Polly po-cket
HOMEGAMETruyện

Chương 306: Thờ ơ với em?

Socnau

Chó ngáp phải ruồi, rõ ràng là muốn dạy dỗ cho anh một bài học, trừng trị anh một chút, kết quả....

Cô cũng xới thêm một bát cơm, bắt đầu ăn cùng anh, vì lượng đồ ăn có hạn, hai người bọn họ điên cuồng gắp. Hơn mười phút sau, cơm trong bát hết sạch, đồ ăn trong đĩa cũng sạch sành sanh.

Hai người ăn no căng cả bụng, dựa lưng vào thành ghế, không còn sức lực mỉm cười nhìn người bên cạnh

Lạc Ngạo Thực lau miệng sạch sẽ, cất tiếng khen ngợi.

Vũ Nghê chỉ cười không nói.

Anh duỗi cánh tay dài ra, nhẹ nhàng nhấc cô ngồi lên đùi mình, khẽ tét vào mông cô một cái:

Không muốn để anh ta đắc ý, không muốn để anh ta giễu cợt, cô dùng sức đẩy tay anh ra, đi về phía cầu thang.

Vì lo lắng cho sức khỏe của cô, anh không dám tự nhiên như trước nữa, giơ tay kéo cô trở lại. Anh chỉ có thể chọn cách....

Nghe theo lời cô, thuận theo ý cô.

***

Trước khi nằm lên giường, tâm trạng Vũ Nghê có hơi căng thẳng, không phải vì chuyện gì khác, mà chính là người đàn ông này vừa rồi còn giống như sắc lang. Nếu như anh quấy rối cô, thì cô phải làm gì bây giờ?

Dựa vào kinh nghiệm trước đây, chỉ cần ba bốn ngày hai người không chung đụng, vào những ngày sau chắc chắn anh sẽ cuồng oanh loạc tạc trên giường, điên cuồng chiếm đoạt!

Cô không muốn ảnh hưởng đến thai nhi!

Nhưng mà.... nhưng mà....

Bây giờ nếu cô nói cho anh biết.... anh sẽ phản ứng thế nào?

Cô rất muốn, rất muốn anh thừa nhận sai lầm với cô, nhưng bản thân anh vẫn chưa chủ động giải thích, đưa ra lý lẽ để thuyết phục cô, tin đồn bên ngoài chỉ là nhảm nhí.

Anh không chủ động giải thích, cô cũng không muốn làm rõ! Ừm.... nếu như anh thật sự muốn cô, đến lúc đó cô sẽ đem chuyện đứa bé trong bụng nói cho anh biết!

Cô chờ đợi!

Không lâu sau, Lạc Ngạo Thực bước vào phòng, từ trước cho tới giờ anh đều ngủ trần, thế nhưng tối nay anh lại mặc áo ngủ chui vào trong chăn!

Áo ngủ?

Vũ Nghê nằm bên cạnh, mở to hai mắt, thực sự là anh ta đang mặc áo ngủ!

Anh... anh... anh như vậy rất kỳ lạ!

Chui vào trong chăn, Lạc Ngạo Thực nằm nghiêng nhìn người phụ nữ bên cạnh, anh đang chờ đợi, chờ đợi cô chủ động nói chuyện mang thai với mình! Tin anh được lên chức ba, dĩ nhiên muốn nghe từ chính miệng cô nói ra.

Anh chờ đợi!

Hai người cùng nhau chờ đơi, đưa mắt nhìn nhau, cảm nhận được hơi thở của đối phương....

Kim đồng hồ kêu tích tắc, chậm rãi chỉ tới 0 giờ.

Mỗi giây một trôi qua, nỗi băn khoăn trong lòng Vũ Nghê càng lúc càng lớn.

Sao lại thế này, tại sao anh ấy không có một chút manh động gì với mình? Bình thường anh ấy giống như hổ đói vồ mồi, đầu tiên là hôn môi, đồng thời hai tay ở trên cơ thể mình giày vò một hồi, không ình bất cứ cơ hội phản kháng nào, trực tiếp kéo quần ngủ mình xuống, sau đó bắt đầu mãnh liệt đòi hỏi mình mới đúng!

Tại sao lại giống như bây giờ, thờ ơ với cô!

Khi Vũ Nghê đang mang theo cảm giác nghi ngờ thì trong lòng Lạc Ngạo Thực cũng tràn đầy chờ mong, những cảm xúc dâng trào càng lúc càng giảm, càng lúc càng ít đi.

Cô gái này đang làm gì vậy? Tại sao còn chưa đem chuyện có thai nói ình biết?

Anh bây giờ đã danh chính ngôn thuận được lên chức ba, chuyện quan trọng như vậy đáng lý anh phải được biết cùng lúc với cô, nhưng anh lại hay tin muộn hơn, tại sao cô vẫn nhẫn tâm không nói với anh?

Lạc Ngạo Thực thầm cảnh cáo Vũ Nghê trong lòng. Hừ, cho em thêm năm phút, nếu như em vẫn lì lợm không chịu nói ra, anh nhất định sẽ nhào tới lật em lại, đánh sưng mông em. Tin này vốn dĩ quan trọng với anh, anh muốn được nghe từ chính miệng cô, sau đó mừng rỡ hôn cô tới tấp!

Lạc Ngạo Thực, tên khốn kiếp này! Chẳng lẽ anh bị người phụ nữ kia dụ dỗ rồi sao, em bây giờ không còn hấp dẫn được anh, đúng không? Nếu không tại sao em nằm ngay trước mặt anh mà anh vẫn không hành động? Hừ, cho anh thêm năm phút, quá năm phút em sẽ lao qua cho anh một trận. Nếu anh thờ ơ với em, trong lòng anh thật sự đã có người khác rồi!

Hai người đều trầm mặc không nói, thầm suy nghĩ trong đầu!

Mỗi người đều có những suy nghĩ riêng.

Keng....

Năm phút đồng hồ đã trôi qua....

Phó Vũ Nghê, đừng có trách anh vô tình! Phải biết rằng anh đã hy vọng đến mức nào, hy vọng để em trở thành một "bà đẻ" hạnh phúc nhất. Anh cố gắng tạo một "mầm mống" ở trên người em, cho rằng không còn cơ hội để bù đắp, rốt cuộc cũng có tin tốt lành. Chuyện quan trọng như vậy em lại không chịu nói với anh! Hừ, đàn ông có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục. Vì thân phận người làm cha, hôm nay anh nhất định phải tức giận, phải dạy dỗ cho em một trận!

Ừ? Lấy gì để làm công cụ dạy dỗ cô ấy nhỉ? Roi? Thôi, trong nhà cũng không có, bây giờ ra ngoài mua cũng chẳng bõ công, không chỉ xăng lên giá cao, bên ngoài cũng rất lạnh! Gậy gỗ? cái này nhỏ như vậy, không đủ để xả hết cơn giận, cái này to quá lại nặng, mình cũng không nỡ giơ lên!

Không được, không được, tốt nhất vẫn là nên dùng tay tét vào mông cô ấy! Không những có thể đánh người, nhân tiện còn có thể thỏa mãn cơn thèm khát, đúng là một công đôi việc!

Với một đống ý định, Lạc Ngạo Thực ngồi "bật" dậy, giơ cao tay hướng về phía Vũ Nghê....

, một cái tát mạnh mẽ rơi xuống ra thịt tạo nên tiếng vang lớn, chỉ có thể đoán ra được nhất định là rất đau!

Hai giây sau, tiếng kêu đau vang lên!

Một tràng "bốp", "bốp" liên tục rơi xuống, tiếng sau còn to hơn tiếng trước, những cái tát đánh mạnh vào cánh tay của Lạc Ngạo Thực.

Lạc Ngạo Thực ôm đầu, rụt vào trong chăn, đau đớn thét chói tai hỏi.

Vũ Nghê nắm chặt chiếc gạt tàn trong tay, lửa giận ngút trời nhìn Lạc Ngạo Thực.

Sorry mọi người, hôm qua Cỏ định post mà 4rum bảo trì hay sao ấy, nên bây giờ chỉ post được một chương thôi, mai Cỏ post tiếp nhe, vì bản edit của các bạn Cỏ thường lưu trong tin nhắn của 4rum chứ không kéo về máy tính T_T

Chương 307 : Dơ bẩn

Socnau

Lạc Ngạo Thực kinh ngạc hỏi.

"Lạc Ngạo Thực, anh biết tôi có thể chịu đựng được bất kỳ việc gì, chỉ duy nhất một việc không thể chấp nhận, là sự phản bội. Bảy năm trước tôi không trói buộc anh vì cho rằng anh không yêu tôi, là chính tôi dù chết cũng không muốn gả cho anh, lúc đó tôi không có tư cách quản anh. Nhưng bây giờ hoàn cảnh không giống như vậy, anh đã nói yêu tôi, bảo vệ tôi, tại sao anh còn lén lút vụng trộm ở bên ngoài" Vừa dứt lời, Vũ Nghê ấm ức khóc lóc.

Tiếng khóc như đứt ruột đứt gan, khiến người nào đó vô cùng đau lòng.

Cô là người ít rơi nước mắt, chuyện khóc lóc này đến người nghe cũng cảm thấy đau lòng là lần đầu tiên.

Chuyện này đủ để Lạc Ngạo Thực luống cuống chân tay. Anh không quan tâm đến những nắm đấm rơi xuống người mình, kéo chăn xuống, thò đầu ra.

Vũ Nghê vẫn giống như một người điên, không ngừng đánh vào người anh.

Cũng may, Lạc Ngạo Thực phản ứng nhanh nhẹn, bất chợt tóm lấy hai tay cô. Điều anh sợ nhất là phải nhìn thấy cô khóc, anh muốn cô vui vẻ nhất là thời kỳ cô đang mang thai.

Đôi mắt ướt át của cô trở nên sưng đỏ, bên trong chất chứa bi thương. Cô muốn khóc sao? Hiện giờ cô đang có thai, sợ nhất chính là khóc! Hồi mang thai Lạc Dật chính vì cô khóc nhiều quá, mới khiến đứa bé yếu ớt như vậy, từng trải bài học kinh nghiệm đau đớn sâu sắc đó, làm sao cô có thể muốn con không khỏe mạnh?

Lạc Ngạo Thực vội vàng lấy khăn giấy, lau nước mắt cho cô,

Cô chỉ chỉ lên ngực mình, sau đó giơ tay tiếp tục đánh anh.

Nếu như cô bình tĩnh nói chuyện với anh, chắc chắn anh có thể dễ dàng đối phó, nhưng hiện giờ nhìn thấy dáng vẻ đau lòng của cô, khiến anh luống cuống tay chân, chỉ hận không tìm ra cách làm cô ngừng khóc.

Vừa rồi cô ấy nói cái gì nhỉ? Cô ấy nói cô ấy đau lòng, anh đã tổn thương đến trái tim cô? Anh giống như một quả trứng gà thối không ngừng lăn qua lăn lại cố gắng nhớ lại, đúng rồi, vừa rồi đúng là cô ấy đã nói như vậy.

Lạc Ngạo Thực một tay ôm cô vào lòng, một tay khẽ vuốt tóc cô, dùng giọng nói cầu khẩn hỏi,

Nước mắt cô càng chảy nhiều hơn, tổn thương ở đâu, bây giờ anh còn hỏi câu đó?

Trong khoảng khắc nhìn thấy cô khóc, đầu óc anh trở nên hoảng loạn, chỉ biết tìm cách để khiến cô ngừng khóc, cô khóc sẽ không tốt cho sức khỏe, không tốt cho đứa bé. Nếu muốn cô ngừng khóc thì chính là thái độ của anh, có lỗi cần phải nhận lỗi

Cô đau lòng lạnh giọng hỏi, giờ phút này cô thật sự hy vọng anh sẽ nói dối, không cần thành thật như vậy

Anh thật thà gật đầu, bà xã là lớn nhất, cho dù cô có nói anh giết người, anh cũng có thể thừa nhận!

Nước mắt Vũ Nghê ngừng rơi, trái tim như bị dao cứa, cô dùng sức gật đầu,

Lạc Ngạo Thực thở dài nhẹ nhõm, cuối cùng cô cũng nín khóc

Đây rõ ràng là câu tuyên ngôn tình yêu của người làm chồng, cưng chiều vợ mình. Bà xã là người quan trọng nhất thế giới, nhất nhất nghe lời bà xã, vốn có thể khiến cho toàn bộ phụ nữ trên thế giới này cảm động đến khóc lóc. Nhưng hiện giờ lọt vào tai Vũ Nghê lại chính là sự khiêu khích, là sự trở mặt, là đã phong lưu bên ngoài còn không buồn che giấu.

Hơn nữa em còn chưa nói với anh là em đang có thai?

Vũ Nghê tiện tay nhặt chiếc gối, dùng sức đập vào đầu anh Vũ Nghê châm chọc.

Lạc Ngạo Thực giật chiếc gối mềm mại trên đầu xuống, cả mái tóc bị rối tung, vô cùng nghiêm túc và thành thẩn trả lời: thời gian hai người gặp nhau, thật sự rất ít.

Dứt lời, cô dùng sức vung chiếc chăn bông trong tay xuống.

Xoay người muốn đi!

Cái gì? cái gì?

Giờ phút này Lạc Ngạo Thực mới phát hiện mình sai ở đâu, mặc dù bây giờ cô đã ngừng khóc, nhưng hình như còn đau lòng hơn, tức giận hơn, tâm trạng nặng nề đến chết lặng! Hơn nữa cô còn nói anh là người phong lưu?

Sự mờ mịt của anh dường như đã hiểu ra điều gì đó.

Lạc Ngạo Thực đang quỳ gối trên giường, nhấc gối về phía Vũ Nghê, ôm cô thật chặt từ phía sau,

Ha, cô còn phải nuôi hai đứa con nữa chứ!

Lạc Ngạo Thực lòng nóng như lửa đốt, nghe cô nói vậy không nhịn được bật cười,

Trước đó cô còn vô cùng tức giận, nhưng khi bị anh ôm chặt vào lòng, một lần nữa sự đau đớn trong lòng lại trỗi dậy, nước mắt ướt mi,

Sau khi đình công, sự thông minh của Lạc Ngạo Thực cũng hoạt động trở lại.

Nước mắt cô lại tuôn rơi.

Anh nắm chặt tay cô, đưa vào giữa hai chân mình, để cô khắc sâu cảm giác hưng phấn rõ rệt của anh,

Rất cứng, rất to, hơn nữa còn có cảm giác mạch máu giật giật, cô có thể cảm nhận được sự căng trướng của anh!

Chương 308 : Đình chiến

Edit: Yan Yang

Trong nháy mắt mặt của Vũ Nghê đỏ ửng, mang tai cũng ẩn hồng, hô hấp trở nên gấp gáp.

Lạc Ngạo Thực nghiêng người nhìn cô, hài lòng với biểu cảm kia. Trong lòng cười thầm, cô gái này, lúc nào thì đáng yêu nhất, đương nhiên là lúc bị khí chất đàn ông của anh quyến rũ, xấu hổ đến đỏ cả mặt. "Bà xã, thế nào? Còn nói anh không nhiệt tình? Tất cả thể lực của anh đều dồn vào ';đây';, nếu không tự kiềm chế, e rằng ';chỗ này'; đã nổ tung!"

Vũ Nghê âm thầm mò mẫm một vật đang đặt ở trên giường, sau đó toàn thân dùng lực ——

Bang ——

Một cái gạt tàn thuốc đập vào đầu của Lạc Ngạo Thực, phát ra âm thanh rất lớn!

May mắn là cái gạt tàn thuốc này đã được rửa sạch, bên trong không còn tro thuốc lá. Mặc dù nó được làm bằng đồng, thiết kế cũng không dày lắm, cho nên không gây đau đớn.

"Bà xã, em giận dữ cái gì, tại sao vẫn còn đánh anh?" Lạc Ngạo Thực khẽ vuốt cái trán đau, không thể hiểu được hỏi. Mới vừa rồi không phải vì cô cho rằng anh không đủ nhiệt tình, mới thương tâm khổ sở sao? Anh chứng minh được cô lại trở mặt?

Anh giữ chặt đầu, buông lỏng cổ tay cô ra.

Vũ Nghê rời khỏi giường, đứng ở cạnh bên, một tay cầm gạt tàn, một tay chỉ vào anh hỏi. "Anh còn dám nói anh yêu tôi, yêu tôi mà vậy đó ư?"

"Anh vì cái gì mà không dám nói? Đây chính là sự thật!"

Sắc mặt Vũ Nghê so với lúc trước còn ửng đỏ hơn, mà từ đầu đến giờ bị Lạc Ngạo Thực cho là xấu hổ, kì thực đây là biểu cảm khi cô giận dữ, cơn thịnh nộ đạt đến cao trào. "Nói dối, đều là nói dối ——"

Cô lại lần nữa gạt bỏ tâm ý của anh, khiến anh rầu rĩ trong lòng, mặc dù anh cũng đang buồn bực, nhưng anh không thể phát tiết ra ngoài. "Tại sao anh phải nói dối? Lời thật lời dối chỉ có anh rõ nhất. Lạc Ngạo Thực là ai chứ, chuyện này đáng để dối trá sao? Nếu như anh không thích, anh sẽ trực tiếp nói cho em biết. Vì cái gì anh phải dối?"

Anh tuôn ra một tràng nghi vấn, tần số nói chuyện còn nhanh hơn súng máy, cạch cạch không ngừng bắn ra ——

Cách nói chuyện này ngược lại càng khiến Vũ Nghê nổi giận, cô thẳng thắn nói. "Mỗi lần anh khó chịu đều thành bộ dáng thế này, tại sao không chạm vào em? Lạc Ngạo Thực, đây là tác phong thông thường của anh, anh. . . . . . À . . . . ."

Vũ Nghê kịp thời che miệng mình lại, mém nữa còn cắn cả đầu ngón tay, trời ạ, cô ... cô đang nói cái gì vậy? Sao cô lại đem những nghi ngờ trong lòng nói ra? Anh. . . . . . anh sẽ nghĩ sao về cô? Nhất định anh sẽ đánh giá cô như một người phụ nữ dâm đãng, vẫn chưa thỏa mãn dục vọng?

Lạc Ngạo Thực khẽ nhíu mày, hai ba giây sau khóe môi mỉm cười, ánh mắt thu hẹp, hai đầu vai không ngừng run run. ". . . . . . Ha ha ha. . . . . . Thì ra em đang tức giận chuyện này. . . . ."

Cô ngượng ngùng đến đỏ cả mặt, để tay xuống, lộ ra cái miệng đáng yêu. "Đúng, anh không cần em phải không? Không phải sao?" Ừm, dù gì cũng bị chê cười, cứ vậy mà gật đầu thừa nhận!

Lạc Ngạo Thực rời giường, đi tới trước mặt Vũ Nghê, nhìn chằm chằm vào mắt cô, mờ ám nói: "Anh nghĩ rằng em phải hiểu rõ hơn anh, tại sao anh không chạm vào em, em nói có đúng không?"

Cô né tránh ánh nhìn chăm chú của anh, mắt anh thật sâu, như thể nhìn từ đáy mắt cho đến thẳng trái tim cô. Ánh mắt lúc này của anh vô cùng dịu dàng, dịu dàng nhưng lại sắc bén ——

Mang thai nhưng không nói cho anh biết, bí mật này giống như một cái cây to dần dần đâm chồi, một nhát đâm thẳng vào mông cô, khiến cô trở nên hồi hộp!

". . . . . .Em. . . . . . Dĩ nhiên biết, em đã nói rồi, nguyên nhân chính là do anh đối với em không còn mặn nồng. . . . ." Giọng nói của cô ngày càng nhỏ, cuối cùng dứt khoát thì thầm.

Trời ạ, chẳng lẽ anh ấy biết mình mang thai? Cho nên mới không đụng vào mình?

Vũ Nghê xấu hổ nhắm mắt lại, nếu thật như vậy, cô quá mất mặt rồi! Xấu hổ, xấu hổ !

A

~~Anh biết cô mang thai cũng không có gì lạ, chẳng lẽ Quan Tĩnh khai báo?

"Em, em mệt rồi, muốn đi ngủ!" Vũ Nghê áp dụng chiêu trò ‘giả mù sa mưa’, nghĩ cách lừa dối người nào đó.

"Mới vừa rồi anh muốn em ngủ sớm, nhưng giờ xem ra em rất phấn chấn!" Lạc Ngạo Thực duỗi cánh tay dài ôm lấy Vũ Nghê, một tay nâng cằm người bên dưới, trực tiếp cúi đầu xuống hôn.

Chỉ cần nghĩ tới việc anh không vì người phụ nữ khác mà vì lo lắng ình, anh nhẫn nại kiên trì kiềm chế khiến trong lòng cô không ngừng hưởng thụ cảm giác ngọt ngào. "Ha ha, sao chứ?"

"Mở mắt ra!" Lạc Ngạo Thực ra lệnh!

Cô nghe theo mệnh lệnh liền mở mắt ra, con ngươi sáng ngời được phảng phất bởi ngọn đèn vàng ở đầu giường, làm nổi bật đôi mắt quyến rũ của người đối diện.

"Nhìn anh này, không được nhìn đi nơi khác!" Anh vừa ra lệnh, một mệnh lệnh mang theo cưng chiều khiến người nghe không khỏi cự tuyệt, chỉ cảm thấy vô cùng ngọt ngào!

"Nhìn anh, nhìn anh, em đang nhìn anh đó thôi!" Vũ Nghê đáp ứng ngay lập tức.

"Nói dối, nếu như em đang nhìn anh, sao anh lại nhìn thấy đáy mắt em phản chiếu hình ảnh cánh cửa?!" Lạc Ngạo Thực nhẫn tâm vạch trần lời nói dối kia.

Cô miễn cưỡng đưa mắt nhìn thẳng vào anh, lông mi hai bên vểnh lên. "Bây giờ thì được rồi chứ?"

Lạc Ngạo Thực khẽ nheo đôi mắt như diều hâu, bàn tay đặt ở trên người Vũ Nghê, từ từ cọ sát da thịt mềm mại. "Có phải hay không có chuyện quên nói với anh? Hửm?"

"Chuyện gì?" Cô giả bộ ngây ngơ!

"Cho em một cơ hội, đừng để anh thất vọng!" Lạc Ngạo Thực thu hồi nụ cười, nói rất chân thành!

Cô cũng trở nên nghiêm túc, ngẩng mặt quan sát cử chỉ của anh, nặng nề tuyên bố. "Ngạo Thực, em . . . em mang thai rồi, anh sắp được làm ba!"

Anh ôm cô chặt hơn, dùng sức mà ôm, vô số nụ hôn nồng nàn ấn xuống trán cô. "Giờ khắc này anh chỉ có mỗi một suy nghĩ, là muốn ôm em, xoay em vòng vòng, nhưng mà anh lại không dám. Cám ơn em, cám ơn em đã cho anh một cơ hội làm cha, cảm ơn em đã cho anh một cơ hội bù đắp. Cám ơn em lại cho anh được hồi sinh với cuộc sống này ——"

Anh kích động, liên tiếp nói ra rất nhiều câu cám ơn ——

P.S: Mai tiếp, giờ Cỏ đi ngủ, bai bai

Chương 309 : Cẩn thận, nhẹ nhàng

Edit: Socnau

"Ưm...ưm không được hôn..." Bị đè ép ở trên giường, cơ thể Vũ Nghê không ngừng giãy giụa, bàn tay dùng sức đẩy đầu Lạc Ngạo Thực ra. Đầu lưỡi anh dịu dàng hôn lên vết sẹo nhỏ dài trên bụng cô, sau đó trượt một đường.... lướt xuống ';khu vực nhạy cảm'; phía dưới của cô....

Đôi môi mỏng của người nào đó đói khát hôn lên da thịt cô, từng hơi thở nóng bỏng phả vào chiếc bụng vẫn còn bằng phẳng. "Không có gì là không thể, Vũ Nghê, anh thật sự rất nhớ em...."

"Ưm. . .ah~" Cơ thể cô bắt đầu uốn éo, run rẩy mềm quặp như một con tôm. Cô thèm khát cảm giác lúc này, không biết tại sao gần đây bụng dưới của cô ngày một trống rỗng, bây giờ được anh hôn như vậy, vô cùng thoải mái!

Sự kháng cự của hai cánh tay càng lúc yếu ớt, cuối cùng biến thành mười đầu ngón tay luồn sâu vào mái tóc anh, tận sâu trong cơ thể cô khẽ run theo từng nhịp điệu xoa nắn của anh, cắn chặt môi mà vẫn không kìm được tiếng kêu rên rỉ.

Kháng cự biến thành nghênh hợp, điều này khiến cho Lạc Ngạo Thực như con ngựa hoang thoát khỏi dây cương, chạy băng băng theo ý của mình!

Anh thầm nhủ trong lòng không biết bao nhiêu lần, động tác của anh sẽ không quá thân mật , anh chỉ muốn hôn cô một chút mà thôi!

Chỉ hôn thôi chưa đủ, hành động này không thể thỏa mãn khao khát của anh. Anh muốn nhiều hơn thế nữa, càng nhiều càng tốt.

Đôi chân thon dài trắng noãn bị hai cánh tay màu đồng rắn chắc giữ lại, sau đó mạnh mẽ tách ra một cách nhanh chóng, cảnh sắc xinh đẹp đỏ thẫm bất chợt bày ra trước mắt. Trong phút chốc đôi mắt sâu thẳm của anh trở nên tối đen, lại giống như bị ngọn lửa nóng bỏng thiêu đốt!

Nhìn chằm chằm vào nơi ';u cốc'; của cô, Lạc Ngạo Thực không kìm được thầm thán phục, thật sự rất đẹp, rất quyến rũ người khác, khiến anh không thể rời mắt, chỉ toàn tâm toàn ý muốn tiến sâu vào bên trong.

Cơ thể cô vì khát vọng mà cong lên, hơn nữa khoái cảm tuôn trào, không ngừng vẫy gọi tên anh, tìm kiếm sự giúp đỡ của anh: "Ngạo Thực, em.... em muốn.... nhanh lên...." Một dòng chất lỏng trong suốt chậm rãi chảy ra từ phía bụng dưới của Vũ Nghê, dọc theo hai bên mép thịt đỏ thẫm, rơi xuống tấm ga trải giường, tạo thành một vệt tròn ẩm ướt.

Nhìn quang cảnh này khiến Lạc Ngạo Thực đầu choáng mắt hoa, miệng bắt đầu khô khốc, muốn ngừng mà không ngừng được, anh muốn, anh thật sự rất muốn....

"Bà xã, chúng ta có thể không?" May mắn lý trí của anh đã kịp kiềm hãm, có điều vẫn giữ vị trí của sự ham muốn.

Cô khao khát nhìn anh, nhỏ giọng nói "Cẩn thận một chút, chắc là không sao?"

"Bác sĩ nói có thể?" Trong suy nghĩ vẫn không dám, khiến anh có hơi do dự.

"Bác sĩ chưa nói" Vũ Nghê lắc đầu, thật ra cô không biết bác sĩ đã nói gì, vì lúc đó cô rất phấn khởi, chỉ biết mình có thai rồi! Nhưng cô nghĩ chắc không có vấn đề gì, bởi vì cô từng đọc qua một bài báo về y học, trên đó viết, trong thời kỳ mang thai, nhu cầu sinh lý của phái nữ là rất lớn, khó có thể kiềm chế!

"Vậy có phải chúng ta không được...." Giọng nói của Lạc Ngạo Thực vô cùng gắng gượng, giống như một con sói bị bỏ đói lâu ngày. Vật đàn ông giữa hai chân anh đã ngẩng cao đầu khiến chiếc quần ngủ nhô lên rất cao, như muốn phá tan lớp vải kia để xông ra ngoài!

"A, không được, như vậy không được, chúng ta sẽ làm đứa bé bị thương" Anh vô vọng gầm lên, sau đó kéo ga giường, che kín cơ thể cô!

Vũ Nghê ngăn động tác của anh, dịu dàng cười khẽ thì thầm: "Chỉ cần anh nhẹ một chút, không sao đâu"

Một câu nói đơn giản này như một viên thuốc an thần cho anh, cổ vũ tinh thần cho người nào đó "Thật không?"

Nhìn dáng vẻ sốt ruột đè nén bản thân, cô làm sao có thể nhẫn tâm nói không? Vũ Nghê dùng sức gật đầu một cái: "Thật, nhưng anh nhất định phải nhẹ nhàng, nếu em đau sẽ nói cho anh biết"

Lạc Ngạo Thực liếm liếm vành môi khô khốc, ngón tay nóng rực xoa nhẹ lên da thịt của cô. "Được, nếu em thấy đau nhất định phải nói cho anh biết, anh sẽ dừng lại ngay"

Anh cầm tay bàn tay nhỏ bé của cô kéo quần mình xuống, giọng nói khàn khàn quyến rũ: "Em biết nên làm thế nào rồi chứ?"

Đôi mắt say đắm của cô nhìn anh đầy ngượng ngùng, hai gò má ửng đỏ, nhưng bàn tay nhỏ bé đã như thói quen đưa lên tới cạp quần ngủ của anh.

"Ha ha, chúng ta giống như một đôi vợ chồng già rồi, em còn ở đó xấu hổ?" Lạc Ngạo Thực cổ vũ, anh thực sự rất thích sự chủ động của cô.

Bọn họ là vợ chồng, đây vốn dĩ là chuyện hợp pháp, nếu cô không chủ động, anh bị người phụ nữ khác quyến rũ thì làm thế nào?

Cô nửa quỳ nửa ngồi trước mặt anh, nhẹ nhàng kéo quần ngủ anh xuống, cảnh tượng trước mắt vô cùng hùng dũng, chiếc quần lót dường như không còn bao bọc được vật đàn to lớn kia, nơi khởi nguồn sự hưng phấn trong anh.

Vũ Nghê vừa xấu hổ vừa hồi hộp, hơi thở đập dồn dập, cô kéo mảnh vải cuối cùng trên người anh xuống, vật đàn ông to lớn của anh lập tức vực dậy, như đầy kiêu ngạo chào trước mặt cô, chờ đợi sự vuốt ve chiều chuộng của cô.

Cô rụt rè nắm lấy nó, ở trong tay cô ';vật đàn ông'; kia càng nóng rực và to lớn hơn.

Lạc Ngạo Thực không kìm được thở dốc, đây là một loại tra tấn vừa thống khổ vừa tuyệt vời.

Anh đưa tay vén mái tóc dài của cô, để mình có thể nhìn rõ đôi môi anh đào đang ngậm lấy vật căng cứng của anh, từng lần từng lần ngậm vào nhả ra.

"Ưm ~ ừ, bà xã, em giỏi quá...." Cảm giác này thật sự rất tuyệt

Anh khép hờ mắt, ngẩng đầu thở dốc, vòng eo rắn chắc khẽ chuyển động, rút ra tiến vào trong bàn tay và khoang miệng nhỏ nhắn của cô.

"Sâu hơn một chút, Vũ Nghê.... sâu hơn một chút" Giọng nói khàn khàn vô cùng dã tính.

Theo lời của anh, cô cố gắng ngậm thứ nóng rực kia vào sâu trong miệng, từ từ mút nhẹ, bắt đầu liếm liếm thân mật!

"Trời ạ...." Anh không thể chịu đựng được nữa rồi, trên trán nổi đầy gân xanh, bây giờ anh nhất định phải hành động thôi.

Anh dịu dàng để cô nằm xuống, chậm rãi tách hai chân cô ra! Sau đó vô cùng cẩn thận quỳ gối giữa hai chân cô, anh hôn lên cánh môi cô: "Vũ Nghê, chuẩn bị xong chưa, nếu đau nhất định phải nói anh biết" Anh nhắc lại lời này lần nữa"

"Vâng" Người đàn ông này càng lúc càng dịu dàng, càng lúc càng không giống anh!

Dịu dàng nâng hai chân cô lên, đôi mắt thâm thúy của anh nhìn thẳng vào đáy mắt cô, đồng thời tiến sâu vào trong cơ thể cô. Anh nhìn cô không chớp mắt, muốn quan sát từng nét mặt cử chỉ của cô.

"Ưm... hah ~ ư..." Cô khẽ nhíu mày, cắn môi. Vì sự xâm nhập kia, đôi mắt cô như ngấn động một làn sương mờ mịt, sự sung sướng không thể tưởng tượng được, tiếng kêu rên rỉ càng động lòng người. Nhưng Lạc Ngạo Thực vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ: "Có phải em đau không, anh sẽ rút ra?"

"Không, không phải" Vũ Nghê vội vàng lắc đầu, hai chân quấn chặt eo anh, không để anh di chuyển: "...Ưm, em muốn anh, bây giờ em rất muốn anh"

"Bà xã, anh cũng vậy" Anh hôn môi cô, từ từ đẩy vật đàn ông to lớn bên dưới vào sâu trong cơ thể cô!

Cẩn thận thăm dò, từ từ tiến vào một chút một, cuối cùng vật đàn ông bên dưới đã hoàn toàn nằm sâu trong cô, sự khao khát bị đèn nén lâu ngày, rốt cuộc đã bùng phát. "Ừm ~ Bà xã.... anh yêu em..."

Sau khi cẩn thận cảm nhận bụng dưới của mình không có cảm giác khác thường, Vũ Nghê bắt đầu chuyển động eo thon: "Ngạo Thực, ưm... em muốn anh, rất muốn anh, vào trong em...."

"Được...." Anh kích động hôn lên đôi môi cô, một nụ hôn sâu nóng bỏng, sau đó bắt đầu chậm rãi chuyển động....

Vũ Nghê cẩn trọng hưởng thụ cảm giác hưng phấn rung động lòng người này.....

***

Hai người vừa nhẹ nhàng vừa cẩn thận, từ từ tận hưởng sự kết hợp tốt đẹp và hoàn mỹ, hơn nữa Lạc Ngạo Thực còn vô cùng cẩn thận, sau khi bộc phát hết sự hưng phấn, liền nhanh chóng rút ra, đem tất cả dịch lỏng bắn lên vùng bụng bằng phẳng của Vũ Nghê.

Khi cô đứng dậy muốn đi tắm rửa, anh liền ngăn lại. Sau đó anh đi vào trong nhà tắm, lấy một chiếc khăn bông ấm mềm mại, cẩn thận lau chùi cho cô. Tất cả những động tác của anh, đều là dịu dàng chăm sóc.

"Đau không?" Mặc dù nói là thỏa mãn đi qua trong lòng mới lo lắng khiến cho người ta cảm giác giả dối, nhưng anh rất quan tâm cô.

"Không sao, em không cảm thấy khó chịu gì hết" Vừa rồi cô đã cẩn thận cảm nhận, tất cả đều rất tốt, hơn nữa vô cùng thoải mái!

"Haiz...." Anh thở phào nhẹ nhõm, nằm xuống bên cạnh cô, đưa tay với lên đầu giường theo thói quen. Ngay sau đó dường như nghĩ tới điều gì, nhanh chóng thu tay lại, "Xin lỗi, anh quên mất, bây giờ anh không được hút thuốc nữa, đúng không?"

Vùi mặt trong lồng ngực anh, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô không ngừng cọ qua cọ lại trên ngực anh: "Ha ha, em không có ý kiến, anh hãy hỏi đứa bé trong bụng có chịu hay không"

Bàn tay to rộng của anh chậm dãi vuốt ve vùng bụng trắng noãn, sau đó cười nói, "Chậc, cho dù con có đồng ý cho ba hút thuốc, ba tuyệt đối sẽ không hút trước mặt con! Ba muốn con thật khỏe mạnh, muốn con vui vẻ nô đùa" Ông trời, hiện tại anh đã ba mươi lăm tuổi, không mấy chốc sẽ bước qua tuổi ba mươi sáu, đứa trẻ này có phải do ông đưa tới cho anh hay không?

Đây là đứa con ngàn vàng, nói gì thì cũng phải đặc biệt trân trọng!

Vũ Nghê nhăn mũi, ghen tỵ nói: "Cái gì cái gì? Anh chỉ không hút thuốc trước mặt con thôi sao! Chẳng lẽ cơ thể của em anh không lo nghĩ, em không cần phải khỏe mạnh hay sao?"

"Không...." Lạc Ngạo Thực lắc đầu. "Sức khỏe của em tất nhiên là quan trọng hơn, từ bây giờ anh sẽ cai thuốc, được không?"

"Thật ư?" Vũ Nghê kinh ngạc mở to hai mắt, đây có được coi là thu hoạch ngoài dự kiến không?

"Tất nhiên là thật, vì sức khỏe của em và con, từ bây giờ anh sẽ không hút thuốc nữa" Lạc Ngạo Thực giơ tay lên, thề sẽ giữ lời. Thật ra trước đó trong lòng anh cũng có ý định cai thuốc, vì anh thật sự rất yêu cô, rất muốn sống cùng cô, anh sơ.... rất sợ vì hút thuốc nhiều mà phải đi chầu Diêm Vương.

Bà xã xinh đẹp như vậy, anh không muốn để cho người khác được hời! Cho nên, anh nhất định phải sống khỏe mạnh, sống tới hơn một trăm tuổi, ài, anh cũng không chê nhiều!

P.S: Chương kế không biết bao giờ, vì Yan chưa gởi Cỏ


Quay lại  l Xem tiếp 


Facebook: Hỗi trợ trực tuyến
Email: BigBang3G@gmail.com