Chương 8: Hoả hoạn
Đáp ứng yêu cầu của ông chủ Chu, Thư Ngọc đến cửa tiệm Chu Kí viết chữ cho bảng hiệu.
Giấy Tuyên* trắng như tuyết, mực đã mài từ sớm, Thư Ngọc vung bút lên, “tiệm may Chu Kí” rõ ràng trên tờ giấy.
(*) Giấy “Tuyên” được làm ở vùng Tuyên thành tỉnh An Huy, do đó có tên là “Tuyên”. Nó do vỏ cây thanh đàn và rơm rạ tạo thành một loại giấy rất quý, bề mặt giấy mịn nhẵn, chất giấy mềm mại và dẻo dai, thấm mực đều đặn và có tính thấm nước mạnh. Vì là một loại giấy rất quý nên tử thời Đường đã trở nên rất nổi tiếng, do nó có hiệu quả đặc biệt đối thư pháp và hội hoạ Trung Quốc vì thế mà rất được các nhà tư pháp và hoạ sĩ nổi tiếng coi trọng.
Ông chủ Chu đang vui vẻ cầm giấy: “Chữ đẹp chữ đẹp.”
Đột nhiên Tề Tiểu Uyển xông vào: “Thư Ngọc, nhà chị cháy rồi!”
Trong đầu Thư Ngọc ầm một tiếng, A Mỗ còn ở trong nhà.
Cô tông cửa xông ra, điên cuồng chạy về nhà.
Ánh lửa hừng hực đỏ một góc trời, cư dân trong trấn vây quanh căn nhà lấy xô múc nước tạt vào.
Thư Ngọc bắt lấy một người hỏi: “Nhìn thấy A Mỗ của tôi không?” Người nọ lắc đầu. Cô lại hỏi người khác, vẫn là lắc đầu.
“Thư Ngọc, bình tĩnh.” Có người nắm vai cô.
Là Trình Khởi Phong.
Cậu ta dừng một chút, cuối cùng vẫn mở miệng một cách khó khăn: “A Mỗ ở bên trong, Cô tiên sinh cũng ở bên trong.”
“Cái gì?” Cô cực kỳ sợ hãi, “Cô Mang cũng ở bên trong.
“Anh ta vừa nghe nói nhà cô cháy, không chút nghĩ ngợi liền xông vào.”
Cô che mặt ngồi xổm trên mặt đất. Một người là người thân nuôi dưỡng cô mười mấy năm, một người là người chồng thân thiết nhất trong cuộc sống của cô. Hai người thân nhất của cô vào lúc này ở trong biển lửa, không biết sống chết.
Ánh mắt cô trống rỗng nhìn căn nhà thiêu đốt, cô chậm rãi đứng lên, đi từng bước về phía căn nhà.
Trình Khởi Phong kinh hãi: “Cô muốn làm gì?” Cậu ta ngăn cô lại.
“Để tôi đi vào.”
“Bốp ——” Một cái tát vang dội trên mặt cô.
“Cô muốn tự tìm cái chết, cô không thấy có lỗi với A Mỗ, không thấy có lỗi với người kia từ Bắc Bình theo đuổi đến đây sao?” Cậu ta gằn từng tiếng, trái tim như dao cắt.
Cô ngồi xổm xuống khóc hu hu.
“Thư Ngọc, Thư Ngọc.” Tề Tiểu Uyển thở hồng hộc chạy tới: “Thư Ngọc chị đừng như vậy…”
Trình Du cũng đến, vẻ mặt không thể tin nổi: “Thầy Cô… Thầy Cô sao cũng ở bên trong?”
Cô ta quay đầu trừng mắt nhìn Thư Ngọc, điên cuồng quát lên: “Tại sao cô không ở bên trong? Tại sao tại sao?”
Trình Khởi Phong ôm lấy em gái: “Em nói bậy bạ gì đó?”
“Thư Ngọc, mau nhìn, có người đi ra!” Tề Tiểu Uyển cố sức lay chuyển Thư Ngọc.
Thư Ngọc mờ mịt ngẩng đầu, chỉ thấy trong ánh lửa có một người đàn ông thân hình gầy gò chậm rãi đi ra, trên lưng anh cõng một người.
Thư Ngọc giãy dụa đứng lên, lảo đảo chạy về phía anh.
Anh giao bà cụ trên lưng cho những người khác, rồi khẽ nói với cô: “Yên tâm, A Mỗ chỉ là bất tỉnh thôi.”
Áo sơ mi của anh bị khói hun đen, trên mặt cũng dính khói bụi. May mà anh hoàn hảo không bị tổn thương gì cả.
Cô rốt cuộc nhịn không được, ôm chặt cổ anh, sợ buông lỏng tay anh sẽ biến mất.
Anh không biết làm thế nào ngoài lau nước mắt của cô, tiếc rằng nước mắt càng ngày càng nhiều: “Vợ à, đừng khóc mà…”
Mọi người ở bên cạnh trợn mắt há mồm, không ai lên tiếng quấy rầy hai người đang ôm nhau. Tề Tiểu Uyển nhịn không được mở miệng: “Thư Ngọc, trên người Cô tiên sinh có thương tích.”
Lý trí của Thư Ngọc đã trở lại, cô vội buông tay ra, lo lắng hỏi: “Anh bị thương ở đâu?”
Cô Mang nở nụ cười: “Không sao.”
“Mau đi xử lý vết thương đi!” Cô nóng nảy.
Anh dang hai tay ôm lấy cô: “Không sao, thật sự không sao, em hãy yên tâm.”
Chạng vạng, A Mỗ tỉnh.
Thư Ngọc nắm tay A Mỗ, trong mắt có lệ.
A Mỗ vỗ nhẹ tay Thư Ngọc, rồi bà ngẩng đầu nhìn Cô Mang, cười trông thật hiền từ: “Cảm ơn cậu, muội tử giao cho cậu tôi rất yêu tâm.”
Thư Ngọc ngẩn ngơ, ánh mắt ngờ vực băn khoăn ở giữa hai người.
A Mỗ oán trách nói với Thư Ngọc: “Đừng nhìn nữa, A Mang đã sớm nói với vú. Đứa nhỏ này cũng thật là, con kết hôn sao không nói cho A Mỗ biết.”
Thư Ngọc bừng tỉnh hiểu ra, hoá ra hôm sinh nhật, A Mỗ cố ý viện cớ hái trà suốt ngày không về, chính là muốn để lại không gian cho bọn họ hoà thuận.
Hốc mắt Thư Ngọc cay xè: “A Mỗ, lần này con trở về vốn chính là muốn dẫn anh ấy tới gặp vú, kết quả…” Kết quả bọn họ cãi nhau.
Bỗng nhiên A Mỗ nghiêm mặt nói: “Muội tử, trước khi xảy ra hoả hoạn hình như có người mò vào phòng con.”
Thư Ngọc ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn Cô Mang. Trong mắt anh là một mảnh thâm trầm.
Ra khỏi bệnh viện, Thư Ngọc mệt mỏi. Cô Mang dặn dò người lái xe tới đây.
Trấn Thanh Hà nhỏ bé chưa bao giờ thấy loại xe có rèm che xa hoa như vậy chạy trên đường, người qua đường không khỏi nhìn chăm chú nhiều lần.
“Nghỉ ngơi một lát, đêm nay tới chỗ anh.” Cô Mang vén những sợi tóc hơi hỗn độn của cô sang một bên.
Cô nghi ngờ, đi Trình gia? Đang muốn nói không thì anh lại mở miệng: “Không phải Trình gia, ở trấn Thanh Hà anh cũng có một căn nhà.”
Nhìn dáng vẻ kinh ngạc của cô, anh cười: “Anh đã mua từ lâu, định ngày nào đó cùng em trở về ở, rồi đưa A Mỗ đến sống cùng, không ngờ lại có công dụng vào lúc này.”
Cô nép vào trong lòng anh, tìm một vị trí thoải mái rồi nhắm mắt lại.
Anh khẽ hôn lên mí mắt của cô, lấy tấm chăn đắp lên người cô.
Chương 9: Chân tướng
Căn nhà của Cô Mang ở trấn Thanh Hà có vẻ đẹp cổ xưa, rất hợp ý Thư Ngọc.
Ăn xong cơm tối, Thư Ngọc sớm tắm rửa nghỉ ngơi, hôm nay quá mệt nhọc và hao tổn tinh thần. Cô Mang còn chuyện phải xử lý, sau khi bố trí thoả đáng cho Thư Ngọc anh liền ra ngoài.
Nửa đêm, Thư Ngọc bị tiếng tranh cãi ở dưới lầu đánh thức, cô vẫn còn buồn ngủ mà đẩy cửa ra, vịn lan can bằng gỗ nhìn xuống dưới.
Trong sân nhà, Trình Du đang tranh chấp không ngừng với người hầu, sau khi nhìn thấy Thư Ngọc, cô ta vui mừng khôn xiết: “Chị A Ngọc!”
Người hầu bối rối: “Phu nhân…”
Trình Du chạy vài bước lên lầu, ôm lấy Thư Ngọc: “Em biết sai rồi, chị A Ngọc, em không nên đốt chiếc sườn xám kia, em không ngờ sẽ xảy ra hoả hoạn… Em thật không cố ý, tha thứ cho em đi…”
Trình Du nhìn Thư Ngọc, chỉ trông mong cô mềm lòng, buông tha cho cô ta. Vốn tưởng rằng với bản lĩnh của cha, phóng hoả là chuyện nhỏ, nhiều nhất là lấy tiền lấp miệng người dân. Cho dù có người chết cháy thì làm sao? Người trong trấn luôn nhát gan sợ phiền phức, ai sẽ báo quan chứ? Cho dù có báo, cha cô ta là người có quan hệ rộng. Ai ngờ lần này cha như lâm đại địch, cho cô ta một cái tát: “Vô liêm sỉ, con có biết Đàm Thư Ngọc là ai không? Con cho rằng cô ta là cháu gái của bà lão trong trấn sao? Cha cô ta là Đàm Nghiêm Chính, là người thuộc giới thượng lưu, mẹ cô ta là con gái một của tổng sĩ quan hậu cần Bắc Bình, mặc dù cha mẹ của cô ta mất sớm, nhưng ông nội và ông ngoại vẫn còn nhậm chức ở Bắc Bình, con có biết ông nội của cô ta có quan hệ gì với đương kim tổng thống không?”
Trình Du trợn mắt há mồm, còn nghe cha nói thêm: “Còn bà lão kia chính là vú nuôi của cô ta, sau khi cha mẹ qua đời đã từng gởi nuôi ở trấn Thanh Hà trong thời gian khá dài.” Trong lòng cô ta ngày càng hoảng loạn hơn.
“Con có biết Đàm Thư Ngọc gả cho ai không?”
Trình Du ngớ ra: “Cô ta…đã kết hôn?”
Trình Đại Dũng bực tức: “Chồng của cô ta là Cô Mang.”
Trình Du như gặp sấm sét giữa trời quang.
“Con cho rằng Cô tiên sinh chỉ là thương nhân bình thường sao? Con có biết anh ta ở Bắc Bình đảm nhận chức vụ gì không? Ta đã hao tâm tổn sức lấy lòng anh ta nhưng toàn bộ lại bị huỷ trong tay con… Trình gia hết rồi, ta làm sao lại nuôi dưỡng một đứa vô dụng như con?”
Thư Ngọc lẳng lặng nhìn Trình Du: “Là do cô phóng hoả?”
“Em…” Ánh mắt Trình Du lưỡng lự.
“Cô muốn tôi bị chết cháy.” Thư Ngọc mệt mỏi cất lời.
Trình Du luống cuống: “Không không…”
“Cô thích Cô Mang.” Một câu khẳng định ngắn gọn.
“Em..” Trình Du hoảng sợ không biết nói thế nào, “Em không biết chị là vợ của thầy ấy, em…”
Thư Ngọc nhìn cô ta, đột nhiên mệt mỏi đứng lên: “Không cần nói rõ lý lẽ với tôi, tôi không có hứng thú nghe cô viện cớ. Tôi mệt rồi, cô đi đi…”
“Em không muốn ngồi tù!” Trình Du bắt lấy cô.
“Buông tay!”
Cô Mang từ cửa lớn nhanh chóng bước vào, toàn thân anh sinh ra khí thế lạnh thấu xương khiến Trình Du sợ hãi, theo bản năng mà buông lỏng cánh tay đang giữ chặt Thư Ngọc.
Anh lên lầu, kéo Thư Ngọc qua. Đã sớm có người đi lên đưa Trình Du xuống lầu.
“Chị A Ngọc, thả em đi, em không muốn ngồi tù…”
Anh lo lắng nhìn Thư Ngọc: “Ngọc?”
Nước mắt cô rơi xuống: “Đều là em không tốt, không nên cáu kỉnh với anh, không nên một mình lén trở về… Nếu em đợi anh cùng trở về thì sẽ không xảy ra những chuyện này… Em không dám tưởng tượng nếu anh và A Mỗ không thể thoát khỏi trận hoả hoạn thì em nên làm cái gì bây giờ…”
Anh hôn nước mắt của cô, nhẹ giọng vỗ về: “Không phải lỗi của em, tiểu thư Trình gia quen thói được nuông chiều, cô ta không coi trọng anh, ngày mai còn có thể coi trọng những người khác; không đốt nhà em, cũng sẽ đốt nhà người khác. Chúng ta thay người khác hứng tai hoạ, cái này gọi là cứu vớt trăm họ.”
Cô nín khóc mỉm cười.
Anh ôm ngang người cô, hướng đến phòng ngủ: “Ngoan, đừng nghĩ ngợi lung tung, ngủ một giấc thật ngon, tất cả đều có anh.”