Teya Salat
HOMEGAMETruyện

Mãi mãi bên anh

Chương 2: Sườn xám

Sáng sớm Thư Ngọc cầm vải dệt của A Mỗ đến cửa tiệm may Chu Kí. Ông chủ Chu vừa thấy Thư Ngọc, khuôn mặt tươi cười như đoá hoa cúc.

“Tay nghề thêu thùa của Thư Ngọc thật sự là điêu nghệ, ngay cả những bà chuyên thêu thùa cũng không bằng đấy.”

Thư Ngọc ngượng ngùng cười: “Chú Phúc chê cười cháu rồi.”

“A Ngọc, bảng hiệu của Chu Kí nhờ cháu viết được không?”

“Vâng ạ.”

Ông chủ Chu đột nhiên mở to mắt ra vẻ thần bí: “Cho cháu xem thứ tốt.”

Thư Ngọc hoài nghi đi theo sau ông chủ Chu vào phòng may.

Bên trong còn có một cái phòng nhỏ, ở đó có một chiếc áo sườn xám màu xanh nhạt treo trên cái giá gỗ.

Thư Ngọc tiến về phía trước, vuốt ve vải sa tanh bóng loáng của sườn xám, cô không che dấu được sự yêu thích trong mắt mình.

Ông chủ Chu vui tươi hớn hở nói: “Thích không? Đây là chú Phúc đặc biệt may theo số đo lường của cháu, sinh nhật A Ngọc sắp đến rồi phải không?”

“Cảm ơn chú Phúc.” Thư Ngọc cười rất tươi.

“Cháu thử xem.”

Thư Ngọc đi thẳng đến phòng thử đồ.

Lúc Thư Ngọc ra khỏi phòng, ông chủ Chu liền tấm tắc khen ngợi: “Rất hợp với A Ngọc, áo này chỉ có cháu mặc mới đẹp như vậy.”

Đây quả thật là chiếc sườn xám xinh đẹp hiếm thấy, vải vóc không phải từ những tiệm dệt bình thường, ngay cả màu sắc và hoa văn vừa nhìn thấy liền biết xuất phát từ các bậc thầy. Vải vóc mềm mại sát người càng lộ ra vòng eo nhỏ nhắn tinh tế lả lướt của cô. Cô thả bím tóc xuống, tiện tay lấy một cây trâm gỗ búi tóc lên, trong nháy mắt dáng vẻ càng quyến rũ hơn. Quyến rũ mà không kiêu kỳ, cực kỳ giống một con cá linh động.

Cô đang ngắm nghía chính mình ở trong gương, cửa chính của Chu Kí đột nhiên bị đẩy ra từ bên ngoài. Cái đầu của Trình Du từ phía sau cửa ló vào, sau cô ta là Cô Mang.

Hai người nhìn trang phục của Thư Ngọc đều sửng sốt.

Trong con ngươi thật sâu của Cô Mang không chút nào che dấu sự kinh diễm. Thư Ngọc nhìn mắt anh, trong đầu bỗng dưng thốt ra một câu —— nữ vi duyệt kỷ giả dung (người con gái làm đẹp vì người mình yêu).

“Chị A Ngọc, thật xinh đẹp quá!” Tiếng kêu của Trình Du gọi ý chí của Thư Ngọc trở về, cô nghiêng đầu, ánh mắt đối diện với anh.

“Ông chủ, tôi cũng muốn một chiếc giống vậy.” Trình Du nói với ông chủ Chu.

“Trình tiểu thư, kiểu sườn xám này chỉ có một chiếc.” Ông chủ Chu cười xoà.

Trình Du nhướng mày: “Đặt làm cái khác, giá cả không thành vấn đề.”

“Trình tiểu thư, chiếc sườn xám này đặc biệt đặt trước, sẽ không có một cái khác. Huống hồ loại vải này, tiệm nhỏ bé của tôi chỉ có một khối, thật sự không có cách làm một cái khác nữa a.” Ông chủ Chu lộ vẻ mặt khó xử.

“Ông nói gì thế, chẳng lẽ Trình gia mua hàng hoá ở Chu Kí còn ít sao? Ông chủ Chu không phải coi Trình gia không ra gì chứ?”

“Việc này…” Ông chủ Chu không ngừng lau mồ hôi.

Giằng co một hồi, Thư Ngọc chậm rãi mở miệng: “Nếu Tiểu Du thích, chị đưa cái này cho em nhé.”

Ông chủ Chu kinh ngạc nhìn về phía Thư Ngọc: “A Ngọc à…”

Trình Du mở to mắt: “Cái này thật là xấu hổ.” Rồi cô ta quay đầu quát ông chủ Chu: “Còn không mau chọn một chiếc mới cho Đàm tiểu thư!” Cô ta cười hì hì nhìn lại Thư Ngọc: “Chị A Ngọc, chị tuỳ ý chọn lựa nhé, giá tiền cứ tính vào sổ của em.”

Thư Ngọc thản nhiên liếc một cái: “Không cần.” Dứt lời cô hướng về phòng thử đồ, chuẩn bị thay áo. Lúc này Cô Mang vẫn không nói gì lại mở miệng.

“Trình tiểu thư, sườn xám kia quá đơn điệu, cô xem cái này thế nào?”

Trình Du nhìn theo hướng ngón tay của Cô Mang, vỗ tay khen: “Ha, cái này đẹp. Ông chủ, lấy xuống cho tôi xem.”

Ông chủ Chu nhìn người làm một cái, anh ta lập tức đến tiếp đón Trình Du. Ông chủ Chu vội vàng thoát thân kéo Thư Ngọc ra ngoài, thấp giọng thúc giục: “Đi mau đi mau.”

Thư Ngọc ngẩn người: “Cháu còn chưa thay quần áo ạ.”

“Cứ mặc vậy trở về đi, bà nhỏ ở bên trong nếu lại nghĩ tới áo của cháu thì làm sao? Đi mau đi mau, lát nữa chú gọi người đưa quần áo của cháu về nhà. Thay chú chào hỏi A Mỗ của cháu.”

Thư Ngọc dở khóc dở cười, đành phải mặc sườn xám trở về.

Khi đến ngõ hẻm phía nam, bỗng nhiên từ chỗ quẹo chạy ra một người, đâm đầu vào Thư Ngọc.

Lực va chạm mạnh mẽ khiến Thư Ngọc ngửa về phía sau, đôi chân vốn vững vàng giữ lại cơ thể, tiếc rằng sườn xám bó sát, cô đành phải cam chịu ngã về phía sau.

Nhưng người nọ nhanh tay lẹ mắt kéo cô lại.

Ổn định thân thể vượt qua nguy hiểm, cô thật không biết nên mắng hay là nên cảm ơn.

Người nọ mặc bộ âu phục màu trắng, lộ ra gương mặt rất trẻ tuổi.

Cô suy nghĩ một chút, quyết định không mắng cũng không cảm ơn, rồi xoay người bước đi.

“Này!” Người nọ kêu một tiếng ở phía sau cô.

Cô quay đầu lại, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.

Người nọ bị cô nhìn đến lúng túng: “Không…không có việc gì…cô đi đi.”

Cô chịu đựng nỗi xung động muốn chửi ầm lên, cô không quay đầu lại mà rời đi.

Người nọ đứng tại chỗ, tay cầm cây trâm gỗ, khoé miệng cong lên.

Chương 3: Thiếu niên

Về đến nhà Thư Ngọc mới phát hiện cây trâm gỗ đã mất, cô rất ảo não.

Hôm nay A Mỗ và thím Tề cùng nhau lên núi hái trà. Sau khi Thư Ngọc giặt xong quần áo bẩn, thấm thoát đã đến giữa trưa.

Cô bỗng nhiên vỗ trán, thím Tề dặn dò cô đưa cơm hộp cho Tiểu Uyển, thiếu chút nữa đã quên rồi.

Cô vội vàng mặc áo khoác rồi cầm lấy cơm hộp đi ra ngoài.

Tề Tiểu Uyển học ở một trường trung học kiểu tây. Thư Ngọc tại hành lang đi loạn xạ nhanh chóng bị lạc đường.

Tia sáng chiếu vào hành lang tầng dạy học đã mờ dần, nơi này hình như không phải khu dạy học, một chút tiếng người cũng không có, cực kỳ yên tĩnh.

Đột nhiên, ở hành lang truyền đến tiếng đàn dương cầm êm tai. Giai điệu quen thuộc khiến cô không khỏi dừng chân.

Cô tìm kiếm tiếng đàn, đến trước một cánh cửa. Đẩy cửa ra, bên trong là vầng ánh sáng màu vàng sáng ngời, ánh mặt trời trải dài bị bức màn ngăn lại nên yếu ớt chiếu rọi vào trong phòng, ấm áp mà không nóng bức.

Xung quanh phòng là một loạt giá sách, chính giữa thì đặt đàn dương cầm.

Tiếng đàn không bởi vì người ngoài xâm nhập mà ngừng lại. Cô đi qua, đè lại bàn tay đánh đàn kia, tiếng đàn véo von chấm dứt.

“Cậu đàn sai rồi.” Cô nhíu mày.

Cô ngồi trên ghế, đàn lại ca khúc kia. Cô không cần xem bản nhạc, bởi vì đã thuộc nằm lòng từ lâu.

Sau khi nốt nhạc cuối cùng dần dần mất hẳn, cô ngẩng đầu nhìn chàng trai đã lùi qua một bên, trong lòng cô có chút ngượng ngùng. Cô chiếm giữ vị trí của cậu ta, giành đàn của cậu ta, còn vung tay múa chân với cậu ta, thật sự là thất lễ. Nhưng cô không thể chấp nhận có người đàn sai bản nhạc này.

Chàng trai kia mặc đồng phục trường học gọn gàng, vẻ mặt không hề buồn bực: “Cô thích bài này.”

Cô không nói gì.

“‘Vùng quê Passfield’ là do một vị chính khách tài hoa ở phương bắc đã sáng tác tặng vợ, rất lãng mạn phải không?”

Cô dừng một chút: “Hy vọng vị chính khách này và vợ của anh ta có thể bạch đầu giai lão.”

Chàng trai nở nụ cười: “Này, cô thật không nhớ tôi sao?”

Cô nhìn chằm chằm vào cậu ta, vừa nghe nói thế thật là có điểm nhìn quen mắt.

“Sáng sớm, ngõ hẻm phía nam.” Cậu ta nhắc lại.

Cô bỗng nhiên tỉnh ngộ, hoá ra là thằng nhóc hại cô thiếu chút nữa té ngã. Nhưng mà cách ăn mặc trước sau tương phản quá lớn, cô cư nhiên không nhận ra.

“Cơm hộp này xem ra ngon lắm, tôi có thể nếm thử không?” Cậu ta chỉ cơm hộp cô đang cầm.

Cơm hộp? Cô như tỉnh lại từ trong giấc mộng, cầm cơm hộp lao ra ngoài cửa.

“Này này, không cần nhỏ mọn như vậy chứ? Tôi tên là Trình Khởi Phong, cô ở ban nào thế? Này…”

Cậu ta đuổi theo ra cửa, nhưng cô đã mất tăm ở cuối hành lang.

“Thư Ngọc, chị đã tới. Em sắp chết đói rồi…” Tề Tiểu Uyển hai mắt rưng rưng ngấn lệ.

Thư Ngọc không ngừng áy áy: “Chị xin lỗi, chị xin lỗi.”

“Này, Tiểu Uyển, nhà cậu khi nào có thêm một người chị hả?” Nam sinh ngồi bàn trước quay lại.

“Đi qua bên kia hóng mát, đừng ảnh hưởng tâm trạng ăn cơm của tôi.” Tể Tiểu Uyển tức giận mở miệng.

Nam sinh kia lại làm ngơ, nói với Thư Ngọc: “Chị không phải là người của bản trấn chứ?”

Tề Tiểu Uyển đẩy nam sinh kia ra: “Cậu nha dám chú ý Thư Ngọc nhà tôi, muốn chết hả?”

Nam sinh kia phẫn nộ đi vòng trở về, còn không quên làm mặt quỷ hướng về Thư Ngọc.

Thư Ngọc không khỏi bật cười.

Tề Tiểu Uyển vừa nhét khoai tây vào trong miệng vừa đưa tờ giấy cho Thư Ngọc: “Xin chị giúp em dịch một chút, mạng của em nằm trong tay chị a.”

Thư Ngọc nhận lấy, là đoạn độc thoại rất dài của “Phiêu” bản tiếng Anh. Tiểu Uyển không đọc tác phẩm nổi tiếng của phương Tây, không gắn liền toàn bộ câu chuyện nên không dịch được.

Thư Ngọc nhận lệnh cầm bút bắt đầu dịch, chỉ một lúc sau đã dịch xong.

Tề Tiểu Uyển còn chưa nuốt xong miếng cơm cuối cùng: “Nhanh như vậy.”

“Em xem thử được chưa?” Thư Ngọc đưa qua bản thảo đã dịch.

Lúc này có người đi vào phòng học, Tề Tiểu Uyển kích động giơ lên bản thảo kia hướng về người nọ hô to: “Đại diện lớp Tiếng Anh, cậu không giúp tôi dịch, tôi tự dịch, thế nào, tốt chứ?”

Thư Ngọc ngẩng đầu, kinh ngạc, người nọ không phải là chàng trai trong phòng đàn hay sao? Gọi là gì nhỉ…Trình…Khởi…Phong?

Trình Khởi Phong đến trước mặt Tề Tiểu Uyển, cầm lấy bản thảo đọc qua, một lúc sau mở miệng: “Là cậu dịch?”

Tề Tiểu Uyển dõng dạc: “Đương nhiên.”

“Dịch rất khá.” Trình Khởi Phong nói, “Nhóm tiếng Anh của chúng tôi đang cần người, cậu tham gia giúp dịch bản thảo đi.”

“Gì?” Tề Tiểu Uyển há hốc mồm, “Tôi không đi.”

“Không có đường từ chối, ý của cô Chương là chọn ra những người tài giỏi của ban để dịch bản thảo.”

Tề Tiểu Uyển trợn tròn mắt.

Thư Ngọc nhịn không được mà nở nụ cười, khi đứng dậy chuẩn bị đi thì Trình Khởi Phong thình lình gọi lại: “Bạn học này, mời bạn đến nhóm tiếng Anh của chúng tôi.”

Thư Ngọc hoài nghi: “Tôi?”

Trình Khởi Phong gật đầu.

Thư Ngọc cười, cảm thấy thú vị: “Dựa vào cái gì?”

Trình Khởi Phong sửng sốt, gãi đầu rồi lấy ra một cây trâm gỗ.

Đôi mắt Thư Ngọc nheo lại.

“Thật ngại quá, tôi đã tốt nghiệp trung học nhiều năm, thật sự không có hứng thú gia nhập nhóm tiếng Anh loại này.”

Cô đẩy cửa phòng học rồi đi ra ngoài, để lại Trình Khởi Phong sững sỡ tại chỗ.

Thư Ngọc trở về nhà, bỗng dưng phát hiện Cô Mang đứng dưới tàng cây hoè đang đút tay vào túi quần, nghiêng người dựa lên thân cây. Anh vẫn mặc áo sơ mi trắng, vẻ khôi ngô anh tuấn không nói nên lời.

Anh thấy cô.

Cô không nói gì, lập tức đẩy cửa nhà đi vào.

Anh cũng không nói, nhìn cô đi từng bước vào trong nhà cho đến khi bóng dáng của cô hoàn toàn biến mất ở trước mắt anh.


Quay lại  l Xem tiếp 


Facebook: Hỗi trợ trực tuyến
Email: BigBang3G@gmail.com