Chương 7
Không ai có quyền lựa chọn
Hướng Dao cúi đầu húp cháo, một lúc sau mới nói: “Trái tim chị làm bằng gì vậy?”
Đã bao năm không gặp, Hướng Viễn như không còn nhận ra người đàn ông trung niên hơi phát tướng đứng trước mặt mình chính là chú Diệp cao gầy trong ký ức của cô. Nếu không phải đối phương gọi một tiếng vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ: “Bé Hướng Viễn, có phải là bé Hướng Viễn đó không?” thì quả thực câu “chú Diệp” của cô cứ e ngại mãi không dám thoát ra khỏi miệng.
“Ôi chao, bé Hướng Viễn đã lớn thế này rồi cơ à?” Diệp Bỉnh Lâm quay lại mỉm cười nói với Diệp Khiên Trạch đứng cạnh bên: “Các con đều trưởng thành cả rồi, cũng chẳng trách bố già đi. Trí nhớ của bố lúc nào cũng dừng lại lúc bé Hướng Viễn cao có chút xíu, đến nhà chúng ta rủ con đi câu cá. Nhưng đôi mắt cười híp lại khiến ai cũng thích này thì chẳng thay đổi gì, bố nhìn một cái là nhận ra ngay.”
Từ nhỏ, Hướng Viễn đã thân thiết với cả nhà Diệp Khiên Trạch. Lúc bé cô gặp chú Diệp ngồi đọc sách trên tảng đá ven bờ đầm Gà Rừng, tuy rằng theo bản năng cô không có thiện cảm gì lắm với những người trí thức đeo mắt kính, vô dụng ở chốn thôn dã này nhưng vì cậu bạn thân Diệp Khiên Trạch, cô cũng nguyện tiếp cận với ông chú Diệp tay lúc nào cũng cầm sách. Khi đó, cô rất thích nghe chú Diệp kể những câu chuyện trong sách “Hồng Lâu Mộng” khiến cô cảm thấy sốt ruột vì lê thê dài dòng, “Tây Du Ký” lại thấy giả giả thế nào, duy chỉ có “Tam quốc” là nghe rất hào hứng. Diệp Bỉnh Lâm cũng rất thích sự nhanh nhẹn láu lỉnh của cô , thường xuyên nói với Hướng Vân Sinh rằng về sau cô bé chắc chắn sẽ rất xuất sắc nhưng lúc nào Hướng Vân Sinh cũng chỉ cười cho qua chuyện.
Hướng Viễn chăm chú ngắm Diệp Bỉnh Lâm đã lâu không về: “Chú Diệp, đến bây giờ chú vẫn đẹp trai hơn Diệp Khiên Trạch.” Nói dứt lời, cả cô lẫn chao con nhà họ Diệp cùng cười phá lên. Sau đó cô quay sang nhìn Diệp Khiên Trạch rồi thầm nghĩ khong biết sau này anh có giống bố hay không?
“Cậu đến thì tốt rồi”, Diệp Khiên Trạch vừa nói vừa chỉ vào cánh cửa phòng đang đóng chặt của Trâu Quân. Từ chiều đến tối, bất chấp bọn họ ở bên ngoài khuyên nhủ ra sao, gõ cửa thế nào, bên trong vẫn luôn im lặng, không một tiếng động. Diệp Khiên Trạch đành chịu thua, chạy đến nhà Hướng Viễn mấy lần nhưng đều không gặp cô, cuối cùng đành phải dặn Hướng Dao, bảo chị cô về thì đến nhà họ Trâu ngay.
“Hướng Viễn à, họ đều nói Trâu Quân nghe lời cháu nhất, cháu khuyên nhủ thằng bé đi, mấy năm nay nó cũng khổ sở nhiều. Chú… cũng không biết trong lòng nó nghĩ gì, có phải là oán trách chú không? Xem như cháu giúp chú Diệp vậy”. Gương mặt Diệp Bỉnh Lâm mang đầy vẻ khẩn khoản của một người cha.
Hướng Viễn liếc nhìn Diệp Khiên Trạch một cái, gương mặt anh cũng như vậy, cô hạ giọng đáp: “Chú Diệp đừng khách sáo, cháu cũng không biết là có thể giúp gì được không nhưng cứ thử xem sao.”
Cô khẽ gõ vào cánh cửa mỏng manh: “Trâu Quân, mở cửa, chị có chuyện muốn nói.”
Bên trong vẫn không có chút động tĩnh. Hướng Viễn gọi tiếp nhưng không có động tĩnh gì. Cô cất cao giọng nói với Diệp Khiên Trạch: “Tôi đã nói là tôi đến cũng vô ích mà. Thôi tôi về đây, nhà còn có việc nữa.”
Diệp Khiên Trạch biết ý liền đáp lại: “Vậy cũng đành thôi. Ban đêm đường tối, để tôi đưa cậu về.”
Diệp Bỉnh Lâm nghe như thế thì cuống lên, vừa định mở miệng thì cửa phòng Trâu Quân hé mở.
Hướng Viễn khẽ bước vào trong, tiện tay đóng cửa lại. Trong phòng không chút ánh sáng, cô nhíu mày lần mò sợi dây bấc để bật đèn. Ánh đèn màu cam lập tức sáng lên, cô thấy Trâu Quân đang nằm trên giường dùng tay che mắt.
“Tuổi còn nhỏ mà tính khí xem ra cũng ghê gớm thế nhỉ”, Hướng Viễn ngồi xuống chiếc ghế đối diện giường.
Trâu Quân nghe thấy thế thì bật nhổm dậy: “Chị và họ cùng lừa em.” Trên gương mặt còn non nớt của cậu đầy vẻ uất ức, Hướng Viễn phì cười: “Chị gạt gì em nào? Em chẳng phải là con của mẹ và chú Trâu, người ngoài kia mới chính là bố ruột của em, đó là sự thật. Hơn nữa, ai là “họ”? “Họ” là bố ruột, là anh trai cùng cha cùng mẹ với em, em sống cùng họ là chuyện đương nhiên.”
“Đương nhiên? Chút máu vớ vẩn đó thì chứng minh được gì? Bốn năm trước lúc ông ta đưa anh trai đi, cũng chẳng thèm nhìn em lấy một cái nữa là… Em đã sống ở đây bao năm rồi, mẹ em mất ông anh ta cũng không quay lại, bây giờ mới nhớ ra là còn một người con trai sao?”
Hướng Viễn nhích ghế lại gầnTrâu Quân hơn một chút rồi hỏi: “Em không vui vì chuyện này à? Phải nói thế nào đây, đừng nên yêu cầu quá cao với người khác, tình cảm nào cũng đều ích kỷ cả. Chú Diệp trước kia không biết em là con chú ấy, mẹ em lại chẳng nói gì, chú ấy chẳng có lý do nào để đối tốt với con của vợ cũ cả. Bây giờ khác rồi, em đã được chứng minh là người nhà họ Diệp giống như Diệp Khiên Trạch, còn đối với Khiên Trạch em còn thân thiết hơn cả Diệp Linh nhiều. Đi theo họ em sẽ sống tốt hơn.”
“Em không muốn đi. Tại sao mọi người cứ mong em đi? Đến bố cũng không giữ em lại”. Trâu Quân buồn bã cúi gằm mặt. Cậu là một đứa trẻ ngoan, cho dù trong lòng đang bức bối không yên cũng sẽ không dùng cách thức cực đoan để giải quyết, càng không thể làm tổn thương người khác. Hướng Viễn nhìn chằm chằm vào mái tóc cắt ngắn của cậu, chợt nhớ đến Hướng Dĩ, mỗi lần bị Hướng Dao cướp đồ chơi ưa thích là lại cúi gằm mặt xuống một cách cam chịu trước mặt chị cả nhưng mặc cho Hướng Viễn hỏi thế nào, Hướng Dĩ cũng không chịu nói ra là bị Hướng Dao bắt nạt.
Hướng Viễn muốn đưa tay sờ gáy Trâu Quân, giống như thuở trước cô từng làm vậy với Hướng Dĩ nhưng đến phút cuối vẫn cố dằn lòng mình, cười lạnh một tiếng và nói: “Bố em? Chắc là chú Trâu thọt chứ gì. Tại sao chú lại phải giữ em chứ? Có phải em không biết chú là người hồ đồ đâu. Nuôi dưỡng em không công bao năm trời trong mù mờ thì cũng bỏ qua đi nhưng bà mẹ kế của em có ngốc đâu. Sau khi nghe nói em không phải là con chú Trâu, hai người họ đã đòi nhà họ Diệp phí nuôi dưỡng là bao nhiêu em có biết không? Bình thường có bán cho người ta ba đứa nhóc như em cũng không đổi được số tiền đó. Đã có cơ hội lớn như vậy tại sao họ lại không vui mừng tiễn em đi cho nhanh chứ? Cho dù em không muốn đi, cứ nằng nặc đòi ở lại đây thì thử nghĩ xem, nhà chú Trâu đâu có khá giả gì, một mình chú làm việc nuôi bốn miệng ăn, em và cậu em trai kế của bà mẹ kế còn phải đi học, em không phải là con trai họ, thế thì họ cần gì phải cõng cái nợ là em trên lưng chứ?”
Hướng Viễn chưa dứt lời, mắt Trâu Quân đã ngân ngấn nước, cậu mím chặt môi, cố gắng chịu đựng, sợ nó rơi xuống nhưng nửa câu cũng không nói nổi, cả người cứ run lên. Hướng Viễn đẩy ghế ra, đứng dậy nói: “Cậu chỉ có thế thôi à? Vậy xem như chị phí thời gian với cậu rồi. Đi hay ở lại thì tự cậu suy nghĩ cho kỹ. Tốt nhất là theo ông bố thọt của cậu rồi cả đời chui rúc xó xỉnh như ông ta ấy.”
Cô chưa kịp đi thì ống tay áo đã bị Trâu Quân tóm lấy. Cậu vừa hoảng vừa sợ, cũng chẳng quan tâm đến “nước mắt đàn ông không dễ rơi”, cậu ôm chặt cánh tay Hướng Viễn “òa” một tiếng rồi khóc rống lên.
Cửa phòng bị mở, rõ ràng Diệp Khiên Trạch nghe thấy tiếng khóc nên không yên lòng nhưng nhìn thấy cảnh đó liền lui ra.
Nước mắt của Trâu Quân thấm ướt tay áo của Hướng Viễn. Cô vừa tức vừa buồn cười, ngồi xuống bên giường không khuyên nhủ mà để mặc cậu khóc. Cậu nức nở, nói dứt quãng: “Chị Hướng Viễn… chị cũng không giữ em lại sao?”
“Chị giữ cậu lại làm gì? Chưa gì đã khóc, cậu vô dụng như thế, lại không thể đem bán được thì giữ lại làm gì?” Nước mắt Trâu Quân càng rơi nhiều hơn. Cô thở dài bảo: “Sao em ngốc thế? Cho dù em không đi thì chẳng lẽ chị phải ở lại đây cả đời sao?”
“Chị muốn đi đâu?”
Hướng Viễn trốn tránh đôi mắt rất đẹp đang nhòa lệ của Trâu Quân, nói nửa đùa nửa thật:” “Sau này đi đâu thì ai biết được… Chả biết chừng không lâu sau lại gặp em ở thành phố cũng nên. Đến lúc đó, em là con nhà giàu có rồi, nếu còn nhớ đến chị thì vẫn còn lúc để giúp chị đấy.”
“Thật ư? Chị Hướng Viễn, chị nói thật chứ?”
Thật ư?
Thật ư… Hướng Viễn như không nghe thấy tiếng truy hỏi của cậu nhóc.
Sau này sẽ thế nào không phải là chuyện cô có thể điều khiển được.
Những chuyện mà đến mình cũng chưa biết được thì làm sao cô dám hứa hẹn đây?
Hôm Trâu Quân đi, lúc chiếc xe chạy đến cửa thôn thì trời vẫn chưa sáng hẳn. Hướng Viễn đứng ở cửa nhà nhìn đám bụi gợn lên từ bánh xe phía xa xa. Tối hôm trước, cô đã nói với Diệp Khiên Trạch rằng cô không thích cảnh ấy nên lúc đưa tiễn cô sẽ không đến. Diệp Khiên Trạch khi ấy đã bảo: “Hướng Viễn, thư thì mình sẽ không viết nữa, nhưng chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi.” Cô chỉ cười. giờ phút này đây nhìn theo đám bụi vồng lên mỗi lúc một mờ nhạt, khóe môi cô nhếch lên một cách vô thức.
Trong nhà bếp có tiếng lục đục. Hướng Dao hôm nay cũng dậy rất sớm. lúc ăn sáng, Hướng Viễn hỏi: “Đang yên đang lành, sao mắt em lại đỏ thế?”
Hướng Dao cúi đầu húp cháo, một lúc sau mới nói: “Trái tim chị làm bằng gì vậy?”
Cuộc sống hoàn toàn không vì sự ra đi của một người mà phát sinh những thay đổi long trời lở đất, Hướng Viễn vẫn đi đi về về giữa nhà và trường. Trường ở tỉnh, rất xa thôn nên chỉ cuối tuần cô mới về một lần. Năm cuối cấp đang đến gần, việc học càng căng thẳng hơn, Hướng Viễn trước nay vốn không phí quá nhiều thời gian vào công sức cho việc học nay cũng phải lên dây cót cho tinh thần để ứng phó với những đợt thi thử diễn ra liên tục.
Trong lớp, những cô gái nông thôn như Hướng Viễn đã không ít người có dự định sau khi thi sẽ gói ghém hành lý hòa vào làn sóng đổ ra thành phố làm thêm. Hướng Viễn cũng đã suy nghĩ rất lâu về chuyện này. Những cô gái cô độc, không người thân thích như cô và Hướng Dao, bình thưởng tự tìm kế mưu sinh, lại thêm chính phủ hỗ trợ nên chuyện kiếm cơm xem như tạm thời không phải lo nghĩ, nhưng nếu cô đỗ đại học thì hoàn toàn khác hẳn. Một sự thực rõ ràng đang bày ra trước mắt chính là – cô không có tiền, cô không phải là đấng vạn năng. Cho dù có giỏi giang, sáng suốt hơn những người khác thì bây giờ cô vẫn chỉ là một cô gái nông thôn nhỏ bé. Cô có thể dựa vào sự nỗ lực của mình để hai chị em không phải lo nghĩ nhiều về cái ăn nhưng lại không thể chịu nổi học phí đại học trên trời ấy. Đã hơn một lần cô có suy nghĩ rằng nhận được bằng tốt nghiệp cấp ba xong sẽ đi làm, vài năm sau ó thể sẽ khá khẩm hơn, nhưng nếu thi đậu vào một trường đại học tốt, từ đó thay đổi số phận mình lại có sức quyến rũ cô hơn nhiều. Thành tích học tập của cô vẫn rất tốt. Nếu như không phải có quá nhiều chuyện khiến cô phân tâm thì hoàn toàn có thể làm tốt hơn.
Những tâm tư này, Hướng Viễn chỉ có thể giữ trong lòng, trước giờ cô vẫn không có người nào để bàn bạc, hỏi ý kiến. Đương nhiên, phần lớn cũng là do cô quen tự giải quyết một mình. Cô có thể chờ mong được ai đây? Hướng Dao? Nghĩ đến đây, cô lắc đầu cười khổ.
Hai chị em cô mỗi tuần chị gặp mặt nhau hai ngày cuối tuần. Hôm ấy, Hướng Viễn trèo lên ghế thay bóng đèn phòng khách, ghế xếp chồng lên nhau cao quá nên cô dặn Hướng Dao đứng dưới giữ. Lúc Hướng Dao đưa tay đỡ bóng đèn Hướng Viễn vừa tháo xuống, không hiểu tay chân lóng ngóng thế nào mà làm rơi vỡ. Trong lúc cố gắng cứu chiếc bóng đèn, Hướng Dao không cẩn thận đã làm Hướng Viễn ngã nhào từ trên ghế xuống. Nếu không phản ứng nhanh thì Hướng Viễn đã ngã gãy xương rồi cũng nên.
Hướng Viễn loạng choạng, vừa chạm đất đã nổi giận, mắng phủ đầu Hướng Dao: “Cô mộng du hay sao thế hả? Rốt cuộc cô có thể làm chuyện gì cho ra hồn đây?”
Hướng Dao không cãi lại, chị vội vàng dọn dẹp đống thủy tinh vỡ trên mặt đất. Hướng Viễn nhìn sống lưng gầy guộc của em gái, sự giận dữ khi nãy bỗng trở thành sự bất lực, nó khiến cô không thể tức giận được nữa. Cô buộc phải thừa nhận mình không hiểu Hướng Dao, tuy là máu mủ ruột thịt duy nhất của nhau trên thế gian này tuy có cùng chung huyết thống thì điều đó cũng không thể khiến cho hai trái tim xích lại gần nhau hơn. Có một điều cô không thể hiểu nổi, Hướng Dao sắp lên trung học, tại sao chẳng có chút người lớn nào cả? Nó nhưở trên mây, giống như người mất hồn vậy.
Hướng Viễn đứng một bên, quan sát em gái bằng ánh mắt như nhìn một người xa lạ. Thực ra cô cũng biết sự xa cách giữa cô và Hướng Dao cũng khó đổ lỗi cho ai được. Trong nhà, lần lượt từng người qua đời, cô lại đi học trên tỉnh, Hướng Dao một mình ở lại cũng rất cô độc. cô không thể trách Hướng Dao không chịu nói ra những chuyện giấu trong lòng vì cô không hề muốn tìm hiểu. Có lẽ làm chị em cũng phải có chút duyên phận chăng, nếu không thì tại sao hai người rõ ràng là nương tựa vào nhau mà sống lại xa cách như vậy? Em gái ruột còn không thân thiết bằng cậu nhóc Trâu Quân không máu mủ ruột rà kia. Hướng Viễn chẳng phải chưa từng nghĩ sẽ quan tâm đến Hướng Dao nhiều hơn nhưng cô không phải bậc thánh nhân, vừa làm cha mẹ lo việc kiếm ăn cho cả nhà lại làm một bà chị tri kỷ. Đối diện với tính cách quá sầu cảm và giải quyết mọi chuyện bằng tình cảm như Hướng Dao và bố, Hướng Viễn cảm thấy rất mệt mỏi và chán ghét, hơn nữa, cô không thể quên cảnh tượng Hướng Dĩ chết đuối được. Hướng Viễn vẫn luôn nghĩ rằng: nếu không phải do Hướng Dao thì làm sao cô lại mất đi Hướng Dĩ, cậu em trai mà cô yêu thương nhất được.
“Hướng Dao, rốt cuộc em bị sao vậy?” Hướng Viễn cố nén cơn đau ở mắt cá chân lúc ngã xuống đất, hỏi một câu.
Một phút sau cũng không có tiếng trả lời, cô đành lắc đầu bỏ đi.
“Em…” Đến khi Hướng Dao lấy hết can đảm, ngẩng đầu lên khỏi đống đổ vỡ trên đất thì chỉ thấy căn phòng trống quạnh hiu.
Vào tháng tư sau khi Trâu Quân đi, hoa cải dầu vừa tàn, ủy ban thôn đã gióng mấy hồi chiêng nghênh tiếp đoàn khách từ thành phố xuống, lại có thêm mấy chiếc xe bóng loáng dừng trước sân phơi lớn nhất trong thôn. Nghe nói sau khi về thành phố, Diệp Bỉnh Lâm đã quyết định bỏ tiền ra xây một ngôi trường tiểu học Hy Vọng cho thôn nên chính quyền huyện đã phái cán bộ đến phụ trách đón tiếp.
Hướng Viễn cũng theo những người hàng xóm đến đó xem xét. Cô nhìn về phía đám người tụ tập đông nhất, sau đó thấy thất vọng vô cớ: trong những người đến đây không có Diệp Khiên Trạch, thậm chí cũng chẳng thấy Trâu Quân. Phải rồi, bây giờ nên gọi cậu ấy là Diệp Quân mới phải. Diệp Bỉnh Lâm cũng không xuất hiện ở văn phòng ủy ban thôn, người mà chú trưởng thôn Lý và hai cán bộ từ huyện xuống đang ôm vai thân mật là một người đàn ông lạ khoảng hơn ba mươi tuổi.
Hướng Viễn buồn bã quay đầu bỏ đi nhưng lại bị chú hai Lý nhìn thấy từ xa gọi lại: “Hướng Viễn! Này, Hướng Viễn! Đừng đi, chú đang tìm cháu đấy.”
Chú hai Lý đuổi theo, túm lấy cánh tay Hướng Viễn lôi về phía văn phòng ủy ban, gương mặt nở nụ cười toe toét: “Hướng Viễn à, chuyện tốt đến rồi!”
Hướng Viễn bị chú hai Lý ấn ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã khá cũ trong ủy ban thôn.
“Sao thế? Chú hai Lý, chú nói gì mà chuyện tốt đến rồi?”
“Quý nhân đến rồi, chuyện tốt chẳng tự nhiên đến đó thôi?”, chú hai Lý vừa nói vừa chỉ vào người đàn ông đối diện Hướng Viễn. Cô chăm chú nhìn một người nhà họ Diệp mà cô chưa từng gặp ở khoảng cách rất gần: người đàn ông ấy cao và gầy, toát lên vẻ chín chắn già dặn của một người dã kinh qua nhiều gian khổ thử thách, gương mặt đẹp trai, tóc đen nhánh, điều này khiến ông ta trông có vẻ trẻ tuổi hơn. Cô đã nhận ra những đường nét của Diệp Khiên Trạch trên gương mặt này nhưng không có nghĩa là nó khiến cô thấy thân thiện hơn. Người đàn ôngg này, dù đang mỉm cười nhưng trong ánh mắt vẫn toát lên vẻ ngạo mạn lạ lùng.
Hướng Viễn cảm thấy “quý nhân” này cũng đang dò xét mình, nó khiến cô cảnh giác, dè chừng.
Chú hai Lý chen vào một câu rất đúng lúc: “Hướng Viễn à, chú Diệp của cháu gọi điện đến bảo, ngoài việc xây dựng trường tiểu học Hy Vọng trong thôn còn phải giúp cháu cho đến khi học đại học xong mới thôi. Chẳng phải cháu vẫn muốn học lên đại học đó sao? Đúng là một chuyện tốt. Chú Diệp cháu còn nói, chú ấy bận quá nên không về được, bọn trẻ đều phải đi học nên nhờ em trai chú ấy đến làm giúp chuyện này. Nào, đây chính là Tiểu Diệp tiên sinh đấy.”
Hướng Viễn vẫn đang nghe lời chú hai Lý nói thì người đàn ông kia đã mở lời: “Cô là Hướng Viễn?”
Hướng Viễn mỉm cười đáp lại: “Chào chú Tiểu Diệp.”
Ông ta đứng dậy, hờ hững đưa một tay ra: “Tôi là Diệp Bỉnh Văn.”
Đây là lần đầu tiên Hướng Viễn gặp một người có khí tiết đến thế. Cô cảm thấy bắt tay lịch sự thì cũng không cần dùng sức như vậy, không biết là do vô tình hay cố ý mà người đàn ông này lúc bắt tay đã làm cô cảm thấy đau nhói. Cô rút tay ra với một vẻ tự nhiên, sự đụng chạm đó khiến cô không thích ứng được – lạnh lẽo mà cứng nhắc, trái ngược với nụ cười trên gương mặt ông ta. Cô bỗng thấy nhớ hơi ấm mà Diệp Khiên Trạch đã lưu lại trong lòng bàn tay cô.
Diệp Bỉnh Văn muốn đến thăm nhà Hướng Viễn, cô cũng không có lý do gì để từ chối. Chú hai Lý chủ động dẫn đường, những người hiếu kỳ cũng đi theo đến tận nhà họ Hướng.
Một đoàn người rầm rộ kéo đến khiến Hướng Dao vừa về nhà đã cảm thấy chân tay lóng ngóng. Diệp Bỉnh Văn đảo quanh một vòng nhà rồi mới yên tâm ngồi xuống bên bàn uống trà. Hướng Viễn cũng không bắt chuyện gì với ông ta. Dần dần, hàng xóm láng giềng thấy vô vị rồi tản mác hết. Chú hai Lý hiểu biết hơn những người khác nên cũng cười hà hà vài tiếng rồi mượn cớ rút lui về ủy ban thôn. Trước khi đi vẫn không quên nhắc Diệp Bỉnh Văn rằng huyện đã chuẩn bị bữa tiệc chào đón ông.
Mọi người đã đi hết, Diệp Bỉnh Văn vẫn ngồi xoay xoay tách trà. Hướng Viễn chú ý thấy tay ông ta không rời tách trà nhưng từ đầu đến cuối không hề uống một ngụm nào.
“Diệp… Diệp tiên sinh, Khiên Trạch và chú Diệp vẫn khỏe chứ?”, Hướng Viễn phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.
“”Ừ, rất khỏe.” lúc Diệp Bỉnh Văn nói, lông mày nhướng lên theo thói quen.
“Vậy có phải chú có việc gì muốn nói với tôi?”, Hướng Viễn không vòng vo, cô luôn cảm thấy muốn đối phó với người khó chịu thì cách tốt nhất là nói thẳng vào vấn đề.
Cuối cùng, Diệp Bỉnh Văn cũng đặt chiếc tách xuống rồi nói: “Tôi cũng không biết vì sao anh cả lại nằng nặc đòi giúp cô đi học nhưng anh ấy đã quyết, tôi cũng không tiện hỏi. Cô đi học thì cũng không tốn bao nhiêu tiền nhưng bây giờ bọn thanh niên vong ân bội nghĩa quá nhiều, điều tôi muốn biết là Diệp gia giúp đỡ cô, cô có thể giúp gì lại?”
“Vậy phải xem chú Diệp cần tôi làm gì và nó có nằm trong khả năng của tôi hay không”. Câu trả lời của Hướng Viễn đã đặt vai trò người giúp đỡ cô lên Diệp Bỉnh Lâm chứ không phải là “Diệp gia”.
Diệp Bỉnh Văn cười, quan sát đánh giá tỉ mỉ Hướng Viễn hơn rồi nói: “Phải rồi, lúc nãy tôi có nghe cô nói, nhà cô chỉ còn hai chị em. Em gái cô chắc cũng sắp lên trung học đúng không? Cô đi rồi, bỏ em gái ở lại cũng tội nghiệp. Vậy thế này đi, chúng tôi chỉ có thể giúp một trong hai chị em, hoặc là hoàn thành ước mơ học đại học của cô, hoặc là đưa em gái cô đến trường trung học tốt nhất tronh thành phố cho đến khi nào cô bé tốt nghiệp đại học. Cô chọn cách nào?”
Hướng Viễn ngồi thẳng lưng lên, cô nhận thấy trên mặt Hướng Dao thoáng nét hoảng sợ. “Sự lựa chọn này vốn chẳng có ý nghĩa gì hết. Tôi học đại học, em gái tôi sau này nhất định cũng có thể hoàn thành việc học suôn sẻ. Chú thay tôi cảm ơn sự giúp đỡ của chú Diệp. Tôi tin rằng đây chỉ là một câu nói đùa của chú chứ không phải là ý của chú Diệp.”
Diệp Bỉnh Văn nhún vai, không truy hỏi vấn đề này nữa: “Cứ xem là như vậy đi. Hy vọng cô hiểu cho tính hài hước của tôi.”
“Nói chuyện với chú rất thú vị”, Hướng Viễn nói.
“Được rồi”. Diệp Bỉnh Văn vặn người một cái rồi đứng dậy nói tiếp: “Tôi còn phải đến huyện làm việc với mấy vị quan chức nhỏ nhạt nhéo kia. Đợi khi giấy báo gọi nhập học của cô về thì sẽ sắp xếp tiếp.”
Hướng Viễn tiễn ông ta ra cửa. lúc bước ra bậu cửa, Diệp Bỉnh Văn hạ giọng nói: “Nếu nhất định bắt cô phải chọn, cô vẫn sẽ chọn bản thân đúng không? Tôi thích những cô gái như vậy.”
Hướng Viễn không nói, tiễn ông ta về rồi cô mới quay vào nhà. Hướng Dao lên tiếng: “Chuẩn bị ăn cơm thôi!”.
Con bé chăm chú bày bát đũa, Hướng Viễn nhìn thấy có giọt nước đọng trên mép bàn ăn.
“Lại sao vậy?”
Hướng Dao dùng ống tay áo chùi mạnh rồi nói: “Thực ra khi nãy chị có nói hãy chọn chị cũng chẳng sao cả.”
Hướng Viễn thở dài: “Đừng có nghĩ lung tung làm chị rối thêm.”
(To be continued)
Đầu tháng Chín, Hướng Viễn một mình vác hành lý gọn nhẹ đến không thể đơn giản hơn, đổi hai lần xe, cuối cũng đã nghe thấy tiếng còi của chuyến tàu hỏa phương Nam. Địa điểm mà cô muốn đến cũng như nơi mà cô lên kế hoạch đi làm trước đó, khác biệt chỉ ở chỗ trong hành lý có thêm giấy báo nhập học của trường Đại học G.
Hướng Viễn là đứa trẻ đầu tiên trong thôn đậu vào một trường đại học trọng điểm của tỉnh ngoài. Giấy báo nhập học được gửi về ủy ban thôn, chú hai Lý vui mừng chạy đến nhà Hướng Viễn báo tin, hàng xóm ai cũng bảo nơi nước non tù đọng của họ cuối cùng đã có một con chim phượng hoàng rồi. Lúc ấy, trên tỉnh còn có phóng viên truyền hình địa phương khệ nệ mang vác máy ảnh, máy quay phim xuống nói những gì đại loại như Hướng Viễn là trẻ mồ côi, tự lập gánh vác trọng trách của gia đình, chăm sóc em gái, cố gắng học hành, vượt qua nghịch cảnh, đỗ vào trường đại học giỏi, là tấm gương thanh niên tiên tiến xứng đáng được toàn tỉnh tuyên dương khen ngợi. Hướng Viễn đã từ chối, cô rất khinh thường những chủ đề tuyên dương như kiểu “Cám ơn khó khăn đã giúp tôi trưởng thành”. Gì mà “khó khăn giúp tôi trưởng thành”? Hướng Viễn cảm thấy những điều đó đều là trò đùa của những người ăn no lại nằm, chưa từng nếm trải cực khổ nghĩ ra. Cô chẳng thấy cảm kích khó khăn chút nào. Nếu có thể, ai lại muốn không cha không mẹ, không có gì cả chứ? Ai chẳng mong đợi có người che chở, ăn no mặc ấm? Nếu cô có thể chọn lựa bỏ qua khó khăn để trưởng thành thì còn tốt hơn bây giờ.
Khi Hướng Viễn rời nhà, Hướng Dao đã là học sinh lớp tám của trường trung học huyện. Trường trung học nhập học khá sớm, Hướng Viễn sắp xếp mọi việc cho Hướng Dao thật ổn thỏa, cho cô bé ở lại trong trường, nhờ chú thím hai Lý để mắt đến rồi mới yên tâm xuất phát.
Bên nhà họ Diệp đã biết kết quả thi của Hướng Viễn, họ liên tục gọi điện thoại cho cô. Đầu tiên là Diệp Bỉnh Lâm rồi đến Diệp Khiên Trạch, họ đều cảm thấy vui mừng thay cho cô. Diệp Quân thì chẳng thấy tin tức gì nhưng chẳng sao, họ sẽ sớm gặp lại nhau thôi. Trường Hướng Viễn sắp theo học ở thành phố G, cô thừa nhận mình chọn thành phố này cũng là có ý cả. Ở đó có người cô yêu, có Đại học Khoa học Kỹ thuật tốt nhất và bến cảng tấp nập nhất. Diệp Bỉnh Lâm vừa tỏ ý muốn nhờ người đến Vụ Nguyên đón đã bị cô từ chối năm lần bảy lượt. cô không phải loại người cần có người chăm sóc, tuy chưa từng đi đâu xa một mình nhưng cô tin rằng mình có thể xoay sở được. Hơn nữa, nếu người đến đón là người như Diệp Bỉnh Văn thì cô thà chấp nhận một số chuyện phiền phức nho nhỏ do lần đầu tiên đi xa còn hơn.
Trong chuyến hành trình dài dằng dặc, Hướng Viễn ngồi bên cửa sổ hờ hững nhìn ra ngoài. Đoàn tàu hỏa dài như một con rắn bò theo từng dãy núi và cánh đồng quanh co. Cô chưa từng lo sợ con đường phía trước rồi sẽ có bao nhiêu khó khăn vất vả, chỉ sợ phía trước không có đường nào để đi. Khi đoàn tàu hòa vào sắc đêm đen, Hướng Viễn sực nhớ đến lời Hướng Dao và Diệp Bỉnh Văn nói, nếu sự lựa chọn đó thực sự tồn tại, cô sẽ chọn thế nào? Sẽ chọn chính mình thật chứ? Tại sao lại không? Câu chuyện Khổng Dung nhường Lê Thức từ nhỏ đã dạy chúng ta phải biết nhường nhịn và hy sinh nhưng tại sao khi chúng ta gặp chuyện phải ép mình khổ trước tiên? Tại sao phải hy sinh? Biết yêu mình rồi mới biết yêu người. Cô có thể ký gửi hy vọng vào Hướng Dao không? Không, cho dù cô có thể chọn bản thân mình, đó cũng là để cô và Hướng Dao có một lối ra tốt hơn. Cô nghĩ như vậy và hơi thở cũng dần dần nhịp nhàng hơn trong bầu không khí mỗi lúc một tĩnh lặng này.
------ Hết chương 7 --------
Chương 8:
Lần đầu vào Diệp gia
Có phải ngoài Diệp Quân ra, mỗi người trong ngôi nhà này đều không thể chợp mắt?
Tàu hỏa đến thành phố G vào buổi trưa, thành phố xa lạ này đang vào độ nóng nực nhất. Hướng Viễn ra khỏi ga tàu, dùng tay che ánh anứg chói chang rồi cố nín thở nhìn xung quanh: ngoài đọc từ sách và xem ti vi ra, cô chưa từng nhìn thấy những tòa nhà cao, những dòng xe cộ nườm nượp như thế. Những tòa nhà và dòng xe ấy còn vô tận, tít tắp hơn cả dòng sông và khe suối ở quê. Cô đứng đây như vô số người xa lạ khác cùng đến thành phố này, phồn hoa trước mắt có hào nhoáng đến đâu thì bản thân vẫn là người ngoài. Cô chẳng có gì cả, nhưng rồi sẽ có một ngày cô có được tất cả. Cô tin rằng sẽ có ngày mình được tận hưởng một phần nào đó trong thành phố phồn hoa này, cái cô cần chỉ là thời gian.
Hướng Viễn bị mấy người phía sau đẩy lên trước vài bước. Cô dưa mắt nhìn tứ phía để tìm kiếm người được Diệp gia phái đến đón mình. Những mái đầu nhấp nhô chen chúc và dòng âm thanh hỗn loạn khiến cô khó thích ứng được ngay. Vừa đứng vững cô đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc: “Hướng Viễn …”
Trong lòng cô tràn ngập một cảm giác vui sướng, dường như ga tàu xa lạ này cũng trở nên thân quen hơn. Theo tiếng gọi, cô thấy một bóng người gầy gầy, thấp hơn cô một chút đang tách đám đông, bước nhanh đến trước mặt cô. Thì ra là Diệp Quân.
“Chị Hướng Viễn, cuối cùng cũng đón được chị.”
Trước mặt Diệp Quân đang tỏ vẻ mừng vui hớn hở, Hướng Viễn giấu nhẹm đi chút thất vọng của mình. Cô tự cười thầm mình chẳng ra sao, ở nơi tạp nham thế này mà đến cả giọng nói cũng nghe nhầm được.
“Trâu … À không, Diệp Quân, sao lại là em?”, cô cười hỏi. Cô vẫn chưa quen lắm với cách xưng hô sau khi cậu đổi họ.
Diệp Quân không để ý đến sự nhầm lẫn của cô, nói như thở phào một hơi: “Em cứ lo không đón được chị.”
Gần một năm không gặp, Diệp Quân trong mắt Hướng Viễn đã cao hơn, đôi gò má cũng trở nên tron trĩnh hơn nhiều. Trước kia, cậu đã trắng hơn các cậu bé khác trong thôn, giờ thiếu đi sự dãi nắng dầm mưa trước kia càng khiến cậu trắng trẻo hơn, lại thêm quần áo chỉnh tề mà ngày xưa chưa từng được mặc cũng khiến cậu có vẻ tuấn tú đnág yêu như búp bê con trai vậy, hình dáng đó làm Hướng Viễn muốn véo má cậu một cái. Quả nhiên, mạ tốt phải được gieo vào ruộng màu mỡ mới được. Nếu hd nhìn thấy Diệp Quân bây giờ thì có nói cậu xấu trai nữa không? Cho dù Hướng Viễn thầm nghiêng về phía Diệp Khiên Trạch nhưng cũng phải thừa nhận rằng hai an hem nhà này, cậu em còn đẹp trai hơn cả ông anh.
Diệp Quân nói nghe có vẻ mệt mỏi, Hướng Viễn để ý thấy trán cậu đầy mồ hôi, chắc cậu đã phải tìm cô rất lâu trong đám người chen chúc kia. Rất tự nhiên, cô đưa tay lên rẽ mớ tóc của cậu ra: “Lo gì kia chứ? Tuy chị chưa đến thành phố lớn bao giờ nhưng cũng không đến nỗi lạc đường rồi bắt em phải đi tìm đâu.”
Diệp Quân có vẻ lúng túng, đỏ mặt đón lấy hành lý trong tay Hướng Viễn: “Sao nhẹ thế này?”. Nói xong, cậu chỉ tay về phía bãi đậu xe: “Tài xế của công ty bố em đang đậu xe bên kia.”
“Có gì phải mang theo đâu”, Hướng Viễn đáp. Thấy dáng vẻ cậu thế này, có lẽ đã thích nghi rất tốt với hoàn cảnh sống mới, cô cũng thấy được an ủi bởi chí ít nó cũng chứng minh quyết định giúp Diệp Khiên Trạch của cô là hoàn toàn đúng đắn. Dù gì, Diệp Quân cũng là một đứa trẻ, lúc rời khỏi quê nhà luôn lưu luyến nhưng đến một nơi tuyệt vời hơn thì thích nghi cũng nhanh hơn cả trong tưởng tượng.
Như để chứng minh chuyện này, nhìn thấy chiếc xe mà Diệp Quân nói mỗi lúc một gần, Hướng Viễn dừng chân, hỏi một câu: “Diệp Quân, những ngày vừa qua hộ đối xử tốt với em chứ?”
Ánh mắt Diệp Quân nhìn cô vẻ nghi ngại, do dự một lúc rồi gật đầu: “Tốt, rất tốt, cả nhà họ đều tốt cả.”
“Cái gì mà “nhà họ”? Phải là nhà em chứ?”, Hướng Viễn lên tiếng chỉnh ngay. Cô còn định nói thêm nhưng cửa xe đã mở, một người đàn ông trung niên dáng vóc chắc nịch bước đến chào. Hướng Viễn bèn nuốt câu mình vừa định nói vào rồi mỉm cười nhìn người đàn ông chắc là tài xế này.
“Chị Hướng Viễn, đây là chú Trần lái xe cho công ty bố em”, Diệp Quân giới thiệu. Xem ra, cậu vẫn chưa học được cốt cách thiếu gia kiêu căng.
Chú tài xế họ Trần có vẻ là người thành thật, lịch sự cười chào Hướng Viễn một câu rồi đón lấy hành lý của cô trong tay Diệp Quân, dẫn họ ra xe.
Hướng Viễn cảm ơn một tiếng rồi chui vào ghế sau ngồi. Diệp Quân không biết tại sao lại đờ ra một lúc rồi mới chậm chạp mở cửa ghế phụ nhưng không chịu vào, nghĩ một lúc rồi chui vào ghế sau ngồi cạnh Hướng Viễn. Lúc lên xe, cậu còn va đầu vào cửa một cái, đau đến đỏ bừng mặt.
Hướng Viễn mỉm cười nhìn cậu, không biết trong lòng cậu nhóc này đang nghĩ gì? Mấy hôm nữa mới đến ngày nhập học của Hướng Viễn nên khi nghe Diệp Quân nói, Diệp Bỉnh Lâm nhất quyết bảo cô đến nhà họ ở lại vài ngày. Lúc này, xe đang chạy đến nhà họ Diệp. Trên đường đi, Diệp Quân không nói nhiều sự chú ý của Hướng Viễn cũng dần dần bị cảnh vật ngoài cửa sổ thu hút. Có lẽ đoán được đây là lần đầu cô đến thành phố nên chú Trần thỉnh thoảng giới thiệu những công trình kiến trúc ven đường cho cô biết, Hướng Viễn nghe rất chăm chú, Diệp Quân cũng nhìn ra ngoài cửa sổ. Đến khi chú Trần giới thiệu xong, Hướng Viễn mới lơ đãng hỏi Diệp Quân: “Anh của em hôm nay bận lắm à?”
Diệp Quân “ý” lên một tiếng, đáp: “Chị Hướng Viễn, sao chị biết hay vậy?”. Cậu hạ thấp giọng khẽ nói: “Anh ấy dạo này đang làm căng với bố. Hình như chuyên ngành mà bố muốn anh vào học anh lại không thích, còn ngành anh thích thì bố lại không đồng ý.”
Trái tim Hướng Viễn trùng xuống, chẳng lẽ cô đến, anh lại ra đi sao? Cô cuống lên, hỏi gấp: “Vậy bây giờ thế nào rồi?”
Diệp Quân đáp: “Em cũng không biết, có điều trong nhà hình như dì cũng rất ủng hộ anh trai ra nước ngoài học.”
“Vậy anh em nói thế nào?”
“Em… em cũng không biết.”
“Sao em lại không biết chứ?”
Diệp Quân giật bắn mình bởi sự cấp bách của cô: “Em thật sự không biết mà, anh ấy chẳng nói gì cả”, cậu phân bua.
Sao lại thế được? Hướng Viễn chỉ thấy lòng rối như tơ vò. Cô cứ ngỡ đã được gặp nhau nhưng ai ngờ cuộc sống lại thay đổi như thế. Dường như cô có cố gắng bao nhiêu đi chăng nữa cũng luôn có khoảng cách chen vào giữa hai người? không, không thể, chẳng phải vẫn chưa quyết định hay sao? Sao cô lại phải khổ sở cuống quýt lên như thế?
Hướng Viễn đã thấy bình tĩnh hơn. Cô ý thức vừa nãy mình đã hơi thái quá. Diệp Quân vẫn là một đứa trẻ, cậu ấy nói không biết cũng là bình thường, sao cô lại có thể đem hết bực tức trong người trút lên cậu? Cô cười gượng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ đến khi bình tĩnh lại mới quay sang nói với Diệp Quân bằng giọng cực kỳ thoải mái: “Khiên Trạch muốn ra nước ngoài, cũng bất ngờ thật. Nhưng chị cứ nghĩ cậu ấy có gì trong lòng cũng sẽ tìm em tâm sự chứ… Xin lỗi nhé, Diệp Quân. Em không giận chị chứ?”
Diệp Quân lắc đầu: “Không đâu, chuyện của anh ấy có lẽ Diệp Linh biết rõ hơn, Chị Hướng Viễn, em thật sự không biết mà. Nếu biết, em nhất định sẽ nói cho chị. ”
Hướng Viễn chuyển chủ đề theo câu nói của Diệp Quân: “Phải rồi, em và Diệp Linh sống với nhau có ổn không?”
Diệp Quân nghĩ ngợi, dường như không tìm ra lời nào thích hợp để diễn tả: “Diệp Linh, chị ấy tính khí có phần… kỳ quặc, nhưng ở với nhau lâu cũng quen. Chị ấy không nói nhiều với em… Thực ra ngoài anh trai thì chị ấy rất ít khi nói chuyện với người khác, đến cả với dì – mẹ chị ấy – cũng ít nói.” Thấy Hướng Viễn có vẻ như suy nghĩ lung lắm, cậu tưởng mình nói sai điều gì liền vội vã bổ sung: “Nhưng Diệp Linh không phải người xấu, thật đấy.”
Hướng Viễn không nói gì. Một lúc sau, cô mới lên tiếng: “Phải, cô ấy không phải người xấu. Chị biết, chị biết.”
Ấn tượng đầu tiên Diệp gia để lại cho Hướng Viễn là một tòa nhà nhỏ riêng biệt, bên ngoài có rất nhiều cây dây leo không rõ tên bám vào, nhìn chung cũng không cũ kỹ lắm nhưng chí ít cũng đã có lịch sử. Trong thành phố bê tông cốt thép này, ngôi nhà có thể gọi là hào nhoáng lộng lẫy. Hàng xóm trong thôn đều nói, sau khi Diệp Bỉnh Lâm về thành phố đã kiếm được một số tiền lớn nhưng Hướng Viễn trẻ tuổi non dại khi xuống xe, đứng trước một ngôi nhà với những dây leo như vậy đã thầm nghĩ trong lòng, cây cỏ như thế, trong núi muốn bao nhiêu có bây nhiêu, những người có tiền cũng chỉ đến thế mà thôi.
Về sau, khi Hướng Viễn đã có đủ tất cả mọi thứ, nhớ lại ý nghĩ đầu tiên của mình cũng không kìm được cười mỉa mai bản thân, nói cho cùng, cô vẫn là một gian thương nên những thứ tốt đẹp của Diệp gia, cô không biết cách tận hưởng, giống như năm nào cô đã theo gót Diệp Quân bước từng bước vào ngôi nhà này, hoàn toàn không có ý thức được nó có ý nghĩa gì với bản thân. Về sau cô cũng quen với nơi mà mình đã ở bâo nhiêu năm nay nhưng vẫn không thể yêu nó được.
Chủ nhân của Diệp gia năm ấy là một người phụ nữ ít nói và dịu dàng, dung mạo cũng có mấy phần giống Diệp Linh nhưng chắc chắn thời trẻ bà còn xinh đẹp hơn con gái nhiều. Hướng Viễn cũng gọi bà là “dì” như Diệp Quân.
Khi Hướng Viễn và Diệp Quân về, Diệp Bỉnh Lâm không có nhà, bà Diệp rất vui vẻ và lịch sự đón tiếp Hướng Viễn, bảo một bà dì họ Dương rót trà cho hai đứa rồi rối rít cảm ơn Hướng Viễn vì ngày trước đã cứu Diệp Linh rơi xuống nước. Bà gợi cho người ta một cảm giác dịu dàng ấm áp, không có sự nhiệt tình quá đáng nhưng lại cảm thấy tự nhiên như người nhà khiến Hướng Viễn cảm thấy thỏai mái hơn. Cô tin rằng một bà chủ như thế chắc chắn cũng sẽ đối đãi rất tốt với Diệp Quân.
Hàn huyên một lúc, bà Diệp bắt đầu bày biện đồ cắm hoa trên trà kỷ, bà cầm chiếc kéo dài lên xén xén cắt cắt, có rất nhiều hoa mà Hướng Viễn không biết tên gọi. Một lúc sau, bà bảo dì Dương đi nấu cơm, sau đó vừa cắm những cành hoa đã được cắt tỉa gọn gàng vào trong một chiếc bình sứ trắng, vừa thuận miệng nói những chuyện trong nhà với Hướng Viễn. Chưa nói được mấy câu, Diệp Khiên Trạch đã vội vàng chạy từ trên lầu xuống, vừa nhìn Hướng Viễn vừa cười trách móc: “Sao đến mà không gọi tôi?”
Bà Diệp vẩy nước trên cành hoa, cười bảo: “Trà chưa uống được một hớp, con đã xuống rồi đó thôi?”
Diệp Khiên Trạch ngồi xuống đối diện Hướng Viễn, hỏi: “Đi đường ổn thỏa cả chứ? Tôi vốn đã hứa đi đón cậu…”
“Không sao, Diệp Quân đã nói với tôi là cậu rất bận”, Hướng Viễn cắt ngang.
“Vậy à?” Diệp Khiên Trạch có vẻ ngạc nhiên, sau đó cười lớn. “Tên nhóc A Quân này! Nó bảo tôi rằng, một mình nó đi là được rồi…”
Hướng Viễn liếc nhìn Diệp Quân, thấy cậu đỏ bừng mặt thì mới biết những gì Diệp Khiên Trạch nói không sai chút nào.
“Em… phải… phải… không phải…”, Diệp Quân há miệng, lắp bắp giải thích nhưng nhất thời nghẹn họng không nói được gì, đành cúi gằm mặt chăm chú nhìn sàn nhà.
Diệp Khiên Trạch giải vây cho cậu, vỗ vai em trai rồi nói: “Nhóc này, có gì mà khó xử đâu! Hướng Viễn trước kia đối xử với em như em ruột, em đi đón chị ấy, chẳng phải là chuyện nên làm hay sao?”
“Vậy tôi đối với cậu không tốt à?”
Diệp Khiên Trạch ngẩn ra một lúc rồi mới phát hiện lúc đó Hướng Viễn đang nhìn anh. Trên gương mặt cô là nụ cười rạng rỡ, không thể đoán được trong lòng cô đang nghĩ gì.
“Đương nhiên rồi, Hướng Viễn, tôi còn có thể đi đâu để tìm một người bạn tốt đã bên tôi từ nhỏ như cậu chứ?” Anh khựng lại một lúc rồi quay sang nhìn bình hoa bà Diệp vừa cắm xong.
“Khiên Trạch, con thấy tác phẩm hôm nay của dì thế nào?”, bà Diệp dịu dàng hỏi.
Diệp Khiên Trạch nhìn một lúc rồi trả lời: “Thẩm mỹ của dì mỗi ngày một cao. Có điều đẹp thì đẹp nhưng con thấy có gì đó là lạ.”
“Lạ ở chỗ nào?”, bà Diệp chống cằm ngắm nghía thành phẩm của mình một cách kỹ lưỡng, sau đó rút một cành ra, lại cắm thêm mấy cành vào nhưng vẫn không hài lòng. “Hướng Viễn, con thấy thế nào?”, bà hỏi.
Hướng Viễn nghe bà Diệp hỏi mình thì thầm cười khổ. Cô cảm thấy những bông hoa cắm trong bình đều na ná nhau, không thể đẹp bằng hoa dại mọc đầy triền núi bao la nhưng không thể làm mất hứng chủ nhà nên cô đành nói: “Dì ơi, cháu không hiểu nghệ thuật cắm hoa lắm nhưng nhìn từ mắt một người ngoài nghề thì rất đẹp ạ”.
Mọi người nhìn bà Diệp cắm lại hoa thêm một lần nữa, đúng lúc ấy, dì Dương cũng làm xong cơm, đã bày biện mọi thứ lên bàn ăn.
“Thôi, cứ để nó thế này vậy. Chúng ta ăn cơm đã.” Bà Diệp phủi tay rồi đứng lên, mỉm cười bảo. “Hướng Viễn, chú Diệp hôm nay đi công tác tỉnh khác nhưng vẫn gọi về dặn dì phải đón tiếp cháu chu đáo. Chưa đến ngày nhập học, cháu cứ yên tâm ở lại đây vài ngày để Khiên Trạch và A Quân đưa cháu đi chơi, làm quen với mọi thứ xung quanh. Dì không giỏi nấu ăn lắm nên hôm nay nếm thử tài nghệ của dì Dương vậy. Dì ấy đã làm cho nhà này được mấy năm rồi.”
Hướng Viễn gật đầu. Mọi người ngồi vào bàn, đang chuẩn bị cầm đũa thì Diệp Quân lên tiếng hỏi với vẻ lạ lùng: “Dì ơi, sao hôm nay không thấy Diệp Linh?”
Bà Diệp đáp: “Hôm nay, nó tham gia luyện tập với đội hợp ca của trường, có lẽ sẽ về muộn một chút. Dì bảo dì Dương phần cơm rồi, không cần dợi”. Sau đó, bà lại giải thích với Hướng Viễn: “Con gái dì, cháu cũng gặp rồi đấy. Tính cách nó quá khép kín nên dì và chú Diệp đều chủ trương cho nó tham gia nhiều họat động của trường, tiếp xúc với bạn bè, như vậy rất tốt cho nó”.
Hướng Viễn nhớ đến gương mặt trắng xanh của Diệp Linh, thầm tán đồng với lời của bà Diệp. Tự nhiên, cô liếc về phía Diệp Khiên Trạch một cái, anh đang cúi đầu húp canh, thần sắc vẫn điềm tĩnh như thường.
Sau khi ăn được một lúc, Diệp Linh mặc một bộ váy áo đơn giản bước vào nhà. Hướng Viễn và cô nhìn nhau chào, Hướng Viễn cảm thấy dường như cô còn mỏng manh hơn cả lần trước, người như một tờ giất trắng. Cô cũng nhìn thấy Hướng Viễn, thái độ vẫn khá hữu nghị, gật đầu lên tiếng chào: “Hướng Viễn, chị đến rồi, lâu quá không gặp”.
“Ừ, Diệp Linh, lâu quá không gặp”. Hướng Viễn thấy cô nói với mẹ rằng mình sẽ ăn muộn một chút rồi đi thẳng lên lầu. Lúc đi ngang trà kỷ bên salon, Diệp Linh khựng lại quan sát bình hoa, cau mày nói: “Sao cứ thấy kỳ quặc thế nào ấy”. Cô vừa nói vừa đưa tay nhấc một cành diên vĩ trong đó ra, rồi lại rút thêm một cành cúc đại đóa rồi lẩm bẩm: “Thế này chẳng phải đẹp hơn sao?”
Làm xong, Diệp Linh quay đầu nhìn về phía bàn ăn. Khoảng cách xa như vậy nhưng Hướng Viễn vẫn biết cô đang nhìn ai, ánh mắt ấy của cô nàng rõ ràng là đang chờ đợi sự tán đồng của người đó. Diệp Khiên Trạch không nói gì, lúc đặt đũa xuống khóe môi hơi nhướn lên, Diệp Linh ngay lập tức nở một nụ cười rạng rỡ. Khoảnh khắc đó, Hướng Viễn cảm thấy hoa sau lưng cô ấy cũng mờ nhòe màu sắc.
Đêm ấy, Hướng Viễn nằm trong phòng dành cho khách của Diệp gia nhưng không thể ngủ nổi. Cô không phải là người lạ chỗ nhưng bóng dáng bình hoa trong phòng khách và hai nụ cười mơ hồ kia không ngừng hòa quyện vào nhau khiến tinh thần vốn đang mệt mỏi của cô bỗng trở nên vô cùng tỉnh táo. Cô không thể nhìn nhầm, nhưng thà rằng cô nhìn nhầm, đoán nhầm, nghĩ nhầm còn hơn. Đó không phải là sự ăn ý và thân mật giữa anh trai em gái. Đó là sự hòa hợp giữa hai trái tim, sự giao lưu không cần ngôn ngữ. Đó là nụ cười hiểu ý nhau chỉ thuộc về “giữa hai người họ” mà thôi.
Cô ngồi bật dậy túm lấy ga trải giường phía dưới, chất liệu vải mềm mát và trơn tuột. Cô vận sức nhưng vẫn chẳng nắm bắt được gì, mà nắm bắt rồi cũng không thể giữ chặt.
Mình thật ngu ngốc, Diệp Linh họ Diệp, mẹ cô ta được gả cho bố anh, bây giờ họ là anh em, thế nhưng, nếu họ đồng ý thì có thể không phải thế. Năm năm rồi! Hướng Viễn nhớ ra cô và Diệp Khiên Trạch sống trong hai thế giới hoàn toàn khác nhau đã năm năm, người hiểu anh nhất không còn là cô nữa. Hướng Viễn chưa bao giờ chịu thua bất kỳ ai nhưng cô lại không ngờ rằng, cuối cùng, mình lại bại dưới tay thời gian và khoảng cách.
Hướng Viễn chưa từng xúc động như bây giờ, cô tốc chân nhảy xuống giường, mở cửa phòng bước ra ngoài. Lần đầu tiên cô quên không hỏi bản thân mình muốn làm gì, quên hỏi xem mình làm thế này có ý nghĩa gì. Cô chỉ muốn đứng cạnh anh, có lẽ cô sẽ hỏi xem Diệp Linh có ý nghĩa gì đối với anh, có lẽ cô sẽ thuyết phục anh đnừg ra nước ngoài mà hãy ở lại bên cô, có lẽ cô sẽ chẳng nói gì, chỉ nhìn anh thật chăm chú và chân thành.
Phòng khách ở tầng một, cô bám vào tay vịn cầu thang bằng gỗ mát lạnh bước lên, đôi dép đi trong nhà bà Diệp tặng cô bước đi không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Căn phòng đầu tiên trên tầng hai, cửa phòng hé mở, Hướng Viễn lặng lẽ đứng dựa gần đó, nghe tiếng nói chuyện rì rầm từ trong phòng vọng ra, những lời cô muốn nói, những câu hỏi cô muốn hỏi, thì ra đã có người còn gấp gáp muốn có được câu trả lời hơn cô…
“Chị ta là ai? Còn em là ai?”
“Đừng đi, đừng đi có được không?”
“Em không muốn xa anh.”
…
Yêu nhiều hơn một chút thì sẽ thấp hèn như vậy. Hướng Viễn nghĩ, cô và cô gái sắc mặt tái xanh bên kia cánh cửa phòng có gì khác nhau? Màn đêm lành lạnh như vậy cũng tốt, sự xúc động và mù quáng trước đó cũng dần lạnh theo tay chân cô. Hướng Viễn bước từng bước xuống lầu, lúc quay người đi, cô thoáng nghe thấy tiếng khóc sau cánh cửa phòng.
Kỳ thực, cô và Diệp Linh vẫn khác nhau, vì ít ra, cô không cần phải khóc lóc như thế.
Hướng Viễn về phòng, với tay tắt ngọn đèn nhỏ đầu giường, mọi thứ thoáng chốc chìm trong bóng tối. Cô nhớ lại sau tiếng khóc của Diệp Linh, hình như cô đã nhìn thấy cuối hành lang cách đó hơn mười mét, cửa phòng chú Diệp và vợ cũng hé mở rồi lặng lẽ khép lại.
Có phải ngoài Diệp Quân ra, mỗi người trong ngôi nhà này đều không thể chợp mắt? Hướng Viễn nhắm mắt lại, chiếc giường mềm mại xa lạ, như thể phía dưới có một đôi tay đang kéo cô xuống. Từ trước tới giờ chưa có ai nói với cô rằng buổi đêm ở thành phố còn đen tối hơn cả đường đêm khi đi trong núi, Cô nhớ đến ánh trăng phản chiếu xuống mặt suối và cả chàng thiếu niên ôm gối ngắm trăng với cô. Khi ấy anh bảo: “Chúng ta sẽ mãi mãi không có xa nhau”. Nhưng “mãi mãi” là gì chứ? Những người đang sống ai có tư cách nói mãi mãi? Cho dù muốn hay không, chẳng ai có thể hứa hẹn “mãi mãi” không xa nhau.
Chương 9
Trùng phùng tức là ly biệt
Nếu dưới chân là bùn đất thì cô cũng cam lòng để anh đi. Giống như con diều, chỉ cần dây còn nằm trong tay, cho dù bay cao bao nhiêu đi rồi sẽ có ngày quay trở lại.
Trưa hôm sau, Diệp Bỉnh Lâm đi công tác về sớm hơn dự định. Lúc ăn trưa, xem như cả nhà họ Diệp đều tề tựu đông đủ. Diệp Bỉnh Lâm luôn yêu quý Hướng Viễn nên khi gặp mặt khó tránh khỏi trò chuyện rôm rả tâm đầu ý hợp. Nghe xong một vài chuyện mới trong thôn, ông sực nhớ ra điều gì đó và hỏi ngành học của Hướng Viễn.
“Ngành kế toán ạ”, Hướng Viễn đáp.
Diệp Bỉnh Lâm cười nói: “Chuyên ngành giỏi nhất của Đại học G thực ra là kiến trúc và cơ khí nhưng ngành Kế toán gần đây cũng được. Chú tiến cử Đại học G với cháu không chỉ vì chú cũng tốt nghiệp trường này ra mà hơn nữa sau khi tốt nghiệp chú còn ở lại trường giảng dạy một khoảng thời gian, quen biết với rất nhiều công nhân viên chức trong trường, chủ nhiệm ngành kế toán trước kia cũng là bạn chú. Xã hội này có quen biết nhiều thì mới làm ăn khá được, cháu học ở đó cũng sẽ được quan tâm hơn…” Ông thở dài rồi nói tiếp: “Trước đây chú học cơ khí, bây giờ ra ngoài lăn lộn làm ăn cũng là làm ngành cũ. Vốn cứ mong chờ con cái lớn lên sẽ kế nghiệp cha nhưng thàng nhóc Khiên Trạch này cứ hờ hững. Học cấp ba không chịu chọn môn tự nhiên thì cũng có thể bỏ qua nhưng học đại học thì cũng nên chọn mấy ngành như quản lý chứ. Học xong rồi thì có thể giúp ông già này làm việc, đằng này nó lại chọn ngành Triết học. Đó chẳng phải là muốn chọc chú tức chết hay sao?”
Vẫn thấy chưa hả giận, ông trừng mắt với Khiên Trạch ngồi kế bên, tiếp tục: “Con không thể học Hướng Viễn làm người có trách nhiệm một chút được à?”. Thấy ánh mắt có phần ngượng ngùng của Hướng Viễn, Diệp Khiên Trạch cười khổ một tiếng rồi im lăng, cúi đầu ăn cơm.
Nói đến đây, Diệp Bỉnh Lâm tự nhiên nghĩ đến vấn đề khác: “Phải rồi, Khiên Trạch, chuyện bố nói con suy nghĩ đến đâu rồi? Bố không đồng ý cho con học ngành Triết học đâu. Nếu con bảo trong nước không có trường dạy ngành quản lý giỏi thì ra nước ngoài vậy. Con đừng quên con là con trai, A Linh là con gái, A Quân còn nhỏ. Sớm muộn gì bố cũng thành ông già, sản nghiệp vất vả cực nhọc làm lụng cả nửa đời người không giao cho con thì giao cho ai?”
Diệp Khiên Trạch tiếp tục im lặng không nói, Diệp Bỉnh Lâm bắt đầu tức giận: “Tính khí này của con giống ai không biết nữa? Đi hay không đi cũng không nói cho rõ được à?”
Diệp Linh chậm rãi đặt đũa xuống, chen vào một câu: “Bố, bố nói để anh suy nghĩ là muốn anh tự quyết định nhưng dáng vẻ bố bây giờ là hỏi ý kiến hay là đang ép anh phải đi vậy?”
“Sao bố lại ép nó…”, Diệp Bỉnh Lâm chưa nói hết, bà Diệp đã lên tiếng hòa giải: “A Linh, phải nói thế nào đây? Dù thế nào đi nữa, bố con cũng chỉ muốn tốt cho anh con thôi. Cho dù có ép thì cũng là muốn nó sau này sẽ xuất sắc hơn.” Bà quay sang nhìn Diệp Khiên Trạch, dịu giọng: “Khiên Trạch, dì cũng tán thành việc con tai còn trẻ thì nên xuất ngoại cho biết đó biết đây, lăn lộn bên ngoài nhiều thì tầm mắt cũng sẽ được mở rộng, góc độ và cách nhìn nhận vấn đề sẽ khác nhiều lắm.”
“Mẹ, mẹ cũng muốn bảo anh đi hay sao?”, mắt của Diệp Linh bắt đầu ngân ngấn nước.
Diệp Linh không hiểu nhưng Hướng Viễn biết, Diệp Linh và Diệp Khiên Trạch tâm đầu ý hợp, tình cảm riêng tư lại biểu hiện ra rõ ràng đến vậy, chỉ có họ mới ngây thơ cho rằng cả thế giới đều chẳng biết gì. Chú Diệp là người bận rộn nên chưa phát hiện ra, Diệp Quân còn nhỏ nên chưa hiểu chuyện đời, nhưng tâm tư tình cảm của đám trẻ làm sao qua được mắt bà Diệp nhạy cảm tinh tế lại ngày ngày kề cận chứ. Đêm qua, cánh cửa của phòng bà mở ra rồi lại đóng váo càng khiến Hướng Viễn đoán chắc rằng bà biết tất cả mọi việc. Diệp Linh không phải em gái ruột của Diệp Khiên Trạch, nếu họ cứ nằng nặc đòi ở bên nhau thì cũng chưa hẳn là không thể, nhưng cho dù là vì bất cứ nghuyên nhân nào, lập trường của bà Diệp trong việc đưa Khiên Trạch ra nước ngoài đã ngầm chứng minh thái độ không tán thành đối với tình cảm của họ rồi.
“Không được, con không đồng ý cho anh ra nước ngoài. Trong nước có bao nhiêu trường tốt, tai sao phải đi? Diệp Khiên Trạch, anh nghe lời bố, học quản lý trong nước được không? Tốt nhất là cứ ơ lại thành phố này, đại học G anh không thích thì đại học Hành chính Pháp luật cũng được mà…”
Hướng Viễn thầm cười lạnh trong lòng, cô thông cảm cho Diệp Linh. Cô gái ngốc nghếch này vốn ngây thơ đến khờ khạo, người trong cuộc còn chưa lên tiếng, cô ta phí sức tranh cãi rồi. Có lẽ Diệp Khiên Trạch không hoàn toàn là hờ hững với cô ta nhưng so với cô gái tính tình khép kín đến mức ngây thơ này thì những điều khiến anh phải e ngại dè dặt còn quá nhiều, nên anh không nhịn được sẽ mỉm cười với cô, nhưng không bao giờ dám đi sai một bước. Diệp Linh ngỡ rằng anh không dám chống lệnh bố mà không biết rằng trong lòng Diệp Khiên Trạch thực ra cũng đang dao động. Từ nhỏ anh đã là một người như vậy: hiền lành, đa tình, nhu nhược. Diệp Linh làm sao thắng nổi anh, làm sao giữ anh lại được?
“Hướng Viễn, nói gì đi chứ, chị cũng đâu muốn anh ấy đi đúng không?” Diệp Linh không có được câu trả lời, trong sự tuyệt vọng đã bám víu lấy ngọn cờ cứu mạng cuối cùng là Hướng Viễn. Xem ra, cô gái vì muốn người mình yêu để ý đã không tiếc mạng sống lao mình xuống đầm sâu này cũng không đến nỗi ngốc nghếch, chí ít cô ta cũng loáng thoáng thấy được tâm tư của Hướng Viễn. Giác quan thứ sáu của con gái về phương diện này quả nhiên nhạy cảm kỳ lạ.
Đúng, tôi sợ Khiên Trạch ấy ra đi hơn bất kỳ ai khác, tôi và cậu ấy đã xa nhau quá lâu rồi. Hướng Viễn có phần buồn rầu tự nhủ nhưng cô vẫn giữ im lặng trong sự van xin nài nỉ của Diệp Linh.
“Cháu? Cháu không thể quyết định thay cậu ấy được”, cô rủ rèm mi, nói như đang thuyết phục bản thân mình lần cuối. Sau đó, cô nhìn Diệp Khiên Trạch, vẫn nở nụ cười, ánh mắt cong cong như trăng non nói với cậu: “Thực ra cậu đã nghĩ kỹ rồi đúng không, vậy cứ làm theo suy nghĩ của cậu đi.”
Mấy tháng sau, cô sinh viên năm thứ nhất ngành Kế toán trường đại học G – Hướng Viễn – đã mỉm cười đưa tiễn “bạn tốt” Diệp Khiên Trạch ở sân bay. Lúc anh đi, so với sự lưu luyến không nỡ rời xa của vợ chồng Diệp Bỉnh Lâm và Diệp Quân thì Diệp Linh lại tỏ ra khá bình thản. Trước khi Diệp Khiên Trạch qua cửa kiểm soát, người cuối cùng anh ôm là Diệp Linh. Hướng Viễn đứng cách đó không xa đã nghe thấy Diệp Linh hỏi: “Anh còn lời nào muốn nói với em không?”. Một câu hỏi quen thuộc biết bao. Hướng Viễn nhớ rất rõ, sau khi rơi xuống nước rồi tỉnh dậy nhìn thấy Diệp Khiên Trạch, câu nói đầu tiên của Diệp Linh cũng chính là câu này.
Diệp Khiên Trạch cứng đờ một lúc rồi chầm chậm buông lỏng đôi tay đang ôm Diệp Linh, nói: “Lúc anh không có ở đây phải cố giữ gìn sức khỏe”.
Diệp Linh nhắm nghiền mắt, nước mắt từ từ rơi xuống.
Trên đường về, Diệp Quân theo xe của công ty bố cậu đưa Hướng Viễn quay lại trường. Trên đường đi, cậu đưa Hướng Viễn một tờ khăn giấy rồi nói: “Chị có cần không?”
Hướng Viễn cười đẩy ra.
“Em đã cho Diệp Linh một tờ. Chắc chắn chị không cần chứ?” Diệp Quân cố tỏ ra vẻ người lớn, nói: “Em biết chị cũng không nỡ rời xa anh ấy.”
Hướng Viễn nhìn lên bầu trời qua tấm gương chiếu hậu. Không nỡ thì sao, còn nếu nỡ thì sao? Nếu dưới chân là bùn đất thì cô cam lòng để anh đi. Giống như con diều, chỉ cần dây còn nằm trong tau cô, cho dù bay cao bao nhiêu, đi xa bao nhiêu rồi sẽ có ngày quay trở lại, cho dù gió có làm đứt dây thì ít nhất nó cũng sẽ rơi xuống một nơi mà cô không nhìn thấy được.
Nếu nhất định phải dùng hai chứ để khái quát cuộc sống sinh viên của Hướng Viễn thì đó chính là: bận rộn. Cô cho mình một tuần để làm quen với môi trường hoàn toàn mới lạ. Chuyện này đối với cô cũng chẳng có vấn đề gì. Cô giống như cỏ hoang mọc trên núi, bay đến đâu cũng có thể cắm xuống đất bằng một tốc độ không thể ngờ nổi, đón gió lớn lên, thậm chí sẽ có ngày phủ mờ những cành cây ngọn cỏ vốn sinh sống ở khoảng đất này trước đó.
Tuy Diệp Bỉnh Lâm đã bao hết học phí và mọi chí tổn sinh hoạt khác của Hướng Viễn nhưng cô vẫn không thể quen với cuộc sống cơm bưng nước rót tận miệng như vậy. Cô đã làm cho bộ phận hậu cần của trường rồi phát hiện ra đó là công việc phí thời gian mà chẳng thu được lợi ích gì nhiều. Cô còn làm thêm nghề gia sư, bán thẻ điện thoại, viết luận văn họ người khác… những hình thức kiếm tiền có hạn trong trường cô đều đã trải qua. Ngoài thời gian chuẩn bị ôn tập trước kỳ thi và khi lên lớp ra, cô giống như một con quay bận rộn giữa đủ thứ sinh nhai cho cuộc sống.
Hướng Viễn thường nói: nghĩ ngợi lung tung cũng cần có điều kiện. và không hề gnhi ngờ rằng cô không có điều kiện ấy. Cô cảm thấy mỗi phút trong đời mình đều có việc phải làm, thời gian lấy đâu ra mà thở ngắn than dài? Cô giống như một trường hợp đặc biệt trong đám bạn bè cũng lứa ở trường nhưng lại không khiến người ta ghét bỏ. Cô không tỏ ra tự ti nhạy cảm quá mức như những người xuất thân bần hàn khác, cô chưa từng che giấu hoàn cảnh xuất thân nghèo khó, cũng chưa từng phủ nhận khát vọng kiếm tiền của mình. Đối với cô, không có tiền là một sự thực khách quan, không đáng phải giấu giếm, cũng không phải là lý do để tự than thân trách phận. Cô không ghen tỵ với những người bạn sinh ra trong nhung lụa. Người ta có, đó là phúc phận của người ta, cô không có nên mới phải phấn đấu. Những người hơi thân thiết với Hướng Viễn đều biết tính cô thích làm mọi việc rõ ràng đâu ra đó, không thiệt mình cũng không nợ người. Những người đã giúp cô, cô sẽ trả nợ nhân tình; có gì cần cô giúp, cô sẽ nói ra điều kiện môt cách rõ ràng, có được thỏa thuận rồi mọi việc tự nhiên sẽ được làm một cách chu đáo, hoàn hảo.
Khi còn ở thôn Lý Vụ Nguyên, dù đi đến vất cứ đâu, việc làm ăn của Hướng Viễn lúc nào cũng suôn sẻ khấm khá. Cũng là gia sư nhưng tiền thì lao mỗi giờ của cô luôn cao hơn người khác một ít nhưng phụ huynh vẫn rất hài lòng; viết luận văn thay, “tác phẩn Hướng Viễn” luôn thay cho “tốc độ và chất lượng”, những cô cậu bạn học bận yêu đương và chơi điện tử chịu hỏ ra chút tiền cũng cảm thấy rất xứng đáng.
Hướng Viễn không bao giờ hài lòng với điều đó, bất chấp thời gian sắp xếp chặt chẽ đến đâu, cho dù không chợp mắt suốt hai mươi bốn giờ nhưng việc Hướng Viễn có thể làm trong một ngày vẫn có hạn. Về sau, cô không còn đích thân sấp ngửa vác túi đến nhà học sinh dạy kèm nữa mà mở một góc nhỏ ở bảng thông tin gần nhà ăn – nơi học sinh qua lại nhiều nhất – thu thập những cơ hội về công việc gia sư rồi căn cứ theo thù lao mỗi giờ để thu phí giới thiệu. Do giá cả hợp lý, cũng không cần phải chạy đôn chạy đáo liên hệ nên việc làm ăn trung gian của cô lúc nào cũng cung không đủ cầu. Còn về việc viết luận văn hộ, cô cũng sang tay cho người khác, kiếm được chút ít tiền hoa hồng từ họ, dần dần khoản tích lũy cũng lại khá hơn khi một mình cô vất vả lao động.
Lên năm thứ hai đại học, ký túc xá nơi Hướng Viễn ở đã nghiễm nhiên trở thành trung tâm giao dịch làm ăn có tiếng nhất Đại học G. Ngoài việc phục vụ trung gian cho một số ngành nghề, cô còn kiêm luôn cung cấp đĩa phim, thẻ điện thoại và thẻ điện tử. Về sau, chẳng ai biết cô kiếm đâu ra một chiếc tủ lạnh cũ, kiêm luôn công việc cung cấp nước giải khát lạnh. Nụ cười với đôi mắt cong cong nổi tiếng của Hướng Viễn đã trở thành đại từ thay thế cho không lừa gạt ai, vật đẹp giá hời, thẻ tích điểm và phiếu ưu đãi ở cửa hàng nhỏ của cô. Mọi người đều biết cô ấy đã kiếm được rất khá, trở thành khách của cô vừa tiện lợi vừa yên tâm, phục vụ cũng rất chu đáo, những gì cô cung cấp luôn là thứ mà mọi người cần nên người quan tâm cũng khá đông.
. . . .
Hướng Viễn tuy không có bạn bè thân thiết nhưng quan hệ bạn bè khá tốt. Có lẽ sẽ có người cảm thấy cô là gian thương nhưng cũng phải thừa nhận rằng, dù cô có là gian thương thì cũng không làm ai ghét bỏ được. Sáng suốt mà không lươn lẹo, yêu tiền nhưng không gian xảo có lẽ là khái quát hợp lý nhất về Hướng Viễn. Việc làm ăn của cô ở ký túc xá rất phát đạt, người đến người đi luôn tấp nập, điện thoại cũng reo cả ngày không dứt. Nếu nói rằng có chẳng ảnh hưởng gì đến bạn bè trong phòng thì giả tạo quá nhưng về điểm này thì Hướng Viễn chưa từng qua loa, cô luôn biết san sẻ lợi ích cho người khác. Lúc ấy, vấn đề sinh hoạt phí của đại đa số sinh viên còn rất khó khăn nhưng một khi đã có được lợi ích thì mồm cũng tự khắc biết điều mà ngậm lại. Nếu có người nào có gia cảnh khấm khá, không coi trọng tiền bạc lợi ích thì cũng chẳng cản trở chính sách của Hướng Viễn: cô chưa bao giờ gây hấn với người khác mà luôn nhanh tay nhanh mắt tặng những thứ thích hợp trong lúc người ta cần đến nhất. Người như thế ai lại muốn gây sự bao giờ? Về sau, có đến hơn một nửa bạn bè trong ký túc xá trở thành tiểu nhị của cửa hàng Hướng Viễn. Ngoài giờ học, họ cũng chạy đưa hàng cho cô, trong tháng cũng kiếm được thêm chút tiền tiêu vặt. Đến ngay cả bà giám thị khu ký túc xá vốn nghiêm cấm hành vi mua bán, quản lý rất gắt gao mà mấy lần đươc Hướng Viễn lặng lẽ dúi nước uống, cung cấp đĩa phim truyền hình mới nhất, nổi tiếng nhất một cách miễn phí cũng mắt nhắm mắt mở với những chuyện đó. Sự nhanh nhẹn biết điều cũng khiến cô và đa số thầy cô giáo, những người trong hội học sinh quen thân với nhau. Bình thường nếu có hoạt động trong trường, cô cũng chịu chi tiền, giúp sức lúc cần thiết. Trong bốn năm kinh doanh làm ăn thời sinh viên, cửa hàng nhỏ của cô không gặp phải khó khăn gì, cũng chưa từng đối diện với số phận bi thảm lụn bại. Có người hâm mộ cô làm ăn như cá gặp nước nên cũng thử gây khó khăn trở ngại nhưng không biết vì nguyên nhân gì mà không thành.
Học kỳ hai năm thứ ba, Hướng Viễn bắt đầu chơi cổ phiếu. Cô đã thâm nhập ngành này dưới sự chỉ đạo của Diệp Bỉnh Lâm. Cô đem chút vốn kiếm được từ cửa hàng nhỏ vào thị trường cổ phiếu xông pha một phen. Đương nhiên có lời có lỗ nhưng bẩm sinh cô vốn sáng suốt, đầu óc nhanh nhạy, to gan liều lĩnh, lại có mắt nhìn chuẩn xác nên lời luôn nhiều hơn lỗ. Cuối cùng, từ một sinh viên nghèo khó, cô đã trở thành bà chủ nhỏ ẩn hình ở đại học G. Diệp Bỉnh Lâm tất nhiên biết những chuyện này nên ông cũng đồng ý với những nguyện vọng của Hướng Viễn. Ông không cung cấp sinh hoạt phí hàng tháng cho cô nữa nhưng những khoản lặt vặt trong trường thì vẫn đưa đủ trong bốn năm cho cô như đã hứa trước đó. Diệp Bỉnh Lâm trước nay vẫn yêu mến Hướng Viễn, nay càng tán thưởng hơn với những việc làm của cô, không tiếc công chỉ bảo và giúp đỡ. Ông không ngớt lời khen ngợi cô gái nhỏ bé này coi cuộc sống như một trò chơi mà lại chơi rất thông minh, sáng suốt và ý nghĩa. Ông chỉ ao ước cô là con gái ruột của mình.
Diệp Khiên Trạch nói, điều này cũng không có gì là lạ, Hướng Viễn vốn là người có trôi dạt đến hoang đảo cũng vẫn có thể kinh doanh đặc sản địa phương với chính những người ở đó. Khi ấy, Diệp Khiên Trạch đang ở thành phố ẩm ướt, dày đặc sương mù bên kia bờ đại dương. Tuy ở xa nhưng trái tim anh lại gần gũi với Hướng Viễn hơn. Những bức thư của anh bắt đầu bay đến bên cô như tuyết rơi đầy trời, gọi điện thoại quốc tế tuy không đến nỗi dày đặc nhưng không quên mỗi tuần một cuộc. Anh kể lể những nỗi háo hức và cô độc nơi xứ người, kể về những cô gái mặc áo to sụ trong thành phố cả ngày không thấy ánh mặt trời, kể về ông thầy tính cách kỳ quặc và bà chủ nhà suốt ngày say rượu. Những chuyện này khiến Hướng Viễn có cảm giác quay lại mấy năm trước khi anh mới lên thành phố, nôn nóng muốn chia sẻ mọi điều mình trải qua với người bạn thân thiết nhất. Khoảng thời gian bốn năm chia cách họ hóa thành hư vô, họ không nhắc đến tương lai, không nhắc đến Diệp Linh. Khoảnh khắc đó giống như ngày hôm qua họ vừa vẫy tay chào từ biệt dưới ánh trăng sơn cước vậy.
Về sau, Hướng Viễn mua một chiếc máy tính cũ bằng số tiền kiếm được của mình. Kết thúc những bận rộn sau một ngày, ngồi trước máy vi tính nói chuyện với Diệp Khiên Trạch đang cách biệt về thời gian là việc lãng phí thời gian nhất nhưng lại là sự chờ mong lớn nhất của cô.
Cô cũng không thường xuyên đến nhà họ Diệp chơi nhưng ngoại trừ Diệp Bỉnh Lâm và Diệp Quân ra, cô và bà Diệp cũng rất gần gũi nhau. Bà là người phụ nữ hồn hậu dịu dàng, thường không nói những lời quá thân mật nhưng đối đãi với Hướng Viễn cũng thân tình không kém gì với Diệp Quân. Diệp Bỉnh Lâm thường bảo Hướng Viễn đến nhà ăn cơm nhưng chính ông lại bận rộn đến nỗi không mấy khi có mặt ở nhà. Hướng Viễn ăn cơm xong thì sẽ ngồi trong phòng khách vừa ngắm bà Diệp cắm hoa, vừa nói chuyện phiếm với bà. Những lúc ấy Diệp Quân không bao giờ chịu ngồi làm bài tập trong phòng, lúc nào cũng ra salon, để bắt cô giảng bài.
Ra vào Diệp gia nhiều lần, Hướng Viễn cũng có lần gặp em trai của chú Diệp là Diệp Bỉnh Văn – người cô từng gặp ở thôn Lý năm nào. Khi ấy hình như là sinh nhật mười tám tuổi của Diệp Linh. Diệp Linh không thích ồn àn nên Diệp Bỉnh Lâm cũng không chủ trương khoa chiêng gõ trống, chỉ mời một số họ hàng thân thiết và Hướng Viễn đến ăn cơm. Dì Dương không được nhanh nhẹn nên cô phải bận rộn suốt, Diệp Quân cứ tò tò theo sau cô giúp đỡ. Họ hàng nhà họ Diệp không nhiều. Cha mạ Diệp Bỉnh Lâm không còn, chỉ còn mỗi cậu em trai là Diệp Bỉnh Văn và vài người anh em họ. Người thì dạy học trong trường, người lại nhận chức trong công ty của Diệp Bỉnh Lâm như Diệp Bỉnh Văn.
Diệp Bỉnh Văn vẫn như lần đầu gặp Hướng Viễn, dung mạo tuấn tú, ăn mặc chỉnh tề, khí chất đường đường, cử chỉ nhã nhặn nhưng giữa hàng lông mày luôn có một sự cao ngạo khó tả. Có thể nhìn ra quan hệ giữa ông ta và những người khác không thân mật lắm. Ngoài những lúc Diệp Bỉnh Lâm ngồi trong bàn ăn nói vài câu đại loại như đã hơn ba mươi tuổi rồi mà vẫn còn lang thang, sao không chịu tìm một cô gái tốt để kết hôn sinh con… thì chỉ còn Diệp Linh vốn hờ hững với những người khác trò chuyện vài câu với ông ta.
Từ đầu đến cuối, Diệp Bỉnh Văn tỏ ra khá lạnh nhạt với Hướng Viễn. Ông ta uống với mỗi người ngồi đó một ly nhưng lại bỏ qua Hướng Viễn. Cô biết, ông ta ám chỉ cô là kẻ ngoài cuộc không đáng quan tâm, có điều cô tỏ ra thờ ơ. Vừa ăn cơm xong, Diệp Bỉnh Văn đã cáo từ. Ông ta ra khỏi cửa, Hướng Viễn mới phát hiện ông ta đã đánh rơi chìa khóa trên salon, Diệp Bỉnh Lâm cứ phàn nàn ông em mình bỏ đồ đạc lung tung. Hướng Viễn nhìn một lúc, dì Dương đang rửa bát trong bếp, Diệp Quân mang cơm lên lầu cho bà Diệp nên cô do dự một lúc rồi cầm lấy chìa khóa đuổi theo.
Diệp Bỉnh Văn đứng cạnh xe, thấy Hướng Viễn đến thì đón lấy chìa khóa, nói một tiếng cảm ơn.
« Đừng khách sáo », Hướng Viễn đáp.
Diệp Bỉnh Văn xoay chìa khóa một vòng quanh ngón tay, vừa cười vừa quan sát Hướng Viễn nói : « Hay lắm, tất cả đàn ông trong nhà anh tôi, dù là già hay trẻ đều bị cô dỗ dàng nịnh nọt đến choáng váng đầu óc. Tóm lại là cô muốn gì ? Anh tôi, ha ha, hay là Diệp Khiên Trạch, Diệp Quân ? Hay cô cần tất cả bọn họ ? »
Hướng Viễn cười không đáp, cô biết lúc này cô thừa nhận hay phản bác lại đều không thể nào khiến người đàn ông đứng trước mặt mình thỏa mãn.
Diệp Bỉnh Văn thấy cô im lặng thì dựa vào xe, khẽ dùng đầu nhọn của chìa khó miết vào mặt của Hướng Viễn, nói : « Nhìn thì cũng xinh đẹp đấy, có điều tôi không thích. Cô phải biết là, phụ nữ quá sáng suốt thì không phải là phụ nữ ».
Xe ông ta lao vút đi, gò má Hướng Viễn bỗng tê buốt. Cô lặng lẽ quay về, Diệp Quân đang đứng ở gara xe gần đó nhìn cô.
« Em không thích ông ta ». Một câu nói vô duyên vô cớ của cậu nhó đã làm Hướng Viễn bật cười. Nụ cười của cô có phần khiến Diệp Quân bực bội, cậu lại cao giọng nhắc lại : « Em không thích ông ta ! »
Hướng Viễn gõ ngón tay lên trán cậu : « Em là cậu bé ngốc ! »
Bước vào nhà, Hướng Viễn và Diệp Quân cùng lên phòng thăm bà Diệp. Bà đang ngồi dựa vào giường, tóc buông xõa, gương mặt thanh tú được chăm sóc kỹ càng nay nhuốm vẻ mệt mỏi. Dạ dày của bà không tốt, mười mấy năm gần đây đã chịu bao đau đớn. Bà vừa húp được một chút cháo, không ngủ được nên Hướng Viễn ngồi nói chuyện với bà.
Bà Diệp hỏi : « Hôm nay có ai đến thế ? » Hướng Viễn kể lại cho bà nghe. Nghe xong, bà cười bảo : « Nếu Khiên Trạch có ở đây thì cả nhà đầy đủ hết. Có một dạo cũng không gọi điện về, không biết nó ở bên kia có ổn không ? »
Hướng Viễn vỗ vào tay bà, trả lời : « Dì yên tâm, bây giờ chắc cậu ấy đang bận rộn thi cử. Cậu ấy cũng chẳng phải người không biết tự chăm sóc bản thân. Nghe cậu ấy bảo, ăn chán thức ăn tây còn biết tự tay nấu vài món, cậu bạn Hàn Quốc ở chung nhà con khen ngon nữa. »
Bà Diệp phì cười : « Thằng bé Khiên Trạch này, đến đâu cũng biết chăm sóc người khác. Nó còn nói gì với cháu không ? »
Hướng Viễn bèn kể lại cho bà nghe những chuyện thú vị mà Khiên Trạch đã nói cho cô biết. Đang kể, nghe thấy phía sau có động tĩnh, cô quay đầu lại thấy Diệp Linh đang đứng đờ đẫn trước cửa phòng không biết đã bao lâu rồi.
Thấy Hướng Viễn ngừng lại, cô mới lên tiếng hỏi : « Hướng Viễn, những chuyện này đều là anh ấy kể cho chị à ? »
Hướng Viễn cười đáp : « Ừ, cậu ấy xem chị như thùng rác ấy, chuyện vặt vãnh cỏn con nào cũng lể hết. »
Diệp Linh nhếch môi cười gượng đáp : « Vậy không tốt sao ? Anh ấy chẳng nói gì với tôi ».
Cô bỏ về phòng, Hướng Viễn bỗng chẳng còn hứng thú kể tiếp nữa, nói thêm vài câu với bà Diệp rồi cáo từ về trường.
Đêm hôm ấy, mặt đá Quan Âm màu xanh lục treo trước cổ Diệp Linh lại xuất hiện trong giấc mơ của cô. Hướng Viễn vẫn nhớ mặt dây chuyền vòng ấy, không cần nhìn kỹ cũng biết phía sau có một vết nứt rất sâu, trong khe nứt ấy không biết vì sao lại biến thành gương mặt của Diệp Khiên Trạch.
Chương 10
Tâm sự trưởng thành
« Vậy từ nay về sau em không khóc nữa được không ? Mãi mãi không bao giờ khóc nữa. »
Sinh nhật Diệp Linh trôi qua chưa đầy một tháng, hôm ấy khi điện thoại reo vang là lúc Hướng Viễn đang ở thư viện tìm tài liệu viết báo cáo. Nói cho cũng cô vẫn là một sinh viên giỏi, cho dù bình thường việc lặt vặt nhiều bao nhiêu thì cô vẫn chưa khi nào quên bổn phận làm sinh viên của mình. Tự cô cũng biết rằng, trên thế gian này có nhiều người được gọi là thiên tài, bất luận là ai, nếu muốn thành công thì phải trả giá, thành tích tốt và học bổng cũng phải dùng thời gian để hoán đổi.
Cô nhận điện thoại, lúng túng một lúc vì chưa quen phím bấm di động mới. Hướng Viễn vỗn có một chiếc di dộng nhỏ nhưng mấy hôm trước, Diệp Quân cứ nằng nặc đòi đổi chiếc di động bố mới mua cho cậu với Hướng Viễn. Cậu nói mình ít khi dùng điện thoại, cũng không muốn thấy cô và bạn bè nghĩ mình tiêu xài hoang phí. Hướng Viễn cũng là người không quan tâm lắm đến vấn đề này, đối với cô, công cụ thông tin liên lạc chỉ cần gọi đủ là được, có điều Diệp Quân cứ muốn đổi nên cô cũng chiều theo.
Chủ nhiệm lớp Diệp Quân gọi đến, bảo rằng cậu đánh nhau, mong Hướng Viễn đến trường giải quyết. Hướng Viễn có phần kinh ngạc, bởi khả năng Diệp Quân đánh nhau với người khác cũng tương đương với việc tháng Sáu có tuyết rơi nhưng cô giáo sẽ không gọi điện để nói đùa, mà cô giáo cũng không giải thích rõ ràng, chỉ một mực giục Hướng Viễn đến nhanh. Hướng Viễn hơi lo lắng nhưng vẫn giải thích rõ rằng mình không phải họ hàng thân thích của Diệp Quân, vả lại cũng chỉ là sinh viên, chuyện này có lẽ nên liên lạc thẳng với phụ huynh của cậu ấy sẽ tốt hơn. Cô giáo có vẻ khó xử, bảo mình cũng biết thế nhưng khi gọi điện đến văn phòng công ty của bố Diệp Quân thì thứ ký nói rằng ông đi công tác ngoại tỉnh, muốn gọi về nhà nhưng Diệp Quân sống chết cũng không chịu, nói rằng mẹ đang bệnh rất nặng, chẳng những không đến trường được, mà nghe chuyện này xong bệnh tình chắc còn nặng hơn. Khuyên nhủ dỗ dành mãi, cậu mới chịu cho cô giáo số điện thoại này.
Hướng Viễn cảm thấy rất khó xử, chủ Diệp quả thật đã đi công tác, bà Diệp thời gian này sức khỏe cũng không ổn nhưng căn bệnh dạ dày của bà đã được điều trị một hời gian, bây giờ cũng đã không còn vấn đề gì to tát, sao bệnh lại nặng hơn được ? Cô đoán Diệp Quân không muốn để người lớn trong nhà biết cậu gây họa, anh trai đang ở nước ngoài, không thể để Diệp Linh hoặc dì Dương đến thay phụ huynh được, không tìm Hướng Viễn thì tìm ai ?
Cuối cùng Hướng Viễn cũng bỏ sách xuống, vội vã đến trường Diệp Quân. Đến nơi, cô thấy cậu nhóc đang ngồi trong góc phòng giáo viên với khóe mắt và quai hàm bầm tím. Những đứa trẻ khác tham gia đánh nhau đã được phụ huynh dẫn về, chỉ còn Diệp Quân ngồi nghiêm chỉnh trên ghế đối diện với cô giáo chủ nhiệm.
Vừa nhìn thấy Hướng Viễn, cô giáo chủ nhiệm đã than môt tràng dài. Theo lời cô nói thì Diệp Quân không phải là đứa háo thắng thích sử dụng bạo lực với các bạn nhưng lần này lại có không ít người « mục kích làm chứng » nói là chính cậu đã chủ động gây sự. Một người đấu ba người khác không nói làm gì, sau khi bị cô giáo kéo ra, ba cậu bé bị đánh khóc lóc ầm ĩ kia cũng chẳng biết tại sao Diệp Quân lại đột nhiên trở mặt động thủ với mình. Cô giáo đã đưa đám trẻ đánh nhau về văn phòng, Diệp Quân cũng thừa nhận mình đánh nhau là sai nhưng nhất quyết không chịu xin lỗi mấy cậu bé đánh nhau cùng với cậu (cách nói của cô giáo nghiêng về phía các bạn « bị cậu đánh »), cũng không chịu nói nguyên nhân đánh nhau.
Vừa thấy Hướng Viễn, Diệp Quân lập tức đứng dậy. Bị cô lườm một cái, cậu cúi gằm mặt đến nỗi cằm sắp dính chặt vào áo đến nơi. Hướng Viễn không nói gì với Diệp Quân, chỉ thay cậu nhận lỗi với cô giáo bằng vẻ mặt đầy thành ý, đồng thời tỏ rõ thái độ rằng, cho dù cậu bé này đánh nhau vì bất cứ lý do gì, về nhà nhất định sẽ báo lại với phụ huynh để dạy dỗ thật nghiêm khắc. Ngoài ra, Diệp gia hoàn toàn chịu trách nhiệm chi trả tiền thuốc men cho mấy cậu bé kia. Cứ thế phải cười nhận lỗi rồi đảm bảo đủ thứ, cô mới đưa được Diệp Quân miệng đang ngậm chặt như hến ra khỏi văn phòng giáo viên.
Hai người một trước một sau men theo con đường râm mát trong vườn trường để về nhà. Đến khi trường học đã khuất khỏi tầm mắt, Hướng Viễn mới dừng lại ở một chỗ vắng người, đưa tay sờ vào khóe môi sưng lên của Diệp Quân, « Hay lắm, cậu giỏi lắm, chẳng những biết đánh nhau mà còn một chấp ba, anh hùng gớm nhỉ ! »
Tay cô không hề nương nhẹ, Diệp Quân chau mày « ối » một tiếng nhưng dường như biết mình phạm lỗi nên gương mặt có vẻ ngượng ngùng.
Hướng Viễn thấy thế liền hỏi : « Có đau không ? »
Cậu lắc đầu thật nhanh, cứng miệng đáp : « Không đau ».
Hướng Viễn cười thành tiếng : « Xem như tôi biết được thế nào là « đánh sưng mặt mà bảo béo » rồi. Được, được, không đau thì tốt, tôi đoán chắc cậu cũng không định nói tôi nghe tại sao hôm nay lại tỏ ra vẻ anh dũng thế chứ gì. Vậy ta đi thôi, cậu Hai. »
Cô đi rất nhanh, có lẽ chân của Diệp Quân cũng bị thương nên cậu chạy theo rất vất vả. Thấy cô không hề có ý định chờ mình, cậu đứng lại không đi nữa, hét lên : « Chị muốn mắng thì cứ mắng đi. »
Hướng Viễn quay lại xì một tiếng : « Không rảnh để phí thời gian với cậu. Tôi mắng cậu để làm gì ? Chỉ là đánh nhau thôi mà, cậu cũng không thấy đau, bố cậu cũng chẳng thiếu tiền bồi thường thuốc men cho người ta ».
« Bọn nó bảo em giống con gái, nói rằng em mặc váy còn đẹp hơn Lý Lợi Lợi ».
« Cái gì ? » Hướng Viễn khẽ há miệng, không biết là chưa nghe rõ hay là chưa tiêu hóa nổi ý tứ trong lời nói của Diệp Quân. Cô quay lại, đến gần cậu : « Ban nãy em nói cái gì mà con gái ? Ai là Lý Lợi Lợi ? »
« Lý Lợi Lợi là ủy viên văn nghệ lớp em, là một đứa con gái », giọng cậu vẫn hậm hực, gương mặt thanh tú tràn đầy vẻ phẫn nộ.
Hướng Viễn sững sờ mấy giây rồi như vỡ lẽ ra. Cô nghĩ chắc mấy cậu bé trêu đùa nhau, ba đứa kia đã nói những lời như Diệp Quân xinh đẹp như con gái, kết quả bị đạp cho một trận cũng không biết tại sao. Tuy là ba chấp một nhưng những cậu nhóc ở thành phố được chiều chuộng như công tử bột này làm sau đấu lại Diệp Quân vốn nhìn có vẻ ẻo lả yếu đuối nhưng thực chất đã được nơi núi non hoang dã rèn luyện đến mức thân thủ linh hoạt, thể chất mạnh mẽ này được.
Diệp Quân nhìn Hướng Viễn đang nhịn cười, sự uất ức trong lòng và nỗi đau trên cơ thể cậu cố cắn răng cũng không kìm được, mắt đỏ hoe bức xúc : « Chị cười đi. Dù em sống hay chết thì cũng chẳng ai quan tâm. Em ghét nhất ai bảo em giống con gái, còn để em nghe được nữa em sẽ đánh cho biết tay. »
Hướng Viễn biết Diệp Quân từ nhỏ đã không thích nghe ai khen cậu xinh đẹp. Lúc còn ở thôn Lý, có người khen cậu điềm tĩnh xinh đẹp như một cô gái, cậu nghe xong cứ rầu rầu không vui những cũng chỉ bất mãn trong lòng. Không ngờ bây giờ lớn thêm vài tuổi, lại càng để tâm đến vấn đề này hơn. Có lẽ mười bốn, mười năm tuổi là lứa tuổi nhạy cảm nhất của con trai chăng ?
Cô lắc đầu, xỉa ngón tay vào khóe mắt đỏ hoe của cậu, « Có đáng không ? »
Cậu quay mặt đi nói : « Dù gì em cũng không hối hận. »
« Hối hận hay không là một chuyện, ý chị là có đáng để ra tay hay không ? Nắm đấm của em làm bằng thép à ? Đánh người ta rồi em không có tội sao ? »
Diệp Quân không nén nổi, nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Hướng Viễn bất lực nhìn xung quanh, đã có người tò mò nhìn về phía hai người. Cô hạ giọng trách móc : « Khóc cái gì mà khóc, còn nói không giống con gái à ? Con trai có đứa nào giống em không ? » Cô vừa nói vừa kéo cậu đi về phía gốc cây ít người qua lại, sau đó thở dài rồi cùng cậu ngồi xuống một tảng đá lớn trên thảm cỏ.
Diệp Quân vừa khóc vừa lén nhìn vào gương mặt lạnh lùng của Hướng Viễn : « Chị thấy phiền em lắm phải không, chị Hướng Viễn ? »
« Em còn vô dụng thế nữa thì chị thấy phiền thật đấy. Nam tử hán đại trượng phu rơi máu không rơi lệ. Khóc thì giải quyết được vấn đề gì ? »
« Vậy từ nay về sau em không khóc nữa được không ? Mãi mãi, không vao giờ khóc nữa. »
Hướng Viễn cười khổ : « Đừng nói sau này, bây giờ ngưng khóc đã rồi hãy nói. Chính em đánh người ta còn khóc cái gì chứ ? »
Diệp Quân nhỏ giọng phàn nàn : « Đau thật đấy ! » Một ta cậu ôm lấy vết thương trên mặt, tay kia xắn ống quần lên, trên đùi bầm xanh một khoảng.
« Bây giờ biết đau rồi hả ? Ban nãy chẳng phải kim cương không sợ hỏng hay sao ? Xem dáng vẻ của em bây giờ, cho dù chị có đưa em ra khỏi chỗ cô giáo đi nữa thì về nhà biết ăn nói thế nào đây ? Bố em và dì nữa, không mắng em mới lạ ! ». Hướng Viễn than vãn.
Lúc này Diệp Quân mới ngưng khóc, những giọt nước mắt mặn chát rơi vào vết thương trên gò má, cảm giác đau nhói xen lẫn khổ sở.
Cậu nói : « Bố và dì sẽ không mắng em đâu. »
« Thế còn bảo chị đến trường đưa em về. Thấy chị rảnh rỗi quá phải không ? » Hướng Viễn nhớ đến bản báo cáo mới viết môt nửa, tức đến nỗi muốn đấm cho cậu nhóc môt phát.
« Em… em không muốn làm phiền họ. » Có lẽ lúc nói chuyện đã làm động vết thương bên mép nên gương mặt Diệp Quân càng nói càng ậm ừ không õ.
Hướng Viễn ngẩn ra, bực bội trên gương mặt biến mất, dịu giọng nói : « Diệp Quân, nói thật đi, người nhà họ Diệp có đối tốt với em không ? »
« Tốt, rất tốt », cậu lập tức đáp. Sợ Hướng Viễn không tin nên bổ sung : »Thật đó, họ đối xử với em rất tốt. Bố bận như thế nhưng ông chỉ mong mọi thứ tốt nhất cho em. Dì cũng vậy, sức khỏe tuy không tốt nhưng vẫn rất quan tâm đến em. Anh cả thì càng không cần nhắc. Cả nhà họ đều là người tốt. »
« Cả nhà họ ? » Hướng Viễn lặp lại như có vẻ sy nghĩ lung lắm.
Diệp Quân có phần ủ rũ : « Chị Hướng Viễn, em đã cố gắng hết sức làm một đứa trẻ ngoan, không thêm phiền hà cho ai vì họ đã đủ mệt mỏi lắm rồi. Em biết cho dù em có gây họa, bố cũng sẽ không chỉ vào mũi em mắng em như mắng anh cả đâu. Bố lúc nào cũng thấy có lỗi với em, cứ nhìn thấy em là nhớ đến mẹ, chỉ muốn tìm cơ hội bù đắp cho em, chỉ sợ em sống với bố rồi lại có chỗ nào không quen nhưng em thấy thà bố mắng em như mắng anh cả còn hơn. Chị có thấy rằng trong ngôi nhà đó, chỉ có em giống như người ngoài không ? »
Hướng Viễn bảo : « Đừng nghĩ lung tung », nhưng cô cũng không tìm ra lý do thuyết phục hơn để an ủi cậu. Cậu nhóc Diệp Quân này, bình thường im lặng không nói gì nhưng đôi mắt cậu sáng hơn bất kỳ ai khác, trong lòng cũng hiểu rõ hơn mọi người nhiều.
« Còn Diệp Linh ? Diệp Linh đối với em thế nào ? ». Hướng Viễn đành chịu thua, chuyển sang vấn đề khác.
« Diệp Linh ? Chị ấy không hay nói chuyện với em nhưng em cảm thấy không phải do chị ấy ghét em. Em cũng không rõ tại sao, dù gì chị ấy vốn là người như vậy. » Diệp Quân dùng mũi chân đá đá mấy viên sỏi vương vãi xung quanh, nói tiếp : « Chị Hướng Viễn, em hỏi chị một chuyện. Chị ghét Diệp Linh phải không ? »
Cậu hỏi xong cứ nhìn Hướng Viễn chằm chằm. Dưới đôi mắt ấy, Hướng Viễn vốn định nói câu phủ nhận lại không thể thốt nên lời, hình như cô đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp. « Nói thế này đi, Diệp Quân, chị và cô ấy không có gì là quá đáng với nhau cả nhưng một người hoàn toàn không nhất định phải thích người khác, em thấy thế nào ? »
Diệp Quân cười cười, đau đến rách cả mồm, vẫn nghịch đám đất dưới chân trả lời : « Vì anh cả phải không ? »
Hướng Viễn muốn cười và bảo : « Em thì hiểu gì » nhưng lời đến miệng rồi, nụ cười sở trường của cô không xuất hiện nổi. Phải, ai cũng hiểu, đến cả một đứa trẻ đang lớn cũng thấy, chỉ có anh, chỉ có anh là vẫn giả vờ như không biết gì.
« Chị giận à ? », Diệp Quân kéo kéo tay áo cô, có vẻ bất an. « Em chỉ tiện miệng nói bừa thôi. »
« Đừng nói về chị nữa, nói về em đi. Diệp Quân, em có thích Diệp Linh không ? »
« Em… em chỉ thấy chị ấy rất đáng thương. »
« Đáng thương ? Đáng thương vì ăn no mặc ấm quá ? »
« Chị Hướng Viễn, em thấy hai năm nay chị ấy càng lúc càng kỳ quặc nhưng em không biết tại sao. Giống như… giống như bị ốm, em không nói về sức khỏe… »
Hướng Viễn hiểu ý Diệp Quân. Ấn tượng mà Diệp Linh để lại cho người khác chỉ là một cô gái quá nhạy cảm mong manh nhưng theo bà Diệp thì mối quan hệ giao tiếp bên ngoài của Diệp Linh càng lúc càng ít, gần như bằng không vậy. Hình như cô chẳng có chút hứng thú gì với mọi chuyện, cả ngày lúc nào cũng thấy buồn ngủ và mệt mỏi nhưng buổi tối lại không ngủ được. Ăn gì cũng thấy nhạt nhẽo vô vị, cũng chẳng còn muốn đi học. Vợ chồng Diệp Bỉnh Lâm đã đưa cô đi khám rất nhiều nơi, ngoài bệnh thiếu máu ra cũng chẳng còn bệnh tật gì khác nhưng người cô cứ gầy đi từng ngày. Hướng Viễn thấy căn nguyên bệnh của Diệp Linh tuyệt đối không phải ở thân thể mà là ở tâm lý, thậm chí, có thể nói là ở đầu óc. Nhưng cô không thể nói ra, có thể vợ chồng Diệp Bỉnh Lâm nhìn rõ vấn đề của con gái hơn ai hết, chỉ có điều họ không muốn chấp nhận, cũng không muốn thừa nhận. Mấy năm nay, việc làm ăn của Diệp Bỉnh Lâm ngày càng thành công. Diệp gia dù ở đâu cũng được quan tâm chú ý nhưng họ có thể có một đứa con gái bện tật nhưng không thể có một người bệnh có vấn đề « về mặt ấy ».
Có lúc Hướng Viễn tự hỏi, có phải mình đang mong ngóng người như Diệp Linh mất tích, hoặc chưa từng tồn tại hay không ? Nhưng người này đã xen giữa vào giữa cô và Diệp Khiên Trạch là sự thật không thể trốn tránh. Vả lại, chướng ngại lớn nhất giữa cô và Diệp Khiên Trạch là Diệp Linh ? Cô không muốn nghĩ sâu hơn về chuyện này.
Hướng Viễn hỏi Diệp Quân : « Đúng rồi, em đã bao giờ nghe bố nói gì về bố Diệp Linh chưa ? ». Cô cũng giống như những người khác, chỉ biết Diệp Linh là con riêng của bà Diệp trước khi kết hôn với Diệp Bỉnh Lâm nhưng là con của ai, bố ruột của Diệp Linh đã đi đâu thì giống như một câu đố, rất ít người biết được chân tướng, đến cả vợ chồng họ Diệp cũng tuyệt đối không nói ra. Hướng Viễn không phải là người nhiều chuyện nhưng cô cũng chưa từng có ý nghĩ đi sâu tìm hiểu chuyện riêng nhà họ. Nhưng bây giờ cô thấy rằng, việc này rất quan trọng đối với vấn đề của Diệp Linh và thậm chí đối với cả Hướng Viễn.
« Bố ruột của Diệp Linh… » Diệp Quân như nhớ ra gì đó nhưng lại lắc đầu : « Chị Hướng Viễn, em cũng không biết. »
Hướng Viễn không phải là không nhìn thấy vẻ ngập ngừng của Diệp Quân nhưng cô hiểu tính khí cố chấp của cậu. Cậu đã không muốn nói thì cố hỏi cũng vô ích nên cô khoát tay : « Thôi bỏ đi, không biết thì thôi, chị cũng tiện hỏi thế thôi. »
Diệp Quân nghe cô nói vậy thì trong lòng càng mâu thuẫn hơn. Cậu không phải là đứa mồm mép nhanh nhảu, bản thân cũng cảm thấy có chuyện không nên nói bừa nhưng người ngồi trước mặt cậu chẳng phải ai xa lạ, mà là Hướng Viễn. Cậu chưa từng nghĩ sẽ từ chối yêu cầu của cô cho dù cô chưa hề ép buộc.
« Chị Hướng Viễn, thực ra em cũng chỉ có một lần nghe trộm được các cô nói thôi. » Các cô mà cậu nói chính là các em gái họ của Diệp Bỉnh Lâm. « Có một lần họ đến nhà ăn cơm, hnhf như cũng có bàn tán về chuyện này. Họ nói rất khẽ, em cũng không nghe rõ lắm. Chỉ nhớ họ nói là, dì bị người ta.. bị người ta… », gương mặt bầm tím của cậu rõ ràng đang đỏ lên, xấu hổ không dám nói ra từ ấy, bèn ậm ừ cho qua, càng nói càng lí nhí, « bị người ta gì gì đó nên mới sinh ra Diệp Linh. Em… em cũng chỉ nghe nói thế, cũng không biết là thật hay giả. Vốn không định nói với ai cả nhưng chị hỏi nên em… chị Hướng Viễn, chị biết em nói gì chứ ?” Cậu lo mình nói không rõ nhưng lại không biết phải giải thích như thế nào. Cũng may Hướng Viễn không nêu thắc mắc, đôi mắt cô đang nhìn về hướng khác, chỉ im lặng, không biết là đang nghĩ ngợi gì.
Một lúc sau, cô mới gọi cậu. « Diệp Quân !”
“Vâng.”
“Những chuyện em nghe được này đều là những lời đồn đại chẳng có căn cứ gì cả, quên đi thì hơn, đừng nói với ai cả, được chứ ?”
“Em biết rồi, em sẽ không nói cho ai biết, trừ chị ra.”
Ánh mắt Hướng Viễn nhìn cậu dịu dàng hẳn : “Em đó, đừng để chị sấp sấp ngửa ngửa từ xa tít đến trường đưa em về nữa, cùng đừng chưa biết gì hết đã động tay động chân. Vẻ ngoài thế nào là do bố mẹ cho, khi em đã suy nghĩ mọi việc như một người đàn ông đích thụ cũng sẽ không lo lắng ai bảo mình giống con gái nữa. Còn nữa, Diệp gia là nhà em, không phải nhà họ. Dòng máu đang chảy trong người em giống với anh trai, chẳng ai dám nói em không phải là người nhà họ Diệp đâu.”
Diệp Quân gật đầu. Hướng Viễn sẽ trách móc, sẽ dạy dỗ cậu, cô không được xem như một người chị dịu dàng ân cần nhưng từ sau khi mẹ không còn nữa, cậu chỉ có thể tìm thấy cảm giác “thân thiết” ở cô. Nếu như trước đây, cậu chỉ ao ước được nhào vào lòng Hướng Viễn khóc lóc nhưng cậu biết sau này không được làm như thế nữa. Cậu đã nhận lời làm một người đàn ông - một người đàn ông có thể chảy máu vì cô – nên cậu không thể khóc trước mặt cô. Cậu không muốn mãi mãi làm một cậu bé nhút nhát trong mắt cô, hễ gặp chuyện là yếu đuối đi tìm vòng tay cô, cậu mong mình có một đôi vai vững chắc để cô dựa dẫm. Không chắc cô sẽ cần, cũng không chắc cô muốn thế nhưng chí ít cô cũng sẽ biết, Diệp Quân cũng là một người ra dáng đàn ông, không thua kém bất kỳ ai.
Hướng Viễn không biết những ý chí hừng hực trong lòng Diệp Quân. Những ngày tháng sau đó, cô lờ mờ nhận ra những thay đổi hết sức nhỏ nhặt của cậu bé này nhưng đa phần nó khiến cô vừa cảm thấy kinh ngạc vừa buồn cười. Hôm ấy cô đưa cậu về nhà, vết thương trên mặt cậu khiến bà Diệp hoảng đến độ tay chân luống cuống. Dù vết thương đã được sát trùng ở phòng y tế trường nhưng Diệp Bỉnh Lâm đang đi công tác vẫn gọi điện về bảo vợ đưa Diệp Quân đến bệnh viện khám tổng quát, xác định cậu chỉ bị thương ngoài da mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu nhóc vẫn như ở trường, đánh chết cũng không khai vì sao lại đánh nhau, bắt dùng cồn sát trùng hay bôi thuốc, vẫn cắn chặt răng không kêu đau. Đêm hôm ấy, dì Dương túc trực bên cạnh cậu đến khuya đã nói, chỉ nghe thấy cậu lầm bầm lặp đi lặp lại một câu : em không khóc, em không khóc.
Sau khi vết thương đã lành, Diệp Quân bắt đầu đam mê thể thao một cách khó hiểu, đặc biệt là bóng rổ. Cậu lại còn thích chọn lúc mặt trời gay gắt nhất để vật lộn ngoài sân bóng nhưng bẩm sinh da dẻ cậu đã trắng trẻo, khó khăn lắm mới phơi đen được một chút, chớp mắt đã trắng trở lại. Cậu làm một bảng thước đo trong phòng, sớm tối đều đo chiều cao, cứ ước ao trong một đêm sẽ cao vống lên.
Mùa hè năm cậu chuẩn bị lên cấp ba, Diệp Quân đến trường Đại học G đưa đồ cho Hướng Viễn. Cậu đi thẳng lên tòa nhà ký túc xá nữ sinh suôn sẻ một cách bất ngờ nhưng lại đụng phải mấy cô sinh viên đại học chỉ mặc sơ sài đồ lót ở nhà tắm gần đó. Mấy cô gái giật mình một phen, Diệp Quân càng đỏ mặt tía tai, chỉ mong đào lỗ chui xuống trốn cho đỡ xấu hổ. Khó khăn lắm cậu mới tìm thấy Hướng Viễn, vừa gặp mặt đã than thở tại sao người trong này cứ trần trụi đi qua đi lại như thế. Hướng Viễn cười khì khì giải thích, ở đây vốn trước giờ cấm không cho nam sinh ra vào nên họ mới hông ngờ lại có vị khách không mời mà đến như thế. Diệp Quân không phục, bảo nếu ở đây cấm cho nam sinh lui tới thì tại sao bà dì canh cửa ký túc xá lại cho cậu vào như vậy. Hướng Viễn lúc ấy vừa đếm tiền vừa hờ hững trả lời cậu : “Chắc là dì thấy em vẫn còn nhỏ, còn là cậu bé thì không nằm trong phạm vi bị cấm chăng ». Diệp Quân kháng nghị luôn mồm, “Sao lại còn nhỏ ? Em sắp lên cấp ba rồi mà”. Hướng Viễn lặng thinh, đếm tiền lại một lượt thật kỹ lưỡng mới đứng dậy làm động tác đo trên đỉnh đầu cậu rồi nói : “Nhìn này, em còn thấp hơn chị nửa cái đầu, không phải là cậu bé thì là gì nào.”
Diệp Quân bị sốc nặng, Hướng Viễn được xem là khá cao ráo trong đám con gái miền Nam, khoảng một mét sáu mươi sáu. Nếu con gái càng mảnh mai thì nhìn lại càng cao hơn vóc dáng thực tế. Diệp Quân ưỡn thẳng lứng đứng trước mặt Hướng Viễn, đỉnh đầu cũng chỉ ngang với lông mày của cô. Sự thực này như sét đánh giữa trời quang đãng khiến cậu choáng váng mặt mày, thậm chí quên mất mình đã chào tạm biệt Hướng Viễn để về như thế nào. Trong một khoảng thời gian dài sau đó, buổi tối cứ nghĩ đến chuyện đó là cậu lại thấy bất an không ngủ nổi. Mấy lần gặp ác mộng, cậu mơ thấy mình chẳng những thấp bé mà còn trở thành người lùn, sau đó cậu kinh hoàng tỉnh giấc, toát mồ hôi lạnh đầy người. Cậu không thể tưởng tượng nổi một người lùn thì làm sao có thể trở thành chỗ dựa cho Hướng Viễn được.
Đến cả vợ chồng Diệp Bỉnh Lâm cũng phát hiện ra nỗi ưu tư của cậu : số lần đo chiều cao mỗi ngày của cậu còn nhiều hơn ăn cơm. Cậu vốn chưa bao giờ chủ động đề nghị mua đồ đạc, thế mà bây giờ cứ bám theo bố và dì xin xỏ lòng vòng mua đủ thứ vitamin tăng trưởng chiều cao, chơi bóng rổ như điên như dại. Ngay đến Diệp Khiên Trạch ở nước ngoài cũng nhận được điện thoại của cậu em lén lút hỏi dò xem lúc anh trai mười sáu tuổi cao đến đâu, còn hỏi hai con hươu cao cổ cùng được một con hươu cao cổ mẹ sinh ra thì có khi nào một con cao một con thấp không. Diệp Khiên Trạch vô cùng hoang mang đem chuyện này kể cho Hướng Viễn nghe, cô mới phát hiện ra những lời nói vô tâm của mình đã khiến cậu bé vốn mang tâm sự này càng thêm ám ảnh tâm lý. Và cho dù không hiểu tại sao Diệp Quân lại quan tâm đến vấn đề này như vậy song Hướng Viễn vẫn nghĩ ra cách để khuyên giải cậu, cô nói với Diệp Quân : “Bố em có vóc dáng cao, mẹ em cũng không thấp, cứ nhìn anh trai em là biết sau này em chẳng thấp được đâu. Nhóc này, sao rảnh rỗi nghĩ những chuyện vớ vẩn làm gì thế ?”. Nhưng Diệp Quân làm sao nghe được những lời nói này ? Sau lần đến trường Hướng Viễn đưa đồ, cậu không chịu sánh vai đi ngang với cô nữa. Hướng Viễn nghĩ, nếu không phải năm lớp mười, cậu bé này bỗng nhiên cao bổng lên như một cây non mùa xuân, chỉ trong nửa năm mà từ vị trí ngồi hàng hai bị đổi xuống hàng số ba đếm ngược từ dưới lên thì không biết cậu có còn sầu não buồn khổ vì chuyện này không nữa ?
------- Hết chương 10-------