TỔNG GIÁM ĐỐC, ANH THẬT LÀ HƯ
Chương 41 : Trong cơn giận dữ
Vũ Nghê bị ném trên giường to , sức nặng làm mặt phẳng giường vùi lấp thành một cái hố . Lạc Ngạo Thực ác hiểm nhìn chằm chằm cô gái trên giường , khóe miệng nguy hiểm nâng lên , cơ thể phảng phất một đà ớn lạnh khiến người ta phải run sợ
Trong lòng của cô không khỏi rùng mình , nhưng vẫn cố gắng duy trì tỉnh táo , hai tròng mắt nhìn hắn
Từ trước đến giờ chưa bao giờ hắn giận dữ và mất bình tĩnh như hôm nay . Đi về phía giường lớn , kéo cao cằm cô lên chất vấn :"Em bình tĩnh thật đấy , không có lời gì muốn nói cùng tôi sao ?!"
Vũ Nghê dùng hết can đảm nhìn vào đôi mắt lạnh băng của hắn , nhàn nhạt nói :"Tôi không có !"
"Phó Vũ Nghê , em thật to gan , dám công khai cho tôi cắm sừng , lại còn không biết sợ ?!" Lúc nói chuyện , trên trán của hắn đã nổi gân xanh . Sống đến hai mươi tám tuổi đời , đây là lần đầu tiên hắn giận đến phát run , mạch máu trên trán phồng cả ra ngoài
"Lạc tổng giám đốc , tôi chưa hề làm anh mất mặt , lại càng không cắm sừng anh . Tôi đang tự tìm cách kiếm tiền cho công ty . Nhà tôi cần tiền bạc , anh đây biết chuyện , không phải sao ?! Anh không cho tôi mượn , tôi đương nhiên phải đi tìm người khác . Những chuyện này , anh nên rất rõ mới phải !" Cô bình tĩnh nhìn hắn , khạc ra từng chữ
"Thật là miệng lưỡi bén nhọn , bởi vì tôi không cho cha em vay vốn , nên đây là lý do em cùng lão già đấy ra ngoài hẹn hò phải hay không ?! Không cho tôi cắm sừng ?! Đó là tôi may mắn , vừa vặn xuất hiện ở chỗ này . Chết tiệt , nếu như mới vừa rồi tôi không nhìn thấy các người , các người sớm đã gian díu với nhau , có đúng hay không ?!" Vừa nghĩ tới đây , hắn liền dùng sức nắm cằm của cô , tròng mắt giận dữ trở nên u tối . Tâm hắn càng thêm tức điên lên
Cái lão khốn kiếp đó cũng từng nổi danh chốn thương trường , cô thế mà lại đi cầu xin lão . Hắn tuyệt đối tin tưởng cô sẽ hy sinh thân mình vì công ty
Bị hắn nhục nhã quá nhiều , trong lòng cảm thấy chua xót khiến ánh mắt Vũ Nghê đỏ lên . Tại sao hắn luôn không tin cô , từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc , hắn một mực vẫn không tin tưởng cô .
Bỏ qua đau đớn dưới cằm , Vũ Nghê nhạo lên một nụ cười rất tự nhiên , buông lỏng miệng nói :"Lạc tổng giám đốc , phản ứng của anh không phải quá kích động đấy chứ ?! Nếu như tôi nhớ không lầm , thì tôi bất quá chỉ là một ‘danh phận’ . Hơn nữa anh và tôi đã giải thích rõ ràng với nhau , giữa chúng ta không có bất kỳ sự trói buộc nào . Hôn nhân của chúng ta cũng chẳng có ý nghĩa ! Anh cần gì phải quan tâm tôi gặp mặt với ai ?!"
"Em nói xong chân lý rồi chứ gì ??"
Vũ Nghê kiên định gật đầu.
Cơn thịnh nộ đã đi quá xa , Lạc Ngạo Thực hoàn toàn mất khống chế , nụ cười trên khóe miệng càng trở nên tà ác . "Phó Vũ Nghê , em thật vì tiền , chuyện gì cũng có thể làm , phải hay không ?!"
"Đúng thì thế nào , nhưng mà tôi lại nói cho anh biết . Lạc Ngạo Thực , là anh , là anh không có tư cách mắng tôi , anh không có ! Từ khi chúng ta kết hôn đến bây giờ , số lần anh ở nhà đếm tới đầu ngón tay , anh lấy quyền gì mà đòi kiểm soát tôi ?!" Hắn nặng nề làm nhục , làm cô không khống chế nổi tức giận.
"Ha ha . Tốt , em không phải vì tiền thì cái gì cũng có thể làm sao ?! Vậy bây giờ em phải phục vụ tôi , sau đó em muốn cái gì , tôi đều có thể cho em !" Nói xong , Lạc Ngạo Thực đem Vũ Nghê ép lên giường , cánh tay cởi dây lưng quần ra
"Không muốn , anh buông tôi ra , tôi không muốn !" Lần này , Vũ Nghê rơi lệ , hoang mang sợ hãi hô to , đánh hắn !
"Em đừng nên dối lòng , tôi so với lão già kia đương nhiên phải cường tráng hơn chứ ?! Phó Vũ Nghê , thể hiện bản lãnh của em đi . Cho tôi xem , em rốt cuộc có trình độ gì . Ha ha , đừng nói năm ngàn vạn . Chính là mấy trăm , mấy ngàn vạn , tôi đều có thể cho em ~!"
Nói xong , Lạc Ngạo Thực trực tiếp xé rách quần dài màu đen kia ——
TỔNG GIÁM ĐỐC, ANH THẬT LÀ HƯ
Chương 42 : Đêm độ phí
Bộ đồ chỉ mới mặc qua có một lần đã bị xé thành nhiều mảnh chất đống tại chân giường . Trên giường càng thêm hỗn độn , ra giường cùng chăn quấn vào nhau , xốc xếch từ trên giường xuống sàn nhà . Vũ Nghê gần như cạn kiệt sức lực , thoi thóp nằm trên giường , mái tóc màu đen che đi đôi mắt đẫm lệ của cô , nhưng không che nổi dấu tích trên người .
Thật là đau , mỗi vị trí trên cơ thể đều đau nhức , mới vừa rồi ~ cô cứ nghĩ rằng mình đã chết ! Lạc Ngạo Thực , hắn thật đáng sợ , hắn tàn bạo muốn cô nhiều lần trong một đêm . Giờ thì cô đã hiểu , cái cảm giác vui vẻ của quá khứ kia , bây giờ chỉ là nước mắt và nhục nhã
Lạc Ngạo Thực mặc lại quần áo , ngạo mạn đem một tờ chi phiếu ném mạnh trên tóc Vũ Nghê . "Năm ngàn vạn , coi như chi phí cho tối nay !"
Nói xong , hắn túm túm ống tay áo , chuẩn bị rời đi.
Ngữ khí khinh miệt cộng với động tác ngạo mạn , kích thích ý chí chiến đấu của Vũ Nghê , không biết hơi sức từ đâu mà có , hai chân cô vốn không hoạt động nổi , lại lập tức vọt tới trước mặt hắn . "Lạc Ngạo Thực , anh đứng lại đó cho tôi !"
Lạc Ngạo Thực nâng lên khóe môi , nhìn hắn càng thêm tà ác . "Thế nào , em còn muốn tiếp tục sao ?! Lại muốn kiếm thêm năm ngàn vạn từ tôi ?!"
Đôi mắt đầy căm phẫn nhìn chằm chằm người trước mặt . Ngón tay nhỏ nhắn đem chi phiếu từ từ cầm lên , đem xé nát bấy thành nhiều mảnh
Còn chưa kịp cho Lạc Ngạo Thực phản ứng , tiện tay giơ lên 1 xấp giấy vừa xé , ném thẳng trên gương mặt ghê tởm của hắn , trong nháy mắt các mảnh nhỏ li ti bay xung quanh ——
"Em ——" Chưa từng có người nào dám làm như thế với hắn , Hắn không tin mà trợn to mắt , con ngươi phát ra tức giận
"Lạc Ngạo Thực , tôi nói cho anh biết , anh là tên lưu manh bại hoại , anh đừng tưởng dùng tiền là có thể làm nhục được tôi . Đúng là tôi cần năm ngàn vạn , nhưng mà tôi nhớ không nhầm , tôi cũng chưa bao giờ mở miệng xin anh ! Tiền của anh , anh để lại mà dùng , tôi khinh thường cái loại đồng tiền này !"
"Nói hay lắm , vậy để tôi xem em có thực lực như thế nào . Nhưng mà em nhớ cho kỹ , em là của tôi , thân thể em cũng là của tôi , của Lạc Ngạo Thực này . Nếu như em dám bán thân , để cho tôi mất thể diện . Tôi nhất định sẽ làm cho cả nhà em ~~ muốn sống không được , muốn chết cũng không xong !" Lạc Ngạo Thực hừ lạnh một tiếng , xoay người đi ra khỏi phòng VIP ~!
Đến khi trong phòng phát ra tiếng ‘rầm’ , Vũ Nghê mới giống như một quả bóng xì hơi , hai chân gập té xuống thảm lông . Còn chưa kịp khóc , cô đã trực tiếp ngất xỉu ——
***********************************************************
Không biết đã trải qua bao lâu , đến khi Vũ Nghê tỉnh lại đã là giữa trưa , ánh mặt trời xuyên thấu kính thủy tinh chiếu vào trong phòng.
"Cô chủ , cô tỉnh rồi hả ?!" Âm thanh bà Vương vang lên
Vũ Nghê bối rối nhìn xung quanh , nơi này vẫn còn là khách sạn Hans . "Bà Vương , sao bà lại ở chỗ này ?!" Cô yếu ớt hỏi
"Dạ , là cậu chủ gọi tôi đến ! Hai người ——"
Nhớ lại tối đó , toàn thân Vũ Nghê còn phát run , nhưng vẫn kiên trì nói . "Không có chuyện gì cả , tôi rất khỏe !"
"Cô chủ , tôi nghĩ hai người nhất định hiểu lầm , có gì thì cứ từ từ nói với nhau !" Bà Vương đau lòng nhìn Vũ Nghê , trong lòng cũng không khỏi kinh ngạc . Bà là nhìn cậu chủ lớn lên , chưa từng nghĩ tới cậu chủ lại có thể tàn bạo thế này
Trên người cô chủ khắp nơi hiện đầy dấu vết bầm tím của ân ái , có thể thấy được cậu chủ đã phát ra bao nhiêu là tính khí . Hai người trẻ tuổi này , thật là làm bậy nha ~~
TỔNG GIÁM ĐỐC, ANH THẬT LÀ HƯ
Chương 43 : Không muốn nghe tên hắn
Vũ Nghê lắc đầu một cái , thân thể truyền tới đau nhức . Trên người sớm đã được thay bộ đồ ngủ bằng bông , chắc là bà Vương từ nhà mang tới . Ngẩng đầu lên , Vũ Nghê cảm kích cười một tiếng . "Cám ơn bà , bà Vương !"
"Không đâu , hết thảy đều do cậu chủ chuẩn bị !" Trong thâm tâm , Bà Vương vội vàng nhớ đến Lạc Ngạo Thực . Không thể nghi ngờ , cảm giác cứ như cậu chủ rất quan tâm Vũ Nghê
Vũ Nghê cười nhạt , không có bất kỳ phản ứng nào.
Hiện tại cô không muốn nghe đến tên của hắn , một chút cũng không muốn !
Trở lại biệt thự , Bà Vương chăm sóc Vũ Nghê đến hơn một ngày một đêm . Sáng sớm ngày thứ hai , cô ngại ngùng bấm số điện thoại ——
"Xin lỗi , quấy rầy cậu công tác !" Vũ Nghê hướng người đối diện , gật đầu một cái.
"Không gì , hôm nay vừa lúc không có ca giải phẫu nào , cho nên tôi rất rãnh đấy!" Lâm Hiên nhẹ nhõm giải thích , sau đó từ trong áo ngoài móc ra một tờ chi phiếu , đẩy tới trước mặt của Vũ Nghê . "Chị dâu , đây là năm ngàn vạn !"
Cầm lấy chi phiếu năm ngàn vạn , Vũ Nghê cảm xúc lẫn lộn , tay khẽ run nhìn Lâm Hiên . "Cám ơn cậu , tôi bảo đảm sẽ sớm trả lại số tiền này !"
Lâm Hiên lắc đầu cười . "Kinh doanh thì không tránh khỏi thua lỗ , số tiền này không tính là cho chị vay mượn , cứ coi như tôi đầu tư vào vĩnh tân . Nếu như sau đó có mất mát chăng nữa , tôi cũng vì vậy mà chấp nhận !"
"Như vậy thật không hay chút nào !" Hắn ra tay giúp cô làm cô cảm thấy bất an !
"Không sao cả , bất quá thì số tiền này cũng chẳng là bao , coi như tôi thử đầu tư cho một công việc mới . Quả thật tôi không rành lắm về chuyện làm ăn , nhưng tôi biết rõ chị dâu học về kinh tế , chẳng qua là chị giúp tôi kiếm thêm chút tiền ấy mà ! Việc này , cũng giống như sự hợp tác của đôi bên"
Cách nói chuyện của Lâm Hiên tạo cho người ta cảm giác lịch sự và nho nhã , khiến Vũ Nghê dần mất đi áp lực . "Dù thế nào chăng nữa , tôi cũng cám ơn cậu rất nhiều !"
"Ha ha , không gì ——" Lâm Hiên nhếch miệng mỉm cười.
"Đúng rồi , Tư Vũ gần đây thế nào ?!" Cô và Lạc Tư Vũ cũng không thân thuộc gì , bất quá chỉ gặp nhau có một hai lần . Tuy nhiên , từ đôi mắt tinh khiết ấy , đơn thuần có thể thấy được , cô ấy là một người tốt . Chẳng qua là Tư Vũ có chứng bệnh tự kỷ , nghe nói đã ba năm nay , cô ấy cũng không mở miệng với ai !
Lâm Hiên uống một hớp cà phê , bất đắc dĩ mà cười cười . "Cô ấy vẫn như cũ , thỉnh thoảng có khóc lóc , ngoài ra chẳng có phản ứng nào !"
"Từ từ giảng giải , thể nào cô ấy cũng sẽ khá hơn !" Vũ Nghê an ủi.
"Mong là vậy , chẳng qua không biết mỗi ngày trong lòng cô ấy đều nhớ cái gì ?! Có lúc tôi cảm thấy mình thật thất bại , thậm chí ngay cả vợ mình mà cũng không trị hết !" Vẻ mặt Lâm Hiên ngày càng thống khổ
"Cậu cứ tự tin lên , trời sẽ không phụ lòng người !"
Hắn gật đầu một cái , sau đó nhìn đồng hồ . "Chị dâu , tôi phải trở lại bệnh viện , có chuyện gì thì chị cứ gọi cho tôi , đừng bao giờ khách sáo nhé !"
"Được !"
Lâm Hiên vội vàng trả tiền cà phê , sau đó đi ra cửa hàng.
Vũ Nghê cầm tờ chi phiếu , trước tiên phải quay về vĩnh tân
TỔNG GIÁM ĐỐC, ANH THẬT LÀ HƯ
Chương 44 : Ra vẻ giễu cợt
"Tổng giám đốc , Từ đổng muốn gặp ngài , hắn đang chờ ở phòng khách !" Trợ lý Lưu đi vào , hạ thấp giọng nói.
Lạc Ngạo Thực hừ lạnh một tiếng , coi như là đáp lại lời trợ lý
Từ đổng gần đây khá nổi trội trong kinh doanh , nhưng chỉ có thế mà đã nghĩ mình là trùm bất động sản ?! Phải nói lão quá ngây thơ , ở giới kinh doanh , lão chẳng đáng một con tép
Tối ngày hôm qua , chỉ cần một cuộc điện thoại của Lạc Ngạo Thực , tất cả các ngân hàng đều thu hồi lại vốn từ công ty lão . Ha ha , hiện tại lão có mấy building bán hoặc cho thuê đang xây dựng , một khi bị đứt vốn , lão chỉ có con đường chết !
Nhất định phải cho lão già ấy biết , chọc tới Lạc Ngạo Thực thì kết quả thế nào ! Đáng chết , vừa nghĩ tới việc hôm ấy lão già đó đối với Vũ Nghê như vậy , Lạc Ngạo Thực càng tức giận . Đối phó với công ty lão như thế , đã là quá tốt cho lão
"Ha ha . Tổng giám đốc , chỉ ít ngày nữa Từ thị sẽ biến mất , tin tức này sẽ lan rộng trên thương trường !" Mặc dù tổng giám đốc không nói rõ , nhưng hắn biết , tổng giám đốc làm thế vì không vừa mắt Từ đổng .
Lạc Ngạo Thực nhíu mày , dời mắt sang trợ lý "Xem ra , Từ thị suy sụp , ngươi thật cao hứng !"
"Đúng vậy tổng giám đốc , lão ấy thật sự quá kiêu ngạo" trợ lý Lưu dùng sức gật đầu một cái , sau đó đem tài liệu điều tra , để trên bàn làm việc "Tổng giám đốc , đây là tư liệu mới nhất của công ty vĩnh tân"
Lạc Ngạo Thực xem lại văn kiện , sau đó hắn nhíu mày thắc mắc "Có người cho ‘vĩnh tân’ vay vốn ?!"
"Vậng tổng giám đốc , Lâm Hiên đã cho họ mượn năm ngàn vạn , sáng sớm hôm nay mới vừa chuyển khoản" trợ lý Lưu thao thao bất tuyệt . Sắc mặt Lạc Ngạo Thực trở nên âm trầm rất nhiều , hô hấp hơi run rẩy , rõ ràng là đang tức giận.
Hành động này làm trợ lý Lưu cảm thấy kinh ngạc , tổng giám đốc ~~ là tức giận sao ?!
*************************************************************
Giống như thường ngày , cứ hễ sáu giờ tối là Vũ Nghê về đến nhà , hôm nay khi vừa bước vào trong cửa chính , cô nhìn thấy hắn đã ngồi sẵn trên ghế salon , đột nhiên thấy hắn như thế , cô trở nên sợ run lên.
Tay hắn cầm một quyển tạp chí , thoạt nhìn rất nhàn nhã !
Trải qua chuyện ngày hôm trước , cô không cách nào giống như thường ngày , không thể duy trì thái độ đối mặt với hắn , cũng không thể làm bộ như không thấy hắn
Lướt qua ghế salon thật nhanh , Vũ Nghê chuẩn bị lên lầu , chân còn chưa kịp bước lên bậc thang.
"Em thật giỏi , nhanh như vậy đã tìm được chủ đầu tư !" Lạc Ngạo Thực để tạp chí xuống , từ trên ghế chậm rãi đứng dậy , hướng về bóng lưng cô , thấp giọng nói
Hắn tỏ vẻ nhạo báng , khiến Vũ Nghê không thể không xoay đầu "Những lời này thốt ra từ miệng của Lạc tổng giám đốc , có vẻ hơi lạ ?! Kinh doanh , dĩ nhiên cần phải vay mượn vốn liếng , nếu có người đồng ý đầu tư , chẳng lẽ nỡ từ chối . Anh không nguyện ý , nhưng chắc gì người khác đã thế !"
"Không cảm thấy lời nói quá hoang đường rồi sao ?! Phó Vũ Nghê , tôi nói cho em biết , em chủ động nhờ đến Lâm Hiên , nếu có liên quan đến việc phá hư hạnh phúc của Tư Vũ , tôi nhất định sẽ ——"
"Thì đừng trách anh vô tình , đúng chứ ?!" Vũ Nghê tiếp lời của hắn , lạnh lùng cười một tiếng "Anh yên tâm , tôi không bao giờ làm vậy . Ít nhất , tôi sẽ không giống ai đó . Hơn nữa , Lâm Hiên cũng không phải loại người không chịu trách nhiệm với vợ mình !"
Vũ Nghê nắm chặt quả đấm , lời nói có thâm ý khác
TỔNG GIÁM ĐỐC, ANH THẬT LÀ HƯ
Chương 45 : Đâm xuyên sự thật
Lạc Ngạo Thực cười nhạo một tiếng , mắt nhìn vợ mình "Em nói thế có ý gì ?! Là đang trách móc tôi vô trách nhiệm sao ?! Hửm ?!"
Vũ Nghê quay đầu , biểu tình chẳng ngó ngàng đến hắn "Lạc tổng giám đốc , anh nghĩ hơi nhiều rồi , tôi chỉ nói về số lượng chung đều như nhau , chứ chẳng lên án người đó là anh . Sẵn tiện tôi muốn khen ngợi bản tính của Lâm Hiên mà thôi , hắn sẽ không đối với Tư Vũ tệ bạc , mong là anh hiểu cho !"
"Hiểu ?! Em là vợ tôi , còn bảo tôi hiểu , là hiểu cái gì ?!" Con ngươi hơi nheo lại , xem ra càng thêm nguy hiểm "Tôi lăn lộn trong thương trường nhiều năm như vậy , tiếp xúc biết bao loại người khác nhau , mới đi đến kết luận như thế . Giữa nam giới và nữ giới tuyệt đối không có tình bạn đơn thuần . Nam giới muốn trợ giúp nữ giới nếu không có mục đích , thì cũng phải đưa ra yêu cầu , hoặc là muốn chiếm luôn thân thể nữ giới !"
Lời của hắn khiến Vũ Nghê cảm thấy chói tai , rất muốn hét lớn lên "Lạc Ngạo Thực , tôi nói cho anh biết , đừng tưởng rằng tất cả nam giới đều giống như anh , vì tư lợi , lại háo sắc ! Có rất nhiều người rất tốt bụng , thấy người khác gặp nạn liền nguyện ý chìa tay giúp đỡ !"
"Ha ha ——" Lạc Ngạo Thực cười to mấy tiếng , giống như đang nghe chuyện cười.
"Thật xin lỗi , hiện giờ tôi rất mệt , muốn lên lầu nghỉ ngơi !" Vũ Nghê xoay người đi lên
Lạc Ngạo Thực nhìn bóng lưng cô , thong thả ung dung tuyên bố "Nghê , em tin rằng trên thế giới này , thật có loại người đó hay sao , em không cảm thấy buồn cười à ?! Em không cảm thấy mình quá ngu ngốc hay sao ?!"
Cô không muốn nghe những lời nói đầy gai góc của hắn nữa , vì thế tiếp tục đi về phía trước.
"À , phải rồi . Ngay cả Phó Quảng Nghê còn bỏ qua hạnh phúc của em , không cần biết con gái mình có vui vẻ hay không . Vậy mà đến đêm tân hôn , lại đưa một món quà 17 tuổi cho con rể hưởng thụ . Ha ha , trải qua chuyện này mà em còn tin một người ngoài như Lâm Hiên sao ?!" Hắn tàn nhẫn nói ra
Toàn thân Vũ Nghê nhất thời cứng đờ , trái tim bỗng dưng đau đớn . Hắn ~~ nói không sai !
Biết cô nghe được những lời đó , hắn cười nhẹ một tiếng "Đứng trên lập trường của một doanh nhân , tôi biết rõ điều đó . Lâm Hiên đầu tư vĩnh tân , tôi đương nhiên không có quyền can thiệp . Nhưng mà tôi muốn em nhớ kỹ một điều , cách xa Lâm Hiên một chút , em là vợ tôi , về mặt này tôi có quyền trói buộc em !"
"Tại sao , tại sao anh lại có cái quyền đấy ?! Bất kể là ai , cũng đừng nghĩ có thể quản thúc được tôi , cho dù chúng ta là vợ chồng !" Vũ Nghê xoay người , yêu cầu công bằng.
Lạc Ngạo Thực không để ý tới cô , vẻ mặt trầm lắng :"Tôi nhớ là tôi đã cảnh cáo em , nếu như em cứ muốn thách thức tôi , hậu quả sẽ khó lường !"
Nói xong , Lạc Ngạo Thực xoay người đi về phía cửa chính ! Vũ Nghê giận đến toàn thân run lên , một lúc sau chính vì quá uất ức , nên cô ngồi ngay cầu thang che miệng mà khóc
Hắn thật tàn nhẫn , phải khơi lại nổi đau trước đây của cô , phải nhắc đến chuyện cha cô đã làm , Cứ thế , cứ thế đối với hắn mà nói là rất hài lòng sao ?!
"Lạc Ngạo Thực , tôi nhất định chứng minh cho anh thấy , những gì anh nói đều không đúng . Cha tôi không phải là không yêu tôi , Lâm Hiên cũng không phải loại người đó . Tôi nhất định sẽ chứng minh cho anh thấy , lời của anh , hoàn toàn đều sai !" Vũ Nghê thấp giọng nức nở
TỔNG GIÁM ĐỐC, ANH THẬT LÀ HƯ
Chương 46 : Bỏ qua lợi ích
Dù có thanh minh đến đâu thì sự hòa hợp vẫn như vậy , hậu quả là bầu không khí vô cùng căng thẳng giữa hai người . Tưởng rằng tranh cãi ầm ĩ một trận xong , hắn sẽ tự động biến mất . Nhưng mà không phải như cô đoán , bữa tối hắn vẫn kỳ quái xuất hiện ở phòng ăn . Vũ Nghê cũng không thèm nhìn đên hắn một cái , im lặng ăn cơm không lên tiếng , sau khi xong xuôi cô lại lên lầu
Vũ Nghê đóng cửa phòng lại , chăm chú nhìn văn kiện của công ty . Ngân hàng đang thúc giục công ty giao nộp các khoản vay cuối vào thời gian tới để hoàn thành việc thanh toán . Cô vùi đầu vào một đống giấy tờ đến nổi thời gian qua rất nhanh mà bản thân cũng không hay
Màn đêm nhanh chóng bao phủ , bên ngoài các ngôi sao đang nhấp nháy . Trong phòng ngủ yên tĩnh chợt vang lên tiếng mở cửa . Khi Vũ Nghê ngẩng đầu lên , thì vừa lúc thấy Lạc Ngạo Thực đi vào
"Lạc tổng giám đốc , anh đi nhầm phòng rồi !" Trên mặt cô vô cùng bình tĩnh , cũng không một chút thay đổi.
Lạc Ngạo Thực nở nụ cười mờ nhạt , giống như chuyện chẳng có gì xảy ra "Sao lại như vậy ?! Đây là phòng của chúng ta , tôi đi nhầm thế nào được ?! Dù rằng tôi bình thường không lui tới chỗ này !" Phía sau cố ý nói thêm một câu.
"Nhưng mà tôi đã quen ở một mình rồi , bây giờ bỗng dưng có thêm người , tôi sẽ không được tự nhiên . Mà đúng rồi , Lạc tổng giám đốc cũng không thích tôi , ở chung phòng với một người anh không thích , thì khác nào anh sẽ không thoải mái . Vì thế tôi khuyên anh , nên qua phòng kế bên đi ~~!"
Cô không phủ nhận rằng hiện tại cô rất cáu kỉnh . Nếu như là ở phòng khách hoặc địa điểm nào khác , cô còn có thể duy trì bình tĩnh đối mặt với hắn . Nhưng là đang ở phòng ngủ , nên cô vẫn không cách nào bình tĩnh.
Động tác cởi nút áo sơ mi của hắn cực kỳ thanh lịch , lộ ra vẻ đẹp chết người dù không cần cười "Nghê , em là đang cố ý đuổi tôi sao ?!"
"Tôi nào dám đuổi anh , chẳng qua là tôi muốn cho anh một lời khuyên tốt , để cho cả hai chúng ta đều cảm thấy thoải mái !" Trong lòng cô dần bực tức , nụ cười trên mặt càng u ám
"À , ra là em đang dò xét ý nghĩ của tôi ?! Tôi cũng chưa có nói qua , thì làm sao em biết được tôi không thoải mái ?!" Lạc Ngạo Thực vẫn bình tĩnh mà hỏi , đồng thời đem áo sơ mi cởi xuống , lộ ra bộ ngực màu đồng .
Thân hình cân đối , vóc dáng lý tưởng của hắn chính là do thường xuyên luyện tập mà có . Cơ bắp trông rất tráng kiện , từng động tác của hắn cũng toàn vẻ tôn quý tao nhã . Vũ Nghê nhìn thấy liền quay mặt chỗ khác , cô sợ rằng ';cảnh sắc'; này sẽ làm trái tim mình rung động . "Có một số việc không cần phải nói , chỉ cần tinh ý một chút , là vẫn cảm nhận được biểu hiện bên ngoài"
Mặc dù cô đã cố gắng kiềm chế , ra sức để bản thân có đủ tỉnh táo , nhưng lời vừa ra khỏi miệng , trong giọng nói vẫn có chút chua xót . Có lẽ , chính cô cũng không ý thức được
"Ừ ~~ sao tôi cứ cảm giác em đang ghen vậy ?! Đang trách tôi mỗi tối không về nhà sao ?!" Hắn chế nhạo hỏi.
"Lạc tổng giám đốc , tôi cho là , anh nghĩ quá xa rồi !" Vũ Nghê đem văn kiện đặt ở trên đùi , cố ý hướng giường lớn đi tới , sau đó chui vào trong chăn !
Cô hoàn toàn làm bộ dạng mờ ám —— đem nguyên cái giường lớn chiếm cứ , biểu thị công khai quyền lãnh thổ của mình , dùng hành động nói cho hắn biết , ở đây ~~ không phải vị trí của hắn !
"Oh" Lạc Ngạo Thực nâng lên khóe môi , nhẹ nhàng lắc đầu , mỉm cười hành vi trẻ con của cô "Xem ra tôi đã bỏ phí quyền lợi quá lâu trên cái giường này , giờ thì phải hồi tưởng lại thôi !"
Nói xong , từng bước từng bước hướng đến giường lớn ——
TỔNG GIÁM ĐỐC, ANH THẬT LÀ HƯ
Chương 47 : Tự mình đa tình
Nhìn từng bước chân của hắn tiến tới gần , cảm giác như bị áp bách , Vũ Nghê tự động ‘vọt’ từ trên giường ngồi dậy . "Nếu như anh cứ kiên trì ngủ ở đây , thì tôi sẽ đi !" Cô tình nguyện ngủ trên ghế đá trong hoa viên một đêm , cũng không nguyện ý đối mặt với hắn.
Lạc Ngạo Thực duỗi cánh tay một cái , lập tức bắt trọn cổ tay Vũ Nghê , lãnh đạm nói :"Phó Vũ Nghê , đừng để tôi phải nhắc nhở em , em là vợ của tôi !"
"Cho dù là vợ của anh , tôi cũng có quyền cự tuyệt !" Cô dùng sức kéo cánh tay của mình trở về , nhất thời tạo thành cục diện giằng co giữa hai người
"Cự tuyệt ?!" Hắn cười nghi vấn.
Vũ Nghê kiên định nói "Đúng vậy , là cự tuyệt . Tâm tình tôi không tốt , thì làm sao thực hiện chuyện thân mật . Cho nên , anh hãy buông ra !"
"Chuyện thân mật , em là đang nghĩ cái gì ?!" Hắn cố tình không hiểu
Vũ Nghê giận đến thắt ruột , hắn vẫn đang giả vờ không hiểu lời cô ?! Có lẽ hắn phải là người hiểu nhất . Khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên một lớp đỏ hồng vì ngượng ngùng , làm cô càng thêm xinh đẹp.
Lạc Ngạo Thực ung dung chờ câu trả lời . Chừng nửa phút sau vẫn không thấy cô lên tiếng
"Nói ?! , em nói thân mật là ám chỉ điều gì !"
"Anh đã không hiểu thì thôi , tôi cũng không rảnh giải thích với anh . Và nếu như anh cứ cương quyết tối nay muốn ngủ trên cái giường này , thì coi như tôi tặng nó cho anh . Tôi sẽ đi , xin anh buông tôi ra ——"
"Ha ha , em thật thú vị , là người phụ nữ thú vị nhất tôi từng gặp"
Nhìn nụ cười đáng ghét của hắn , Vũ Nghê cảm thấy không thoải mái , thật muốn xé rách cái bộ dáng tươi cười đó . "Chẳng có gì đáng để cười như vậy , nếu như anh thấy thú vị , thì điều đấy chứng tỏ Lạc tổng giám đốc quả là con người kém cỏi , nhìn thấy cái gì cũng vui mừng !" So với kẻ ngốc chẳng khác là bao nhiêu
Câu nói phía sau cô chỉ dám nghĩ thầm , cũng chẳng dám to gan nói ra , Hắn khí thế như vậy , trong tiềm thức , cô cũng không dám làm càn . Lạc Ngạo Thực ước chừng cười to gần một phút , sau đó liền dùng sức nắm tay cô kéo vào lòng ngực của hắn
"Anh buông tôi ra ——" bởi vì cố gắng để thoát khỏi hắn , mà cô thở hồng hộc.
Lạc Ngạo Thực căn bản không tốn chút hơi sức nào , đã đem cô vững vàng khống chế , hắn từ từ cúi mặt xuống nỉ non bên tai cô "Nghê , em ám chỉ thân mật có phải hay không là ‘muốn tôi đụng em’ , hử ?!"
"Anh đã biết rõ còn hỏi , tôi ghét tiếp tục đề tài này !"
"Ha ha , hoá ra là như vậy . Nghê , xem ra tôi phải nói thẳng , thật ra thì ——" câu nói kế tiếp chỉ có Vũ Nghê mới nghe thấy
Vốn là gò má đã hồng từ trước , sau đó lúng túng đến cả lỗ tai cũng nóng lên "Tốt thôi , như vậy không phải quá tốt rồi sao !" Thanh âm Vũ Nghê lúc này khống chế không được run run , ra sức di chuyển tròng mắt để nước mắt đừng phải rơi xuống
Hắn làm nhục cô , nói rằng hắn căn bản không có ý định chạm vào cô , xin đừng nghĩ ai cũng mê vẻ ngoài quyến rũ này , cũng đừng tìm cách chạy ra phòng khác . Trốn hắn , chỉ là điều thừa . Mấy ngày nay hắn sắp bị đuối sức đến chết vì công việc , cho nên tối hôm nay hắn chỉ là muốn lên giường ngủ một giấc . Thời điểm này , hắn đối với cô không còn hứng thú
Nhìn thấy cô đã giảm bớt nóng giận , Lạc Ngạo Thực mới từ từ buông lỏng cô ra , đồng thời trên mặt tươi cười trở nên lạnh lẽo "Khóc ?! Nếu như em khát vọng tôi như thế , tôi cũng có thể vì em mà gắng gượng thực hiện !"
"Cám ơn , tôi không cần !" Vũ Nghê cắn răng nghiến lợi thấp giọng nói , sau đó chui vào trong chăn.
Nhìn cô yên ổn nằm trong chăn , rốt cuộc Lạc Ngạo Thực cũng hài lòng "Ừ , đùng rồi . Gian phòng này vốn là của chúng ta , tôi ngủ ở chỗ này là chuyện đương nhiên , có phải hay không ?!"
TỔNG GIÁM ĐỐC, ANH THẬT LÀ HƯ
Chương 48 : Nơm nớp lo sợ
"Tiểu Mã , sản phẩm của chúng ta gần đây lượng tiêu thụ thế nào ?!" Vũ Nghê nhìn phía nghiệp vụ , vội vàng đi tới khu vực làm việc hỏi.
Tiểu Mã ủ rũ cúi đầu lắc lắc một cái , mệt mỏi ngồi xuống ghế dựa "Quản lý , tôi mới vừa đi đến các siêu thị , sản phẩm của chúng ta thật sự bán không chạy !"
"Vậy dùng phương pháp khác thì sao , nên quảng cáo tuyên truyền một chút !"
"Làm thế cũng vô ích , căn bản sản phẩm của chúng ta không quá nổi trội so với các mặt hàng khác , nếu muốn người tiêu dùng chú ý , nhất định phải đặc biệt !" Tiểu Mã lắc đầu
"Vậy làm sao bây giờ ?! Hay là cậu gọi tất cả mọi người lại đây , chúng ta tạm mở cuộc họp !" Vũ Nghê cấp bách nói
"Dạ , quản lý . tôi sẽ đi thông báo ngay bây giờ !" Tiểu Mã gật đầu một cái , bước nhanh khỏi văn phòng
Ngồi lại trên ghế , Vũ Nghê vô tư ngáp một cái , dùng sức nháy mắt con ngươi , muốn lấy lại một chút tỉnh táo . Nhưng mà cô vẫn không chống đỡ nổi sự mệt mỏi này
Nhìn qua màn hình tivi , cô thấy được vẻ mặt uể oải của mình nhờ sự phản chiếu trong đó . Không nhịn được , liền nghĩ tới một người . Một tuần nay , không biết hắn có phải bị quỷ ám hay không , cứ mỗi ngày đều về nhà đúng giờ , hơn nữa cũng không có rời đi
Điều đó thật sự ảnh hưởng đến cô , đêm nào hắn cũng cùng cô chen chúc trên một cái giường . Làm cô khẩn trương đến ngủ không yên , không phải vì bên cạnh có người lạ , mà cô sợ rằng khi ngủ quá mê , lại không cẩn thận mà tiến đến gần hắn , sau đó có khi còn bị hắn giễu cợt một phen.
Vũ Nghê nặng nề thở dài , nếu như không vì câu nói ';xin đừng nghĩ ai cũng mê vẻ ngoài quyến rũ này'; , cô tuyệt đối sẽ đi qua phòng khác !
"Quản lý , Mọi người đều đã đến phòng họp , chúng ta bắt đầu luôn ư ?!" Thư ký gõ cửa tiến vào , đợi đến chỉ thị của quản lý
Vũ Nghê thu hồi suy nghĩ , hướng thư ký gật đầu một cái "Tôi sẽ qua ngay !"
*****************************************************
"Tôi muốn công ty chúng ta triển khai xây dựng hai miếng đất ở ';Vĩnh Gia’ càng sớm càng tốt , nghe rõ chưa ?!" Lạc Ngạo Thực hạ thấp giọng ra lệnh , hai vị quản lý đối diện sợ tới mức mồ hôi lạnh chảy ròng , đầu vẫn cúi thấp , không dám ngước lên "Vâng , tổng giám đốc . Chúng tôi biết rồi"
"Tốt lắm , các người đi được rồi !" Lạc Ngạo Thực cưỡng bách thanh âm của mình nhỏ hơn một chút , bởi vì trước mắt là hai vị chủ quản của ba đời Lạc thị , hắn nhất định phải tỏ vẻ lịch sự
Hai vị tuổi đều đã trên năm mươi , nghe tổng giám đốc nói thế , liền kẹp văn kiện , bước nhanh khỏi phòng làm việc.
Nhìn dáng vẻ bọn họ run rẩy , Lạc Ngạo Thực bất đắc dĩ khẽ vuốt trán . Mới vừa rồi hắn biểu hiện rất hung hăng sao ?! Hắn đã cố ý điều chỉnh thanh âm dịu dàng một chút , chỉ sợ bọn họ chịu đựng không được kích động !
Cốc cốc cốc ——
"Vào đi ——"
Thư ký bưng tách cà phê , cúi đầu hướng tới phòng làm việc , sau đó thận trọng để lên bàn "Tổng giám đốc , cà phê của ngài !"
Lạc Ngạo Thực nheo mắt lại , không nhịn được hỏi "Thư ký Lý ——"
"A , thật xin lỗi . Tổng giám đốc , có phải không đúng loại cà phê ngài thích ?! Tôi lập tức bưng xuống , pha lại một tách khác !"
Hắn vẫn chưa nói gì mà đã thấy thư ký Lý mở miệng xin lỗi . Hắn dở khóc dở cười nhìn thư ký "Tôi còn chưa có uống , thì làm sao biết được , cà phê không ngon chỗ nào ...o ...o !"
Thư ký Lý có chút xấu hổ , gật đầu một cái !
"Cô không cần phải khẩn trương , tôi muốn hỏi cô một chuyện , gần đây tôi rất đáng sợ ư ?! Các người sao lại sợ tôi ?!" Lạc Ngạo Thực ôn hòa mà hỏi
TỔNG GIÁM ĐỐC, ANH THẬT LÀ HƯ
Chương 49 : Chưa thỏa mãn dục vọng
Hắn luôn luôn nghĩ rằng mình là ông chủ tốt , tuyệt đối không tức giận trước mặt nhân viên . Làm thế nào mà bọn họ lại coi mình như một bạo chúa ?!
"Không , không có !" Thư ký lắp ba lắp bắp nói
Lạc Ngạo Thực thở dài một tiếng , bật cười lắc đầu "Điệu bộ cô thế này , thì rõ ràng là có ! Thư ký Lý , cô cứ nói thật đi , gần đây tôi thật đáng sợ vậy sao ?!"
Thư ký Lý nhìn hắn thật lâu , sau đó thấy hắn thúc giục hỏi thăm lần nữa , không thể không gật đầu
"Được rồi , cậu không cần phải làm khó thư ký Lý nữa rồi , có vấn đề gì cứ hỏi tôi là được !" Bùi Tạp Tư không thèm gõ cửa , tự tiện tiến vào phòng làm việc.
Thư ký Lý nhìn thấy Bùi Tổng , giống như nhìn thấy Quan Âm Phật Tổ cứu khổ cứu nạn , vội vàng nói :"Tôi đi pha cà phê cho Bùi Tổng ——" . Nhìn cô hiện tại giống như một kẻ xấu đang lén lút làm chuyện gì , hốt hoảng đi khỏi phòng tổng giám đốc
"Ai nha ~~ nhân viên của cậu thật là đáng thương , bị cậu dọa đến mất cả tinh thần !" Bùi Tạp Tư nhạo báng bạn tốt
"Không thể nào , là do cậu ghen tỵ với tôi !" Lạc Ngạo Thực vẫn rất sĩ diện , không muốn mất mặt trước bạn tốt . Mà cho dù có điều đó xảy ra , hắn tuyệt đối cũng không thừa nhận !
"Ha ha , một ngày nào đó , cậu sẽ chết vì quá mạnh miệng ! Chẳng qua tôi chỉ tốt bụng nhắc nhở cậu một chút . Lần này tôi không có đùa , vấn đề của cậu thật sự nghiêm trọng , nghiêm trọng lắm rồi . Cậu là do chưa thỏa mãn dục vọng , đúng không ?! Xem ra tôi nói không sai , ngay cả cái trán của cậu , nó cũng có chút ửng hồng rồi kìa , vừa nhìn là tôi đoán ra ngay ! Cậu bây giờ thê thảm vậy sao ?! Ngay cả lỗ thông hơi cũng không có ?!" Bùi Tạp Tư chăm chú nhìn gò má của Lạc Ngạo Thực , tiến lên một bước trêu nói.
Lạc Ngạo Thực như có điều suy nghĩ , cũng không gián đoạn lời bạn tốt
"Nhất định là chưa thỏa mãn dục vọng , cho nên xem ra rất hung hăng . Động tới một chút là nổi cáu . Cậu xem , tất cả mọi người đều sợ cậu , đấy là minh chứng tốt nhất !"
Nghe Bùi Tạp Tư phân tích , Lạc Ngạo Thực lại nghiêm túc hồi tưởng . Đúng là mấy ngày gần đây , hắn ~~ thật sự muốn ...
Chẳng lẽ , chẳng lẽ —— Đúng như lời Bùi Tạp Tư nói , là do chưa thỏa mãn dục vọng ?!
Rõ ràng là mấy ngày nay hắn đều ngủ cạnh cô vợ xinh đẹp , nhưng vì thực hiện lời hùng biện kia , nên đã cố gắng kìm nén , không đụng đến cô ?!
Lạc Ngạo Thực khẽ cau mày , đặt tay trên bàn , từ từ nắm chặt . Chỉ đơn giản là hồi tưởng lại thôi , hắn giống như ngửi thấy mùi thơm trên người cô , cảm giác được da thịt mềm mại , thậm chí còn thấy được mình đang ở trong cơ thể cô , cảm thụ mơn trớn rất rõ ràng
Đáng chết ——
Hắn hiện tại muốn cô , từng tế bào trong cơ thể điên cuồng muốn cô , hắn không muốn chịu khổ nữa ! Bụng dưới đột nhiên căng thẳng , thậm chí còn cảm giác được chỗ kín bắt đầu sôi sục ! Lạc Ngạo Thực không được tự nhiên liền thay đổi tư thế ngồi , ngượng ngùng ho nhẹ một tiếng.
"Bạn tốt à , tôi khuyên là cậu nên gọi chị dâu nhỏ đến đây , bằng không cậu coi như tiêu !" Bùi Tạp Tư sâu thẳm đề nghị , trên mặt cũng không có đùa
Nói xong , thuận tiện đưa cho Lạc Ngạo Thực một sấp văn kiện "À , cái này là hai hợp đồng mua bán , đã giúp cậu làm xong . Ha ha , gọi cho chị dâu nhỏ đi , cô ấy nhất định sẽ hài lòng ~ Cái này tùy cậu xử trí , ha ha !"
Lạc Ngạo Thực nhận lấy văn kiện , hướng hắn khoát khoát tay "Coi như là cám ơn cậu trước . Hôm nào tôi mời uống rượu . Bây giờ tôi hơi bận một chút , không tiễn !"
TỔNG GIÁM ĐỐC, ANH THẬT LÀ HƯ
Chương 50 : Công và tư không thể nhập làm một
"Con gái , ngân hàng lại tới thúc giục khoản nợ còn vay . Con nên tìm cách nhanh đi !" Phó Quảng Nguyên vò đầu hướng phía Vũ Nghê cầu cứu , lần trước cô dễ dàng vay được năm ngàn vạn , chắc hẳn lần này cũng sẽ tìm ra biện pháp
"Nhưng hiện tại con không còn chủ ý nào cả ?! Cha , cha thử thúc giục vay mượn những chi nhánh bên ngoài xem !" Vũ Nghê lúng túng nhìn cha mình , công ty chẳng lẽ cũng không còn tiền hay sao
"Chi nhánh bên ngoài cũng không có là bao ?! thúc giục cũng không được ——" Thường thì cung cấp thực phẩm cho các đại lý trước , sau đó mới thu tiền "Con gái , không bằng con tìm lại người bạn hữu cũ hỏi thêm lần nữa đi ?!"
Vũ Nghê lập tức lắc đầu , hạ thấp giọng kêu :"Con và hắn không quá thân quen , mở miệng xin vay lần nữa cũng không tốt ! Cha , quan trọng là bây giờ phải hối thúc chi nhánh bên ngoài thôi ——"
"Lượng tiêu thụ đã rất ít rồi , nếu mà hối họ trả tiền , khác nào bị trả hàng về !" Phó Quảng Nguyên than thở nói "Con gái à , hay là con đi tìm Lạc Ngạo Thực đi , nhờ hắn giúp đỡ một tý , du sao hai đứa cũng kết hôn lâu rồi"
"Cha , chuyện này là không thể nào !"
"À , con gái . Ta quên nói cho con biết, mới vừa rồi thư ký của Lạc Ngạo Thực có gọi điện thoại , bảo con nên đến Lạc thị một chuyến !" Bị một đống chuyện rối như tơ vò , đến giờ ông mới nhớ việc này
Vũ Nghê chợt dừng bước lại , không hiểu nhìn ông Phó "Muốn con đến Lạc thị ?!"
"Đúng vậy , trước khi nhận được cú điện thoại này , thì do ngân hàng gọi đến , nên ta quên mất . Phải rồi con gái , có khi nào Lạc Ngạo Thực đang muốn trợ giúp chúng ta ?!" Vừa nghĩ tới điều này có thể xảy ra , tinh thần Phó Quảng Nguyên lập tức tỉnh táo
Hắn giúp ‘vĩnh tân’ ?! Chuyện này không thể . Vũ Nghê trực tiếp quay qua nói với ông Phó :"Cha , con gọi điện thoại qua đó hỏi chút !"
"Điện thoại làm gì ?! Con là vợ của tổng giám đốc , muốn cái gì cũng phải đường đường chính chính mà đến thẳng đó !" Phó Quảng Nguyên bị con gái mình làm tức chết , ông nghĩ hết mọi cách để cô được vào trong nhà họ Lạc , thế mà cô chẳng biết dựa vào "Con nhanh lên một chút , đừng làm cho ta tức giận , nếu không bệnh tình của ta ——"
Vì sợ bệnh tình của ông lại tái phát , Vũ Nghê không còn cách nào khác là chạy tới phòng làm việc của Lạc thị
"Anh tìm tôi ?! Sao lại không gọi điện thoại ?! hoặc cứ nhắn lại cho bà Vương , cần gì phải rầy rà để tôi đi đến Lạc thị !" Vừa mới đẩy cửa ra , Vũ Nghê hướng người trước mặt mà nói.
Ánh sáng từ cửa sổ sát đất rọi vào , khiến Vũ Nghê chỉ cảm thấy phía trước đen như mực . Mấy giây sau mới dần dần nhìn rõ phòng làm việc của người đối diện
Cùng lúc đó , người này cũng đã đi tới trước mặt cô "Nghê , em nên hiểu công và tư không thể nói nhập làm một ?! Khi tôi kêu em đến đây , đương nhiên là liên quan công việc !"
"Công việc ?!" Vũ Nghê nhất thời không nghĩ đến !
"Tổng giám đốc công ty vĩnh tân Phó Vũ Nghê , mời ngồi !" Lạc Ngạo Thực ôn hòa lễ độ kêu Vũ Nghê ngồi xuống !
Nhìn điệu bộ mờ ám của hắn , khiến Vũ Nghê như ngồi trên đống lửa "Lạc tổng giám đốc , có chuyện gì anh cứ nói thẳng, tôi hiện tại nhiều việc bề bộn , không có thời gian để cùng anh chơi trò cút bắt đâu !"
Lạc Ngạo Thực cười nhạt , không dùng ngôn ngữ nói rõ , mà chỉ trực tiếp đưa cho cô hai phần hợp đồng "Cho em năm phút suy nghĩ , sau đó chúng ta bàn lại !"
Hợp đồng rất chi tiết , chỉ cần năm phút là có thể hiểu !