Chương này, nữ chính khi tức giận sẽ ờ, sẽ phun ra một số từ hơi...bất lịch sự. Tác giả sẽ để những từ này dưới dạng viết tắt, độc giả nào cảm thấy khó chịu, làm ơn thông cảm nhé. ^_^ Còn nữa, đến chương này thì tình cảm của bạn Khiết Du và Hán Khanh đã khá tốt, nên cô ấy sẽ gọi Hán Khanh bằng “anh ấy” chứ không phải là “hắn” nữa nha, he he. Bonus thêm cho mọi người phần nhật ký của bạn Khanh, khà khà.
BUZZ! Một nick lạ, hình như chỉ canh tôi vừa online là nhảy ra giữa màn hình, thình lình tung một chữ “BUZZ!” hết sức hoành tráng.
Ông trời ơi, ai dám nói ông không có mắt chứ? Tai ông thính đến thế kia mà, con chỉ vừa mới khấn có ba giây rưỡi thôi...
Tôi hoan hỉ trả lời người lạ mặt nọ.
Du Du Thần Thông: “Hi! ^_^”
Ta là 8888: “Tôi là ai? :)”
Tôi bĩu môi. Gì chứ! Cái trò này xưa quá rồi.
Du Du Thần Thông: “Bạn là cô gái Hà Lan chăng?”
Ta là 8888: “Tôi không có sữa...”
Du Du Thần Thông: =_=!!!!!
Tôi trợn mắt nhìn lên màn hình. Uầy, đây có phải là hơi giống mở đầu của một cuộc quấy rối kinh điển trên mạng không nhỉ? Tôi một câu, kẻ đó một câu, sau đó sẽ là webcam, rồi sau đó nữa sẽ là...
Là gì nhỉ? Đắp chăn nằm trò chuyện trong sáng chăng? >_<
Thôi bỏ qua, lập tức bỏ qua!
Ta là 8888: “Haizz, em vẫn cứ đần độn như vậy, anh là Nhất Phương đây.”
Du Du Thần Thông: “Í? Í? Í?”
Ta là 8888: “Í cái gì mà í? 8 – 8 – 88 là ngày sinh của anh mà. Vả lại cũng không có ai rỗi hơi mà lừa em mấy chuyện này đâu.”
Tôi vỗ trán đánh bốp, đúng rồi, hình như hôm nọ Nhất Phương có hỏi nick Yahoo! của tôi. Lâu quá không lên mạng, quên béng đi mất.
Du Du Thần Thông: “Ấy, vậy hôm nay anh lên kêu réo kẻ hèn này, rốt cuộc là có chuyện gì sai bảo?”
Ta là 8888: “Nghe nói, vừa rồi em về tỉnh X đi chơi?”
Du Du Thần Thông: “Dạ?”
Ta là 8888: “Có vui không?”
Du Du Thần Thông: “Vui con khỉ. Có kẻ theo dõi em, thậm chí suýt nữa là bị hại trọng thương nữa.”
Ta là 8888: “Xác định được là kẻ nào rồi chứ?’
Tôi nhướn mày. Không hẳn là xác định được, chỉ là suốt chuyến đi chơi này, thấy người đó có thái độ hết sức bất thường. Thứ nhất, cái hôm chơi “Đá bóng tình yêu”, người đó đột ngột xuất hiện rồi nghiễm nhiên trở thành một cặp cầu thủ với tôi, và khi vào khu vực nguy hiểm, rõ ràng cậu ta đã thấy chúng – những mảnh miểng chai ấy, tuy nhiên không hiểu vì lẽ gì vẫn cố tình nhảy lên như con choi choi.
Rõ ràng là cậu ta cố tình hất tôi. Hứ, đệm thịt cái CMN! May mà có đồng chí Hán Khanh đáng thương đỡ lấy, nếu không tôi thành một đống thịt găm miểng chai rồi. -_-||||
Thật ra cũng không nghiêm trọng đến vậy, sau đó tôi có trở lại hiện trường xem xét thì thấy những mảnh kính đáng sợ ấy đã được mài nhẵn bớt, khi bị lực mạnh tác động vào mới vỡ ra và gây thương tích không đáng kể, ít nhất không đến nỗi hại chết người.
Còn nữa, cái hôm trời mưa ở trạm xá, tôi và Hán Khanh ở trong này, có kẻ đu cây ở ngoài nhìn vào, tưởng tôi không biết sao? Khi đi ra ngoài, rõ ràng có những dấu chân to tướng rải rác xung quanh gốc cây. Nghe lén hoàn toàn không phải là thói quen tốt nhé. Hơn nữa, tôi cảm thấy thái độ của cậu ta có cái gì đó rất đáng ngại.
Không biết động cơ của cậu ta, càng không biết mục đích cuối cùng của cậu ta là gì, nhưng rõ ràng Cột Nhà Cháy là một ứng cứ viên sáng giá cho danh sách tình nghi kiêm sổ bìa đen của năm.
Ta là 8888: “Có phải có một kẻ tên là Cột Nhà Cháy?”
Hức? Nhất Phương, anh tu tiên đắc đạo rồi hả? Sao có thể...
Du Du Thần Thông: ”Hửm? Sao anh biết được???”
Ta là 8888: “Thực chất, đó là cậu em trai Nhất Duy của anh.”
Thông tin động trời này bay đến quá nhanh.
Tôi chỉ còn nước ngồi thở gấp, não bộ điên cuồng xử lý tin tức kinh khủng này. Không phải chứ? Cậu em trai hổ báo của Nhất Phương? Cái cậu chàng có tham vọng lớn như thùng tô nô không đáy đấy hả? =.=
Du Du Thần Thông: “Ặc, sao trùng hợp vậy? =_= Em chỉ là đi chơi, làm sao có thể vừa vặn chạm trán cậu chàng dữ tợn trong truyền thuyết đó được?”
Đối phương ở bên kia im lặng một lúc, sau đó từ tốn nói:
Ta là 8888: “Chuyến đi chơi này của trường em, là do công ty ba anh tài trợ, nói chung cũng không biết dây mơ rễ má thế nào, nhưng Nhất Duy muốn nhúng tay vào cũng là chuyện đơn giản, giờ đây ba anh đã giao cho cậu ta quản lý đa số giấy tờ rồi.”
Tôi thất thần nhìn những con chữ màu đen lung linh trên màn hình, đột nhiên lước mắt tràn trề.
Ta là 8888: “Nói chung, từ khi em chấp nhận dấn thân vào chuyện này thì những vấn đề đó, đành phải chịu thôi. Trên đời này không có cái gì là cho không cả. Em đạp đổ mâm cơm đã dâng đến tận miệng cậu ta, thử hỏi có ai mà không phát điên chứ?”
CMN là tôi chết chắc rồi!
Nhất Phương thấy tôi vẫn kiên quyết ngồi im thì sốt ruột hỏi thêm một câu:
Ta là 8888: “Em và cái cậu Hán Khanh gì đó thế nào rồi? Gạo đã nấu thành cơm chưa?”
Du Du Thần Thông: “Cơm cái mặt mốc nhà anh!!!!”
Tuy tay gõ bàn phím thì khủng bố như vậy, nhưng trong vô thức, tôi lại toét miệng cười. Hí hí, gạo này nấu chín từ lâu rồi, có khi thành cháo luôn rồi ấy chứ. (^o^) /
Ta là 8888: “Haizz, nhớ lại hôm nọ vẫn còn bực. Lúc đi sinh nhật Bội Di, nhìn sau lưng em, anh cứ thấy ngờ ngợ. Không ngờ lúc xoay người lại thì đúng là em thật. Chẳng phải hôm đó em đã nháy mắt như điên, làm bộ não thiên tài của anh phải phọt ra câu chuyện ‘thanh mai trúc mã’ ghê rợn đó sao? Nào là trái mít nào là con rắn, chậc chậc. Còn cái lúc Hán Khanh bừng bừng lửa ghen lôi em xềnh xệch ra ngoài nữa, chao ôi anh phải nói là mắt cậu ta giống hệt hai quả bom hạt nhân ý!”
Nhớ lại cảnh môi chạm môi hết sức thân mật diễn ra sau đó, máu nóng lập tức đổ xô lên mặt tôi và dồn lại thành màu cà chua chín. Xấu hổ quá đi mất, nụ hôn đầu đó! >_<
Ta là 8888: “Trên thương trường, đám tư sản chúng ta đều được mệnh danh là quỷ hút máu không tim cả. Đừng có mà lơ là nhé! Số tiền em nợ anh, có ghi sổ đàng hoàng đấy!”
Du Du Thần Thông: “Em biết rồi, đánh nhanh thắng nhanh. Tối nay nhất định phải dứt điểm. Chúng ta dây dưa quá lâu rồi, tường lửa bị phá sập mà vẫn không sờ được một ngón tay vào hệ thống dữ liệu của họ, tức ơi là tức!”
Đúng vậy, chúng ta sắp cạn thời gian.
Vả lại, sống không có bí mật thì rất nhàm chán.
Ngày…Tháng…Năm
…..
Ngày…Tháng…Năm…
…..
Ngày…Tháng…Năm…
Ngày…Tháng…Năm…
…..
Ngày…Tháng…Năm…
Ngày…Tháng…Năm…
Ngày…Tháng…Năm…
Ngày…Tháng…Năm…
Ngày…Tháng…Năm…
Ngày…Tháng…Năm…
Ngày…Tháng…Năm..
Dạo gần đây, tâm trạng bạn Hán Khanh nào đó hình như không được tốt.
Rất không tốt.
Bạn nhìn xem, lúc nào hắn cũng trình diện bộ mặt đen sì ủ dột như miếng thịt khét đó trước thầy cô và bạn học, cặp mắt thì đỏ ngầu và tóc tai lúc nào cũng trong tình trạng nhớ nhung tuyệt vọng với những cái lược, rõ ràng là thê thảm vô cùng.
Người ta đồn rằng, hình như đêm nào Hán Khanh cũng phải vác đao đi đánh giặc, tệ lắm thì cũng là ngồi nói chuyện phiếm với Thiên Lôi.
Bộ dạng kinh khủng đến thế cơ mà!
Đã vậy, giờ ra chơi, Hán Khanh chỉ biết làm mỗi một việc là nhoài người ra bàn, ngồi ì ở đấy và…ngủ.
Dân tình lớp 11A3 hết sức tò mò với sự kiện đặc sắc này, mặc dù chỉ toàn là con trai nhưng máu buôn chuyện trong người bọn họ cũng chẳng thua kém mấy cô nàng lắm lời khác là bao nhiêu. Bởi vậy, có rất nhiều giả thiết hùng hồn được đưa ra nhằm giải thích cho bộ dạng ghê rợn này của Hán Khanh:
1) Thức khuya đua xe.
2) Đang trong thời kỳ tâm sinh lý phát triển theo chiều hướng bất ổn.
3) Bị bồ đá. (=_=)
Hừm, nhắc tới giả thiết thứ ba, người ta cũng không khỏi giật mình, nhìn sang cô bạn gái Khiết Du hổ báo của nhân vật đang được bàn tán…
Éc??
Cô ta cũng ngủ con bà nhà nó rồi!! -_-|||
Hàng chục cặp mắt mở thô lố, tròn xoe nhìn trân trân về phía góc lớp. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ nhỏ xinh ở cuối phòng, có một cặp trai thanh gái lịch đang nằm kéo gỗ.
Nếu chúng ta thử tưởng tượng là bọn họ đang nằm tâm sự, thì nguyên văn những âm thanh của cuộc “tâm sự” lúc đó sẽ là như thế này:
Hán Khanh: “Khò…híp…”
Khiết Du: “Bờ ợ…khò khò…”
Hán Khanh: “Chẹp…chẹp…khò…khò…”
Khiết Du: “Híp…híp…”
Đám con trai còn lại trong lớp: “@#$%^****@@”
Nhưng rất nhanh sau đó, một giả thiết khác lại được đưa ra nhằm giải thích cho vấn đề ngủ li bì như heo của cặp đôi kì quái này:
Nhỡ đâu…Hai người bọn họ cùng nhau thức khuya để…Ô hà hà…
“Chậc chậc, giới trẻ ngày nay, sinh lý phát triển quá sớm rồi!” – Bọn con trai gục gặc với nhau, ánh mắt ai nấy đều loé lên vẻ thấu hiểu đen tối.
Trong khi đó, hai nhân vật chính vẫn không hay biết gì, hồn nhiên tiếp tục sự nghiệp ngủ ngày vô cùng mất thể diện của mình.
Khụ, nhưng chân tướng thật sự lại chính là….
Mấy đêm nay, Hán Khanh vật vã bên hệ thống dữ liệu của tập đoàn, bị Kẻ Mộng Du nào đó hành hạ đến nỗi sắp nôn ra máu. Thời hạn thử nghiệm sắp hết, nếu Kẻ Mộng Du không thể sờ vào mớ dữ liệu vô cùng quan trọng đó, thì vụ mua bán này coi như huỷ bỏ. Đồng thời, sẽ nâng cao uy tín về hệ thống bảo mật của tập đoàn, thu hút nhiều khách hàng tiềm năng.
Cho nên, dạo này tên hacker biến thái đó điên cuồng tung ra những chiêu trò cũng biến thái không kém. >_<
Đêm thứ nhất, Kẻ Mộng Du đủng đỉnh đột nhập vào trang chủ, nhưng sắp tiếp cận với hệ điều hành thì đụng phải một bức tường lửa (firewall), thế là hắn ta ngông nghênh tung vào máy tính Hán Khanh một bài thơ kì quái:
“Này bạn thân yêu, tại sao không open cho tôi vào copy?
Tại sao lại giấu file trái tim trong những ô bảo mật?
Hại tôi đã suýt rách quần khi cố vượt firewall…”
Hán Khanh sặc.
Vậy là, đêm tiếp theo, rồi đêm tiếp theo nữa, tên hacker chết bầm đó liên tục quậy phá, biến trang web của tập đoàn và máy tính của Hán Khanh thành một bãi…..rất khó coi.
Cuối cùng, khi một binh đoàn vịt đẹt hùng hậu lần nữa tràn qua hệ thống máy chủ, Hán Khanh đã bùng nổ.
Thật sự không bút nào tả xiết những gì đã xảy ra trong cuộc chiến ác liệt hôm ấy, chỉ biết sau trận đánh này, một số chiếc máy tính đã chập mạch và về lại với cát bụi…
Ôi, thương trường, đây chính là sự tàn bạo của thương trường! = =
.oOo.
………Mẹ Hán Khanh đang chờ chúng tôi ở phòng 307.
Ngay lúc bước ra khỏi thang máy, tôi đã có cảm giác, hình như có ai đó đang quan sát mình, sống lưng đột nhiên thấy hơi lành lạnh.
Và tôi phát hiện, ở căn phòng đối diện thang máy, có một người phụ nữ đang ngồi nhìn tôi chằm chằm. Tóc bà được chải mượt, xoã ra ở hai bên vai, tôn thêm những đường nét mềm mại cho khuôn mặt thanh tú.
Tuy nhiên, mái tóc đó lại bạc trắng.
Không đùa chứ? Người phụ nữ đó chỉ tầm gần bốn mươi tuổi thôi mà?
Bàn tay Hán Khanh đột ngột trở nên lạnh ngắt.
- “Mẹ.” Anh ấy nhìn người phụ nữ kỳ lạ nọ, bật ra một tiếng khàn khàn.
Tôi cảm thấy trời đất xung quanh tối sầm.
Người phụ nữ nọ im lặng nhìn chúng tôi một lúc, sau đó lại nở một nụ cười:
- “Thuỵ Khanh, con đến thăm mẹ rồi đấy à?”
Hửm?
Tôi hãi hùng kéo áo Hán Khanh, thì thầm thật nhỏ:
- “A…Thuỵ Khanh mà bà ấy nhắc tới là ai vậy? Ở đây làm gì có…?”
Anh nhẹ nhàng lắc đầu, sau đó dẫn tôi vào trong phòng, cử động cứng nhắc. Tôi gần như là nín thở đi theo anh, cảm thấy mọi thứ càng lúc càng mù mờ rối rắm. Xem nào, người mẹ mà Hán Khanh rất ít khi nào nhắc đến lại sống ở một bệnh viện, mái tóc bà ấy lại bạc trắng và nụ cười thì đờ đẫn không chút sinh khí.
Ôi, đó không phải là điều tôi đang nghĩ tới đấy chứ…
Chúng tôi cẩn thận bước vào phòng, mẹ Hán Khanh thì vẫn ngồi trên chiếc giường lớn sạch sẽ kê ở gần cửa, ánh mắt trống rỗng nhìn theo nhất nhất cử động của chúng tôi. Đôi môi mỏng hơi nhợt nhạt của bà vẫn cong lên thành một nụ cười vô thưởng vô phạt.
Mồ hôi lạnh lập tức túa ra đầy lưng tôi.
Đầu óc tôi sắp nổ tung với muôn vàn câu hỏi, nhưng sắc mặt của Hán Khanh lúc này lại rất mệt mỏi, vẫn là nét mặt kìm nén đến cùng cực đó, vậy nên tôi đành đóng vai một bé ngoan ít nói, ngậm chặt miệng căng thẳng chờ đợi chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
….
Có điều, Hán Khanh anh không thấy tê chân hả? Đứng bất động được một lúc lâu rồi mà sao anh vẫn tỉnh như ruồi vậy? =_=
- “Mẹ, con đến rồi đây!!” Phía cửa phòng, một cô gái nào đó đột ngột hét to.
Tôi ngạc nhiên quay người lại, và đập vào mắt là mái tóc đỏ rực quen thuộc của Thiện Khanh - cô chị gái cá tính của bạn trai tôi.
Quả là một cuộc hội ngộ kỳ thú. >_<
.oOo.
.oOo.
.oOo.