Thuốc mê kỳ lạ bảy ngày say
Lục Tiểu Phụng đáp :Hồi 21
Giở trò nhất tiễn xạ song điêu
Kim Cửu Linh đậy rương, đứng dậy lật đật xuống lầu.
Trước cửa có cỗ kiệu nhỏ chờ sẵn, hắn xách cái rương mây ngồi vào kiệu.
Hai đại hán khiêng kiệu chính là hai tên bộ khoái rất đắc lực ở Dương Thành.
Chúng không chờ hắn giục giã đã khiêng lên đi gấp.
Kim Cửu Linh ngồi trong kiệu lộ vẻ đắc ý, vì lúc này kế hoạch của hắn mười phần đã xong đến chín.
Cỗ kiệu đi vào một ngõ hẻm nhỏ hẹp, chuyển qua bảy tám ngõ mới lên đường chính.
Đầu ngõ hai cỗ xe ngựa sơn đen đã đậu sẵn.
Kim Cửu Linh xách rương xuống kiệu lên xe.
Người dong xe cũng là tay thiện nghệ. Hắn chính là Lỗ Thiếu Hoa, một bộ khoái nổi tiếng ở Dương Thành.
Hai bên đường phố không thấy người qua lại. Cứ đến mỗi đầu đường trên nóc nhà hai bên đều có người vẫy tay ra hiệu.
Khu phụ cận không có người dạ hành khả nghi nào, sau xe ngựa cũng chẳng có ai theo dõi.
Xe ngựa chuyển qua bảy tám đường phố rồi trên nóc nhà cũng không còn canh gác nữa.
Nơi bọn họ đi tới chỉ có hai người họ biết với nhau.
Mé Tây thành có con đường chênh chếch vừa ngắn vừa hẹp. Đường nầy có tất cả bảy tiệm hàng. Cửa tiệm đều cũ kỹ gãy nát.
Trong bảy tiệm thì ba nhà bán những đồ giả. Hai nhà bán đồ trang hoàng. Một nhà khắc dấu nhỏ xíu và một nhà bán tàn lọng giấy.
Đường phố này rất âm thầm hiu quạnh. Chỉ có những đồ kiết già nua mới chiếu cố cho mấy tiệm đó.
Cỗ xe ngựa dừng lại trên đường phố.
Kim Cửu Linh xuống xe rồi, Lỗ Thiếu Hoa lập tức cho xe chạy đi.
Một lão già nửa đui nửa điếc mở khuôn cửa nhỏ trong tiệm bán tranh ảnh ra. Kim Cửu Linh xách rương mây lạng người vào thật lẹ.
Trong tiệm đeo những bức họa tồi tàn. Kim Cửu Linh bật bức tranh sơn thủy giả hiệu của Đường Bá Hổ lên, khẽ đẩy một viên gạch bên tường.Lập tức một khuôn cửa ngầm mở ra. Phia sau cửa là đường bí đạo chật hẹp.
Đi hết đường bí đạo lại mở một khuôn cửa ngầm rồi trước mắt sáng lòa. Đây là một tiểu hoa viên nhỏ nhắn xinh tươi.
Hoa viên tuy nhỏ, nhưng hoa cỏ do một bàn tay khéo léo sắp đặt.
Qua vườn hoa đến mấy gian nhà lầu. Tại đây hai cô bé bím tóc buông rũ, mắt đen, răng trắng, đứng trước thềm tươi cười nghênh tiếp.
Công Tôn đại nương tỉnh lại rồi.
Mụ phát giác mình được đưa đến một khuê phòng của nữ nhân, cách bài trí rất tinh vi. Mụ nằm ruỗi dài trên chiếc giường hoa mỹ.
Trong nhà mùi u hương thanh nhã tựa hoa lan dàn dụa khắp nơi, không biết từ phương nào đưa tới.
Công Tôn đại nương lẳng lặng quan sát. Mụ không cử động, vì người mụ không nhúc nhích được.
Ánh chiều tà lọt qua cửa sổ chênh chếch soi vào. Lúc này chưa tới buổi huỳnh hôn, ngoài cửa oanh hót líu lo mà không nghe thấy tiếng người.
Công Tôn đại nương không nhịn được la lên :
- Trong này không có người ư?
Vì không có người nên không thấy phản ứng.
Tiếng mụ hô hoán không lớn vì khí lực trong người mụ không còn nữa.
Công Tôn đại nương nghiến răng hằn học hỏi :
- Gã Lục Tiểu Phụng chết đâm đi đâu rồi?... Sẽ có một ngày ngươi bị thảm tử về tay ta.
Mụ chỉ còn cách nằm ườn ra để chờ đợi, nhưng sau mặt mụ đỏ lên... Mụ cần đi đại tiện.
Mụ vận hết khí lực mà vẫn không sao nhúc nhích được. Mụ kêu gọi chẳng thấy ai đến cũng không ai thưa.
Sau mụ không sao kiềm chế được đành nằm trên giường đại tiện ra đó. Đây đúng là một vụ cực khổ chết người.
Giường đệm ướt rồi, mụ cũng không di động chuyển mình ra chỗ khác được. Mụ cơ hồ phát khóc, miệng lảm nhảm :
- Lục Tiểu Phụng! Tất có một ngày ta làm cho ngươi chết cũng không chết được mới cam lòng.
Bất thình lình, một vật từ trên đỉnh màn rớt xuống trúng người mụ.
Trời ơi! Một con rắn! Bình sinh Công Tôn đại nương sợ nhất là rắn. Mặt mụ tái mét nhưng không cử động được chỉ dương mắt nhìn con rắn bò lổm ngổm trên người mụ.
Mụ muốn la lên, nhưng sợ quá thanh âm không phát ra được.
Con rắn trước mắt bò trên mình Công Tôn đại nương. Đột nhiên bóng người thấp thoáng. Một người xuất hiện ở đầu giường đưa tay ra nhẹ nhàng kẹp lấy con rắn liệng ra ngoài cửa sổ.
Công Tôn đại nương dù sao cũng thở phào một cái nhẹ nhõm. Trên mặt mụ đầy mồ hôi lạnh.
Người kia mỉm cười nhìn mụ, cất tiếng ôn nhu :
- Đại nương phải một phen kinh hãi.
Người này tuổi không lớn lắm lại đầy vẻ phong lưu. Những y phục trên người hắn bất cứ ai cũng nhận ra là đồ tốt và do người thợ khéo hạng nhất chế tạo.
Nụ cười trên môi của hắn còn làm rung động nữ nhân hơn cả y phục.
Công Tôn đại nương trợn mắt hỏi :
- Ngươi... Ngươi là chủ nhân ở đây?
Kim Cửu Linh gật đầu đáp :
- Phải!
Công Tôn đại nương hỏi :
- Sao trong nhà ngươi lại có rắn?
Kim Cửu Linh đáp :
- Rắn của tại hạ bắt về.
Công Tôn đại nương biến sắc hỏi :
- Ngươi bắt rắn về làm gì?
Kim Cửu Linh đáp :
- Vì tại hạ muốn thử coi có đúng Đại nương không thể cử động được hay là giả dối.
Công Tôn đại nương hỏi :
- Các ngươi chẳng những đã cho ta uống thuốc mê, lại còn điểm vào huyệt đạo mà còn chưa đủ ư?
Kim Cửu Linh mỉm cười đáp :
- Trước nay ta vốn là người thận trọng, nhất là đối với Đại nương càng cần phải thận trọng hơn.
Công Tôn đại nương bây giờ mới hiểu rõ liền hỏi :
- Ngươi là Kim Cửu Linh phải không?
Kim Cửu Linh đáp :
- Không ngờ mãi đến bây giờ Đại nương mới nhận ra tại hạ.
Công Tôn đại nương nghiến răng ken két hỏi :
- Gã khốn kiếp Lục Tiểu Phụng chạy đến phương nào rồi?
Kim Cửu Linh thủng thẳng cười đáp :
- Bây giờ từ đầu đến chân Đại nương y đã giao cho tại hạ, tức là làm xong sứ mạng rồi, còn ở đây làm chi?
Công Tôn đại nương hỏi :
- Đây là đâu? Tại sao các người đem ta tới chỗ này?
Kim Cửu Linh đáp :
- Nơi đây tuy không tốt đẹp gì nhưng ít ra cũng còn khoan khoái hơn trong nhà lao.
Hắn thở dài nói tiếp :
- Tại hạ biết Đại nương chưa từng đến nhà giam, nơi đó chẳng khác gì chuồng heo, chỗ nào cũng đầy muỗi cùng rệp. Con người xinh đẹp như Đại nương mà đến đó thì không đầy nửa ngày đã bị côn trùng cắn cho toàn thân sưng vù. Nếu Đại nương kêu la là ăn phải đòn lập tức. Rủi gặp tên cai ngục hung ác, không chừng hắn làm cho Đại nương phải té đái vãi phân.
Công Tôn đại nương nét mặt tái xanh.
Kim Cửu Linh nhìn mụ lạnh lùng hỏi :
- Chắc đại nương không muốn tại hạ đưa Đại nương vào trong nhà lao?
Công Tôn đại nương cười khẩy đáp :
- Thực ra trong lòng ngươi nghĩ gì ta cũng biết rồi.
Kim Cửu Linh “Ủa” lên một tiếng.
Công Tôn đại nương tiếp :
- Bất quá ngươi muốn ta thân hành viết tờ khẩu cung, chứ ngươi chẳng tử tế gì.
Kim Cửu Linh mỉm cười nói :
- Công Tôn đại nương quả là người thông tuệ...
Công Tôn đại nương ngắt lời :
- Ngươi muốn ta thừa nhận là tên đại đạo thêu hoa, thừa nhận những vụ án đó do ta gây ra.
Kim Cửu Linh đáp :
- Đúng thế! Chỉ cần Đại nương chịu viết một tờ khẩu cung như vậy là tại hạ tuyệt đối không để Đại nương phải thiệt thòi. Bằng trái lại...
Công Tôn đại nương hỏi :
- Trái lại thì sao?
Kim Cửu Linh lạnh lùng đáp :
- Quanh đây nhiều rắn lắm. Bất cứ lúc nào tại hạ cũng bắt về được hàng trăm con.
Công Tôn đại nương nghiến răng hỏi :
- Sao ngươi biết ta sợ rắn?
Kim Cửu Linh đáp :
- Tại hạ còn biết nhiều chuyện nữa.
Công Tôn đại nương bỗng cười nhạt nói :
- Thực ra điều ta được biết cũng không phải ít.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Đại nương biết chuyện gì?
Công Tôn đại nương trợn mắt lên dằn từng tiếng :
- Ít nhất ta cũng biết tên đại đạo thêu hoa chân chính là ai.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Ai vậy?
Công Tôn đại nương đáp :
- Là ngươi! Tên đại đạo thêu hoa chân chính là ngươi!
Kim Cửu Linh vẫn lẳng lặng đứng bên giường, nhưng nụ cười rung động lòng người biến mất, trên mặt hắn không lộ vẻ gì.
Công Tôn đại nương cười hà hà nói tiếp :
- Thực ra ngay từ lúc đầu ta đã hoài nghi tên đại đạo thêu hoa là ngươi.
Kim Cửu Linh lại “Ủa” lên một tiếng.
Công Tôn đại nương lại nói :
- Ngay từ lúc đầu ta còn biết ngươi muốn ta gánh tội ác thay cho ngươi.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Dù tại hạ có đúng là tên đại đạo thêu hoa thì tại sao lại lựa chọn Đại nương gánh thay cho mình?
Công Tôn đại nương đáp :
- Vì ta vốn là người hành tung rất thần bí, không ai hiểu gốc gác ta. Bất luận ngươi bảo là ta làm chuyện gì, người khác cũng dễ tin tưởng.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Chỉ vì yếu tố đó mà tại hạ lựa chọn Đại nương ư?
Công Tôn đại nương đáp :
- Dĩ nhiên đó chưa phải là yếu tố chủ chốt.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Vậy còn yếu tố nào khác?
Công Tôn đại nương đáp :
- Nguyên nhân chủ yếu là trong bọn chị em ta đã có một tên đồng mưu với ngươi.
Ngươi muốn ta chịu tội thay ngươi và chết thay ngươi. Ta mà chết đi là thị lên thay địa vị ta. Thủ đoạn của ngươi là chơi trò nhất tiễn xạ song điêu.
Kim Cửu Linh biến đổi sắc mặt mấy lần, nhưng hắn khôi phục lại vẻ tự nhiên ngay, hững hờ hỏi :
- Chẳng lẽ đại nương đã biết thị là ai?
Công Tôn đại nương đáp :
- Cho tới lúc này ta chưa thể hoàn toàn xác định nhưng chẳng sớm thì muộn sẽ có ngày ta điều tra ra.
Kim Cửu Linh lạnh lùng nói :
- Đáng tiếc là ngày đó vĩnh viễn không đến với Đại nương.
Công Tôn đại nương nói :
- Ngươi biết là sau khi những vụ án đó xảy ra, người ta nhất định tìm đến ngươi, vì ngươi là tên đệ nhất bộ khoái phía trong khuôn cửa sáu cánh. Người khác vĩnh viễn không bao giờ hoài nghi cho ngươi.
Kim Cửu Linh nói :
- Vì thanh danh của tại hạ vốn là người tốt.
Công Tôn đại nương đáp :
- Ngươi đi kiếm Lục Tiểu Phụng vì nhận ra chỉ có một mình gã có thể đối phó được với ta.
Kim Cửu Linh đáp :
- Y quả là người rất thông minh. Về điểm này e rằng cả Đại nương cũng phải thừa nhận.
Công Tôn đại nương cười nhạt nói :
- Ta chỉ thừa nhận gã là con heo.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Nếu y là con heo thì sao Đại nương lại lọt vào tay y?
Công Tôn đại nương nghiến răng mím môi đáp :
- Có thể gã là con heo tương đối thông minh, nhưng heo vẫn là heo.
Kim Cửu Linh cười xòa.
Công Tôn đại nương lại nói :
- Vì Lục Tiểu Phụng là con heo, nên lúc bắt đầu ngươi mới dụ gã vào chuồng được.
Kim Cửu Linh ồ lên một tiếng chứ không nói gì.
Công Tôn đại nương lại tiếp :
- Ngươi cố ý đem mảnh đoạn hồng thêu bông mẫu đơn giao cho gã, vì ngươi biết nhất định gã sẽ đưa tới cho Tiết lão thái thái coi.
Kim Cửu Linh mỉm cười đáp :
- Tại hạ cũng biết Tiết lão thái nhất định nhận ra bông hoa kia do nữ nhân thêu.
Công Tôn đại nương nói :
- Ngay từ ban đầu gã đã lầm lộn, gã càng yên trí tên đại đạo thêu hoa đúng là một nữ nhân trá hình.
Kim Cửu Linh đáp :
- Vì y rất tin tưởng cặp mắt của Tiết lão phu nhân chưa mờ, tuyệt đối không thể nhận lầm.
Công Tôn đại nương nói :
- Sau ngươi lại cố ý yêu cầu Tư Không Trích Tinh đánh cắp mảnh đoạn hồng đó đưa đến chỗ Giang Khinh Hà, vì ngươi biết thị là chị em với ta.
Kim Cửu Linh giục :
- Đại nương nói nữa đi!
Công Tôn đại nương tiếp :
- Ngay từ ngày ấy Lục Tiểu Phụng đã nhận định là hành động của đám chị em đi giày đỏ.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Đại nương đừng quên Tư Không Trích Tinh vốn là bằng hữu của Lục Tiểu Phụng thì khi nào gã lại nghe lời tại hạ đi lừa gạt bạn?
Công Tôn đại nương đáp :
- Gã là thần thâu, ngươi là thần bộ. Thần thâu khó lòng tránh khỏi có khi thất thủ đã lọt vào tay ngươi. Ngươi biết chẳng sớm thì muộn cũng có ngày lợi dụng gã, nên cố ý làm ơn buông tha cho gã trước rồi.
Kim Cửu Linh thở dài nói :
- Chuyện này chẳng một ai hay, chắc là Đại nương đoán ra như vậy.
Công Tôn đại nương cũng không phủ nhận, mụ lại nói :
- Nhưng chỉ căn cứ vào điểm này, Lục Tiểu Phụng cũng chưa hoài nghi đến ta...
Kim Cửu Linh ngắt lời :
- Đúng thế.
Công Tôn đại nương nói tiếp :
- Ngươi biết gã đến Dương Thành để tìm Xà Vương.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Chẳng lẽ Xà Vương cũng là người đồng mưu với tại hạ?
Công Tôn đại nương đáp :
- Dĩ nhiên Xà Vương không phải là người đồng mưư với ngươi, nhưng trường hợp của lão cũng giống như Tư Không Trích Tinh, tức là đã chịu ơn của ngươi rồi nên hắn cam tâm để ngươi lợi dụng.
Kim Cửu Linh nói :
- Lần này đại nương đoán trật lất.
Công Tôn đại nương “Ủa” lên một tiếng.
Kim Cửu Linh nói tiếp :
- Lão cam tâm để tại hạ lợi dụng chỉ vì lão không còn đường nào khác để lựa chọn.
Công Tôn đại nương hỏi :
- Tại sao vậy?
Kim Cửu Linh lạnh lùng đáp :
- Bộ khoái ở Dương Thành đều là đồ tử đồ tôn của tại hạ. Tại hạ là Tổng quản ở Vương phủ. Nếu lão không nghe lời tại hạ thì bất cứ lúc nào tại hạ cũng có thể trừ đến cội rễ bọn anh em của lão.
Công Tôn đại nương nói :
- Ngươi biết ngày rằm tháng bảy nhất định ta đến Tây Viên nên yêu cầu Xà Vương dẫn dụ Lục Tiểu Phụng đến Tây Viên.
Kim Cửu Linh đáp :
- Hành tung của Đại nương người ta không biết, nhưng tại hạ biết rõ như bàn tay để trước mắt.
Công Tôn đại nương nói :
- Trong bọn chị em ta vẫn có người ngấm ngầm thông tin cho ngươi.
Kim Cửu Linh cũng không phủ nhận. Hắn nói :
- Tại hạ giả tạo một phong thơ cố ý yêu cầu Xà Vương để Lục Tiểu Phụng ngó thấy, vì tại hạ biết Lục Tiểu Phụng trước nay không muốn thiếu nợ ân tình, nhất định sẽ đi phó ước thay cho Xà Vương.
Công Tôn đại nương nói :
- Bắt đầu từ lúc ấy Lục Tiểu Phụng mới nghi ngờ ta.
Kim Cửu Linh nói :
- Đại nương đừng mời y ăn mứt hạt dẻ thì chẳng sao.
Công Tôn đại nương lạnh lùng đáp :
- Hôm ấy thực tình thì ta có việc mới đến Tây Viên. Ta làm việc gì thì không muốn để ai cản đường.
Kim Cửu Linh nói :
- Nhưng y lại muốn kiếm đôi giày đỏ.
Công Tôn đại nương nói :
- Hôm ấy gã không chết là nhờ vận may.
Kim Cửu Linh mỉm cười đáp :
- May cho cả tại hạ nữa.
Công Tôn đại nương nói :
- Nhưng khi đó ngươi chưa thể xác định được mới quán thông với Xà Vương cướp cả Tiết Băng đưa đi.
Kim Cửu Linh nói :
- Người ta đều bảo thị là con hổ cái, nhưng tại hạ nhận xét thị chỉ là con mèo con thôi.
Công Tôn đại nương nói :
- Sau ngươi cố ý để Lục Tiểu Phụng phát giác ra căn nhà nhỏ ở trong ngõ hẻm tồi tàn, để gã nhận ra đó là nơi tá túc của ta.
Kim Cửu Linh lạnh lùng đáp :
- Tại hạ bố trí hai gian nhà đó thật là phí nhiều tâm cơ.
Công Tôn đại nương nói :
- Dĩ nhiên A Thổ cũng là người của ngươi bố trí tại đó.
Kim Cửu Linh đáp :
- Vì tại hạ biết Lục Tiểu Phụng nhất định không tìm thấy Đại nương.
Công Tôn đại nương nói :
- Nhưng ngươi đã biết chỗ tụ hội của bọn ta.
Kim Cửu Linh đáp :
- Vì thế tại hạ phải chế tạo ra cái hộp gỗ truyền tin để A Thổ dẫn dụ Lục Tiểu Phụng đến chỗ các vị hội họp.
Công Tôn đại nương hỏi :
- Tại sao chính ngươi lại cố ý giả vờ trúng độc?
Kim Cửu Linh cười đáp :
- Vì tại hạ chính mình không muốn đến chỗ các vị.
Công Tôn đại nương nói :
- Ngươi không thân hành, để một mình Lục Tiểu Phụng đến chỗ đó thì bất luận có đắc thủ hay không cũng chẳng liên can gì đến ngươi.
Kim Cửu Linh mỉm cười đáp :
- Tại hạ vốn là người cẩn thận, chẳng bao giờ làm việc gì mình không nắm chắc.
Công Tôn đại nương hỏi :
- Đối với việc này ngươi hoàn toàn nắm chắc cả rồi chăng?
Kim Cửu Linh đáp :
- Tại hạ cũng biết Đại nương là con người đáo để, những hành động của tại hạ rất có thể bị Đại nương khám phá. Thậm chí tại hạ còn biết Đại nương đã giết A Thổ rồi giả dạng gã, khiến Lục Tiểu Phụng phải tìm đến Đại nương để chính Đại nương dẫn y đi.
Công Tôn đại nương ngạc nhiên hỏi :
- Ngươi biết ư?
Kim Cửu Linh cười mát đáp :
- Dĩ nhiên tại hạ biết, nhưng tại hạ không để tâm về vụ này.
Công Tôn đại nương “Ủa” một tiếng.
Kim Cửu Linh lại nói :
- Vì tại hạ biết kế hoạch của mình hoàn toàn thành tựu vì đã đủ chứng cớ tỏ rõ Đại nương là tên đại đạo thêu hoa. Dù Đại nương có biết rõ kế hoạch của tại hạ, nhưng không đưa ra được bằng chứng nào.
Hắn cười “hì hì” nói tiếp :
- Hơn nữa những vụ Tiết Băng mất tích, Xà Vương bị giết khiến Lục Tiểu Phụng căm hận thấu xương, bất luận Đại nương nói sao y cũng tuyệt đối không tin và nhất quyết không buông tha Đại nương. Huống chi tại hạ đã nổi tiếng thần bộ từ lâu, đồng thời là bạn hữu của y, trái lại Đại nương là một nữ ma đầu hành tung bí ẩn, lai lịch bất minh.
Công Tôn đại nương không nhịn được thở dài nói :
- Ngươi tính đúng thật. Trước kia quả ta chẳng có một bằng chứng nào, dù nói ngươi là tên đại đạo thêu hoa cũng chẳng ai tin.
Kim Cửu Linh đáp :
- Hiện giờ Đại nương có nói ra cũng vậy, quyết chẳng một ai tin tưởng.
Công Tôn đại nương lạnh lùng nói :
- Ngươi đừng quên hiện giờ ngươi đã tự thú nhận.
Kim Cửu Linh cười vang nói :
- Đúng thế! Hiện giờ tại hạ thừa nhận thật, nhưng thừa nhận thì đã sao?
Công Tôn đại nương cười hỏi :
- Ngươi cho là những lời ngươi đây, ngoài ta ra chẳng một ai nghe thấy chứ gì?
Kim Cửu Linh đáp :
- Tại hạ từng nói chẳng bao giờ làm một việc mà mình không nắm vững.
Công Tôn đại nương hỏi :
- Ngươi lại cho là tuyệt không một ai tìm tới đây và nhận đúng là ta không nhúc nhích được mới chịu thừa nhận phải không?
Kim Cửu Linh đáp :
- Tại hạ không muốn Đại nương chết rồi biến thành con quỷ hồ đồ.
Công Tôn đại nương hỏi :
- Ngươi không sợ Lục Tiểu Phụng mò tới đây một cách đột ngột ư?
Kim Cửu Linh đáp :
- Tuy y là con heo ngu dại, nhưng chân chạy còn lẹ lắm...
Hắn mỉm cười, thò tay vào bọc rút ra một cái ống trúc có in dấu hỏa ấn nói tiếp :
- Cái này tại hạ vừa nhận được từ Nam Hải chuyển tới bằng phi cáp truyền thư. Lục Tiểu Phụng đã qua Nam Hải và hiện giờ đi thẳng Mạt Lăng rồi.
Công Tôn đại nương thở dài thườn thượt nói :
- Quả là ngươi suy nghĩ chu đáo quá!
Kim Cửu Linh đáp :
- Đa tạ Đại nương quá khen.
Công Tôn đại nương nói :
- Dù sao ngươi cũng đừng hòng lấy được một chữ khai cung ở ta.
Kim Cửu Linh lạnh lùng đáp :
- Tại hạ cũng đã nghĩ tới điểm này. Về vụ khai cung của Đại nương thể nào cũng phải có.
Công Tôn đại nương biến sắc.
Kim Cửu Linh nói tiếp :
- Những loại khẩu cung này, bất cứ lúc nào tại hạ cũng có thể sai người viết ra hàng trăm ngàn bản mà tùy tiện ai viết cũng được. Bút tích của Đại nương trước nay chưa ai biết qua, hết bề tra cứu.
Hồi 22
Lưới trời lồng lộng tuy thưa mà không lọt
Công Tôn đại nương nói :
- Bây giờ ngươi có thể giết ta được rồi, vì lý lẽ là ta muốn trốn đi hoặc chống lại sự bắt bớ.
Kim Cửu Linh đáp :
- Lần này Đại nương nói đúng lắm.
Công Tôn đại nương nghiến răng nói :
- Sau khi ta chết rồi vụ này sẽ thành tử vô đối chứng và ngươi vĩnh viễn ung dung ngoài vòng pháp luật.
Công Tôn đại nương nói tiếp :
- Nay ngươi đã đạt được tâm nguyện đó.
Kim Cửu Linh đáp :
- Hãy còn thiếu một chút.
Công Tôn đại nương hỏi :
- Vì ta chưa chết chứ gì?
Kim Cửu Linh thở dài đáp :
- Bản tâm tại hạ muốn để Đại nương sống thêm mấy bữa, vì Đại nương là một mỹ nhân hiếm có. Đáng tiếc hiện giờ tại hạ phát giác ra nên giết sớm Đại nương đi là hơn.
Công Tôn đại nương trợn mắt nhìn hắn, đột nhiên cười rộ.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Đại nương nhận ra cái chết là chuyện đáng cười ư?
Công Tôn đại nương đáp :
- Chết thì có gì đáng cười, cái đáng cười chính là ngươi.
Kim Cửu Linh “Ủa” một tiếng ra chiều kinh ngạc.
Công Tôn đại nương tiếp :
- Ngươi quay đầu nhìn lại sẽ rõ ngươi có phải đáng cười không?
Kim Cửu Linh không nhịn được quay đầu về phía sau, bất giác toàn thân hắn lạnh toát như té xuống hố băng. Hắn ngó thấy Lục Tiểu Phụng đứng sững không hiểu từ lúc nào?
Lục Tiểu Phụng nhìn hắn mỉm cười nói :
- Tại hạ là Lục Tiểu Phụng. Lục Tiểu Phụng là Lục Tiểu Phụng chứ không phải là Lục Tiểu Heo.
Người đứng ở cửa chân chính là Lục Tiểu Phụng, còn ai muốn kêu bằng Lục Tam Đãn hay Lục Tiểu Trư cũng mặc.
Tại sao Lục Tiểu Phụng lại đến đây một cách đột ngột? Kim Cửu Linh không thể tin được, vì là chuyện rất phi lý.
Hắn không tự chủ được thốt ra một câu ngớ ngẩn :
- Hiện giờ ông bạn đang ở ngoài xa tám mươi dặm kia mà?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Coi bề ngoài giống như vậy.
Kim Cửu Linh nhìn ống trúc trong tay nói :
- Tại hạ vừa tiếp được cái này từ Nam Hải gởi tới bằng phi cáp truyền thư.
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Tại hạ biết rồi.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Công tử biết rồi ư?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Chim bồ câu đó quả đã được Kim Tổng quản huấn luyện kỹ càng và giao cho Mạnh Vỹ.
Kim Cửu Linh ngơ ngác không hiểu.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Phải chăng trong thư viết : Lục mỗ đã qua đó, rồi đi về phía Tây?
Kim Cửu Linh ấp úng :
- Sao công tử... lại biết?
Lục Tiểu Phụng cười đáp :
- Dĩ nhiên tại hạ biết rõ vì phong thơ chính tay tại hạ viết ra.
Kim Cửu Linh càng kinh hãi hơn hỏi :
- Công tử viết ư? Viết hồi nào?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Mới viết đêm hôm qua.
Rồi chàng mỉm cười giải thích :
- Chiều hôm qua tại hạ đã viết truyền thư ước hẹn với Tổng quản đến hội diện tại chỗ ở của Xà Vương. Cái đó Tổng quản biết rồi.
Kim Cửu Linh gật đầu.
Lục Tiểu Phụng nói tiếp :
- Chiều hôm ấy tại hạ đã ngó thấy tự tích của Mạnh Vỹ. Kiểu chữ của gã rất dễ học, vì nét bút rất vụng về. Học người viết tốt mới là chuyện khó, còn bắt chước chữ xấu thì dễ ợt. Lúc gã thả phi cáp, tại hạ thừa cơ lấy trộm một ống đồng, một tờ giấy viết thơ, chờ gã lên giường ngủ rồi đi mò bắt con chim bồ câu của gã.
Kim Cửu Linh nghe tới đây da mặt xanh rờn.
Lục Tiểu Phụng nói :
- Đêm hôm qua tại hạ giao chim cho một người bạn trú ngụ ở Nam Hải dặn y chiều hôm thả chim ra.
Lục Tiểu Phụng mỉm cười giải thích tiếp :
- Vì tại hạ đã tính trước, khi gặp nhau rồi, Tổng quản tất nghĩ cách ly khai tại hạ để thừa cơ hạ sát Công Tôn đại nương đặng bịt miệng.
Kim Cửu Linh không nhịn được hỏi :
- Công tử cũng tính đúng là tại hạ dặn Mạnh Vỹ chờ ở bên đó để báo cáo hành tung của công tử ư?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Nam Hải là đường tại hạ phải đi qua mà Mạnh Vỹ lại là thổ công ở đó. Kim Tổng quản vốn tính cẩn thận, nếu tại hạ chưa đi xa, chẳng khi nào hạ thủ một cách khinh xuất.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Nhưng nơi đây...
Lục Tiểu Phụng ngắt lời :
- Nơi đây quả là bí mật, sự thực tại hạ khó mà kiếm ra được.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Ai dẫn công tử tới đây?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Cũng con chim đó.
Kim Cửu Linh lại thừ người ra.
Lục Tiểu Phụng nói :
- Ống trúc hở miệng, chim bay gió thổi phát ra tiếng vo vo. Từ chiều hôm nay, tại hạ chờ sẵn trên thành lâu đón trước, biết rõ con chim kia bay đến tìm Tổng quản. May ở chỗ khinh công của tại hạ không đến nỗi kém cỏi.
Kim Cửu Linh da mặt xanh lè biến thành trắng bợt hết ngó Công Tôn đại nương lại nhìn Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Phải chăng hai vị đã ngấm ngầm giao thông với nhau?
Lục Tiểu Phụng mỉm cười đáp :
- Kim Tổng quản có điều nghĩ chưa tới.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Chẳng lẽ công tử đã nghi ngờ Kim mỗ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Mãi đến lúc Xà Vương chết, tại hạ mới bắt đầu nghi ngờ Tổng quản.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Tại sao vậy?
Lục Tiểu Phụng hỏi lại :
- Kim Tổng quản có nhớ lúc chúng ta phát giác ra Xà Vương chết, trên tiểu lâu chẳng có đèn lửa chi hết?
Kim Cửu Linh gật đầu, nhưng hắn chưa hiểu điểm này quan trọng chỗ nào?
Lục Tiểu Phụng liền giải thích :
- Trên lầu không đèn lửa đủ chứng minh Xà Vương chết trước khi trời tối, lão chưa thắp đèn đã bị người khác hạ độc thủ.
Kim Cửu Linh đột nhiên da mặt cứng đơ như xác chết. Hắn chẳng bao giờ ngờ tới chút sơ sót này lại thành mấu chốt trọng yếu để phá án.
Lục Tiểu Phụng nói :
- Công Tôn đại nương mà thực tình ước hẹn Xà Vương đến hội diện ở Tây Viên thì chẳng khi nào lại đến giết lão trước lúc phó ước. Do đó tại hạ liền nghĩ tới hung thủ hạ sát Xà Vương nhất định là người khác chứ không phải Công Tôn đại nương.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Công tử ngờ ngay cho tại hạ ư?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Tại hạ chưa nắm vững, nhưng chỉ nghĩ tới Xà Vương có thể đã nhờ Tổng quản làm việc giùm.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Tại sao vậy?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Vì chỉ có Tổng quản mới uy hiếp được Xà Vương nên chịu giúp lão. Khi lão kiếm bức địa đồ trong Vương phủ cho tại hạ, lấy được rất dễ dàng. Một tấm bản đồ tỉ mỉ như vậy mà một lão hán quê quyết không đủ thần thông kiếm được mau lẹ, trừ phi lão cấu kết với Tổng quản trong Vương phủ.
Kim Cửu Linh môi miệng lợt lạt, trán toát mồ hôi.
Lục Tiểu Phụng nói tiếp :
- Tổng quản dùng giải đoạn thắt chết Xà Vương là để giá họa cho Công Tôn đại nương, nhưng có biết đâu chính cái đó lại biến thành chứng cớ gỡ tội cho y.
Kim Cửu Linh không nhịn được lại hỏi :
- Tại sao vậy?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Vì lúc Đại nương giao thủ với tại hạ, dây thao buộc kiếm của y bị tại hạ hớt đứt. Giải đoạn đó chẳng phải mỗi lúc mà kiếm được, nhất là trong lúc hoang mang y làm gì mà có cơ hội để kiếm dây.
Kim Cửu Linh tắc họng không thốt nên lời.
Lục Tiểu Phụng lại thở dài nói :
- Chỉ một chút sơ hở là đủ khiến cho cuộc đề phòng chu mật bị vỡ tung. Huống chi không phải chỉ sơ sót có một điểm.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Còn gì nữa?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Tổng quản bố trí hai gian nhà kia kể ra rất cao minh, nhưng lại quên một điểm.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Điểm nào?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Mỗi con người đều có một hơi hướng đặc biệt. Nếu xiêm áo đó Công Tôn đại nương đã mặc qua thể nào cũng để hơi hướng lại.
Công Tôn đại nương mỉm cười xen vào :
- Rất nhiều người khen ta là một nữ nhân thơm phức.
Lục Tiểu Phụng nói :
- Tổng quản không chịu để Hoa Mãn Lâu tham dự vào vụ này có khi cũng sợ bị gã phát giác ra điều bí mật đó, nhưng Tổng quản lại chưa hiểu chính tại hạ cũng học được bản lãnh này của gã.
Chàng mỉm cười nói tiếp :
- Khi tại hạ quan sát sự vật không những chỉ coi bằng mắt mà còn ngửi bằng mũi.
Công Tôn đại nương lại cười nói :
- Vì thế cũng nhiều người bảo ngươi là con chó săn.
Lục Tiểu Phụng lại nói :
- Tổng quản cố ý chế tạo cái hộp gỗ truyền tin lại giả vờ trúng độc để một mình tại hạ đi. Đó thật là những cao chiêu, đáng tiếc Tổng quản còn sơ sót một điều.
Bây giờ Kim Cửu Linh lẳng lặng mà nghe chàng nói chứ không hỏi xen vào.
Lục Tiểu Phụng nói :
- Mạnh Vỹ vốn là kẻ quê kệch, đến chữ tiểu triện còn chưa hiểu thì làm sao nhận ra được Chung đỉnh văn tự ở trong hộp? Huống chi sau khi Tổng quản trúng độc, gã chẳng quan tâm chút nào. Đó cũng là một chuyện phản thường.
Công Tôn đại nương xen vào :
- Gã lại rất nhiều tiền, bất cứ lúc nào cũng có thể đưa ra mười vạn lạng bạc.
Lục Tiểu Phụng nói :
- Tại hạ đã tính toán : Phần lương bổng của gã để nguyên, không ăn xài một đồng nào, cũng phải năm sáu chục năm mới dành dụm được mười vạn lạng bạc.
Công Tôn đại nương mỉm cười nói :
- Không ngờ ngươi lại tính toán tinh vi đến thế!
Lục Tiểu Phụng nói :
- Nhưng tại hạ chưa nắm vững, bởi lẽ Tiết phu nhân đã bảo người thêu hoa mẫu đơn vào tấm đoạn hồng nhất định là nữ nhân, vì thế...
Kim Cửu Linh không nhịn được hỏi :
- Vì thế làm sao?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Vì thế tại hạ lấy mảnh đoạn hồng ra coi kỹ hồi lâu...
Tấm đoạn này bị Tư Không Trích Tinh lấy cắp rồi Tiết Băng đem đến Thê Hà Am đặt dưới gầm pho tượng Thuần Dương chân nhân. Sau cùng tấm đoạn lại trở về tay Lục Tiểu Phụng.
Lục Tiểu Phụng nói tiếp :
- Tại hạ phải coi mất một giờ mới khám phá ra điều bí mật.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Công tử khám phá ra điều chi?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Tại hạ nhận thấy lỗ kim ở cánh hoa mẫu đơn thô hơn một chút liền nghĩ đến cánh hoa thêu hai lần chỉ, rút đi một lần, hãy còn một lần nữa.
Chàng mỉm cười nói tiếp :
- Lúc người khác coi thấy Tổng quản thêu hoa, thực ra là Tổng quản rút đi một lần chỉ. Như vậy bông mẫu đơn do nữ nhân thêu mà tên đại đạo thêu hoa lại không phải là nữ nhân.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Còn gì nữa không?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Còn một điểm nữa là Tổng quản không nên bắt Tiết Băng đưa đi.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Tại sao vậy?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Về sau tại hạ biết ra Tiết Băng là bát muội của Công Tôn đại nương. Dù Công Tôn đại nương đúng là tên đại đạo thêu hoa tất cũng không hạ thủ đối với bát muội.
Công Tôn đại nương hỏi :
- Sao ngươi biết thị là bát muội của ta? Điểm này chính ta cũng chưa hiểu.
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Cũng vì cái bàn tay đó.
Công Tôn đại nương hỏi :
- Bàn tay nào?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Bàn tay của Tôn Trung.
Đoạn chàng giải thích :
- Tiết Băng chặt tay Tôn Trung mà bàn tay đó lại về phòng Tiết Băng. Cái bàn tay không thể tự mình bò đi làm sao tới đó được : Ngoại trừ một người chị em trong bọn đi giày đỏ, chẳng ai biết chặt tay người khác rồi lại đem bàn tay về nhà.
Công Tôn đại nương hỏi :
- Ngươi ngó thấy cái bọc gói mũi người của Tam nương mới nhớ đến bàn tay kia phải không?
Lục Tiểu Phụng gật đầu đáp :
- Y mới gia nhập vào tổ chức của các vị, quên mất mỗi năm phải đem một cái gì về để phúc trình. Khi y nhớ ra mới đến lấy cái bàn tay đứt kia đem về. Đáng tiếc lúc ra đi vội vàng y lại bỏ quên bàn tay ở nhà không đem theo.
Chàng thở dài nói tiếp :
- Tại hạ đã hỏi cái bàn tay đó sao lại đến phòng y, thì y trả lời một cách hàm hồ vì không muốn cho tại hạ biết y có mối liên quan với các vị.
Công Tôn đại nương nói :
- Nhưng ngươi đã đoán ra rồi.
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Mãi tới lúc Đại nương nói : “Bát muội không đến đâu”. Tại hạ mới nghĩ ra bát muội của Đại nương nhất định là Tiết Băng.
Kim Cửu Linh đột nhiên cười lạt nói :
- Lý do này không đứng vững.
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Lý do không đứng vững thật nhưng đối với tại hạ cũng đủ rồi.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Đủ thật không?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Lý do tuy đủ, nhưng chứng cớ thì còn thiếu.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Công tử chưa có một chứng cứ nào hết.
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Vì thế tại hạ nhất định phải yêu cầu Tổng quản tự mình thừa nhận, mới nghĩ ra biện pháp “Đặt vào đất chết để cầu sống”.
Kim Cửu Linh hỏi :
- Đặt vào đất chết để cầu sống là thế nào?
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Tại hạ biết Tổng quản nhất định chờ cho đến lúc kế hoạch của mình thành công, tức là lúc Công Tôn đại nương hết đường sống, mới nói rõ sự thực trước mắt y. Tại hạ liền đặt y vào tử địa để Tổng quản coi y như người chết rồi.
Công Tôn đại nương nhăn nhó cười nói :
- Biện pháp này tuy công hiệu nhưng cực khổ hơn cho ta. Hành tội cách này, ta chưa từng chịu bao giờ.
Lục Tiểu Phụng nói :
- Điểm trọng yếu nhất là tại hạ tuyệt không cho Đại nương phong thanh một chút gì trước, đồng thời không để ai nghi ngờ chúng ta đã mặc nhiên đồng đội với nhau.
Công Tôn đại nương nói :
- Trong đám thư muội của ta có một tên do Kim Tổng quản đưa vào.
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Vì thế mà tại hạ phải diễn kịch trước mặt họ.
Công Tôn đại nương nói :
- Cho đến bây giờ, họ cũng chưa hay chính ta nguyện ý đi theo ngươi mà vẫn tưởng là ta thua ngươi thật.
Lục Tiểu Phụng cười ồ.
Công Tôn đại nương trợn mắt lên nhìn chàng nói :
- Đừng cười nữa! Một ngày kia ta sẽ lại tỷ thí với ngươi cũng trong ba trận để định hơn thua, thử coi ngươi mạnh hay ta mạnh.
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Dĩ nhiên đại nương bản lãnh cao cường, còn tại hạ bất quá là kẻ ngu xuẩn.
Công Tôn đại nương nói :
- Ngươi quả là kẻ ngu xuẩn. Trực giác của ta vẫn coi ngươi là kẻ ngu xuẩn nhưng cũng cảm thấy có chỗ hay.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Tại hạ cũng có chỗ hay ư?
Công Tôn đại nương mỉm cười đáp :
- Hẳn thế. Có lúc ngươi biến thành người thông minh một cách đột ngột không ai ngờ tới.
Lục Tiểu Phụng thở dài nói :
- Tại hạ cũng cảm thấy có chỗ bất ngờ mình không tự hiểu mình được.
Công Tôn đại nương cười đáp :
- Chẳng phải ngươi tự mình không hiểu mà là kẻ khác không hiểu.
Mụ ngó Kim Cửu Linh bằng khóe mắt nói tiếp :
- Tỷ như thằng cha này hiện giờ hắn chẳng hiểu ra sao. Hắn không biết vì lẽ gì đột nhiên ngươi biến thành người thông tuệ.
Lục Tiểu Phụng lại cười rộ.
Kim Cửu Linh bất giác thở dài sườn sượt nói :
- Quả Kim mỗ đã đánh giá công tử quá thấp.
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Có khi tại hạ...
Kim Cửu Linh chặn lời :
- Kim mỗ trước nay vẫn coi công tử là người bạn tốt, là kẻ hảo tâm. Không ngờ công tử lại đi câu kết với tên đại đạo thêu hoa để hãm hại Kim mỗ.
Lục Tiểu Phụng bất giác dừng tiếng cười. Chàng giật mình nhìn hắn chằm chặp tựa hồ hắn là con người mà chàng chưa gặp bao giờ.
Kim Cửu Linh dựng mặt lên nói tiếp :
- Đáng tiếc là các vị muốn hãm hại thế nào cũng bằng vô dụng. Từ ngày Kim mỗ mười ba tuổi đã vào cửa công, tới nay gần ba chục năm chưa hề làm việc gì phạm pháp. Bất luận các vị nói sao tuyệt đối không một ai tin tưởng.
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Nhưng vừa rồi Tổng quản đã tự thú nhận.
Kim Cửu Linh cười lạt :
- Kim mỗ thừa nhận cái gì?
Lục Tiểu Phụng chưng hửng, không biết nói thế nào. Cho tới bây giờ chàng vẫn chẳng có một chút chứng cứ gì.
Kim Cửu Linh dĩ nhiên đã nhìn rõ. Hắn nói tiếp :
- Chẳng lẽ Kim mỗ thừa nhận chính mình là tên đại đạo thêu hoa? Trong thiên hạ làm gì có người ngu dốt đến thế? Các vị đem câu này nói ra ngoài há chẳng khiến cho người ta cười đến trẹo quai hàm?
Hắn lạnh lùng nói tiếp :
- Huống chi hai ban bộ khoái ở Dương Thành và Nam Hải đều biết tên đại đạo thêu hoa chính là Công Tôn đại nương. Bây giờ các vị có giết Kim mỗ, quan nha cũng họa hình thông tư khắp thiên hạ để truy nã, chẳng sớm thì muộn các vị sẽ bị bắt.
Lục Tiểu Phụng thở dài nhăn nhó cười nói :
- Cuộc chiến này coi bộ Tổng quản thắng rồi.
Kim Cửu Linh nghiêm nghị nói :
- Lưới trời lồng lộng tuy thưa mà không lọt. Xưa nay há có bao giờ tà thắng được chính, công đạo nhất định trường tồn. Vì vậy các vị nên ngoan ngoãn theo Kim mỗ về chịu án là hơn.
Lục Tiểu Phụng thở dài nói :
- Tà không thắng chính, công đạo trường tồn. Ai ngờ Tổng quản cũng hiểu rõ đạo lý này.
Kim Cửu Linh đáp :
- Dĩ nhiên Kim mỗ hiểu lắm, lại hiểu hơn nữa là bất cứ các vị giở trò gì cũng bằng vô dụng.
Kim Cửu Linh nói tiếp :
- Trước kia ta...
Lần này hắn bị Lục Tiểu Phụng chặn lời :
- Tổng quản tưởng những lời vừa rồi của Tổng quản ngoài Công Tôn đại nương và tại hạ ra, người ngoài không ai nghe thấy nữa ư?
Kim Cửu Linh biến đổi sắc mặt mấy lần nhưng hắn khôi phục vẻ trấn tĩnh được ngay đáp :
- Kim mỗ chẳng phải kẻ đui điếc. Nếu gần đây có người nào khác cũng đừng hòng che giấu được tai mắt của Kim mỗ.
Lục Tiểu Phụng nói :
- Tại hạ biết tai mắt Tổng quản rất minh mẫn, chỉ vừa rồi sơ hở trong lúc nhất thời đắc ý quá quên hết mọi chuyện, nên không phát hiện ra tại hạ. Bây giờ mà có kẻ khác bén mảng tới trong vòng năm ba trượng cũng đừng hòng qua mặt được Tổng quản.
Kim Cửu Linh cười lạt. Lục Tiểu Phụng nói tiếp :
- Tổng quản còn biết dù có người ẩn trong vòng năm ba trượng, cũng chẳng thể nào nghe rõ Tổng quản đã nói gì?
Chàng không chờ Kim Cửu Linh mở miệng lại nói tiếp :
- Có điều đáng tiếc, mấy nhân vật này lại khác người thường.
Kim Cửu Linh “Ủa” lên một tiếng ra chiều kinh ngạc.
Lục Tiểu Phụng lại nói :
- Những nhân vật này lỗ tai còn bén nhọn hơn Tổng quản. Tuy Tổng quản không nghe thấy họ mà họ lại nghe thấy Tổng quản.
Kim Cửu Linh lại thay đổi sắc mặt.
Lục Tiểu Phụng cười lớn hô :
- Bây giờ các vị có thể xuất hiện được rồi.
Chàng chưa dứt tiếng cười, trên mái ngói có tiếng động vang lên. Ba phụ nhân áo xanh dắt ba người đàn ông đui mắt từ trên nóc nhà nhảy xuống tiến vào.
Nhác trông ba phụ nhân áo xanh diện mạo tựa hồ giống hệt nhau, nhưng nhìn kỹ lại liền nhận ra bọn họ đều đã hóa trang.