi nè 
- Ngủ luôn phẻ, đỡ đọc mõi miệng 
- Hihi đáng ghét…nhox đọc đi…mà cho chị uống nước với. 
Chị giật ly nước trên tay nó uống ực cái hết sạch rồi mới chịu nằm ngiêng người trở lại nhìn nó. Cầm cuốn tiểu thuyết lên lật lật sơ qua, không khó để nó tìm thấy chỗ đánh dấu trang đã đọc rồi của chị. 
- Đọc thiệt hả? 
Nó nhìn chị dò xét. Chị gật đầu mĩm cười. 
- Hihi thiệt mà! 
- Mệt ghê! Giống ru con nít ngủ quá trời! 
- Hihi kệ chị! 
- Rồi vậy nhắm mắt lại chuẩn bị nghe tra tấn nè 
- Hihi 
Nó bắt đầu đọc từ trang chị đánh dấu. Trước giờ nó đọc sách đều đọc thầm cho nên giờ đọc thành tiếng cũng không quen, cộng thêm tâm lý là đọc cho chị ngủ nên nó đọc thì đọc chứ chả nhập được miếng nào trong câu chuyện tiểu thuyết, chẳng nhớ chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì hết. Thi thoảng nó ngừng đọc liếc qua nhìn chị, uống miếng nước rồi tiếp tục đọc. Căn phòng im lặng, chỉ còn âm thanh từ một thằng nhox đọc tiểu thuyết ru chị ngủ, tiếng kim đồng hồ…thi thoảng có tiếng gió lùa nhè nhẹ vào cửa kính chưa được đóng chặt. Nó đọc khá lâu, khoảng nửa tiếng gì đó thì phát hiện chị của nó đã ngủ say từ lúc nào, gương mặt chị ngủ giữa đống mền gối bông màu trắng thực sự rất giống thiên thần trong tưởng tượng của nó. Mỗi người đều tưởng tượng về hình mẫu thiên thần khác nhau…có lẽ nó đã tìm ra hình mẫu chính xác nhất trong trí tưởng tượng của nó về thiên thần. Bất giác thực sự cảm thấy mình quá may mắn khi có một người chị xinh đẹp đáng yêu như vậy…Giấc ngủ của chị bình yên, xinh đẹp như gương mặt chị lúc này vậy…nó mĩm cười, cảm giác bình yên len lõi vào trong người nó, mọi đau buồn dường như tạm lắng lại nhường chỗ cho niềm vui nhè nhẹ. Thầm cảm ơn sự có mặt của chị…nếu như không có người chị này bên nó ngay lúc ấy, không biết nó sẽ đau khổ, điên cuồng như thế nào bởi đằng sau cái nụ cười của nó ngay từ lúc nhìn em đau đớn, ngơ ngác đưa ánh mắt về phía nó trên thánh đường…là cả một con quỷ đang gào thét vì đau, vì giận, vì hận những con người đưa em đi xa. Nó là một thằng nhox còn trẻ, suy nghĩ của nó vẫn còn rất nóng, rất nhiệt như chính cái tuổi của một thằng con trai vừa mới lớn, như bao người, nó vẫn mang trong mình cái tính bồng bột, bốc đồng của tuổi trẻ….và không có chị xuất hiện có lẽ ngay khi bước chân về SG nó sẽ làm một cái gì đó có thể là điều dại dột không chừng. 

Nhẹ nhàng đứng dậy bước khỏi giường chị. Nó đi lại khẽ đóng sát cái cửa kính ngoài bancol phòng chị lại cho gió khỏi lùa vào. Bên ngoài trời không quá tối vì có những ngọn đèn đường, cả đèn phía trước cổng và đèn bên trong vườn nhà chị khiến cảnh vật xung quanh hiện lên một cách bình yên, dịu dàng. Nó rót một ly nước, tắt đèn rồi bước đến ngả người lên chiếc ghế sô-pha trong phòng chị…Lần đầu tiên nó qua đêm trong phòng một người con gái kể từ khi đặt chân lên SG, lần đầu tiên nó im ngủ giữa thế giới riêng của chị…thế giới của nữ hoàng…thế giới của những điều kỳ lạ. Sài Gòn…bình yên lắm! 

Gửi những ai đã và đang kiên nhẫn dõi theo từng dòng chữ của My Life rồi đến My Daisy ngày hôm nay….gửi cả những ai đã không thể kiên nhẫn đọc đến dòng chữ này…rằng…”My Daisy…thực sự mới bắt đầu” 

Quay lại  ll Xem tiếp 


Facebook: Hỗi trợ trực tuyến
Email: BigBang3G@gmail.com